Chương 12: Thiên Cơ Phản Mệnh

Tiếng chuông chiến vang khắp thiên giới.
Trên đỉnh Thiên Hội Sơn, năm tông phái lớn tụ họp, hàn khí tràn ngập trong không gian.
Một đạo nhân già, râu trắng như tuyết, cất giọng vang vọng:

"Shinichi – kẻ viết mệnh văn, đã làm rung chuyển Thiên Cơ.
Nếu không diệt hắn, trời sẽ sụp, đạo sẽ loạn!"

Trăm ngàn kiếm khí bay lên, tạo thành đồ hình xoáy khổng lồ, hướng về phía Tây — nơi Thanh Hư Các từng tồn tại.

1. Khi thế gian gọi tên phản đồ

Trong tàn tích Thanh Hư, Shinichi đứng lặng trước biển tro tàn lam nhạt.
Mảnh trăng vỡ đôi phản chiếu lên gương mặt anh — lạnh, cô độc, nhưng ánh mắt sáng rực.

Ran vẫn hôn mê. Anh đặt cô trong kết giới tĩnh tâm, giọng khẽ như lời hứa:
"Ngủ đi, Ran. Khi nàng tỉnh, ta sẽ không còn để ai gọi ta là kẻ viết định mệnh của họ."

Anh quay lưng, nắm chặt thanh kiếm lam.
Từng ký tự trong tro tàn bay lên, xoay quanh anh như bầy linh hồn nhỏ — ánh sáng lam nhạt, ngân nga những tiếng thì thầm không lời.

Một chữ sáng lên rực rỡ — chữ "Phản".
Cả đất trời rền vang.

Trong chớp mắt, bầu trời xé toạc, hàng trăm đạo kiếm chính đạo lao xuống như mưa.

2. Chính hội khai chiến

"Thiên Cơ Giả Shinichi, ngươi dám chống lại mệnh trời!"

Giọng của Tông chủ Thiên Kiếm vang vọng, kéo theo hàng trăm tu sĩ tung linh lực.
Trận pháp Ngũ Dương Thiên Hạ giăng kín bầu trời, lưới ánh sáng đan chặt như xiềng xích.

Shinichi ngẩng đầu, ánh mắt lạnh tanh.
"Các ngươi gọi đó là mệnh trời?"

Anh giơ tay, ngọn lửa lam bùng lên quanh cơ thể.
Mệnh Văn trong tro tàn đáp lại — hàng ngàn chữ lam sống dậy, tụ lại thành hình rồng, hình hổ, hình chim, vây quanh anh như đội quân vô hình.

Một tu sĩ hét lên:
"Chữ... chữ sống kìa! Hắn đã viết ra linh văn sinh thể!"

"Không!" – một người khác thét, giọng lạc đi – "Đó là Thiên Cơ Phản Mệnh! Khi mệnh văn sống, chữ sẽ nuốt cả người viết!"

Shinichi nghe rõ, nhưng không dừng lại.
Anh vung kiếm — chữ "Phá" lao đi, chém đôi bầu trời.

Linh văn cuộn trào, đánh bật hàng chục tu sĩ, làm sơn mạch nứt toác.

3. Bẫy máu và lời hứa

Giữa khói lửa, một bóng áo trắng lao đến.
Ran.

Cô đã tỉnh, ánh mắt rực sáng, nhưng thân thể còn yếu.
"Shinichi! Dừng lại! Mệnh văn đang ăn mòn linh hồn ngươi!"

Anh khựng lại, máu từ khóe môi trào ra, nhưng nụ cười anh dịu đến đau lòng.
"Nếu chữ muốn nuốt ta, thì để ta dùng chính chữ đó bảo vệ nàng."

Ngay khi nói dứt, từ xa vang lên tiếng pháp ấn nổ. Một luồng sáng đỏ như máu lao đến, đâm xuyên qua kết giới – pháp ấn Trói Hồn.

Ran kịp quay người chắn trước Shinichi.
Ánh sáng đỏ xuyên qua người cô.
Cô gục xuống, môi nhợt đi.

"Ran!"

Shinichi đỡ lấy cô, tay run rẩy. Máu từ vết thương cô hòa với tro Mệnh Văn, tạo thành những chữ đỏ rực, như đang khóc.

Từ trên không, giọng của Tư Đồ Minh vang lên, lạnh và đắc thắng:
"Chính đạo không dám giết ngươi, nhưng ta thì có thể.
Ngươi viết định mệnh, còn ta — đốt nó đi."

4. Khi chữ hóa sinh linh

Shinichi ngẩng lên, đôi mắt anh lúc này đã chuyển sang màu lam ngọc.
Gió nổi lên, tro bốc thành bão.
Mỗi chữ Mệnh Văn sáng lên, cuộn quanh anh — hàng ngàn âm thanh thì thầm cùng lúc, gọi tên Ran.

Anh bế cô trong tay, khẽ nói:
"Ngươi nói mệnh trời không thể đổi... Vậy để ta chứng minh, trời cũng biết sợ."

Một chữ cuối cùng hiện ra giữa không trung — "Sinh."

Nó sáng đến mức mọi ánh sáng khác đều lịm tắt.
Toàn bộ Mệnh Văn bùng cháy, hóa thành vô số sinh linh bằng ánh lam, tấn công khắp bầu trời, phá tan Thiên Đạo Kết Giới.

Chính đạo rút lui trong hỗn loạn, Tư Đồ Minh biến mất trong khói.

Shinichi quỳ xuống bên Ran, ánh sáng lam bao quanh họ.
Chữ "Sinh" tách ra, nhập vào người cô — vết thương dần khép lại.

Nhưng anh gục xuống ngay sau đó, máu thấm ướt tay áo.

Ran tỉnh lại, thấy anh nằm bất động, vội ôm chặt.
"Shinichi! Mở mắt ra... ngươi đã hứa sẽ viết lại mệnh của chính mình!"

Gió ngừng.
Tro Mệnh Văn rơi xuống, từng chữ tan biến trong gió — chỉ còn lại một câu duy nhất, khắc trên đất đá:

"Ta chọn nàng. Dù mệnh này có diệt."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro