CHƯƠNG 2: BÓNG MA DƯỚI HỒ BÍCH NGUYỆT

Gió sớm thổi qua dãy hành lang uốn quanh núi Thanh Hư, cuốn theo hương gỗ trầm nhàn nhạt. Ánh nắng yếu ớt của bình minh không xua nổi cái lạnh lạ lùng vẫn bám trong không khí — thứ lạnh đến từ linh khí nhiễu loạn.

Từ đêm chạm mặt Ran, Shinichi mất ngủ.
Hình ảnh đôi mắt nâu u buồn dưới tấm mũ trùm cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh.
Người con gái ấy — ma nữ bị chính đạo căm ghét — lại nói về "Thiên giới sụp đổ" với giọng điệu bình thản đến lạ.

Anh không biết mình có thể tin cô hay không, chỉ biết rằng từ giây phút đó, linh cảm trong anh đã lên tiếng: mọi chuyện chưa hề bắt đầu.

Ba ngày sau, Thanh Hư Các lại rung chuyển.
Một đệ tử báo tin: linh thú canh giữ hồ Bích Nguyệt đột ngột biến mất.

Hồ Bích Nguyệt nằm giữa hai dãy núi, nơi tụ linh khí của cả các. Mặt nước phẳng lặng như gương, ánh trăng đêm rằm từng rơi xuống hồ, tạo nên ánh sáng biếc như ngọc. Linh thú trấn giữ nơi ấy – Bích Vân Long Điểu – là biểu tượng của Thanh Hư Các, không ai được phép xâm phạm.

Shinichi cùng hai sư huynh được lệnh đến kiểm tra.
Nhưng khi họ tới, chỉ còn lại những vết móng sâu hoắm trên mặt đất, và hơi thở linh lực hỗn loạn như vừa trải qua một trận chiến.

"Không có máu, không có dấu pháp trận," Shinichi nói nhỏ, "nhưng linh khí nơi này... bị hút sạch."

Sư huynh nhìn quanh: "Chẳng lẽ cùng kẻ đã giết mấy đạo sĩ trước?"

Shinichi không đáp. Anh cúi xuống, nhặt lên một vật nhỏ vùi trong cỏ ướt — một sợi lông trắng, dài, mềm, ánh lên sắc tím mờ.
Anh nhận ra ngay — đó là lông của hồ ly tuyết.

Trái tim Shinichi khẽ thắt lại.
"Ran..." anh thầm gọi, rồi lập tức rời hồ.

Rừng phía tây.
Sương mù dày đến mức không nhìn rõ bàn tay mình. Hồ ly tuyết nằm bất động, thân thể ướt đẫm máu, hơi thở yếu ớt.

Ran ngồi bên cạnh, hai tay phủ lên thân thú, linh lực xanh nhạt từ lòng bàn tay cô tỏa ra, đan thành từng lớp kết giới chữa thương.
Dòng máu đỏ thẫm thấm qua tay áo, nhưng cô vẫn kiên định.

"Đừng ngủ... nghe ta, Bạch Hồ..."
Giọng cô run, đôi mắt ánh lên sự tuyệt vọng bị dồn nén.

Một giọng nói vang lên từ phía sau:
"Ngươi làm tổn thương linh thú của mình rồi, biết chứ?"

Ran xoay người lại, ánh mắt cảnh giác, bàn tay đã nắm chặt pháp ấn. Nhưng khi thấy người bước ra từ bóng cây — áo xanh, ánh mắt tĩnh lặng — cô khựng lại.

"Là ngươi..."

Shinichi tiến lại gần, ánh mắt lướt qua linh thú bị thương.
"Bị đánh bằng trận phản linh," anh nói khẽ, "chứng tỏ có kẻ biết rõ cách phong tỏa linh thú khống chế của ngươi."

Ran cau mày. "Ngươi đến đây làm gì?"

"Điều tra."
Giọng anh nhẹ nhưng kiên định. "Linh khí hồ Bích Nguyệt bị rút sạch, Bích Vân Long Điểu biến mất. Và ngươi... để lại lông hồ ly tại hiện trường."

Cô cười khẽ, giọng chua chát. "Vậy ra ngươi nghi ta?"

"Ta không nghi," Shinichi đáp, "ta chỉ muốn biết, ngươi đang giấu điều gì."

Ran nhìn anh thật lâu. Dưới ánh sương, gương mặt chàng trai dị quốc ấy hiện rõ — bình tĩnh, thông minh, nhưng ẩn trong mắt là một nỗi buồn không tên.
Cô chợt thấy trái tim mình run nhẹ, như một sợi dây bị gió chạm vào.

"Ngươi không nên xen vào," cô nói khẽ, quay đi. "Chuyện này vượt ngoài phạm vi mà một người phàm như ngươi có thể hiểu."

"Phàm nhân?" Shinichi khẽ cười, lắc đầu. "Nếu ta thực sự là phàm nhân, thì vì sao từ đêm ta đến thế giới này, ta đã có thể cảm nhận linh khí?"

Ran giật mình.
"Ngươi... không phải người nơi này?"

"Có lẽ," anh đáp, "nhưng ta cũng không biết mình đến đây bằng cách nào."

Ánh nhìn họ giao nhau. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, sương như ngừng trôi, tiếng gió cũng lặng lại.
Trong khoảnh khắc ấy, Ran thấy trong mắt Shinichi một vệt sáng xanh — giống hệt ánh sáng từng phát ra từ Tâm Linh Thạch mà cô tìm kiếm bấy lâu.

"Ngươi..." cô thốt lên, nhưng chưa kịp nói hết, mặt đất dưới chân họ rung lên dữ dội.

Từ lòng đất, một luồng khí đen trào ra, cuốn thành hình xoắn như cột khói. Tiếng rít vang lên chói tai, và từ trong đó, một bóng người không mặt lao thẳng về phía họ.

Shinichi rút kiếm, linh khí từ chuôi kiếm tỏa sáng.
Ran lập tức dựng pháp trận phòng thủ, nhưng bóng đen kia xuyên qua kết giới như thể nó chẳng tồn tại.

"Lui lại!" Shinichi hét, vung kiếm chém ngang.
Lưỡi kiếm chạm vào bóng đen, phát nổ thành hàng ngàn tia sáng bạc, nhưng vô dụng. Thứ đó không có thân thể — chỉ là một đám linh khí tà ám, mang hình người.

Ran nghiến răng, tay kết ấn, niệm chú:
"Ngũ hành phản linh, bế huyết trấn tà!"

Kết giới bùng sáng. Linh khí từ lòng bàn tay cô tràn ra, bao lấy bóng đen. Nó gào lên, giãy giụa dữ dội, nhưng rồi quay ngược hướng — lao thẳng về phía Ran.

Trong khoảnh khắc ấy, Shinichi bước đến chắn trước mặt cô. Ánh sáng lam từ viên ngọc trong túi áo anh bùng lên dữ dội, hóa thành màn chắn trong suốt.

Bóng đen va phải, vỡ tan thành khói, tan biến vào hư không.

Không gian im lặng trở lại.
Ran đứng lặng, nhìn chàng trai trước mặt — người vừa dùng thân mình để che cho cô.
"Ngươi điên rồi sao?" cô khẽ nói, giọng khàn run. "Ngươi có thể chết."

"Ta đã chết một lần rồi."
Shinichi đáp, đôi mắt ánh lên nụ cười mơ hồ. "Một cái chết nữa, chẳng đáng gì."

Ran sững người. Trong tim, có gì đó vừa khẽ lay động.

Sau trận chiến, họ cùng ngồi bên bờ hồ nhỏ trong rừng.
Bạch Hồ nằm yên, hơi thở đã ổn định. Trăng dần lên, phản chiếu xuống mặt nước, chia đôi bóng họ.

"Thứ vừa rồi là gì?" Shinichi hỏi.

Ran lặng im một lúc rồi nói:
"Là Huyễn Linh, một loại oán hồn được tạo ra khi linh thú bị ép luyện thành pháp bảo. Nó chỉ xuất hiện khi Tâm Linh Thạch bị nhiễm tà."

"Tâm Linh Thạch..." Shinichi khẽ nhắc lại, "thứ đó thật sự tồn tại?"

Cô gật đầu, mắt nhìn xa xăm.
"Tồn tại. Và từng là linh căn của ta."

Shinichi sững lại.
"Ngươi... là người tạo ra nó?"

Ran mỉm cười, nụ cười mang chút mệt mỏi:
"Ta chỉ là kẻ bị ép luyện nó. Bởi ma đạo muốn mở Thiên Môn. Họ cần Tâm Linh Thạch để kết nối thế giới phàm trần và thiên giới. Nhưng đá đó bị vỡ ra ba mảnh. Một mảnh... nằm trong ngươi."

Anh nhìn cô, kinh ngạc.
"Ngươi nói... trong ta?"

"Phải." Ran nhìn thẳng vào anh. "Từ đêm ta gặp ngươi, viên ngọc trên cổ ta đã phản ứng. Tâm Linh Thạch và Tà Huyết Linh vốn là hai nửa đối lập — khi gần nhau, chúng nhận ra nhau."

Shinichi lặng người. Trong lòng anh, hàng ngàn câu hỏi trỗi dậy — về quá khứ, về lý do anh có mặt ở thế giới này, về mối dây vô hình đang kéo anh đến cô gái ấy.

Ran chợt quay đi, giọng khẽ như gió:
"Nếu ta nói, định mệnh của ngươi là hủy diệt thế giới này... ngươi có còn muốn tìm sự thật nữa không?"

Anh im lặng thật lâu. Gió đêm thổi qua, mang theo mùi hương thoang thoảng của hoa ngọc trúc.

Cuối cùng, anh đáp, giọng nhẹ như hơi thở:
"Nếu không tìm ra sự thật, ta còn lại gì để tin?"

Ran quay lại. Trong đôi mắt ấy, cô thấy một điều mà suốt đời mình hiếm khi nhìn thấy — niềm tin, sáng và sâu hơn cả ánh trăng.

Cô mỉm cười. Một nụ cười rất khẽ, nhưng khiến Shinichi thấy tim mình bỗng lỡ nhịp.

Từ trên đỉnh núi xa, một cặp mắt âm u đang dõi theo họ. Giọng nói trầm thấp vang lên trong gió:
"Thiên Cơ Giả và Tà Huyết Linh... cuối cùng cũng gặp nhau."

Kẻ đó quay lưng, áo choàng đen phất nhẹ.
"Thiên Môn sắp mở rồi."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro