Chương 12:
Ngày hôm ấy, sau khi hẹn hò xong, Shinichi và Ran đi bộ dọc theo con đường nhỏ dẫn về nhà.
Ánh nắng chiều hắt lên mái tóc Ran, khiến cô trông thật dịu dàng, dù vẻ mặt vẫn còn phần lạnh lùng.
Shinichi thở dốc một chút vì cơn ho nhấn vào phổi, nhưng trong lòng tràn đầy hạnh phúc.
Cậu nắm tay Ran, vừa đi vừa nhìn cô, mỉm cười:
"Ran... hôm nay thật vui. Cảm ơn cậu."
Ran chỉ gật nhẹ, không nói gì. Nhưng ánh mắt cô thoáng dịu đi, ấm áp hơn trước.
⸻
Khi đến trước cổng nhà Ran, Shinichi dừng lại.
Cậu run rẩy, đôi tay vẫn hơi ẩm mồ hôi, và cơn ho khan lại kéo đến.
Shinichi nhìn Ran, giọng khẽ run:
"Ran... tớ... ôm cậu được không?"
Ran hơi giật mình, nhưng không rút lui.
Cô nhìn bàn tay Shinichi run rẩy, nghe những tiếng ho khan bên tai, và lần đầu tiên... cô cảm nhận được sự yếu đuối thật sự của cậu.
Như một bản năng, Ran vòng tay ôm chặt lấy Shinichi.
Cô áp sát người cậu, để cậu dựa vào ngực mình.
Cô không nói lời nào, nhưng cử chỉ này... lại nói nhiều hơn bất cứ lời nói nào.
Shinichi bất ngờ, tim đập loạn nhịp, mắt rưng rưng.
"Ran... cậu... chủ động... ôm tớ..."
Cậu thì thầm, nụ cười lan tỏa qua từng cơn ho, từng rung động của cơ thể.
Đây là lần đầu tiên Ran chủ động với cậu, lần đầu tiên cô ôm cậu không phải vì bị ép buộc hay do tình huống, mà vì cảm xúc thật sự.
Shinichi cảm nhận từng nhịp tim Ran, từng hơi thở cô đều đều, ấm áp.
Cậu biết: cô đã thay đổi. Cô không còn lạnh lùng hoàn toàn, và tình cảm cô dành cho cậu đang lớn dần theo từng khoảnh khắc.
Cô nhìn khuôn mặt cậu, thấy nụ cười dù mệt mỏi, thấy ánh mắt kiên định, và trong lòng chợt mềm nhũn.
Cô thì thầm trong tâm:
"Shinichi... cậu... không sao.
Tớ sẽ luôn bên cậu."
Hai người đứng đó, ôm nhau giữa ánh nắng chiều tà.
Không lời nào cần nói thêm, vì trong im lặng, cả hai đã trao nhau tất cả:
niềm tin, tình yêu, và sự trân trọng cho từng giây phút còn lại.
Shinichi khẽ thì thầm:
"Ran... tớ hứa... sẽ bảo vệ cậu.
Dù có đau... dù có ho ra hoa... tớ vẫn sẽ ở bên cậu."
Ran mỉm cười nhẹ, lần đầu tiên nụ cười ấy không còn lạnh lùng.
Cô khẽ siết tay cậu, nhấn mạnh lời hứa ngầm của riêng mình:
cô sẽ không để cậu một mình nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro