Chương 16: Khi Niềm Tin Có Hình Dáng

Phố Ginza vẫn sáng rực dù đã gần nửa đêm.
Những tòa cao ốc kính phản chiếu ánh đèn neon, dòng người vẫn hối hả bên dưới những tấm biển quảng cáo khổng lồ.
Trong dòng người ấy, Ran đội mũ trùm, bước nhanh bên cạnh Shinichi — người mặc áo khoác dài, ánh mắt sắc lạnh.

"Cửa sau tầng hầm của PharmaEast có hệ thống nhận diện cũ. Nếu tôi đoán đúng, bảo mật chưa được cập nhật lại sau khi giám đốc Yamasaki bị bắt."
Ran nói nhỏ, ánh mắt quét quanh.

Shinichi gật đầu, khẽ nở nụ cười:
"Bác sĩ Mori, tôi bắt đầu nghĩ em hợp làm đặc vụ hơn là bác sĩ."

"Còn anh thì nên học cách nghỉ ngơi đi."

"Không thể." Anh nhìn cô. "Khi mọi thứ vẫn chưa kết thúc, tôi không thể dừng lại."

Cô im lặng.
Và rồi, khẽ đáp, giọng nhỏ như gió:
"Thế thì tôi đi cùng anh đến hết."

Họ bước qua hành lang tối, chỉ có ánh sáng từ điện thoại hắt ra.
Tiếng bước chân vang khẽ trên nền gạch lạnh.
Cánh cửa kim loại dẫn vào phòng máy chủ nằm phía cuối.

Shinichi nối dây từ laptop vào bảng mạch.
Ran ngồi cạnh, ngón tay nhanh thoăn thoắt trên bàn phím.

"Tôi tìm thấy đường dẫn rồi," cô nói. "Có tập tin mã hóa — nhãn 'RX-21'. Có lẽ là dữ liệu Tadokoro giấu."

"Giải mã được không?"

"Chờ chút..."

Màn hình sáng lên.
Một loạt file hiện ra — gồm báo cáo thử nghiệm thuốc và danh sách bệnh nhân tử vong do biến chứng.
Dòng cuối cùng ghi rõ:

"Dự án được phê duyệt bởi Kameda – thanh tra phụ trách."

Ran thở gấp.
"Là hắn..."

"Có bằng chứng rồi," Shinichi nói. "Giờ chỉ cần đưa dữ liệu ra ngoài."

Anh vừa dứt lời, hệ thống đèn bật sáng —
"Cảnh báo an ninh. Khu vực xâm nhập trái phép."

"Chết tiệt!"

Tiếng bước chân vang lên từ hành lang.
Shinichi kéo Ran nấp sau tủ kim loại.
Cánh cửa bật mở, ba người mặc đồ bảo vệ xông vào, súng trong tay.

Ran nín thở.
Cô thấy bàn tay anh siết chặt khẩu súng ngắn, ánh mắt tập trung tuyệt đối.

Khi một trong ba người tiến lại gần, Shinichi khẽ nghiêng đầu, ra hiệu.
Anh lao ra, hạ gục kẻ đầu tiên bằng cú đánh nhanh, giật súng, nấp sau tường.
Ran cũng không đứng yên — cô ném bình chữa cháy, khói trắng bốc lên mù mịt.

"Chạy!"

Họ cùng lao ra, qua hành lang hẹp, khói bao trùm khiến không ai nhìn rõ.
Một viên đạn sượt qua tường ngay bên tai Ran.
Cô trượt ngã, Shinichi lập tức quay lại, kéo cô vào lòng, ôm chặt che đầu.

Tiếng súng im bặt.
Cả hai nằm yên trong góc khuất, hơi thở hòa vào nhau, tim đập nhanh đến nghẹt.

Ran mở mắt, khuôn mặt anh gần đến mức cô có thể thấy từng giọt mưa còn vương trên tóc anh.
"Anh bị thương à?"
"Không." Anh cười khẽ. "Nhưng nếu ở gần em lâu thêm chút, tôi e là tim tôi gặp vấn đề."

Cô nhìn anh, nửa tức, nửa nghẹn.
"Giờ này mà còn nói được mấy câu như thế à?"

"Cần gì lý do để nói thật lòng đâu."

Ran định quay đi, nhưng ánh nhìn của anh níu cô lại.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ — tiếng còi báo động, hơi khói, bóng đêm — đều tan biến.
Chỉ còn lại họ.

Ánh đèn đỏ nhấp nháy phản chiếu trong mắt Ran, khiến đôi mắt cô sáng rực, vừa sợ, vừa quyết tâm.
Shinichi chạm nhẹ vào tay cô, giọng khẽ như hơi thở:
"Tin tôi thêm một lần nữa nhé?"

Cô đáp ngay, không do dự:
"Tôi chưa từng ngừng tin."

Anh siết tay cô.
"Đi."

Họ thoát ra ngoài qua lối thông gió, băng qua mái nhà trong cơn mưa nhẹ.
Shinichi ném USB cho Ran giữ.
"Cất đi. Nếu tôi bị bắt, em phải mang nó đến thẳng báo Yomiuri. Họ có người tôi quen."

"Anh sẽ không bị bắt." Ran nói chắc nịch. "Không khi tôi còn ở đây."

Anh khẽ cười, quay lại nhìn cô — ánh mắt ấy đủ để xua đi cả đêm dài.
"Mori Ran, tôi nghĩ em đã cứu tôi nhiều hơn tôi tưởng."

Cô mỉm cười:
"Bác sĩ làm đúng việc thôi."

"Không."
Anh bước đến gần, giọng thấp, chân thành đến mức tim cô như vỡ ra:
"Không phải vì em là bác sĩ.
Mà vì em là Ran."

Giữa khói và đèn, họ thoát ra như hai kẻ tội phạm trong mắt thế giới, nhưng là anh hùng trong mắt nhau.
Một bước nữa, vụ án sẽ sáng tỏ.
Và cùng lúc, trái tim họ đã chẳng thể quay về như trước.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro