Chương 8:
Sau khi Sonoko trao địa chỉ mới của Ran, Shinichi không chần chừ.
Cậu đặt chân đến một thị trấn nhỏ, yên tĩnh, nơi cánh đồng trải dài và những con đường lát đá cũ kỹ dẫn đến một ngôi trường trung học.
Cậu cầm tay Sonoko, giọng run run:
"Cậu chắc chắn đây là nơi Ran học sao?"
Sonoko gật đầu, giọt nước mắt còn vương trên mi:
"Đúng. Cậu phải tìm cô ấy... đừng để bỏ lỡ thêm nữa.
Nhớ nhé, Shinichi... đừng quên bản thân cũng vẫn đang dần nguy hiểm vì bệnh của cậu."
Shinichi nhắm mắt hít sâu, cánh hoa tím nhạt trong phổi rung lên dữ dội.
Cậu cười mỉm, quyết tâm:
"Tớ biết... nhưng tớ sẽ đi. Tớ sẽ không để mất cô ấy lần nữa."
Ngày hôm sau, Shinichi đứng ở phòng hành chính của trường, hồ sơ đăng ký lớp mới trên tay.
Cậu yêu cầu:
"Xin cho tôi vào lớp 2-A, lớp của Mori Ran."
Cô nhân viên liếc cậu, nhún vai, rồi gật đầu:
"Được, nhưng cậu là học sinh chuyển đến. Phải hòa nhập từ từ nhé."
Shinichi cười, nhưng trong lòng nóng như lửa.
Đây là lần đầu tiên sau bao ngày cậu sẽ gặp Ran trực tiếp.
Cánh cửa lớp 2-A mở ra.
Ran đang ngồi ở bàn cuối cùng, dáng người nhỏ nhắn, mái tóc đen mượt thẳng.
Shinichi nhìn cô—nhìn Ran—với tim đập như muốn nổ tung.
Cậu muốn chạy ngay tới, ôm cô, nói:
"Ran... tớ yêu cậu... tớ sẽ không để cậu ra đi nữa!"
Nhưng khi Shinichi tiến đến, ánh mắt Ran dừng lại.
Cô nhìn cậu—không phải Ran trước kia, không còn ký ức về cậu—chỉ là một cậu bạn chuyển trường, xa lạ.
"À... cậu là... học sinh mới à?"
Giọng Ran lạnh lùng, thậm chí hơi phòng bị.
Shinichi chết lặng một giây, tim đau nhói.
Cậu muốn ôm cô, muốn hét lên để Ran nhận ra cậu... nhưng cô chỉ nhìn cậu như nhìn một người xa lạ.
Ngày đầu tiên trôi qua.
Shinichi không rời khỏi lớp Ran. Cậu ngồi ở bàn đối diện, chỉ để nhìn cô từ xa.
Nhưng mỗi khi tim cậu rung lên, khi nụ cười nhẹ hay hành động nhỏ của Ran chạm vào lòng cậu...
Cậu lại ho.
Những cánh hoa tím nhạt lại rơi ra, nhuộm đỏ cả lòng bàn tay.
Cậu đau đến mức muốn gục xuống.
Nhưng nỗi đau này... lại trở thành động lực, trở thành lí do để cậu kiên nhẫn theo đuổi Ran, từng bước từng bước, từng hơi thở, từng cánh hoa.
Ran vẫn lạnh lùng.
Ran không cười.
Ran không nhớ Shinichi.
Nhưng Shinichi...
Shinichi vẫn nhìn cô, vẫn yêu cô, vẫn kiên nhẫn.
Và trong mắt cậu, từng cánh hoa rơi xuống là lời nhắc nhở:
"Tớ sẽ không bao giờ quên cậu, Ran.
Dù cậu có quên tớ, dù cậu có lạnh lùng, tớ vẫn sẽ ở đây.
Để tớ theo đuổi cậu... cho đến khi trái tim cậu ấm trở lại."
Hành trình của hai người...
mới chỉ bắt đầu.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro