Thỏa thuận của cả hai

Sau khi nghe được câu trả lời từ anh, vì cái tính không thích để người khác phải đợi mình nên Tuấn Miên nhanh chóng lau dọn, rửa ly sạch sẽ. Đúng 8h, như lời đã nói cậu hoàn tất xong mọi việc mình phải làm. Nhưng trong quá trình làm việc cậu cảm giác như có một người nào đó cứ nhìn chằm chằm vào mình, đến khi chịu không nỗi nữa quay lại nhìn ánh mắt đó, cậu nghĩ "rốt cuộc anh ta nhìn cái gì chứ? Bộ trên mặt mình có cái gì sao? Hay là... À thì ra là anh đang đánh giá năng lực của mình mà". cậu nhướn mày với anh một cái rồi ra sức làm nhanh hơn, "chất lượng" tốt hơn để có thể ghi điểm trong mắt ông chủ mới này. (Cứ như là đi chọn vợ vậy)

Tuấn Miên bước lại chỗ Thế Huân đang ngồi. Chân thì gác chéo, tay thì khoanh trước ngực, thật sự rất ra dáng một người đàn ông thành công cũng không kém phần khó ưa.

- Đúng 8h, không trễ một giây.- cậu đưa mắt nhìn đồng hồ trên tay.- Anh thấy năng suất làm việc của tôi thế nào?

- Đúng giờ, làm việc nhanh nhẹn, coi như cậu không phải dạng người vô dụng.- vừa nói anh vừa gật đầu tỏ ý "có thể chấp nhận được, quá trình nuôi dưỡng sẽ không khó".

- Tôi đương nhiên là người hữu dụng.- cậu kéo ghế ngồi xuống trước mặt anh.- Bây giờ chúng ta có thể bàn công việc được rồi chứ?

- Tên của cậu?

- À quên giới thiệu, tôi tên Kim Tuấn Miên, sinh viên năm hai đại học X. Tôi làm ở đây cũng được một năm rồi.

Tuấn Miên đưa tay ra ý muốn bắt tay với anh, nhưng không may cho cậu con người này không biết ăn trúng cái gì bình thường xử lí công việc rất nhanh gọn lẹ hôm nay não bộ lại đình chỉ công tác, không chịu hoạt động chỉ biết ngồi đó nhìn bàn tay đang chìa ra trước mặt mình với một suy nghĩ "tuy không thon gọn như tay con gái nhưng vẫn rất xinh". 

Trước tình huống đó, mọi người trong quán đang quan sát cuộc trò chuyện của hai người cũng bất giác cười thành tiếng, họ nghĩ cậu chắc là bị mất dây thần kinh sợ rồi nên mới dám đòi bắt tay với một người thuộc tầng lớp thượng lưu như Chủ tịch Ngô. Cậu thì lại nghĩ con người anh ta thật kì quái, tay chìa ra thì bắt đi, tại sao cứ nhìn chằm chằm như vậy? Sợ cậu làm dơ tay anh hay sao? Nghĩ vậy cậu định rụt tay lại nhưng ngay lập tức bàn tay bị bắt lấy, không những thế còn bị nắm chặt đến nỗi tay cậu không còn màu hồng nữa mà thay vào đó là màu trắng bệch như máu bị tắc nghẽn không thể truyền đến tay vậy. "Con người này có bị vấn đề về thần kinh không? Lúc người ta đưa tay cho bắt thì không bắt, đợi người ta xấu hổ rụt tay lại mới nắm lấy. Mấy người có tiền thường hay gặp phải vấn đề này hả ta?" Vâng một người 'thấp cổ bé họng' như cậu chỉ có thể nghĩ trong đầu như vậy thôi chứ nào dám nói ra.

- Tôi là Ngô Thế Huân, Chủ tịch công ty SS, chào cậu.- vẫn chưa chịu thả tay cậu ra, chắc tại não đang bận điều khiển cái miệng nói nên chưa điều khiển được ý thức của anh về việc nắm tay người ta quá lâu là không lịch sự.

- Hả? Anh...anh tên...- cậu ngớ ra, miệng chỉ biết mở to mà không nói được lời nào.

- Cậu nghe chưa rõ sao? Tôi nói tôi tên là Ngô Thế Huân.- nhìn thấy vẻ mặt của cậu anh thấy rất buồn cười nhưng vẻ mặt vẫn không ra vẻ gì gọi là buồn cười.

- Tôi xin lỗi.- cậu đột nhiên đứng dậy cuối người 90 độ trước anh khiến cho anh và mọi người đều ngạc nhiên.- xin lỗi vì không biết anh là Chủ tịch Ngô.

- Cậu không biết tôi là ai sao?- Thế Huân không thể tin nỗi, anh cũng thuộc dạng nổi tiếng như các ca sĩ, diễn viên vậy mà cậu lại không biết anh là ai, thật là mất mặt quá mà.

- Không, tôi biết, chẳng qua là được nghe người ta kể lại chưa một lần thấy mặt anh nên tôi có hơi thất lễ khi bắt anh phải đợi tôi hơn 45 phút và còn nói chuyện không được lịch sự cho lắm.- chẳng dám ngẩn lên nhìn anh, cậu cúi đầu nói một hơi.

- Tôi cũng hơi ngạc nhiên khi cậu kêu tôi đợi cậu giải quyết công việc xong rồi mới nói chuyện với tôi. Và tôi cũng ngạc nhiên về chính mình khi lại chấp nhận ngồi đợi cậu.- câu nói này của anh khiến cho cậu cảm thấy xấu hổ hơn khi kiến thức xã hội của cậu quá thấp đến một người nổi tiếng như anh lại không nhận ra.

- Tôi thật sự xin lỗi. Mong anh bỏ qua cho.

- Được coi như cho qua chuyện này. Bàn vào vấn đề chính nào.- hai tay anh đan vào nhau đặt lên bàn, sửa dáng ngồi thẳng, nhìn cậu nói.- Yêu cầu của tôi rất đơn giản, chắc chắn cậu có thể làm được.

- Anh cứ nói chỉ cần là việc tôi làm được thì tôi nhất định sẽ hoàn thành tốt.- nhìn vào ánh mắt của cậu có thể thấy được bao nhiêu phần trăm khẳng định của cậu về lời nói đó.

- Tất cả các việc trong nhà từ nấu nướng cho đến quét dọn, lau chùi và giặt giũ đều là công việc cậu phải làm.- nhìn thấy đôi mắt cậu bắt đầu trợn trắng lên khi nghe mình nói, anh lập tức lựa lời nói để chắc chắn cậu sẽ nhận việc làm này.- Yên tâm, cậu bỏ công tôi bỏ của, có thể nói tôi sẽ đóng tiền học phí cho cậu trong 4 năm, còn cho cậu chỗ ăn chỗ ở.

- Công việc này chắc chắn rất cực nên anh mới hậu đãi tôi tốt như thế.- nói xong cậu mới để ý đến ý nghĩ trong đầu lúc nãy giờ thành lời nói khó nghe truyền đến tai Thế Huân.

- Cậu nói không sai.- "xem ra con người này cũng có hơi đanh đá đây"

- Chỗ ăn, chỗ ở? Vậy ý anh là anh sẽ cấp cho tôi căn nhà sao?- "không những đanh đá mà còn thông minh, nhưng bất quá chỉ đúng một nửa" anh nghĩ.

- Nói đúng hơn là cậu dọn vào nhà tôi ở.

- Dọn vào nhà anh?- lại thêm một bất ngờ mới cho những ai nghe được câu nói này. Nếu không phải chính tai nghe Ngô Thế Huân nói thì mọi người sẽ tuyệt đối không tin.

- Ừm.- anh đáp lại cậu một cách thản nhiên.

- Nhưng rất bất tiện cho anh và tôi.

- Bất tiện? Tại sao?- đây là cái nhíu mày thứ 2 kể từ lúc anh bước vào quán và cái nào cũng dành cho cậu.

- Thứ nhất: tôi là sinh viên nên giờ giấc có chút lộn xộn, có khi tôi phải thức rất khuya để hoàn thành bài tập, sẽ gây ra tiếng ồn khiến anh không thể ngủ.- cậu thận trọng giải thích cho anh nghe nhưng...

- Chẳng sao cả. Tôi cũng phải thức để xử lí công việc còn động lại do không thể giải quyết ở công ty.- vẻ mặt thản nhiên của anh chỉ càng khiến cậu bất mãn.

- Thứ hai: nếu tôi dọn vào nhà anh thì chuyện riêng tư của anh sẽ bị tôi biết, anh không sợ tôi sẽ bán thông tin cho cánh nhà báo sao?

- Về điều này tôi có thể tin tưởng rằng cậu không phải dạng người đó.- "hừ, cũng biết cách đe dọa người khác nữa sao?"

- Nhưng tôi không quen có người sống cùng mình.- hơi bực bội rồi nha!

- không quen? Ý cậu là trước giờ cậu không sống chung bất kì ai?- nhận được cái gật đầu từ cậu, anh chần chừ một lát rồi nói tiếp.- Không sao sống riết thành quen thôi.

- Nhưng còn gia đình anh, bạn gái của anh, chẳng phải rất bất tiện sao?

- Gia đình tôi đều sống bên Mỹ, bạn gái tôi vẫn chưa có.- Thế Huân thấy khó thuyết phục được cậu nên anh phải dùng cái gọi là lợi ích cá nhân để đánh mạnh vào tư tưởng của cậu.- Cậu chỉ cần dọn vào sống và làm việc, những thứ khác đừng quan tâm tới. Cái cần quan tâm là lợi ích của cậu kìa.

- Lợi ích? 

- Ừm. Thứ nhất: tiền học phí cậu không cần lo phải bị trường nhắc nhở vì tôi sẽ đóng học phí cho cậu.- vừa nói anh vừa cẩn thận quan sát biểu cảm trên mặt cậu.- Thứ hai: cậu không cần phải chi cho tiền nhà, khỏi phải lo giá đất tăng lên dẫn đến việc tiền nhà tăng lên thay vào đó còn có nhà đẹp để ở.- nghe tới đây cậu bất giác trề môi ý bảo anh đang khoe cái mớ tài sản của mình.- Thứ ba: cậu không cần phải tốn thời gian để di chuyển đến nhà tôi để làm việc, thời gian ngồi xe bus đến trường sẽ được rút ngắn lại.

- Rút ngắn?- cậu ngạc nhiên khi nghe anh nói thế.- Không thể nào. Từ chỗ tôi đến trường là gần nhất rồi, chỉ mất 20 phút ngồi xe bus.

- Tất nhiên là có thể. Bởi vì từ nhà tôi đến trường cậu học chỉ mất 10 phút chạy xe.

- Làm như ai cũng có xe xịn như anh.

- Nếu muốn tôi sẽ cho cậu một chiếc.- "nói nhỏ vậy mà anh ta cũng nghe được à?"

- Cảm ơn. Tôi không muốn người ta nhìn tôi bằng cặp mắt dị thường, vã lại tôi không biết lái xe.- cậu cảm thấy đối với Thế Huân mình lại có thể nói chuyện thoải mái như vậy, xem ra những gì được nghe về người này trước đó là không đúng rồi. 

(Không đúng cái gì mà không đúng? Tuấn Miên, cậu gặp người ta còn chưa được 24 tiếng vậy mà dám nói những tin đồn đó là sai sao? Cậu có dễ dãi quá không đó?)

- Tôi khuyên cậu suy nghĩ cho kĩ, những đãi ngộ đó không phải ở đâu cũng có.- nhìn thái độ của cậu có chút ôn hòa trở lại, anh nghĩ mình đã đánh đúng trọng tâm.

- Nhưng tôi đã hứa với ông chủ nếu muốn nghỉ việc phải báo trước một tuần để ông ấy tìm người thay thế.

- Chuyện này có gì đâu mà phải suy nghĩ.- anh tưởng cậu sẽ không đồng ý nữa, ai dè đâu, chuyện này thì quá dễ.- cậu cứ dọn vào nhà tôi, còn việc làm ở đây cứ làm cho đến khi ông chủ tìm được người mới.

- Nhà anh cách đây bao xa?

- Khoảng 30 phút chạy xe.- Thế Huân thản nhiên đáp như không có gì khó đối với anh, mà như vậy cũng đúng, người ta có xe xịn mà.

- Anh đùa với tôi sao? 9h tôi xong việc, xe bus ngưng chạy, anh bắt tôi lếch bộ về nhà anh sao? Ba ngày thôi tôi đã chết mất xác.- "anh ta rất giỏi khiến người khác nổi điên mà".

- Tôi sẽ đến rước cậu, dù gì tôi cũng hay làm đến giờ đó mới tan ca.

- Thật sao?- thấy anh gật nhẹ cậu cũng thấy hạ hỏa đi nhiều.- Được. Anh cho tôi địa chỉ, mai tôi sẽ dọn đến.

- Mai tôi sẽ cho người đến đón cậu, không cần đi xe bus, vì chẳng có chiếc nào chạy ngang nhà tôi đâu.- vẫn vẻ mặt đó. Haizz! Bó tay.

- Cái gì? Anh nói cho rõ coi? Nếu không có xe bus lấy gì tôi đi học.- Cậu lại một lần nữa nổi trận, nhíu mày nhìn anh hỏi.

- Trạm xe gần nhất cách nhà chắc khoảng 25 phút đi bộ. Cho nên chuyện tôi đưa cậu đi học là điều tất nhiên.

- Không biết tôi đang làm công cho anh hay đang làm vật nuôi để tùy anh an bài cuộc sống cho tôi nữa.- nghe anh nói cậu chỉ biết thở dài không 'đấu' với anh nữa, không có khả năng.

- Nếu muốn tôi sẽ thật là nhẹ nhàng ôm cậu vào lòng mà xoa xoa nựng nựng vài cái như chủ nhân đối với vật nuôi vậy.- trong khi cậu lắc đầu giơ tay chịu thua thì ánh mắt anh lại chuyển từ bình thản sang gian tà. Con người anh rốt cuộc có bao nhiêu vẻ mặt đây khi anh chẳng biểu lộ cho người khác biết? 

(Muốn biết hong? Chịu khó theo dõi sẽ biết thôi!:)) 

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #hunho