Chương 21
Căn nhà nhỏ ở Tokyo tràn ngập tiếng cười. Ran và Shinichi đã trở về sau một năm hôn nhân và đón cặp sinh đôi đáng yêu. Con trai là Haruto, con gái là Aoi – đôi sinh đôi mang đến niềm vui bất tận cho cả hai.
Sáng sớm, Ran nhẹ nhàng thức dậy trước, bước vào phòng của các con. Cô nhìn thấy Haruto đang nằm quay lưng, mỉm cười ngủ say, trong khi Aoi khẽ nhíu mày, giật mình thức dậy. Ran cười khẽ, cúi xuống hôn trán từng đứa, rồi bế Aoi lên, vỗ về nhẹ nhàng.
Shinichi bước ra từ phòng ngủ, mặc áo sơ mi cũ, tóc hơi rối, ánh mắt dịu dàng nhìn Ran: "Ran... sao em dậy sớm thế?"
Ran quay lại, nở nụ cười rạng rỡ: "Anh thì sao? Hai đứa con cần anh đấy."
Shinichi tiến đến, cúi xuống hôn nhẹ lên môi Ran. Cô đáp lại, tay khẽ nắm tay cậu, ánh mắt chứa chan niềm hạnh phúc. Hai người cùng nhau chăm sóc các con, thay tã, cho bú, pha sữa... từng hành động nhỏ đều chứa chan yêu thương.
Buổi trưa, cả nhà cùng nhau ăn cơm. Shinichi bưng Haruto lên, để con ngồi trên ghế, còn Ran thì chăm Aoi. Cả ba cùng cười khúc khích khi Haruto cố gắng dùng thìa ăn, Aoi lại vỗ tay thích thú. Shinichi nhìn Ran, ánh mắt trìu mến: "Ran... em đúng là... tuyệt vời nhất."
Ran đỏ mặt, nở nụ cười dịu dàng, áp trán vào vai cậu: "Shinichi... anh cũng tuyệt vời lắm. Không có anh, em không biết phải làm sao."
Chiều đến, cả nhà cùng nhau ra vườn chơi. Haruto chạy nhảy, Aoi theo sau, Shinichi chạy theo, Ran cười khúc khích. Không gian tràn ngập tiếng cười, tiếng chim hót, ánh nắng chiều rọi xuống mái tóc mọi người. Shinichi nắm tay Ran, kéo cô vào lòng, thì thầm:
"Anh hạnh phúc... khi thấy em cười, Ran. Thật hạnh phúc."
Ran dựa đầu vào vai cậu, mắt lấp lánh niềm vui: "Em cũng hạnh phúc, Shinichi... khi thấy cả gia đình mình vui vẻ như thế này."
Buổi tối, sau khi các con đã ngủ say, Ran và Shinichi ngồi trên sofa, ánh sáng đèn dịu nhẹ. Shinichi ôm cô vào lòng, thì thầm bên tai: "Anh yêu em... yêu em hơn bất cứ điều gì khác trên đời này."
Ran mỉm cười, áp môi vào má cậu, thì thầm: "Em cũng yêu anh... Shinichi. Mỗi ngày bên anh đều là niềm vui."
Trong căn nhà yên tĩnh, tình yêu của họ như thấm vào từng góc nhỏ, từng hơi thở, từng nụ cười. Họ biết, sau bao tháng ngày trải qua đau khổ, xa cách, và thử thách của Hanahaki, giờ đây, họ đã có gia đình trọn vẹn, niềm hạnh phúc không gì có thể sánh bằng.
Ngày qua ngày, Shinichi và Ran chăm sóc, yêu thương nhau, cùng con cái lớn lên. Những khoảnh khắc bình dị – cùng nấu ăn, dắt con đi dạo, đọc sách trước khi đi ngủ – đều trở thành những ký ức quý giá. Mỗi tiếng cười của Haruto và Aoi đều nhắc nhở họ rằng: tình yêu, sự kiên nhẫn và lòng chân thành cuối cùng sẽ mang đến hạnh phúc đích thực.
Ran đôi khi nhìn Shinichi, nhớ lại những ngày tháng đau khổ khi Hanahaki, nhớ những nỗi lo sợ, những giọt nước mắt đơn phương, và nhận ra rằng: tất cả những gì họ trải qua đã làm tình yêu của họ trở nên bền vững hơn, sâu sắc hơn. Shinichi cũng nhìn Ran, đôi mắt tràn đầy biết ơn vì cô đã không bao giờ bỏ rơi cậu, dù trong những thời điểm khó khăn nhất.
Và cứ thế, ShinRan sống hạnh phúc, tràn ngập yêu thương, cùng nhau chứng kiến con cái lớn lên, cùng nhau đón bình minh mỗi sáng, cùng nhau vượt qua mọi thử thách. Một câu chuyện về tình yêu, về sự chờ đợi, về sự đáp lại chân thành cuối cùng đã kết thúc trong hạnh phúc trọn đời.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro