Chương 11:

Đã một tháng kể từ khi Shinichi và Ran chính thức trở thành bạn gái – bạn trai trong 3 tháng ngắn ngủi.

Ran vẫn lạnh lùng như ngày đầu.
Cô ít cười, ít bộc lộ cảm xúc, và dường như đã quen với việc Shinichi luôn nói "tớ yêu cậu" mỗi ngày.
Ran chỉ gật đầu cho qua, xem như đã biết, xem như lời nói của cậu chỉ là thói quen.

Shinichi thì vẫn không hề nản lòng.
Ngày nào cũng nhắc nhở, ngày nào cũng cố gắng tạo niềm vui nhỏ, từ việc mua kem, dẫn Ran đi công viên, đến những câu chuyện cười ngô nghê mà cậu tưởng Ran sẽ bật cười.

Ran vẫn bình thản.
Nhưng trong lòng, một cảm giác lạ bắt đầu len lỏi – cô không muốn Shinichi biến mất.
Hôm đó, hai người đi tái khám định kỳ tại bệnh viện.

Bác sĩ nhìn Shinichi, gương mặt nghiêm trọng:

"Shinichi... tình trạng tiến triển nhanh hơn dự đoán. Rễ hoa đã lan rộng hơn, áp lực lên phổi và tim tăng đáng kể. Cậu phải chuẩn bị tâm lý cho việc phẫu thuật sớm hơn kế hoạch."

Ran đứng bên, lặng im.
Tim cô đập nhanh. Một cảm giác sợ hãi chưa từng có len vào trong cô:
Nếu cậu... mất cậu... thật sự... cô sẽ ra sao?

Cô không nói ra, chỉ lặng lẽ nắm tay Shinichi, chặt hơn bình thường.

Shinichi nhìn cô, nụ cười mỉm trên môi:

"Ran... đừng lo. Tớ vẫn ổn mà."

Cậu không nói thêm rằng cậu đang cảm nhận từng cơn đau, từng cánh hoa tím nhạt rơi ra, từng nhịp tim căng thẳng vì Hanahaki.

Ran nhíu mày, trái tim cô như bị bóp lại.
Không hiểu sao... cô không muốn Shinichi biến mất, không muốn mất đi sự hiện diện quen thuộc của cậu trong cuộc sống của mình.
Trên đường về, Ran ngồi yên trong xe, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cô tự hỏi chính mình: tại sao cô lại lo lắng đến vậy?
Cô vẫn lạnh lùng, vẫn ít nói, nhưng chỉ một ý nghĩ Shinichi gặp nguy hiểm thôi đã khiến cô run rẩy.

Cô chợt nhận ra, quen sự có mặt của Shinichi... không phải vì tình cảm cô từng có, mà vì cậu đã trở thành một phần trong cuộc sống của cô, một thói quen cô không muốn mất.

Cô nhìn xuống tay mình, nơi nắm tay Shinichi, và thở dài.
Một phần trong cô muốn khóc, nhưng cô không biết vì sao.

Shinichi quay sang, vẫn nở nụ cười dịu dàng:

"Ran... tớ biết cậu trông lạnh lùng, nhưng tớ thấy... tớ vẫn hạnh phúc khi ở bên cậu."

Ran im lặng, nhưng lần này, cô không gật đầu vô tâm nữa.
Cô siết tay cậu, lần đầu tiên để cho cảm xúc lặng lẽ thấm vào lòng: cô không muốn Shinichi biến mất.

Ngày hôm đó, Ran vẫn lạnh lùng, vẫn ít nói, nhưng trái tim cô đã thay đổi.
Cô quan tâm cậu theo cách im lặng, tinh tế: nhìn cậu ho ra hoa mà lo lắng, để ý từng cử chỉ cậu mệt mỏi, sắp xếp thời gian hẹn hò hợp lý để cậu không quá gắng sức.

Shinichi vẫn thường ho ra hoa, nhưng cậu thấy Ran nắm tay, nhìn cậu với ánh mắt thoáng lo lắng – dù cô không nói ra.
Cậu mỉm cười trong đau nhói, cảm nhận từng khoảnh khắc quý giá.

Và từ khoảnh khắc này, Ran bắt đầu hành trình nhận ra tình cảm thật sự của bản thân – một hành trình âm thầm, kín đáo, nhưng đủ sức khiến trái tim Shinichi rung lên từng nhịp.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro