Chương 37: Ngược cặn bã 1


Ông Mori vừa nhìn thấy cô xuất hiện, lo lắng suốt một đêm lúc này trong lòng cuối cùng cũng thả lỏng, ông vội vàng đi tới trước mặt Ran đem cô từ trên xuống dưới nhìn một chút, sau khi xác định cô không sao ông mới mở miệng quở trách

"Ran con ngày hôm qua chạy đi đâu? Con muốn bố lo lắng đến chết có đúng không?"

Ran liếc mắt nhìn bà Mori, đón lấy ánh mắt sắc như dao của bà, liền vội vàng mang vẻ mặt áy náy nhìn ông Mori nói

"Ngày hôm qua trong lòng không thoải mái, con đi tìm bạn tâm sự."

Trong lòng Ran tại sao không thoải mái ông Mori cũng rõ ràng, tất nhiên cũng cảm thấy đau lòng, ngược lại cũng không hỏi nhiều nữa, chỉ xoa đầu cô nói

"Sau này cũng đừng làm như vậy nữa."

Ran tự nhiên ngoan ngoãn gật đầu.

Bên này ông Mori vừa mới dứt lời, Shiho liền khóc đi tới, bên trong đôi mắt to lấp lánh nước, nghẹn ngào nhìn về cô nói

"Xin lỗi chị Ran, ngày hôm qua là em không đúng, hi vọng chị Ran đại nhân đại lượng không muốn cùng em so đo, em biết em sai rồi, sau này em không dám nữa."

Vừa nói vừa đưa tay qua muốn nắm tay cô, Ran vội vàng né tránh.

Kỳ thực động cơ Shiho ngày hôm qua cô đại khái cũng đoán được một ít, nếu như hãm hại cô thành công, hình tượng Ran liền xuống dốc không phanh, nếu như không thành công, thì cô ta khóc một hồi, làm ra vẻ đáng thương, mọi người thông cảm cô ta tuổi còn nhỏ, cũng sẽ không cùng cô ta tính toán.

Có điều Shiho cho rằng Lâm Thục Phương đem cô ta xem là bảo bối, toàn bộ người thế giới cũng đều xem cô ta là bảo bối sao?

Nếu phạm lỗi lầm, nhỏ hai giọt nước mắt thì có thể giải quyết, như vậy trên thế giới này cũng không tồn tại cảnh sát, hơn nữa nghĩ đến phẩm hạnh người này, Ran thực sự không tài nào thuyết phục bản thân hạ thủ lưu tình với cô ta.

Vì vậy thái độ Ran vô cùng cứng rắn

"Thời điểm lần trước cô ở trong cửa hàng trộm đồ còn đổ tội lên người tôi, cô cam đoan không có lần sau, khi đó tôi hoàn toàn tin tưởng cô sẽ không tái phạm, nhưng kết quả thì.. Lần này lại trực tiếp hãm hại tôi trộm đồ của người khác, tôi thật không có nhiều độ lượng lại tha thứ cô lần nữa."

Shiho nghe cô nói những lời này, theo bản năng lùi về sau một bước, gương mặt trắng bệch đến đáng sợ, nước mắt trong mắt ào ạt rớt xuống, nhìn qua rất đáng thương.

Lâm Thục Phương ngồi một bên vẫn không nói gì thấy tình huống như vậy liền không nhịn được chen miệng nói

"Ran, cháu tha thứ cho con bé một lần đi, con bé tốt xấu gì cũng là em gái cháu, con bé không hiểu chuyện, cháu cũng không hiểu chuyện luôn sao? Mọi người đều là người một nhà, cần gì phải như vậy?"

Bạch Hiểu Y lạnh lùng liếc bà một cái, trào phúng nở nụ cười

"Người một nhà? Ôi chao thì ra đây là thái độ bà nội cùng Shiho đối xử với người một nhà.. Một người ích kỷ bất công, một người không từ thủ đoạn nào."

Lâm Thục Phương bị cô chặn một cái, trên mặt không nén được giận, lập tức lạnh lùng nói

"Ran, ta chính là bà nội cháu, có ai nói chuyện với người lớn như cháu sao?"

Ran cũng không nhìn bà nữa, hít sâu một hơi nhìn bà Eri cùng ông Mori nói

"Bố mẹ, từ nhỏ đến lớn con đều là đứa trẻ hiểu chuyện nghe lời, nhưng không có nghĩa mọi chuyện con đều phải nhường nhịn, con cũng có giới hạn của con, mà lần này, rất rõ ràng, Shiho đã chạm đến giới hạn ấy, rất xin lỗi, con thật không có cách nào cùng người lần lượt hãm hại mình ở chung dưới mái hiên, ở trong nhà này có cô ta không có con, có con không có cô ta."

Trong bóng tối bà Eri liếc mắt nhìn cô tán thưởng, lúc này mới thu lại ánh mắt ho khan một tiếng, vẻ mặt nghiêm túc nói

"Ran là con gái của tôi, vì vậy chuyện này tôi đứng về phía con bé."

Ý ở ngoài lời chính là bà cũng dứt khoát sẽ không cho phép Shiho ở lại trong nhà này.

Thái độ bà Eri cứng rắn như vậy, xem ra khi cô không ở nhà bà đã cùng Lâm Thục Phương hai người trở mặt, như vậy cũng tốt, ở kiếp này, không cùng Lâm Thục Phương qua lại, đối với gia đình chỉ có lợi mà không có hại, đã như vậy, cái này cũng phải xem thái độ của ông Mori rồi.

Lâm Thục Phương cùng Shiho hiển nhiên không nghĩ tới Ran tuyệt tình như vậy, Shiho lúc này liền nhào vào lòng Lâm Thục Phương khóc lóc, thút tha thút thít nói

“Bà nội, chị Ran tại sao lại đối xử với con như vậy? Con đã xin lỗi, tại sao chị ấy không thể tha thứ cho con?"

Lâm Thục Phương vừa vỗ lưng cô ta an ủi, vừa trừng Ran tức giận nói

"Ran làm sao cháu độc ác như vậy? Con bé là em gái cháu đấy!”

Lại nhìn về ông Mori nói

"Kogoro, con thế nào cũng không trách móc nó? Có ai đem em gái mình đuổi ra khỏi nhà sao?"

Ông Mori nhìn mặt mọi người làm khó xử, thái độ bà Eri đã rất rõ ràng, nhưng Lâm Thục Phương bên này.. Một bên là con gái và vợ ông, một bên là mẹ ông, ông Mori do dự hồi lâu mới thở dài, vẻ mặt bất đắc dĩ nói

"Mẹ, làm như tối hôm qua con nói cho mẹ đi, mẹ mang theo Shiho về nhà! Shiho muốn học bổ túc ở bên kia cũng có thể học bổ túc, huống chi con bé học bổ túc ở chổ này cũng có nhiều phiền toái, tụi con bận rộn cũng không chú ý đến con bé."

Lâm Thục Phương nghe nói như vậy liền sững sờ, vẻ mặt bà ta không dám tin nhìn ông Mori

"Kogoro.. con.. con vậy mà đuổi mẹ đi?

Gương mặt Lâm Thục Phương đè nén đến đỏ bừng

"Tôi là mẹ của anh! Anh cưới vợ về liền quên mẹ đúng không? Vậy mà đuổi tôi đi? Anh có lương tâm hay không hả?"

Ông Mori tỏ vẻ khó xử, nhưng từ đầu đến cuối không có mở miệng.

Lâm Thục Phương nhìn dáng vẻ ông Mori, dễ nhận thấy ông cũng đứng về phía Ran, Lâm Thục Phương quả thật vừa tức vừa giận, nhưng bà ta cũng không phải người ngu, bà ta biết hôm nay cùng bọn họ trở mặt đối với bà cũng không có lợi, tạm thời thu lại tức giận nói

"Được, các con không ưa Shiho, chờ con bé nhập học mẹ liền để con bé ở lại trường, nhưng mà, mẹ là mẹ con, các con phụng dưỡng mẹ là nghĩa vụ, mẹ ở lại đây là đạo lý hiển nhiên, các con không có đạo lý đuổi mẹ đi!"

Một bên nói một bên còn đưa mắt hung ác nhìn Ran và bà Eri.

Lâm Thục Phương tính tình vô lại Ran đã từng thấy ở kiếp trước, bà ta bắt đầu giở trò e rằng không có ai là đối thủ của bà ta, Ran nhìn vẻ mặt đây là chuyện đương nhiên của bà ta, lập tức có chút nhức đầu.

Ông Mori rõ ràng cũng bị làm cho bối rối, ông liếc mắt nhìn một chút trên người Lâm Thục Phương đang không chịu bỏ qua, lại nhìn trên mặt bà Eri một chút hiển nhiên cũng chẳng muốn thỏa hiệp, cuối cùng chỉ có thể đem ánh mắt nhìn về phía  Ran,  trong giọng nói tràn đầy bất đắc dĩ

"Ran à, con xem một chút.."

Ran cũng hiểu tâm tình ông Mori, chỉ là, đời này cô tuyệt đối sẽ không bị lòng dễ mềm của bố làm hỏng chuyện, cô hít sâu một hơi, chậm rãi nói

"Bà nội muốn ở lại cũng được, bất quá giống như trước đây đến cùng chú Ba, chú Tư bàn bạc một chút, xem phí sinh hoạt của bà nội giải quyết như thế nào."

Lâm Thục Phương vừa nghe lời này, chân mày lập tức liền nhăn lại, bà ta híp mắt dữ tợn nhìn về Ran

"Cháu nói lời này có ý gì?"

Vẻ mặt Ran như đây là chuyện đương nhiên

"Chú ba chú tư cũng là con bà nội không phải sao? Bố phụng dưỡng bà là nghĩa vụ, lẽ nào chú ba chú tư sẽ không làm?"

Bà Eri sau khi nghe xong cũng gật gù

"Lời này của Ran nói đúng, nếu đều là con của mẹ, vậy đều có phần phụng dưỡng mẹ."

Lâm Thục Phương nghe hai người con một lời mẹ một lời, liền tức giận đến gương mặt đỏ bừng, ánh mắt bà ta hung hăng trừng trên mặt hai người, giọng nói cũng tức đến run

"Gia đình thằng ba thằng tư các con không phải không biết, kinh tế các con khá hơn một chút, các con đảm đương nhiều thêm một ít thì có làm sao?"

Ran gật gù

"Tốt, điều kiện nhà chúng ta tốt hơn một chút, đương nhiên có thể đảm đương nhiều hơn một ít, cháu xem như vậy đi, nhà chúng ta đưa ra một nửa sinh phí sinh hoạt, còn lại một nửa thì do chú ba và chú tư chia đều, bà nội cảm thấy như vậy thế nào? Đều là con của bà nội, nhà chúng ta làm như vậy đã đủ nhượng bộ, lẽ nào bà nội muốn chú ba chú tư khi cưới vợ liền quên bà? Một chút hiếu thuận đều không có sao?"

"Cháu.."

Lâm Thục Phương quả thật bị chọc đến tức chết rồi, con trai thứ ba và thứ tư tình hình gia đình so với gia đình Ran kém hơn rất nhiều, nếu muốn bọn họ đưa ra phí sinh hoạt, đó là tuyệt đối không thể.

Phải biết đời sống thu nhập của sông Hoài cao hơn trấn nhỏ kia rất nhiều, dù cho hai nhà đảm nhiệm chung một nửa phí sinh hoạt của bà ta bọn họ cũng chống đỡ không nỗi, đến lúc đó bọn họ khẳng định khiến bà ta đi về nhà, dù sao bà ta ở lại còn có thể trong coi cái quầy bán đồ lặt vặt, kiếm ít tiền.

"Lời Ran nói rất có đạo lý, chờ sau đó con gọi điện thoại bàn bạc với chú ba và chú tư, xem giải quyết vấn đề sinh hoạt phí như thế nào."

Bà Eri nói xong lời này lại quay đầu liếc mắt nhìn về phía ông Mori

"Ông cảm thấy xử lý như vậy được không?""

Ông Mori liếc mắt nhìn sắc mặt khó coi của Lâm Thục Phương, cuối cùng đành chịu thở dài

"Như vậy cũng tốt."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro