Chương 7
"Dịch tiên sinh, phiền anh có thể chú ý tới em một chút được không?"
Phát hiện người đàn ông bên cạnh lại phân tâm, Vương Nguyên tươi cười tao nhã, gật đầu với bằng hữu quen biết, một bên nhỏ giọng mở miệng.
"Hả?" Dịch Dương Thiên Tỉ di dời tầm mắt.
"Tiệc mừng thọ." Vương Nguyên thấp giọng mở miệng, hôm nay cậu cùng Thiên Tỉ tham dự tiệc này, đây là nghĩa vụ của cậu.
Tuy rằng hôm nay vị người yêu của cậu hoàn toàn không chú ý, nhưng cậu biết nguyên nhân ở đâu, em gái con mẹ kế Vương Nhược Kiều chính là nguyên nhân chính làm cho Dịch Dương Thiên Tỉ phân tâm.
Cậu không ăn giấm, từ lúc trước lúc nhờ vả cậu ấy, cậu đã biết mục tiêu của Dịch Dương Thiên Tỉ là Vương Nhược Kiều, cậu cũng không để ý, cậu cũng muốn giúp bạn mình có người yêu, thậm chí chủ động cùng Dịch Dương Thiên Tỉ đưa ra giao dịch.
Cậu cần một tấm bia đỡ đạn, mà anh ta muốn lấy được Kiều Kiều, cậu có thể cung cấp cho anh ta tin tức của Kiều Kiều, cũng có thể giúp đỡ.
Dịch Dương Thiên Tỉ cũng đồng ý, bởi vậy bọn họ đính hôn, hai năm nay, hai người ở chung cũng không tệ lắm, Dịch Dương Thiên Tỉ rất giống cậu, cả hai xem như bạn bè thân thiết. Bọn họ đều là người kiêu ngạo, không dễ dàng dỡ xuống phòng bị, đều có thói quen đeo mặt nạ tao nhã tôn quý, bởi vì bọn họ sợ bị tổn thương.
Nhưmg Dịch Dương Thiên Tỉ so với cậu may mắn hơn, anh ta tự nguyện theo đuổi Kiều Kiều, mà cậu có thể thấy, Kiều Kiều cũng đối với anh ta động tâm.
"Lưu đổng! Sinh nhật vui vẻ."
Dịch Dương Thiên Tỉ cầm chén rượu lên chúc mừng chủ nhân bữa tiệc, cánh tay ôm lấy thắt lưng Vương Nguyên, hơi hơi sử dụng lực, nhắc nhở cậu nên hoàn hồn. Lưu đổng thấy hai người ân ái cũng không có dị nghị gì
Vương Nguyên tự nhiên tươi cười. "Lưu thúc, sinh nhật vui vẻ." Vương gia cùng Lưu gia có giao dịch kinh doanh, Lưu đổng cũng coi như là trưởng bối của cậu.
"Ha ha, Nguyên Nguyên, cháu càng ngày càng đáng yêu nha." Lưu đổng ha ha cười, "Các cháu vẫn chưa tổ chức hôn lễ sao? Đính hôn đã lâu như vậy rồi."
Hai người bọn họ cười nhạt không nói, trong lòng cả hai đều biết rõ ràng căn bản sẽ không có hôn lễ nào.
Đột nhiên, bọn họ nghe thấy âm thanh cái gì đó rơi xuống nước, nhìn sang, chỉ thấy bể bơi kia nổi lên xôn xao, Dịch Dương Thiên Tỉ vẻ mặt ổn trọng thoáng chốc biến đổi, lập tức buông Vương Nguyên ra, chạy nhanh về phía hồ bơi.
"Làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?"
Lưu đổng nhíu mày, "Nguyên tiểu tử, lần đầu tiên chú thấy Dịch CEO mất bình tĩnh."
Vương Nguyên cười dịu dàng, cậu nghĩ Dịch Dương Thiên Tỉ sợ người gặp chuyện không may là Kiều Kiều, quả nhiên, trong chốc lát nhìn thấy anh ta ôm ướt Kiều Kiều đẫm đi tới. "Lưu đổng, mượn ông một phòng."
"À, được." Lưu đổng phân phó cho người dẫn đường, Vương Nguyên vội vàng đi theo phía sau, sớm đã quên còn có người yêu bên cạnh.
"Nguyên tiểu tử, này......" Lưu đổng hoàn toàn mờ mịt.
Vương Nguyên mỉm cười khôn khéo, tư thái vẫn tự nhiên "Lưu thúc, chú không nhận ra sao? Đó là Kiều Kiều, gần đây làm việc cùng Thiên Tỉ."
"Hả? Là Kiều Kiều sao! Lâu như vậy không thấy, chú quả không nhận ra." Lưu đổng vẻ mặt kinh ngạc, đúng lúc có tân khách đi tới bên cạnh.
"Lão Lưu! Sinh nhật vui vẻ."
"Lão Lí, bây giờ ông mới đến nha!"
Nhìn thấy lão bằng hữu, Lưu đổng lập tức cười thoải mái.
Vương Nguyên thừa dịp lúc này lặng lẽ rời đi, cậu nghĩ là vị hôn phu của cậu hẳn là sẽ không xuất hiện ở tiệc tối đâu.
Nghĩ đến hình ảnh Dịch Dương Thiên Tỉ ôm Kiều Kiều, mắt đẹp không khỏi xẹt qua một chút ghen tị.
Đi đến sau nhà, biết nơi này không có người đến, cậu ngồi vào chiếc ghế dài, nhẹ nhàng thở ra một hơi. Khi không có ai, cậu mới dám dỡ xuống phòng bị. Khuôn mặt nhỏ nhắn không hề tươi cười giả dối nữa, cậu mệt mỏi nhắm mắt lại. Đột nhiên cảm thấy mệt mỏi quá, nghĩ đến tình cảnh Kiều Kiều được Dịch Dương Thiên Tỉ ôm, cậu rất ghen tị, ghen tị có người yêu thương Kiều Kiều.
Ba yêu cô ấy, dì yêu cô ấy, Dịch Dương Thiên Tỉ yêu cô ấy, anh...... Cũng yêu cô ấy.
Kiều Kiều dễ dàng khiến cho mọi người yêu thương, bao gồm người cậu muốn nhất, cũng chỉ có khi đối mặt với Kiều Kiều, anh mới để lộ ra dịu dàng, cũng chỉ có Kiều Kiều mới có được cái nhìn chăm chú yêu thương chăm sóc của anh.
Cậu ghen tị, mỗi khi nhìn thấy Kiều Kiều hạnh phúc, cậu rất muốn làm tổn thương Kiều Kiều, rất muốn cho tươi cười trên mặt Kiều Kiều biến mất.
Cánh môi xả ra một chút đùa cợt, Vương Nguyên cười lắc đầu, cậu biết cậu chỉ là nhất thời yếu ớt mà thôi, cho tới bây giờ hối hận không phải là cá tính của cậu.
Cậu phải ngạo kiều chứ, hít vào một hơi thật sâu, cậu mở mắt ra, chuẩn bị tươi cười đi vào bữa tiệc, nhưng khi mở mắt, lại nhìn thấy phía trước có một người đang đứng.
Vương Nguyên sợ tới mức đứng lên. "Anh tại sao lại ở đây?" Cậu kinh ngạc nhìn anh, không nghĩ tới lại gặp anh ở đây. Anh đến đã bao lâu?
"Không thể tới sao?" Vương Tuấn Khải nhún vai, trên tay cầm đĩa, con ngươi đen không chút để ý nhìn cậu, dáng vẻ trầm tĩnh làm cho người ta nhìn không ra anh đang nghĩ gì.
"Anh......"Vương Nguyên nhìn chằm chằm, thấy anh mặc bộ tây trang màu lam đậm, áo sơmi trắng để mở vài nút, mái tóc đen khiến cho dáng vẻ càng thêm cuốn hút, làm cho cả người càng thêm nét mạnh mẽ, cứng cỏi. Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy dáng vẻ này của anh.
Khi cậu còn đang kinh ngạc, Vương Tuấn Khải cũng đánh giá cậu từ trên xuống dưới, mái tóc của cậu được vuốt lên, lộ ra chiếc gáy trắng như ngọc, bộ vest màu trắng vừa vặn làm toát lên sự tao nhã của cậu, cậu ăn mặc đơn giản, nhưng cũng rất tự nhiên mà bộc lộ khí chất cao quý.
Rất đẹp, nhưng làm cho anh cảm thấy thực chướng mắt.
Cậu tựa như vầng trăng ở trên cao, phảng phất nói cho người khác biết, cậu không phải người bình thường có thể đụng chạm.
Đi lên phía trước, anh đưa cái đĩa cho cậu. "Cầm."
"Cái gì......" Vương Nguyên theo trực giác cầm lấy, mà tay anh cũng thừa cơ tháo vuốt tóc cậu sụp xuống, mái tóc đen nhánh được vuốt keo bóng bẩy nháy mắt tan nát.
"Vương Tuấn Khải, anh đang làm gì?"
Vương Nguyên vuốt tóc, không thể tin được nhìn anh, cậu như vậy làm sao ra ngoài kia đây?
Ừm...... Tốt hơn nhiều, kiểu tóc này làm cho cậu giống như bình thương hơn! Vương Tuấn Khải vừa lòng gật đầu, lấy lại cái đĩa trên tay cậu, ngồi trên ghế dài, cầm dĩa ăn đồ ăn.
Không nghe cậu nói sao, Vương Nguyên tức giận.
"Vương Tuấn Khải!"
"Cái gì?" Vương Tuấn Khải miễn cưỡng nâng tầm mắt, lực chú ý vẫn đặt ở trên đồ ăn.
"Anh......" Vương Nguyên cắn môi, cố gắng bình tĩnh lại, cậu âm thầm hít sâu, lại hỏi: "Vì sao anh ở đây?" Anh đứng ở nơi đó nhìn bao lâu rồi? Có phải nhìn thấy toàn bộ dáng vẻ vừa rồi của cậu hay không?
Không biết anh có nhìn thấy Kiều Kiều không...... Không! Chắc là không, nếu có, anh đã sớm xông lên trước bắt lấy Kiều Kiều.
Nghĩ vậy, Vương Nguyên âm thầm nhẹ nhàng thở ra, nhưng nghĩ đến không biết anh nhìn cậu bao lâu, lòng của cậu lại treo lên.
"Đúng lúc chủ nhân nhà này có đầu tư điện ảnh, đạo diễn mang tôi đến đây, không nghĩ tới sẽ nhìn thấy cậu, thế còn cậu vì sao ở đây một mình? Vị hôn phu của cậu đâu?"
Kỳ thật từ lúc anh một bước vào bữa tiệc đã nhìn thấy cậu, cậu mỉm cười đứng ở bên cạnh chủ nhân bữa tiệc, sau lại một mình tránh ra.
Anh vốn muốn theo sau, nhưng lại bị đạo diễn kéo đi chào hỏi chủ nhân bữa tiệc, anh không kiên nhẫn, nhưng vì mặt mũi đạo diễn, vẫn nên câu nệ một chút.
Hàn huyên vài câu nhàm chán, anh không còn tính nhẫn nại, tìm cái cớ rời đi, cầm một cái đĩa đồ ăn, nghĩ lại phương hướng cậu vừa đi, là ra hậu viện. Sau đó, nhìn thấy cậu ngồi một mình ở trên ghế dài. Cậu từ từ nhắm hai mắt, không biết đang nghĩ gì, tươi cười bình tĩnh tự nhiên mọi lần không thấy, trên mặt chỉ còn vẻ cô đơn.
Cậu như thế, cũng không xa lạ lắm với anh.
Năm đó, đêm cậu đẩy Kiều Kiều xuống nước, anh cũng từng nhìn thấy cậu ngồi ở trong sân khóc một mình, một thiếu gia kiêu ngạo, ngay cả khóc cũng không cho ai nhìn thấy.
Anh còn nghĩ rằng sự cô đơn kia đã sớm biến mất, nhưng không nghĩ rằng nó còn tồn tại, tuy nhiên cậu cũng không để ai thấy được.
Anh biết anh nên rời đi, anh không nên nhìn cậu như vậy, lý trí của anh thì nói thế, nhưng chân của anh không tài nào nhấc lên được.
Không biết tại sao, anh không có biện pháp để cậu một mình, khi đang do dự, cậu lại đột nhiên mở mắt ra, trừ bỏ bối rối ban đầu, cậu lại dần dần khôi phục dáng vẻ bình tĩnh.
"Không liên quan tới chuyện của anh." Vương Nguyên lãnh đạm trả lời.
Sớm biết rằng cậu sẽ trả lời như vậy, Vương Tuấn Khải nhún vai. "Dù sao tôi cũng chỉ là tùy tiện hỏi." Dĩa ăn trên tay tiếp tục đem đồ ăn đưa vào miệng.
"Anh......" Cậu muốn hỏi đứng ở trước cậu từ bao giờ, nhưng nếu hỏi thì rất kì quái, cậu cắn môi, thấy dáng vẻ anh thoải mái, cậu nghĩ, chắc là anh không nhìn thấy?
"Gì vậy?" Anh nâng mày nhìn cậu.
"Không có gì." Mím môi, thấy anh chỉ lo ăn, mà cậu lại một lòng hoang mang rối loạn, người khởi xướng này sao có thể vẫn ăn vui vẻ như vậy chứ? Cậu nhịn không được châm biếm anh, "Anh là quỷ chết đói đầu thao sao?"
"Biết làm sao được." Vương Tuấn Khải nhún nhún vai, cười, nhưng nụ cười kia nhìn thật chướng mắt. "Số tôi không tốt như cậu, trà đến tận tay, cơm đến tận miệng, tôi bận rộn cho tới bây giờ còn chưa ăn bữa tối, nhưng cậu ăn mặc xinh đẹp cùng bạn trai tham gia yến tiệc sao, tôi đoán chắc vị bạn trai đó của cậu cũng đã bỏ cậu mà đi tìm phụ nữ nào đó hưởng sung sướng rồi?"
Đúng! Hơn nữa người phụ nữ kia là cháu ngoại mà anh yêu thương nhất đó!
Vương Nguyên tin tưởng cậu chỉ cần nói ra những lời này, người đàn ông trước mắt tuyệt đối sẽ biến sắc mặt, tuyệt đối không tiếp tục ở đây nói mát cậu.
Nhưng cậu không thể nói, chỉ có thể nhìn chằm chằm nụ cười đáng ghét kia, chán ghét đến mức không muốn mở mắt.
Cậu biết cậu có thể rời đi, đỡ phải nhìn thấy dáng vẻ đáng ghét, nghe thấy những lời nói châm chọc này, nhưng...... Cậu không muốn đi.
Vương Nguyên trong lòng cười khổ, cho dù anh đối với cậu như vậy, nhưng cậu lại vẫn muốn ở bên anh, cậu thật là ngốc.
"Sao, không sai à?" Vương Tuấn Khải đi đến bên cạnh, nghiền ngẫm nhìn cậu. "Chậc chậc, sắc mặt của cậu rất khó coi, bị tôi nói trúng rồi sao?"
"Không liên quan tới anh!" Vương Nguyên mặc kệ anh.
Thấy cậu khó chịu, Vương Tuấn Khải nhếch môi môi, đúng rồi! Cao ngạo bất tuân như vậy mới là Vương Nguyên, đau lòng khó hiểu vừa xuất hiện trong lòng anh mới có thể biến mất.
Cái loại tâm tính kì quái này không nên nảy sinh với anh, quan hệ của anh và cậu có thể làm tổn thương đến anh.
"Không liên quan thì không liên quan, cậu tức giận cái gì?" Anh xiên một miếng thịt bò. "Này, ăn cái này cho hả giận đi?"
"Tôi không...... Nôn!" Ngửi được mùi thịt bò, Vương Nguyên đột nhiên cảm thấy buồn nôn, cậu che miệng đẩy tay anh ra.
"Làm sao vậy?" Hành động của cậu dọa đến anh.
"Không...... Bỏ ra......" Cậu che miệng, nhíu chặt mi, miễn cưỡng nhịn xuống cảm giác muốn nôn. Cậu gần đây không hiểu sao lại thế này, động một chút là muốn ói, bụng lại đau.
Vương Tuấn Khải đặt cái đĩa xuống ghế, sắc mặt cậu đột nhiên tái nhợt làm cho đau lòng không nên có lại len lỏi vào trong ngực.
"Cậu làm sao không thoải mái? Tôi đưa cậu đến bệnh viện."
"Không cần!" Cậu lắc đầu. "Chẳng qua dạ dày của tôi gần đây......" Cậu đột nhiên nghĩ đến một sự kiện, sắc mặt toàn bộ trắng bệch.
"Này! Sắc mặt cậu rất kém, đi, đi bệnh viện." Anh bắt lấy tay cậu.
"Không!" Vương Nguyên dùng sức bỏ tay anh ra, nhưng lại phát hiện thái độ bản thân quá hốt hoảng, thấy anh nhíu mày, cậu cao ngạo nâng cằm.
"Tôi không sao, hơn nữa đừng quên đây là đâu, tôi với anh không thân quen tới mức đó, tôi mệt mỏi, đi về trước."
Dạo này cậu thường xuyên tái phát bệnh đau dạ dày, mà nguyên nhân là do phiền não của công việc cùng chuyện xung quanh quá nhiều. Thêm nữa lần trước để ngăn chặn hắn, cậu đã uống cả mấy chai rượu vào bụng. Khiến bệnh của cậu ngày càng nghiêm trọng.
Vương Nguyên vừa đi vừa suy nghĩ đến chuyện của hắn, chờ cô hoàn hồn, mới phát hiện bản thân đã đi tới nhà của Vương Tuấn Khải, theo bản năng, cậu vẫn tìm đến anh.
Cậu cười chua xót, tay ấn chuông cửa, đợi trong chốc lát, không thấy có người đến mở cửa.
Anh không ở nhà sao?
Cậu suy nghĩ một chút, lấy từ trong ví ra cái chìa khóa. Cái chìa khóa này là anh cho cậu, anh nói như vậy có vẻ tiện hơn, nhưng dáng vẻ ám chỉ rằng cho cậu chìa khóa cũng không chứng tỏ điều gì.
Nhưng anh không biết, khi lấy được chìa khóa cậu rất vui, đêm đó thậm chí còn ôm cái chìa khóa ngủ.
Cậu mở cửa, đi vào trong phòng, theo thói quen đi đến phòng đàn, đầu ngón tay vuốt phím đàn bóng loáng. Anh ít khi tới đây, nhưng thật ra cậu, luôn thường thường đến đây một mình.
Anh không biết là cậu quét tước căn nhà, anh còn tưởng anh gọi nhân viên vệ sinh cố định thời gian đến quét tước, nhưng lại không biết người dọn dẹp là cậu. Cậu không thích cho người khác bước vào nhà trọ, đây là nơi của cậu và anh, cậu ảo tưởng cậu là người con trai duy nhất bước vào nơi này.
Ngón tay nhấn xuống phím đàn, không cần học thuộc, nhắm mắt lại, cậu có thể bật ra khúc nhạc quen thuộc.
Say you love me
You know that it could be nice
If you only say you love me
Don't treat me like i was ice
Please love me
Please love me......
Cậu chính là muốn anh yêu cậu...... Nhưng nguyện vọng này lại rất khó thực hiện, bây giờ còn có chuyện của Kiều Kiều nữa, làm sao bây giờ?
"Sao cậu lại tới đây?" Tiếng nói trầm thấp cắt ngang suy nghĩ của cậu. Vương Nguyên nhanh chóng mở mắt ra, ngừng tay, nhìn về phía cửa.
"Tôi......"
"Khải!"
Một đôi tay đột nhiên ôm lấy cánh tay Vương Tuấn Khải, một thiếu niên nhỏ nhắn, xinh đẹp ngả vào người anh. "Em rất khát, em muốn uống...... Hả? Anh có khách!"
Hình như thiếu niên này uống rượu, chớp mắt nhìn Vương Nguyên.
Vương Nguyên kinh ngạc nhìn người kia, cậu không nghĩ tới anh sẽ mang đàn ông trở về, cậu ta là ai?
Cậu nhìn anh, nhưng ánh mắt của anh lại ở trên người thiếu niên kia, vẻ mặt có bất đắc dĩ, điều này làm cho tim cậu co rút nhanh.
Cậu nghĩ rằng anh chỉ khi đối mặt với Kiều Kiều, anh mới lộ ra vẻ mặt này, chỉ có Kiều Kiều mới có thể hưởng dụng dịu dàng của anh, nhưng người thiếu niên trước mắt này cũng có được......
"Đã bảo em không được uống rồi mà." Vương Tuấn Khải cốc vào trán người thiếu niên kia một cái.
"Nhưng em không có say." Cậu ta nhíu mày, "Quên đi, anh tiếp khách của anh đi, em tự đi uống nước." Lắc người rời đi, cậu ta quen thuộc đi vào phòng bếp.
"Cậu ta là ai?" Nhìn thấy cậu ta rất quen thuộc với nơi này, Vương Nguyên nhẹ giọng mở miệng.
"Bằng hữu." Anh lãnh đạm trả lời, sắc mặt cậu tái nhợt khiến cho anh nhíu mày. "Sao cậu lại đến đây?"
Cậu không thể tới sao?
Cậu tới nơi này đã rất nhiều lần, anh chưa từng hỏi cậu như vậy, nhưng hiện tại lại hỏi.
Bụng lại quặn đau, tay phải khẽ sờ bụng, đầu ngón tay nắm lấy vạt áo, khuôn mặt nhỏ nhắn theo thói quen muốn tươi cười, cậu nhìn anh, ánh mắt lại trống rỗng.
"Không có gì, tôi phải đi." Không nói, cũng không có gì để nói. Cậu cũng không thể nhờ hắn chăm sóc cho cậu được.
Anh dịu dàng với nam nhân khác khiến cho cậu lạnh tâm, vốn tưởng rằng anh chỉ có cậu, không thương cậu cũng được, nhưng...... Hóa ra là cậu tự ảo tưởng.
Lãnh đạm của anh, trào phúng của anh, sự làm lơ của anh, đều chỉ đối với cậu mà thôi......
"Cậu......." Vương Nguyên vẻ mặt khác thường khiến cho ngực Vương Tuấn Khải nổi lên xôn xao, anh nhịn không được bắt lấy tay cậu. "Vương Nguyên......"
Cậu lại hất tay anh ra, khuôn mặt nhỏ nhắn tươi cười, "Không quấy rầy anh." Xoay người, cậu một mình đi ra khỏi phòng anh.
Vương Tuấn Khải kinh ngạc nhìn cậu rời đi, hai đấm không khỏi nắm chặt.
"Anh không đuổi theo sao?" Người thiếu niên uống rượu dựa vào tường, chậm rãi uống nước. "Em thấy cậu ấy giống như hiểu lầm."
"Không có gì hiểu lầm." Anh nghĩ tới sắc mặt tái nhợt của cậu, vẻ mặt mơ hồ giống đã bị đả kích, nhưng lại vẫn tươi cười. Tươi cười đến chướng mắt!
"Thật không?" Cậu ta đi đến bên cạnh anh, nhìn anh trầm ngưng sắc mặt, nhíu mày.
"Vị thiếu gia kia nhìn có vẻ rất yêu anh!" Người sáng suốt đều nhìn ra được!
"Em suy nghĩ nhiều quá!" Vương Nguyên cậu ta thương anh? Làm sao có thể!
"Rõ ràng như thế, em không tin anh không nhận ra."
Cậu tà nghễ nhìn anh, quen biết anh lâu như vậy, khôn khéo của anh cậu lại không biết sao?
Người con trai kia vừa rồi biểu hiện rõ ràng như vậy, cậu không tin anh không nhìn ra.
Hơn nữa, cậu còn nhìn ra một chút. "Khải, anh cũng rất để ý đến cậu ấy!"
"Đan Tiểu Phù! Câm miệng!" Anh quát khẽ, giận trừng mắt nhìn cậu, anh không cần Vương Nguyên, tuyệt không!
Anh cùng cậu chỉ là quan hệ giường bạn, trừ cái đó ra, cái gì cũng không phải!
Thấy anh dữ tợn, Đan Tiểu Phù nhún vai, cười. "Có hay không thì anh rõ ràng nhất, dữ với em cũng vô dụng." Cầm cốc nước, cậu thoải mái đi vào phòng khách.
Vương Tuấn Khải không tâm lý được như cậu ấy, anh nghĩ lại dáng vẻ vừa rồi của Vương Nguyên, cậu cười, nhưng nụ cười lại thiếu đi vẻ quật cường trong quá khứ. Ánh mắt nhìn anh cũng vô hồn, cậu muốn che giấu, nhưng yếu ớt trong mắt cậu lại rõ ràng như vậy, rõ ràng đến mức làm anh đau lòng.
"Đáng chết!" Vương Tuấn Khải thấp giọng rủa, vì cái cảm giác không nên có kia.
Sau hôm đó, Vương Nguyên không đi tìm Vương Tuấn Khải nữa, ngay cả nhà của anh cậu cũng không bước vào một bước. Cậu cứ như thể đã biến mất, không hề xuất hiện trước mặt anh.
Không sao cả, anh cũng không để ý! Vương Tuấn Khải nói với bản thân như vậy, nhưng tâm tình lại ngày càng ác liệt, ngay cả tính khí cũng cực kém.
"Vương Nhược Kiều! Cháu đang ngu ngơ cái gì hả?" Anh lấy chiếc đũa gõ vào đầu cháu ngoại, nha đầu này từ sau khi đi du ngoạn từ Hoa Liên về liền trở nên mất hồn mất vía.
Đột nhiên bị đánh, Vương Nhược Kiều đau đớn che cái trán, "Cậu, sao cậu đánh cháu?" Ô...... Gần đây tính tình cậu thật kém.
"Cậu cũng muốn hỏi cháu, ăn bữa tối mà lại ngẩn người nhiều lần như vậy, đang nghĩ gì?" Vương Tuấn Khải nhìn chằm chằm Vương Nhược Kiều, dáng vẻ của cô làm cho anh thấy đáng nghi.
Vương Nhược Kiều bị hỏi trong lòng run sợ, cơm căn bản ăn không vô, quyết định né tránh, "Cháu no rồi, cậu, cháu hơi khát, cháu đến cửa hàng tạp hóa mua đồ uống, thuận tiện giúp cậu mua thuóc lá."
"Này!" Nhìn cháu gái kích động chạy ra khỏi cửa, Vương Tuấn Khải nhíu mày. "Nha đầu kia, nhất định có quỷ!"
Bàn tay to cào tóc, anh tùy tay lấy một điếu thuốc, đôi mày đang nhíu lại chậm chạp không có giãn ra, anh cả người thực phiền.
Không phải vì Vương Nhược Kiều, mà là vì người con trai họ Vương kia.
Dáng vẻ lúc rời đi của cậu vẫn luôn ở trong tâm trí anh, muốn khóc không khóc, muốn cười không cười, ai nhìn thấy cũng ảo não.
Cậu dựa vào cái gì mà dám bày ra biểu tình kia, làm như là anh làm tổn thương cậu vậy, anh có hứa hẹn gì với cậu sao?
Quan hệ hai người rất rõ ràng, là chính cậu nói bị người thầm mến cự tuyệt nên cần an ủi, mà anh cũng thích thân thể của cậu, rõ ràng chính là theo như nhu cầu, cái gì tình yêu, có đùa hay không, giữa anh và cậu không thể xảy ra chữ này!
Cậu không thương anh, anh cũng không để ý cậu!
"Shit!" Vương Tuấn Khải phiền chán bỏ lại điếu thuốc. "Nha đầu kia mua mấy thứ thôi mà lâu như vậy?" Anh phiền muộn bước đi, chuẩn bị ra khỏi cửa tìm người. Nhưng cửa vừa mở ra, lại nhìn thấy người khởi xướng sự phiền não của anh.
Không dự đoán được cửa đột nhiên mở ra, Vương Nguyên ngẩng đầu, giật mình nhiên nhìn Vương Tuấn Khải.
Nhìn thấy cậu, Vương Tuấn Khải lập tức nhăn mặt, sắc mặt cậu vẫn tái nhợt, thậm chí có điểm tiều tụy, cả người gầy nhom, giống như bị gió thổi cái sẽ bay.
Cậu không ăn cơm có phải không?
"Sao cậu lại đến đây? Nơi này không phải nơi cậu nên đến." Lời nói lạnh lùng không dùng đầu óc, lập tức từ bạc môi bật ra.
Lãnh đạm của anh đúng như cậu dự kiến, cậu căn bản không nên tới, nhưng mà...... Cố nén cơn đau da dày, cậu rất muốn gặp anh, mấy ngày nay, cậu cái gì cũng ăn không trôi, khó chịu, cả người động một chút đã muốn khóc.
Hơn nữa cậu rất nhớ anh, cuối cùng, cậu rốt cuộc không khắc chế được, không chút nghĩ ngợi bỏ chạy đến đây. Cậu thầm nghĩ chỉ cần đứng nhìn anh một lát thôi, xong sẽ rời đi. Không ngờ lại bị anh phát hiện.
Lại nhìn thấy dáng vẻ lạnh lùng của anh, cậu lại cảm thấy bản thân hành động thật buồn cười, cậu tới đây làm gì? Biết rõ mình không được hoan nghênh.
"Nói chuyện! Không thì cút. Cậu cũng không phải phụ nữ, sao lại bám lấy tôi không buông?"
Anh không phải muốn nói những lời này, nhưng lại khống chế không được bản thân, ánh mắt của cậu làm cho anh khó chịu, cũng làm cho anh phẫn nộ.
Đừng dùng cái loại ánh mắt bị tổn thương này nhìn anh!
Anh chịu không nổi liền tiến về phía trước bắt lấy cậu, dùng sức hôn lấy miệng cậu, anh hôn thô lỗ, một chút cũng không dịu dàng, miệng cậu vẫn ngọt như vậy, thân thể yếu ớt làm cho anh muốn dùng lực nhét vào trong lòng. Ý tưởng này làm cho anh sợ hãi cả kinh.
"Ưm......" Cánh môi bị anh hôn đau quá, môi bị cắn gần như nát ra. Vương Nguyên hơi hơi nhíu mày, nhưng anh lại đột nhiên đẩy cậu ra, cậu phản ứng không kịp, trượt chân ngã ra sau.
"Kiều Kiều sắp trở lại, cậu nên đi đi, về sau đừng đây nữa." Ngữ khí của anh lãnh đạm, cũng không thèm liếc mắt nhìn cậu một cái, lập tức đóng cửa lại.
Nhìn cánh cửa, Vương Nguyên sờ môi của mình. Cả miệng lẫn trán đều có máu chảy ra. Cố gắng hít sâu, nhịn xuống chua xót trong hốc mắt, nói cho bản thân không cần để ý như vậy.
Cậu đã sớm biết anh sẽ như vậy, cũng sớm đã quen với sự lạnh lùng đó, không có gì phải để ý, không có gì......
Cậu xoay người rời đi, đi được vài bước, lại nhìn thấy một bóng người đang đứng dưới bóng đèn, cậu ngẩng đầu, nhìn thấy vẻ mặt khiếp sợ của Vương Nhược Kiều.
Vương Nguyên sửng sốt, hiểu được cô đã nhìn thấy. "Em đã thấy." Cậu xả ra một chút tươi cười.
"Anh......" Vương Nhược Kiều run run chỉ vào cửa nhà mình, nghĩ lại hình ảnh mình vừa nhìn thấy, ông trời của cô...... Cậu của cô cùng với anh cô vừa hôn nhau ?
"Đừng nói ra ngoài."
Nhìn em gái, Vương Nguyên mở miệng thỉnh cầu, "Kiều Kiều, có thể chứ?"
"Anh, hai người......" Vương Nhược Kiều căn bản nói không ra lời.
"Ngoài Thiên Tỉ ra, em là người thứ hai biết việc này." Vương Nguyên mỉm cười, nghĩ đến mình đã nói dối Kiều Kiều.
"Mấy hôm trước anh cùng Thiên Tỉ đến bệnh viện kiểm tra, kết quả là anh bị viêm dạ dày cấp tính. Với lại Thiên Tỉ là bạn thân từ nhỏ của anh, chuyện bạn trai cũng chỉ vì anh và anh ấy đều có mục đích. Lừa em cũng vì sợ em sẽ lo lắng....Cho nên....."
"Anh, em xin lỗi. Em không nên hiểu lầm hai người." Vương Nhược Kiều hốc mắt đỏ hoe nắm lấy tay cậu.
Trừ bỏ ghen tị, cậu còn có hâm mộ, cậu hâm mộ Kiều Kiều dũng cảm, Kiều Kiều thẳng thắn, không giống cậu, luôn không bỏ được kiêu ngạo.
Lại nói, Dịch Dương Thiên Tỉ cũng thực vô tội. Cậu không chiếm được hạnh phúc, ít nhất cũng phải làm cho bạn thân hạnh phúc đi? Nhìn em gái con mẹ kế, Vương Nguyên giải thích tất cả, sau đó cậu nhìn Kiều Kiều chạy vội rời đi, trước khi đi, cô đột nhiên quay đầu không được tự nhiên nói: "Tuy rằng anh nói anh chán ghét em, nhưng em muốn nói, em không ghét anh, hơn nữa em luôn tán thành chuyện anh và cậu của em, còn có...... Cám ơn anh đã nói tất cả với em." Nói xong, Vương Nhược Kiều vẫy tay, xoay người chạy đi.
Vương Nguyên kinh ngạc nhìn thân ảnh em gái rời đi, nhịn không được nở nụ cười, "Kỳ thật anh không phải thật sự chán ghét em như vậy." Kiều Kiều làm cho người ta ghét bỏ cũng không được, cậu hâm mộ Kiều Kiều, rất hâm mộ......
"Tình yêu liên quan gì đến tự tôn? Lòng tự trọng rất cao, nhưng cuối cùng người đau khổ không phải mình sao?"
Cậu nghĩ lại lời Vương Nhược Kiều vừa nói với cậu, cánh môi gợi lên một chút chua xót, là anh...... Kiêu ngạo của cậu làm cho cậu bị tổn thương.
Nhưng, nếu cậu thật sự buông tự tôn, anh sẽ yêu cậu sao?
Sẽ sao......
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro