Chương 3: Trận Đồ Dưới Ánh Trăng

Đêm thứ bảy kể từ vụ hồ Bích Nguyệt.
Ánh trăng tròn rọi xuống mặt nước tĩnh lặng, phản chiếu hai bóng người ngồi bên bờ hồ — một áo đen, một áo xanh. Sương mờ phủ kín, khiến không gian vừa hư vừa thực.

Shinichi im lặng nhìn mặt hồ. Từ khi Ran tiết lộ rằng trong anh tồn tại một mảnh Tâm Linh Thạch, trí óc anh liên tục vang lên những mảnh ký ức rời rạc — những hình ảnh kỳ lạ của một thế giới khác, nơi ánh sáng trắng phủ khắp, và một giọng nói mơ hồ thì thầm:

"Khi ngươi nhớ lại, cánh cửa sẽ mở ra..."

Anh khẽ siết viên ngọc lam trong tay áo. Lúc này, nó đang tỏa ra thứ ánh sáng nhè nhẹ, rung nhịp theo từng nhịp tim anh.

"Ngươi đang nghĩ gì?" – giọng Ran vang lên, êm như gió.
Cô ngồi bên cạnh, đôi mắt nâu phản chiếu ánh trăng, sâu và yên tĩnh như hồ.

Shinichi đáp chậm rãi:
"Ta đang nghĩ... nếu ta thật sự là chìa khóa cho Thiên Môn, thì có lẽ ta nên tìm hiểu cách mở nó. Hoặc cách phong ấn nó vĩnh viễn."

Ran cười nhẹ, nhưng trong tiếng cười đó có gì đó chua xót:
"Ngươi tưởng dễ sao? Cánh cửa đó không chỉ nối hai giới, mà còn nối sinh và diệt. Mở ra là hủy diệt."

Anh nhìn cô, mắt ánh lên tia sáng phân tích.
"Vậy ngươi tìm Tâm Linh Thạch để làm gì?"

Cô im lặng.
Gió lướt qua, mang theo mùi cỏ ẩm. Một lúc lâu, Ran mới nói khẽ:
"Để chuộc tội."

Shinichi không hỏi thêm. Anh chỉ lặng lẽ đứng dậy, bước xuống mép nước. Dưới ánh trăng, mặt hồ phản chiếu một hình tròn lạ — như vầng trăng thứ hai nằm dưới đáy.

"Ran, nhìn xem."

Cô tiến lại gần, cau mày. "Đó là...?"

"Pháp trận." – Shinichi nói, giọng chắc nịch.
"Trận đồ cổ giấu dưới mặt hồ. Ánh trăng đêm rằm phản chiếu mới thấy được."

Ran mở rộng kết giới, niệm chú. Linh lực từ bàn tay cô lan xuống mặt nước, khiến trận đồ hiện rõ hơn: từng đường xoắn, ký hiệu cổ, tất cả tạo thành một hình dạng khổng lồ như vòng xoáy.
Ở tâm trận, là một viên đá xanh đang phát sáng yếu ớt.

"Là mảnh Tâm Linh Thạch!" – Ran thốt lên.

Cô toan lao xuống, nhưng Shinichi giữ tay cô lại.
"Khoan. Trận này không chỉ là ảo trận. Nó còn có tầng suy luận bên trong."

"Ý ngươi là?"

"Đây không phải trận ngăn người vào. Mà là trận để thử trí và tâm."

Ran khẽ cau mày. "Thử trí?"

Shinichi gật. "Ngươi xem đường trận — không theo ngũ hành, mà theo nhịp tuần hoàn sinh – diệt. Nếu vào sai nhịp, linh khí sẽ phản ngược, khiến người bước vào hóa tro."

Anh rút trong tay ra một con dao nhỏ, vẽ lên đất hình thu nhỏ của trận đồ, miệng lẩm bẩm.
"Ba vòng chính, chín tầng phụ, mỗi tầng có một tâm điểm năng lượng... phải tìm đúng điểm 'Vô Linh' mới có thể tiến vào trung tâm."

Ran nhìn anh chăm chú.
Thật lạ, giữa nơi đầy linh khí và huyền ảo này, người đàn ông dị quốc ấy lại bình tĩnh đến kỳ lạ. Không dựa vào tiên pháp, chỉ dùng suy luận và quan sát — mà vẫn nhìn thấu cả pháp trận cổ đã bị phong ngàn năm.

Cô khẽ nói:
"Ngươi không giống người của thế giới này."

Shinichi cười nhạt: "Ta cũng nghĩ vậy."

Khi ánh trăng lên đỉnh, Shinichi bước xuống hồ.
Mặt nước tách ra theo từng bước chân anh, sóng nước tự động tránh ra, như sợ làm vỡ sự cân bằng.

Ran theo sau, bàn tay sẵn sàng kết ấn bảo vệ.
Khi họ tiến đến gần tâm trận, viên đá xanh giữa hồ chợt rung lên, ánh sáng bắn thẳng lên trời, tạo thành cột sáng khổng lồ.

Shinichi hét: "Trận thức dậy rồi! Mau niệm chú phản linh!"

Ran lập tức niệm chú, nhưng sức mạnh từ cột sáng quá lớn. Từ trong nước, hàng loạt bóng người không mặt lại xuất hiện — hàng chục, hàng trăm. Chúng tràn ra, gào thét, bao vây lấy hai người.

Shinichi rút kiếm, ánh lam lóe lên. Mỗi nhát chém đều chính xác đến mức lạnh lùng.
Ran đứng cạnh, hai tay dệt pháp ấn, từng vòng tròn linh lực nổ tung, cuốn đi từng đợt oán linh.

Giữa trận hỗn loạn, Shinichi chợt nhận ra điều lạ — mỗi khi anh chém vào oán linh, ánh sáng lam từ viên ngọc trong người anh lại mạnh hơn, và những ký tự trong pháp trận dưới chân sáng theo.

Anh hét lên:
"Ran! Trận này hút năng lượng của ta — nó muốn mở Thiên Môn!"

Cô sững người.
"Dừng lại! Shinichi, rút lui!"

Nhưng đã muộn. Cột sáng vỡ tung, và trong khoảnh khắc ấy, tất cả linh khí quanh hồ bị hút về trung tâm.

Bóng tối nuốt chửng họ.

Khi Ran mở mắt, cô thấy mình đang nằm giữa một khoảng không mờ đục. Không còn hồ, không còn trăng, chỉ còn những mảnh ký ức bay lượn quanh.

Trước mặt cô — Shinichi đang đứng, toàn thân bao phủ bởi ánh sáng lam.
Trên không, hiện ra một cánh cửa khổng lồ bằng ngọc trong suốt. Từ khe cửa, gió lạnh thổi ra, mang theo âm thanh của hàng ngàn linh hồn kêu khóc.

"Thiên Môn..." Ran thầm thì.

Shinichi quay sang, ánh mắt mơ hồ như đang nhìn thấy điều gì đó xa xăm.
"Ta nhớ rồi... Ta không phải người phàm. Ta là Thiên Cơ Giả, kẻ quan sát các thế giới. Nhưng ta đã phạm điều cấm — ta yêu một nữ tử không thuộc thế giới nào cả."

Giọng anh trầm xuống, ánh sáng quanh anh ngày càng mạnh.
"Khi ta bị trừng phạt, ta rơi xuống thế giới này — mang theo một mảnh linh thạch của chính mình."

Ran lùi lại một bước.
"Ngươi... chính là người khiến Thiên Môn bị mở lần đầu?"

Anh gật đầu.
"Và ngươi, Ran, là người đã phong ấn ta."

Không gian xung quanh rung mạnh. Hình ảnh ký ức hiện ra — Ran, trong bộ áo trắng, đứng giữa biển lửa, giơ tay kết ấn, phong ấn một người đàn ông mặc áo xanh giữa cột sáng.

Cô sững sờ.
"Không thể nào... đó là... ta?"

Shinichi bước đến gần, giọng anh khẽ run.
"Có lẽ đây là định mệnh. Dù bao nhiêu kiếp trôi qua, chúng ta vẫn gặp lại. Nhưng lần này..."
Anh ngẩng lên, nhìn cánh cửa đang dần mở.
"... ta sẽ không để ngươi phải cô độc thêm lần nào nữa."

Anh giơ tay, ánh sáng lam rực lên, va vào Thiên Môn, khiến cánh cửa khép lại một phần. Ran lao đến, truyền linh lực của mình vào tay anh, hai dòng năng lượng hòa làm một.

Họ cùng niệm chú cổ xưa — lời chú mà cả hai dường như đều biết, dù chưa từng học qua.

Ánh sáng xanh và đỏ giao nhau, Thiên Môn khép lại trong tiếng nổ rung trời.

Khi tỉnh dậy, họ lại ở bên bờ hồ Bích Nguyệt. Trăng vẫn tròn, gió vẫn lạnh.
Cột sáng biến mất, chỉ còn viên đá xanh nằm im trên mặt đất — lặng lẽ phát sáng.

Ran nhìn Shinichi, giọng khẽ như tiếng nước:
"Ngươi vừa cứu cả thế giới."

Anh cười nhẹ:
"Không, là chúng ta."

Một khoảng lặng trôi qua.
Rồi Ran nói tiếp, ánh mắt khẽ nghiêng đi:
"Ngươi biết không, trong khoảnh khắc đó... ta nhớ ra tất cả. Kiếp trước, ta đã phong ấn ngươi để cứu nhân giới. Nhưng ta cũng biết... ta chưa bao giờ ngừng chờ ngươi tỉnh lại."

Gió khẽ lay mặt nước. Shinichi không nói gì, chỉ khẽ chạm vào viên ngọc lam.
Ánh sáng của nó và ngọc đỏ trên cổ Ran hòa vào nhau, tỏa ra thứ ánh sáng tím dịu dàng.

Hai người nhìn nhau, trong ánh trăng, như thể thời gian đã dừng lại.

Trên đỉnh núi xa, giọng nói trầm thấp vang lên trong bóng tối:
"Thiên Môn lại khép... nhưng phong ấn lần này, chỉ là tạm thời."

Một bàn tay khẽ siết tấm ngọc đen, nụ cười lạnh lẽo hiện trên môi kẻ ẩn trong bóng.
"Trận cuối cùng sắp bắt đầu rồi, Thiên Cơ Giả à..."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro