Chương 16: Người Sao Chép Linh Hồn

1. Khi con người không còn là chính mình

Trời Thất Liên lại nổi sương.
Shinichi ngồi bên bậc đá cổ, nhìn những đốm linh quang bay quanh.
Mỗi đốm — là một mảnh hồn người.
Từ sau khi Ký ức bị viết lại, toàn cõi Thanh Hư dường như mất đi ranh giới giữa thật và giả.

Ran bước đến, mang theo hai viên linh thạch ánh xanh.
"Ta tìm được thêm hai thi thể. Không có thương tích, nhưng mắt họ..."

Cô khựng lại.
Mắt những người ấy đều giống hệt mắt Shinichi — cùng một sắc lam lạnh.

Anh nhìn, trầm giọng:
"Không phải bị giết. Là bị chép linh hồn."

Ran cau mày.
"Ngươi nói... có kẻ đang sao chép ngươi?"

"Không chỉ ta." — anh đáp, mắt khẽ hẹp lại — "Tất cả những ai từng chạm đến mảnh ngọc bội của ta, đều mang mảnh linh ký. Hình Nhân đang học cách trở thành con người — và hắn chọn ta làm khuôn mẫu."

2. Dấu hiệu méo chữ trong linh hồn

Họ đến thôn cũ bên chân núi.
Ba tu sĩ nằm bất động giữa đất, nhưng cơ thể vẫn ấm. Linh hồn của họ bị thay bằng những ký tự run rẩy, như mực chưa kịp khô.

Shinichi cúi xuống, lấy tay chạm vào trán một người.
Ngay lập tức, ánh sáng lam tràn ra — kéo anh vào một không gian trắng toát, nơi từng ký tự bay lượn quanh.

Trong đó, Ran nghe thấy tiếng anh vọng ra:
"Không... đây không phải linh hồn hắn, mà là bản nháp."

Một luồng lực đẩy mạnh. Shinichi ngã ngược ra đất, máu từ mũi chảy xuống.

"Ngươi sao rồi?" – Ran đỡ anh, giọng đầy lo.

Shinichi thở gấp.
"Hắn đang thử viết linh hồn hoàn chỉnh. Ba người này là ba phiên bản lỗi — không có ý chí riêng. Nhưng hắn sẽ sớm tìm được công thức đúng."

Ran im lặng.
"Và người đó sẽ là ngươi."

Anh không đáp, chỉ siết chặt chuôi kiếm lam ngọc.
Từ trong bóng tối, có tiếng cười mảnh như dao rạch vải:

"Ta chỉ viết lại những gì người khác muốn che giấu."

Giọng Hình Nhân vang lên khắp không gian, lạnh và rõ như thể hắn đang đứng ngay sau lưng họ.

3. Khi Ran biến mất

Đêm đó, Shinichi giật mình tỉnh giấc.
Ran không còn trong lều.

Anh chạy ra ngoài, thấy bóng cô đứng giữa sương, mái tóc tung theo gió.
"Ran?"

Cô quay lại.
Gương mặt, ánh mắt, giọng nói — đều là Ran.
Nhưng Shinichi thấy một chi tiết lạ: nốt ruồi nhỏ nơi cổ cô biến mất.

"Ngươi không nên tỉnh dậy sớm thế này," cô nói, giọng lạ lắm — mềm hơn, nhưng thiếu chút gì đó thật.
"Ngươi đã mệt. Hãy để ta lo hết."

Anh đứng yên, ánh nhìn sâu thẳm.
"Ngươi là ai?"

Cô cười, rất nhẹ:
"Là Ran, người đã thề sẽ nhớ ngươi, dù thế giới có viết lại bao nhiêu lần."

Nhưng Shinichi chỉ khẽ nhắm mắt.
"Nàng từng nói câu đó... khi ngón tay ta còn dính máu. Không ai ngoài nàng biết điều đó."

Bóng trước mặt mờ đi, tan thành hàng ngàn ký tự lam bay ngược gió.
Chỉ còn lại khoảng trống và tiếng Hình Nhân vang vọng:

"Thử bản thứ mười sáu. Cảm xúc sao chép 87%. Nhận dạng thất bại."

4. Trận đối đầu trong tâm thức

Shinichi ngồi xuống giữa vòng pháp, lấy máu vẽ bùa ngược, đưa linh hồn mình vào không gian hư.
Một thế giới trắng xóa — nơi hàng trăm "Ran" đứng thành hàng, mỗi người mang một nét biểu cảm khác nhau.

Một Ran khóc.
Một Ran cười.
Một Ran lạnh lùng nhìn anh như kẻ xa lạ.

Tiếng Hình Nhân vang lên:

"Con người là tổng hòa của ký ức và cảm xúc. Ta chỉ viết lại bằng những gì ngươi lưu trong tâm."

Shinichi bình tĩnh, bước giữa hàng trăm Ran ấy.
"Ngươi có thể sao chép ký ức, nhưng không thể viết được ý chí tự do."

Anh khẽ cười, rút thanh kiếm lam ngọc, chém vào khoảng không.
Kiếm không trúng ai — mà chém đứt chuỗi chữ đang nối linh hồn anh với Hình Nhân.

Không gian rung chuyển.
Tất cả những Ran giả tan thành tro sáng.
Chỉ còn một bóng duy nhất ở xa — cô đang run rẩy, máu ứa trên môi, nhưng đôi mắt sáng đến lạ.

"Ran!" — anh gọi.

Cô ngẩng lên, mỉm cười.
"Ngươi nhận ra ta rồi."

"Ta luôn nhận ra nàng."

5. Người thật trong thế giới giả

Khi tỉnh lại, họ vẫn đang giữa rừng.
Ran ngồi tựa vào vai anh, hơi thở đều nhưng yếu.

Shinichi nhìn tay cô — những vết chữ lam vẫn chưa tan hết.
"Hắn đã sao chép một phần ký ức của nàng. Có thể hắn biết ta nghĩ gì về nàng."

Ran khẽ đáp, giọng mơ hồ nhưng cứng rắn:
"Thì hắn cũng sẽ biết... ta nghĩ gì về ngươi."

Shinichi bật cười nhẹ, lần đầu tiên trong suốt chuỗi bi kịch này.
"Ta e rằng điều đó càng khiến hắn muốn hoàn thiện linh hồn hơn."

Ran nhắm mắt.
"Vậy thì ta sẽ khiến hắn không thể hiểu nổi tình cảm này."

Anh khẽ nghiêng người, để trán mình chạm trán cô.
"Bằng cách nào?"

Cô thì thầm:
"Vì ta vẫn chưa hiểu hết chính mình."

6. Lời nguyền trong gương

Đêm, gió ngừng.
Shinichi soi vào mặt nước — nhưng hình phản chiếu không phải anh, mà là một người khác: đôi mắt lam y hệt, nhưng nụ cười lạnh.

Hình Nhân thì thầm trong đầu:

"Bản sao hoàn chỉnh đã hoàn thành.
Nhưng ngươi không phải bản gốc."

Shinichi siết chặt nắm tay, trán đổ mồ hôi lạnh.
Một cơn đau nhói xuyên qua đầu — trong thoáng chốc, anh thấy mình đứng ở hai nơi cùng lúc: một Shinichi đang nhìn xuống hồ, và một Shinichi khác, đang mỉm cười trong gương.

Giọng Hình Nhân vang xa:

"Ngươi điều tra ta, trong khi chính ngươi là ta."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro