Chương 20: Tên Được Viết Lại (End)

1. Phàm giới một trăm năm sau

Phàm giới năm ấy, triều Đường đã qua đi, thiên hạ bình ổn.
Trên đỉnh Linh Sơn có một trấn nhỏ tên Tịch Nham, nơi sương mù quanh năm, chẳng ai nhớ từ bao giờ người ta không còn nhắc đến tiên, ma hay linh thú.
Chỉ biết mỗi khi đêm đến, đôi khi thấy ánh lam thoáng qua bầu trời như sao lạc.

Shinichi — giờ là một học giả, chuyên giải mã văn tự cổ — sống ở trấn này.
Anh không nhớ mình sinh ra ở đâu, chỉ biết mỗi khi cầm bút, ngòi bút tự run, vẽ thành những ký tự không ai đọc được.
Có người gọi đó là "chữ điên".
Anh chỉ cười: "Có lẽ là ký ức của bầu trời."

2. Người con gái bên hồ

Một hôm, Shinichi được mời đến điều tra vụ án lạ trong trấn.
Giữa hồ Vọng Nguyệt, mỗi đêm xuất hiện dòng chữ lam trên mặt nước, sáng như trăng.
Không ai hiểu nghĩa.
Người ta đồn đó là "chữ của ma".

Shinichi đến hồ, thấy một thiếu nữ áo bạc đang ngồi vẽ chữ lên mặt nước.
Cô quay lại, nụ cười thanh khiết, ánh mắt dịu nhưng sâu.
"Ngươi cũng nghe lời đồn sao?"

Anh khẽ gật đầu.
"Ta không tin có ma, chỉ tin chữ biết nói."

Cô nghiêng đầu: "Thế ngươi hiểu chữ này không?"
Trên mặt nước, dòng lam hiện rõ:

"Một người viết, một người nhớ."

Shinichi lặng đi, tim anh khẽ co lại — chẳng hiểu vì sao.
Câu chữ như đánh thức thứ gì trong tận cùng trí nhớ, nơi ký ức không có hình, chỉ có cảm giác từng yêu ai đó đến tận xương tủy.

Anh hỏi nhỏ: "Cô tên gì?"
Cô cười: "Người ta gọi ta là Ran."

Mặt hồ chấn động.
Chữ lam sáng rực — hóa thành hình ảnh hai linh hồn quấn lấy nhau giữa thiên giới, rồi tan vào ánh sáng.

3. Khi điều tra hóa thành hồi ức

Đêm ấy, Shinichi không ngủ.
Anh đem những ký tự Ran viết sao chép ra giấy, cố phân tích cấu trúc.
Chúng không giống văn cổ nào, nhưng lại... quen.

Mỗi chữ đều chứa hai lớp nét — một lam, một bạc — đan xen, tựa như một người viết và một người phản chiếu.

Anh tự nhủ:

"Nếu đây là mã, nó chứa thông tin.
Nếu đây là lời, nó chứa cảm xúc."

Anh thử nối từng chữ lại.
Dòng chữ hiện ra:

"Nếu thế giới này được viết lại, xin hãy cho chúng ta gặp nhau lần nữa."

Bàn tay anh run lên, ngòi bút rơi xuống.
Một giọt mực lam rơi vào lòng bàn tay, tan ra thành ký tự nhỏ: "Ran."
Và trong khoảnh khắc ấy, tất cả ký ức ùa về.

4. Khi ký ức tìm lại tên

Anh thấy mình giữa trời lam — thấy Ran cười, thấy máu, thấy ánh sáng, thấy Trụ Cổ Thiên Thư, thấy họ viết lại thế giới bằng tình yêu và ký ức.
Anh thấy cả khoảnh khắc cuối, khi Ran khắc lên tay chữ "Chia", và hai linh hồn hòa làm một.

Anh ngẩng đầu, nước mắt chảy mà không biết vì sao.
"Thì ra ta đã từng..."

Ran đến bên anh, nhẹ đặt tay lên vai.
"Ngươi nhớ rồi?"

Shinichi quay lại.
Ánh lam trong mắt anh phản chiếu ánh bạc trong mắt cô — và cùng lúc, cả hai nhớ ra tất cả.
Không cần nói, không cần lý do.
Chỉ là cảm giác cuối cùng cũng tìm về nhà.

5. Khi tên được viết lại

Sáng hôm sau, dân trấn thấy giữa hồ Vọng Nguyệt có hai người đang viết lên mặt nước.
Một lam, một bạc.
Khi họ viết xong, ánh sáng bao phủ cả mặt hồ.

Trên mặt nước hiện ra dòng chữ sáng rực:

"Tên chúng ta được viết lại.
Không phải trong Thiên Thư,
mà trong nhau."

Từ đó, người trong trấn kể rằng mỗi khi trăng tròn, giữa hồ luôn có đôi ánh sáng lam – bạc đan vào nhau, chầm chậm viết chữ.
Không ai hiểu nghĩa, nhưng người đọc được đều thấy lòng yên bình lạ thường.

Còn Shinichi và Ran, sau ngày ấy không ai gặp lại.
Chỉ có truyền thuyết kể rằng, họ cùng rời khỏi trấn, để đi viết lại những câu chuyện khác — cho những người đáng được sống, được yêu, được nhớ.

Và trong thư tịch cổ của tông phái, sau cùng có thêm một câu:

"Thiên Thư cũ đã gãy.
Bút mới viết nên chữ mới.
Chữ ấy là — ShinRan."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro