Chương 19:

Ba tháng hẹn hò đã trôi qua. Trong khoảng thời gian đó, Shinichi vẫn còn ho ra máu, sắc mặt vẫn chưa hoàn toàn khỏe mạnh, nhưng rễ cây – những biểu hiện của căn bệnh Hanahaki – đã ngừng lan ra tim cậu. Điều đó có nghĩa rằng tình cảm của cậu cuối cùng đã được đáp trả, rằng cậu không còn đơn phương Ran nữa. Trái tim Shinichi, vốn đã chịu đựng đau đớn âm thầm, giờ đây như được giải thoát: cô đã ở bên cậu, thực sự thuộc về cậu.

Ran nắm tay cậu, bước chậm rãi trên đường phố Tokyo. Cô vẫn lạnh nhạt ở những lúc quen thuộc, nhưng đôi mắt thoáng lên ánh sáng dịu dàng. Shinichi, dù vẫn mệt mỏi vì sức khỏe chưa tốt hoàn toàn, nở nụ cười nhìn Ran, tim dường như được sưởi ấm bởi sự hiện diện của cô.

"Anh... đưa em về gặp ba mẹ nhé," Shinichi nói, giọng khàn nhưng tràn đầy quyết tâm.

Ran gật đầu, nhẹ nhàng đáp: "Được."

Họ bước vào căn biệt thự quen thuộc của nhà Kudo. Bà Kudo đang đứng ở phòng khách, chuẩn bị vài tách trà. Khi Ran xuất hiện, bà nhìn cô, đôi mắt mở to, và trong giây phút ấy, giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống.

"Ran... con... sao lại đi đâu mà không báo cho cô biết?" Bà Kudo vừa khóc, vừa mỉm cười.

Ran hơi bối rối, nhưng nở nụ cười dịu dàng, ánh mắt vẫn không hề xa lạ: "Cô... con về rồi, cô đừng lo."

Bà Kudo ôm Ran thật chặt, khóc nức nở. Shinichi đứng bên cạnh, nhìn cảnh tượng ấy, không khỏi mỉm cười nhưng trong lòng trào dâng xúc cảm lạ thường – hạnh phúc, nhẹ nhõm và một chút xúc động khi nhìn người con gái mình yêu được gia đình yêu thương đón nhận.

Ông Kudo cũng mỉm cười, gật đầu nhìn hai người. Cả gia đình trò chuyện rôm rả, kể về những ngày Shinichi và Ran ở bên nhau, những thay đổi, những niềm vui lẫn khó khăn. Câu chuyện kéo dài đến chiều, khi Ran nhẹ nhàng đứng lên:

"Em xin phép về trước nhé. Em muốn... gặp Sonoko một chút," Ran nói, ánh mắt thoáng vui.

Shinichi gật đầu, nắm chặt tay cô. "Được, anh đi cùng em."

Khi Ran bước vào cửa tiệm quen thuộc, Sonoko đang chờ sẵn. Nhìn thấy Ran, Sonoko như quay lại quá khứ, cảm giác như thời gian dừng lại. Cô lao vào vòng tay Ran, bật khóc nức nở.

"Ran... sao cậu quay lại rồi... cậu không biết tớ lo lắng đến mức nào đâu!" Sonoko vừa khóc vừa ôm Ran, cảm xúc dồn nén bao lâu nay cuối cùng được giải tỏa.

Ran khẽ mỉm cười, vòng tay đáp lại, thầm nhủ trong lòng: "Sonoko... cậu là người quan trọng nhất với mình."

Shinichi đứng bên cạnh, nhìn cả hai, cảm giác nhẹ nhõm trong tim. Cậu nhẹ nhàng đưa tay, ôm lấy Ran từ phía sau, thì thầm:
"Chúng ta... đã chính thức quen nhau rồi, Ran. Em là của anh."

Sonoko khẽ giật mình, nhíu mày, nhưng nhìn Ran hạnh phúc, cô cũng mỉm cười, chúc phúc: "Được rồi... nhưng cậu phải chịu khó nha, Shinichi. Ran nhiều vệ tinh lắm đấy".

Ran quay sang, nở nụ cười tươi với Sonoko: "Cảm ơn cậu... vì mọi thứ."

Sau đó, Ran dẫn Shinichi về nhà ông bà Mori. Ông Mori giận dữ khi thấy Shinichi, giọng lớn chửi bới, nhưng Shinichi chỉ im lặng, không phản bác. Cậu cúi đầu, chấp nhận mọi lời trách móc, bởi cậu biết rằng ông Mori chỉ lo lắng cho con gái.

Bà Eri nhìn Ran, ánh mắt như trở lại thời gian trước. Bà mỉm cười, giọng dịu dàng: "Ran... con trở lại rồi. Chúc mừng hai đứa."

Ran chỉ nở nụ cười dịu dàng, tay nắm chặt Shinichi, cảm giác được bảo vệ, được chấp nhận, vừa an tâm vừa hạnh phúc.

Tối đó, Shinichi và Ran ngồi cạnh nhau trong phòng, ánh sáng yếu hắt qua rèm cửa, tạo nên một không gian yên tĩnh, chỉ còn hai người. Shinichi ôm Ran vào lòng, giọng run run:
"Ran... suốt thời gian em mất tích, anh... anh không ngừng lo lắng. Anh hối hận... vì đã từ chối em, vì khi em đi rồi anh mới nhận ra... em quan trọng với anh đến mức nào."

Ran ngước lên, ánh mắt kinh ngạc khi thấy Shinichi rơi nước mắt. Cô khẽ rùng mình, cảm giác vừa xúc động, vừa muốn an ủi cậu. Cô áp môi nhẹ lên môi cậu, một nụ hôn dịu dàng nhưng tràn đầy tình yêu và sự đồng cảm, như muốn xoa dịu nỗi đau mà cậu đã chịu đựng.

Shinichi siết chặt Ran trong lòng, mùi hương dịu dàng từ mái tóc cô, hơi ấm từ cơ thể cô, khiến cậu cảm thấy bình yên lần đầu sau bao ngày lo lắng, cô đơn. "Anh... sẽ không bao giờ để em đi đâu nữa..." cậu thì thầm, giọng run run nhưng đầy quyết tâm.

Ran mỉm cười, nhắm mắt, tựa đầu vào ngực Shinichi: "Anh... em sẽ không rời anh đâu. Em... chỉ muốn ở bên anh mãi thôi."

Cả căn phòng chìm trong im lặng yên bình, chỉ còn tiếng thở nhẹ, nhịp tim hòa nhịp, và những giọt nước mắt hạnh phúc lặng lẽ rơi. Họ ôm nhau, cả hai cùng cảm nhận sự bình yên, hạnh phúc trọn vẹn – sau những tháng ngày đau khổ, đơn phương.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro