10.
Sau cuộc nói chuyện cùng Hoseok, Taehyung sải bước đi dạo vòng quanh, không biết vô tình hay hữu ý, đôi chân lại một lần nữa bước về phía sau núi, dừng lại tại gốc cây nơi cậu đã tìm ra chiếc xe đạp của Jimin.
Phải.
Vào cái hôm mọi người cùng nhau đi tìm Jimin và Jungkook, Taehyung đã một mình đi đến cái hồ sau núi và tình cờ phát hiện ra xe đạp của Jimin bị vứt lăn lóc nơi cánh rừng. Cậu đã hốt hoảng chạy nhanh về phía hồ với hi vọng sẽ tìm thấy 2 anh em họ nhưng chào đón cậu chỉ là mặt nước mênh mông trống trải...và một chiếc dép ai đó đã đánh rơi ở bờ hồ...rất giống chiếc dép của Jimin...
Không....không thể nào...
Taehyung câm lặng trước viễn cảnh đau đớn này. Cảm xúc của cậu rối loạn, cậu không thể chấp nhận được sự thật tàn nhẫn này...Tại sao? Tại sao chuyện như thế này lại xảy ra với một người bạn mà cậu yêu quí ?... Cậu ngã khuỵu xuống nền cát, hai tay bấu chặt vào đùi, đè nén tiếng nấc nghẹn ngào, nhưng cậu không thể ngăn hai dòng nước mắt ấm nóng chảy dài...
Hiện thực phải chăng luôn luôn đau đớn hơn cả những gì con người ta có thể tưởng tượng?..
Cả buổi chiều ngày hôm đó Taehyung đã ngồi ngây ngốc tại bờ hồ, tầm mắt nhìn ra xa xăm như cố gắng tìm lại bóng hình Jimin và Jungkook ở đâu đó. Cậu lúc này đã bình tâm lại, mọi thứ trong đầu cậu bắt đầu rõ ràng hơn.
Nếu mọi người biết được chuyện này, có lẽ suốt đời này, họ sẽ sống trong ân hận và cắn rứt...
Jimin, cậu cũng không muốn điều đó xảy ra, có phải không?
Tớ cũng vậy, tớ mong muốn trong kí ức của mọi người, họ sẽ chỉ nhớ tới một Jimin vui vẻ, can đảm dám đánh đổi tất cả để có được tình yêu của mình...
Hãy để tớ giúp cậu...đây có lẽ là điều duy nhất tớ có thể làm...
Quay về với hiện tại, bầu trời hoàng hôn ngả sắc hồng cam chiếu rọi lên mặt hồ làm những cơn sóng lăn tăn lấp lánh như ánh sao. Taehyung cầm chiếc di động nhìn vào tin nhắn giả mà bản thân đã tự soạn rồi lại ngước mắt nhìn ra giữa hồ, đôi mắt dài của cậu hơi ửng đỏ
"Jimin cậu đang ở đó có phải không?..Mọi chuyện ổn thỏa rồi, tớ không có nói dối mọi người, cậu đừng lo.." Taehyung dừng một chút, đưa bàn tay lên quệt đi giọt nước mắt lưng chừng nơi khóe mi
"Hai cậu thật sự đã tới một nơi xa xôi mà...và nơi đó sẽ không ai có thể làm cho hai cậu đau buồn nữa...tớ dám chắc nơi đó vô cùng đẹp, có phải không?..." lại một lần nữa lau đi nước mắt
"Jimin, Jungkook, tớ sẽ mãi mãi nhớ về hai cậu, đoạn đường chúng ta cùng nhau đi không dài, nhưng rất đáng nhớ...Hai cậu đã giúp tớ hiểu ra rất nhiều điều...vậy nên...dù đang ở nơi đâu, hai cậu cũng hãy hứa với tớ...hãy thật hạnh phúc nhé!"
Jungkook dời tầm mắt từ những hàng ghế trống trong toa tàu sang cảnh vật bên ngoài khung cửa kính rộng lớn. Bên ngoài chỉ nhìn thấy được bầu trời rộng lớn xanh ngắt với một vài đám mây trắng bồng bềnh, cảnh vật mang lại niềm vui và sự tự do bất tận trong lòng Jungkook.
Cuối cùng, họ cũng đang đi đến nơi mình thật sự thuộc về...
"Jungkook ah, có thấy đói không em? Ăn chút bánh quy đi này". Giọng nói nhẹ nhàng của Jimin kéo Jungkook đang mơ màng quay về thực tại.
Cậu quay đầu nhìn anh một cái rồi nhận lấy bánh quy, chậm chạp cắn một miếng nhỏ. Vẫn là vị chocolate, loại mà Jungkook yêu thích, vị ngọt pha chút đắng tan chảy trong miệng cậu, đây có lẽ là miếng bánh quy ngon nhất cậu từng được ăn. Jungkook thong thả thưởng thức hết cái bánh rồi ngước mắt nhìn Jimin đang ngồi phía đối diện. Anh đang vừa ăn bánh quy vừa nhìn quang cảnh bên ngoài, đôi mắt cười nhỏ xíu của anh nhìn về một điểm vô định, trong ánh mắt ngập tràn niềm vui và hứng khởi, đôi môi hồng mọng nước của anh hơi nhếch lên tạo thành một nụ cười mỉm mãn nguyện...
" Jimin hyung, khóe miệng anh có chocolate còn sót lại kìa". Jungkook lên tiếng không nhanh không chậm.
" Huh?..Ở đây hả, đây hả?". Jimin đưa ngón tay tròn tròn hơi múp của mình quệt quệt khóe miệng trong vô thức, đôi mắt cười híp quay sang nhìn vào đôi mắt tròn to của Jungkook.
Nói Jimin vụng về thật không sai một li nào, chỉ có chút chocolate trên khóe miệng mà cũng không quệt đi được mà còn làm cho nó dây ra nhiều hơn. Jungkook nhìn mà hơi khó chịu muốn quệt giúp anh. Cậu định vươn tay ra thì lưỡi Jimin đã nhanh hơn mà liếm đi một chút chocolate sót lại.
Jungkook hơi khựng lại, tầm nhìn như một cái máy ảnh focus và zoom vào môi Jimin. Chỗ đó hồng hồng và hơi bóng lên vì nước bọt mà lưỡi Jimin liếm qua. Jungkook cảm thấy phần nào đó bên dưới mình không dưng lại thức tỉnh, bầu không khí quanh cậu cũng tự dưng nóng lên, hai má Jungkook vì vậy mà cũng hồng lên trông thấy.
Kí ức này...có phải thân quen quá rồi không?...
Nếu cậu đặt môi mình lên môi Jimin rồi đưa lưỡi ra liếm đi vệt chocolate trên khóe miệng anh, cảm giác sẽ ra sao nhỉ?
Nhưng lần này, cậu không chần chừ..
Jungkook vui vẻ tiến tới phía Jimin rồi thoải mái ngồi trên đùi anh, hai tay ôm lấy cổ Jimin âu yếm
"Vẫn còn chocolate kìa, em làm sạch giúp anh.."
Cậu cúi xuống dán đôi môi nhỏ lên đôi môi mọng nước của Jimin, nhẹ nhàng liếm láp
Vị ngọt...đúng như những gì mình tưởng tượng...
Jungkook nhoẻn miệng cười.
Jimin vươn tay vòng ra sau ôm lấy eo Jungkook kéo cậu sát vào người anh, hé miệng cắn lấy môi cậu một cách nghịch ngợm rồi khẽ đưa lưỡi vào khuấy đảo khuôn miệng cậu như muốn nuốt hết hương vị của Jungkook. Cả hai cùng chìm đắm vào nụ hôn nồng nhiệt, môi lưỡi dây dưa không dứt như muốn hòa vào làm một, không thể tách rời...
"사랑해.."
"나도.."
Chiếc tàu hỏa vẫn chạy hết công suất băng qua hết vùng trời này tới vùng trời khác đến một nơi chỉ có Jungkook và Jimin biết...
Đến thiên đường chỉ có hai ta...
Trên đời này, có nhiểu thứ thật sự không thể lý giải hay giải quyết bằng Đúng và Sai
Tình yêu cũng nằm trong số đó
Chúng ta nên làm đúng với đạo lý hay mặc kệ tất cả để theo đuổi hạnh phúc mà mình ao ước?
Câu hỏi này...
Mãi mãi, cũng không thể có được một câu trả lời thỏa đáng...
************
Hết
************
P/s: Đứa con đầu lòng mà tui đã dốc hết tâm huyết để hoàn thành, có những đêm ngồi đánh máy mỏi muốn gãy cả tay hay giữa khuya nảy ra ý tưởng mà cố type lại ra điện thoại dù hai mắt muốn díp cả lại vì buồn ngủ, và cả những lúc đang viết mà phiêu quá vừa viết vừa khóc như con dở người T.T Một trải nghiệm mới mẻ, lần đầu luôn là lần mang lại nhiều cảm xúc nhất nhỉ? Cám ơn những bạn đã cùng đồng hành với tui suốt fic này, những bạn đã vote và cmt ủng hộ tui, mong rằng sẽ tiếp tục nhận được sự ủng hộ của các bạn trong các fic về sau nhé :>>> Komawo~
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro