Chương 9: Trong Bóng Tối

Đêm Tokyo buông xuống yên ắng đến rợn người.
Bệnh viện chỉ còn ánh đèn vàng leo lét trong hành lang dài hun hút.
Tiếng đồng hồ treo tường vọng lại từng nhịp nặng nề.

Ran khoác áo blouse trắng, tay cầm thẻ ra vào, đi nhanh qua cánh cửa khu lưu trữ thuốc.
Shinichi đi sát phía sau, mặc thường phục, khẩu súng ngắn giấu trong áo khoác.

"Anh chắc là không ai biết việc này chứ?" Ran hỏi khẽ.
"Chắc. Tôi đã vô hiệu hóa camera hai phút trước."
"Nghe không yên tâm chút nào."

Shinichi cười nhẹ, giọng trầm và tự tin:
"Nếu không yên tâm, cô vẫn còn cơ hội rút lui."

Ran liếc sang anh, thì thầm:
"Tôi không bỏ giữa chừng đâu, Kudo."

Cánh cửa mở ra bằng tiếng tích khẽ.
Bên trong là căn phòng lạnh, rộng, với hàng tủ kim loại cao gần chạm trần.
Không khí có mùi sát khuẩn, lạnh và khô như thứ gì đó không thuộc về con người.

Ran bước nhanh tới máy chủ chính, cắm thẻ truy cập.
Shinichi đứng gác cửa, mắt quan sát mọi hướng.

Trên màn hình, các dòng dữ liệu hiện lên liên tục:

Truy cập thuốc – Mã kho #B-17
Nhà cung cấp: PharmaEast
Ngày nhập: 06/03 – Sửa đổi bởi Yamasaki...

"Có rồi." Ran thì thầm, mắt sáng lên. "Tôi thấy tài khoản của giám đốc. Ông ta sửa dữ liệu hơn 20 lần."

"Lưu lại đi," Shinichi nói. "Chúng ta cần bằng chứng gốc."

Ran thao tác nhanh.
Tiếng gõ phím vang khẽ, xen lẫn tiếng tim đập của hai người trong căn phòng im lặng.

Đột nhiên, ánh đèn vụt tắt.
Màn hình máy tính đen ngòm.

"Cái gì—?" Ran thở gấp.

Shinichi rút súng, khẽ ra hiệu cho cô im lặng.
Từ hành lang bên ngoài, có tiếng bước chân nặng nề. Một ánh đèn pin lia qua khe cửa.

"Chúng biết chúng ta ở đây rồi," anh thì thầm.

Ran nhìn quanh, tim đập loạn. "Phải thoát ra thôi."

"Không. Chúng ta cần mang dữ liệu này đi."
Anh quay lại, mở bảng mạch, nối nguồn dự phòng bằng kẹp dây nhỏ. Màn hình sáng trở lại, nhưng ánh sáng yếu đến mức chỉ đủ chiếu nửa khuôn mặt anh.

Ran nhìn anh trong bóng tối – từng động tác nhanh, dứt khoát, ánh mắt bình tĩnh đến lạ.
Cô thấy lòng mình lạ lắm. Giữa nguy hiểm, anh vẫn vững như một chỗ dựa.

"Xong rồi," anh nói khẽ. "Cô lấy ổ cứng này đi, tôi chặn cửa."

"Không! Anh bị thương, anh không thể—"

Anh cắt lời, giọng thấp:
"Ran, tin tôi."

Cô khựng lại.
Câu nói ấy không phải mệnh lệnh, mà như một sợi dây mỏng nối hai người trong bóng tối.

Cô gật nhẹ, cẩn thận tháo ổ cứng, giấu vào túi áo.

Cánh cửa bật mở.
Một bóng người lao vào – bảo vệ bệnh viện, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng không tự nhiên.

"Cảnh sát Kudo... anh không nên đến đây."

Shinichi xoay người, súng hướng xuống nhưng tay giữ thế sẵn sàng.
"Anh làm việc cho ai?"

"Cho người có thể giữ mạng tôi."

Hắn lao tới, động tác nhanh. Shinichi né, nhưng vai bị đau khiến anh mất thăng bằng. Ran ném vật gì đó – cuộn dây điện – trúng tay hắn, khiến khẩu súng rơi xuống sàn.

"Shinichi, đi!"

Anh giữ tay cô, kéo chạy. Hai người lao ra hành lang, tiếng chuông báo động vang lên dữ dội.

Đèn đỏ nhấp nháy. Tiếng loa báo an ninh vang lên khắp tòa nhà.
Shinichi kéo Ran nép vào kho chứa thiết bị y tế.

Cả hai thở gấp. Cô dựa vào tường, cảm nhận tim mình đập mạnh đến nỗi tưởng như anh có thể nghe thấy.

Shinichi vẫn giữ tay cô, hơi ấm truyền qua lớp găng.
"Cô ổn chứ?" anh hỏi khẽ.

Ran khẽ gật, tóc rối, mắt ánh lên dưới ánh đèn nhấp nháy.
"Ổn... vì anh vẫn ở đây."

Anh nhìn cô vài giây, không nói.
Khoảnh khắc ấy, thế giới như chỉ còn hai người trong khoảng sáng nhỏ bé giữa bóng tối.

Khi tiếng chuông tắt, họ thoát ra từ lối thoát hiểm phía sau bệnh viện.
Gió đêm lạnh buốt, nhưng trong lòng Ran lại thấy ấm đến kỳ lạ.

Shinichi nắm chặt ổ cứng trong tay cô.
"Chúng ta có bằng chứng rồi. Nhưng họ sẽ không để yên."

Ran mỉm cười, giọng nhỏ mà vững:
"Vậy thì cứ để họ tìm. Lần này, tôi sẽ không trốn nữa."

Anh nhìn cô, khẽ cười.
"Có lẽ, tôi đã đánh giá thấp cô ngay từ đầu."

Ran nhìn thẳng vào anh:
"Không. Chỉ là bây giờ, anh mới bắt đầu thấy tôi thật sự."

Trong bóng tối, họ không chỉ tìm thấy bằng chứng... mà còn tìm thấy nhau.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro