Chương 7: Thiên Môn Mở, Huyết Định Nhân Duyên

Bầu trời Thiên Môn vỡ ra như tấm gương nứt.
Ánh sáng trắng loá tràn xuống, kéo Shinichi và Ran lơ lửng giữa không trung. Cả thế giới xung quanh như không còn là thực — mỗi bước chân, mỗi hơi thở đều vang vọng lại thành nghìn tiếng vọng.

"Đây không phải hiện tại..." Shinichi khẽ nói, bàn tay anh siết chặt tay Ran.
"Chúng ta đang ở trong ký ức — nơi ta từng thuộc về."

Trước mặt họ, một tòa cung điện trôi giữa hư không. Mái cong dát vàng, tường sáng như được dệt từ ánh trăng. Trên cổng khắc dòng chữ bạc: "Thiên Môn – Cảnh Giới của Kẻ Thấu Trời."

Ran nhìn quanh, kinh ngạc.
Không có linh khí, không có hơi người — chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối, như thế giới này đã chết từ lâu.

Shinichi bước lên bậc thang, lòng bàn chân chạm xuống mà không để lại bóng.
Anh lẩm bẩm: "Cảnh này... ta từng thấy trong mơ. Nhưng lần đó... ta đứng ở bên kia cổng."

"Bên kia?"

"Phải. Là nơi không một kẻ nào được phép bước tới — Trụ Thiên Đài."

1. Linh Ảnh của Quá Khứ

Khi họ đi qua đại điện, ánh sáng trắng chợt lay động.
Một hình ảnh hiện ra — là chính Shinichi, trong áo bào trắng, tóc buộc cao, đôi mắt lam rực như bầu trời. Anh ta đứng giữa vòng sáng, tay cầm bút lông, viết từng ký tự trên không.

Mỗi chữ rơi xuống là một vì sao biến mất.

Ran đứng sững.
"Đó là ngươi?"

Shinichi không đáp. Mắt anh dán vào hình bóng ấy, lồng ngực như bị siết lại.

Giọng nói từ Linh Ảnh vang lên, trầm mà vang vọng khắp hư không:

"Ta, Thiên Cơ Giả, ghi lại mọi mệnh số. Mọi sinh linh đều nằm trong sổ trời, không ai thoát được.
Nhưng hôm nay, ta viết lại một cái tên — kẻ vốn không nên tồn tại."

Ran nghe tim mình đập mạnh. "Kẻ đó là ai?"

Shinichi đáp nhỏ, gần như thì thầm:
"Là nàng."

Cô khẽ giật mình, ngẩng lên. "Ta... sao?"

"Phải." Anh nhìn sâu vào mắt cô. "Trong ký ức ta, nàng từng là Nữ Thần Hư Vô, sinh ra từ ý niệm của hư không — tồn tại mà không thuộc về bất cứ quy luật nào.
Khi ta gặp nàng, ta đã phạm điều cấm đầu tiên của Thiên Giới: cảm nhận tình yêu."

Giọng anh lạc đi giữa hư không. Ran im lặng, trong lòng trào lên cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc — như thể trái tim cô nhớ thứ gì đó mà trí nhớ lại chối bỏ.

2. Trận Thiên Tội

Bất ngờ, mặt đất rung lên dữ dội.
Cung điện nứt toác. Từ trên cao, những cột sáng rơi xuống, hóa thành hàng trăm Thiên Tội Giả – linh thể trong áo giáp bạc, mắt rực đỏ.

Shinichi kéo Ran ra sau, giọng dứt khoát:
"Bọn chúng là ký ức của tội phạt — phản ứng khi ta nhớ lại. Nếu không đánh bại, chúng sẽ xóa sạch cả hai ta."

Ran gật, kết ấn nhanh. Bạch Hồ xuất hiện, gầm vang, lửa xanh cháy sáng giữa không trung.
Nhưng mỗi khi cô chém trúng, Thiên Tội Giả lại tái tạo từ ánh sáng.

"Không thể giết được chúng!" – Ran hét.

"Không cần!" – Shinichi nói, tay rút trường kiếm, khắc nhanh trận pháp giữa không. "Chỉ cần phá trục ký ức! Đó là điểm gốc của cảnh này."

Anh bước ra giữa, ánh lam bùng lên quanh người, kiếm vẽ trên không trung những đường sáng hình xoắn ốc.
Ran nhìn anh — mỗi nhát kiếm của anh không mang linh lực, chỉ là sự chính xác tuyệt đối, như một bài toán của trời.

"Phá định mệnh — Hóa Thiên Trận!"

Tất cả Thiên Tội Giả cùng hét lên, thân thể vỡ vụn thành bụi sáng.
Cung điện rung mạnh, tường gãy, cột đổ. Ánh sáng tràn ra, nuốt cả hai.

Ran lao tới, ôm lấy anh khi sàn vỡ. "Shinichi!"

Anh ôm cô, cả hai rơi vào vùng tối sâu không đáy.

3. Dưới Đài Thiên Cơ

Khi ánh sáng tan đi, họ rơi xuống một vách đá.
Trước mặt là một hồ nước sáng như gương, phản chiếu bầu trời đỏ rực. Giữa hồ là tấm bia khổng lồ khắc dòng chữ cổ:

"Huyết nguyệt định nhân duyên, kẻ viết mệnh sẽ tự bị viết lại."

Shinichi bước tới, bàn tay run nhẹ khi chạm vào bia đá.
"Ta từng viết câu này... bằng máu mình."

Ran nhìn anh, ánh mắt dịu lại.
"Ngươi thật sự... đã vì ta mà phản lại trời sao?"

Shinichi mỉm cười, ánh mắt có chút xa xăm.
"Khi trời cấm ta nhớ nàng, ta đã khắc tên nàng lên ngọc lam này, để dù quên đi tất cả, trái tim vẫn nhận ra."

Anh rút viên ngọc lam từ ngực áo. Ánh sáng xanh bao lấy họ, hình ảnh mờ hiện ra — một thiếu nữ trong áo trắng, đứng giữa biển hoa anh đào, mỉm cười gọi tên anh:

"Shinichi, đừng viết định mệnh của ta... nếu cái giá là mạng sống của chàng."

Hình ảnh vụt tắt.
Ran khụy xuống, tay ôm ngực, nước mắt rơi không kiểm soát. "Ta... ta nhớ rồi... giọng nói ấy... là của ta."

Shinichi nắm lấy tay cô, bàn tay anh ấm, nhưng ánh mắt lại chất chứa nỗi sợ.
"Ran, nếu ký ức mở hết, Thiên Giới sẽ biết chúng ta còn sống. Cửa Thiên Môn đang mở — và họ sẽ không tha."

"Vậy chúng ta phải làm gì?"

"Phải phong lại ký ức này trước khi họ đến. Nhưng..."

Anh dừng, nhìn sâu vào mắt cô.
"...điều đó nghĩa là ta có thể quên nàng lần nữa."

Ran siết chặt tay anh, giọng nghẹn:
"Nếu quên ta khiến ngươi sống, ta chấp nhận. Nhưng chỉ cần trái tim ngươi vẫn nhớ... thì dù bao kiếp, ta vẫn tìm được."

Họ nhìn nhau giữa không gian đỏ rực.
Ánh trăng huyết dần lan xuống, chiếu lên họ — một người định mệnh, một người bị định mệnh viết lại.

Shinichi nhắm mắt, đặt môi lên trán cô, thì thầm:
"Lần này... ta sẽ viết lại kết thúc."

Ánh sáng lam bùng nổ, nuốt trọn cả hai.

4. Kết chương – Bóng của Thiên Môn

Trên cao, trong tòa cung điện đang tan rã, một bóng người khoác áo đen đứng nhìn xuống.
Ánh mắt hắn sâu như vực, giọng nói trầm thấp vang lên giữa cơn gió:

"Thiên Cơ Giả... lại dám mở ký ức.
Rất tốt.
Để xem lần này, ngươi có dám chống lại trời thêm lần nữa hay không."

Ánh sáng đỏ rực bùng lên.
Một mảnh ngọc lam vỡ ra từ hư không, rơi xuống thế gian, rơi vào lòng hồ Bích Nguyệt — nơi Shinichi và Ran từng gặp nhau lần đầu.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro