Chap 16
Shortfic: Này nhóc tôi thích cậu rồi đấy!
Au: Yuli
Chap 16
Mỹ
"Xin thông báo, chuyến bay mang số hiệu TF608 từ Trung Quốc sang Mỹ đã hạ cánh an toàn vào lúc 05.00am "
"Welcome to U.S.A"- giọng nói trong trẻo của cô tiếp viên vang lên.
Nguyên nhìn qua, mỉm cười chào đáp lại. Nụ cười tỏa nắng khiến cô gái thẹn thùng.
Nguyên nhìn quanh quất, thấy một nhóm người mặc đồ đen giơ cao tấm băng "ROY WANG", cậu liền tiến đến. Khi thấy cậu, cả 5 người đều cúi xuống chào. "Welcome Master" (Kính chào cậu chủ). Nguyên đưa vali cho người đứng đầu, rồi cất tiếng : "I want to take a walk, talk to my father " (Tôi muốn đi dạo một lát, hãy về nói với cha ta một tiếng).
Bước ra ngoài, Roy hít một hơi thật dài "bây giờ sẽ bắt đầu cuộc sống mới". Cậu rảo bước nhanh. Phố xá Mĩ đúng thật đông đúc như những gì cậu được biết. Mọi người đếu tất bật với công việc của mình. Roy vẫn cứ thong thả mà đi. Cậu vừa đi, vừa lấy điện thoại ra nhìn ( nhìn bản đồ á, chứ mới qua làm sao mà biết rõ phố xá được), và bất chợt đi vào một hẻm vắng. Bỗng.....
Cạch.... chiếc điện thoại rơi xuống
.
.
.
.....
- Oh ho, what the hell? Asian people?? (Oh hô, gì thế này, người Châu Á à??) - một nhóm côn đồ chặn đường của Roy, cười cợt.
-..... Roy không nói gì, cúi xuống nhặt điện thoại và chuẩn bị đi tiếp
- Hey. How dare you go? Umh, what a beautiful Asian peolpe! hoho. White skin!. You don't understand what I said, right?? ( Này, sao mày dám đi hả? Xem nào, dân Châu Á cũng có người đẹp như mày đấy à??? Hô hô. Da trắng thế này. Này chú em không hiểu bọn ta đang nói gì đúng không??) - Một tên có vẻ như cầm đầu, cười cợt khả ố.
- I understand what you said. Ok? Don't foolish touch me, I don't ignore. (Tôi hiểu các anh nói gì đấy. Đừng dại dột đụng vào tôi, tôi không để yên đâu ) - Roy gằn giọng
- Oh sh*t. Kid!!! .... How dare you could pretend to be deaf?? And threaten us?? Hahaha (Ơ... tên nhóc này, mày hiểu mà cứ giả vờ như bị điếc nhỉ?? Lại còn đe dọa tụi tao nữa. Hahaha)
- Get out of my face. I don't want to fight. (Biến đi cho khuất mắt tôi. Tôi không muốn động tay chân) - Roy cứ làm lơ
-yah.... kid. Everybody, rush foward. Teach him how to behave! (Yah.... thằng nhóc này . tụi bây, xông lên. Dạy cho nó biết thế nào là lễ độ.)
Và cả đám hơn chục đứa xông vào đánh Roy. Nhưng cậu nào chịu để yên. Bọn chúng không ai đụng được đến cậu, mặt khác còn bị cậu đánh cho tơi tả. Bỗng tiếng còi hú của xe cảnh sát ập đến. Cả bọn nháo nhào tìm đường chạy. Roy ngơ ngác nhìn. Bỗng một cánh tay cầm lấy tay cậu lôi chạy đi thật nhanh. Cậu ngạc nhiên nhưng vẫn theo quán tính chạy theo. Chạy được 5 phút, 2 người dừng lại. Đến lúc này, Roy mới nhìn qua người kéo mình chạy. "Đẹp trai đấy chứ- suy nghĩ đầu tiên của cậu"
-Hey, Why??? ( Này, tại sao???)- Roy thắc mắc.
- If you stay, you will be arrested.( Nếu cậu ở lại, cậu sẽ bị bắt lại) - Chàng trai kia cười đáp
- Ah. Thank you! ( À, cảm ơn) - Roy cúi xuống
- oh. You're welcome ( Ok, không có gì) . - chàng trai nở nụ cười tươi rói
- Um.... I have to go. Bye! ( Vâng... tôi phải đi đây. Tạm biệt!)
- Hey, wait a minute. What's your name?? My name is Tyler. Can we make friend? How old are you? ( Này, chờ một chút. Tên cậu là gì?? Tên tôi là Tyler. Chúng ta có thể làm bạn không? Cậu bao nhiêu tuổi rồi? ) - anh ta cầm lấy cánh tay Roy khi cậu chuẩn bị bước đi.
- Hmm... Roy Wang. Seventeen ( Ưm.... Roy Wang. 17 tuổi) - Roy trả lời
- Ah. I'm nineteen. You're Asian people. Where're you from? ( À. Tôi 19 tuổi. Cậu là người châu Á. Cậu ở đâu)
- China. ( Trung Quốc)
- Ôi vậy chúng ta là đồng hương rồi. - Chàng trai nháy mắt tinh nghịch
- Thật vậy à?- Roy ngạc nhiên
- Hi. Thật ra cha anh là người Trung Quốc, còn mẹ anh là người Mĩ, hai người họ gặp nhau khi cha qua Mĩ công tác và gặp mẹ. Thế là hai người gặp nhau, cho ra anh đây =))
- oh. Anh có vẻ thú vị nhỉ. Không ngờ lại gặp được đồng hương ở đây. - Roy cười tươi, đưa tay ra bắt tay với Tyler.
- Không ngờ một cậu bé như em lại có thể hạ gục được một lũ côn đồ. Anh thật phục em.
- Cũng tại tụi nó gây sự trước- Roy cười.
- Thế tên Trung Quốc của em là gì vậy? Anh tên Quân, Đặng Trần Quân.
- Em là Vương Nguyên. Rất vui khi làm quen với anh. Nhưng bây giờ em cần phải về. - Nguyên đưa tay nhìn đồng hồ.
- Hay để anh chở em về, dù sao thì anh chắc chắn anh quen đường ở đây hơn em. Xe anh ở ngay đây. Quân cười
- Sao anh biết?? - Nguyên nhạc nhiên
- Chỉ cần suy luận. Thôi em lên xe đi, mũ đây. - Quân vừa nói vừa rồ ga chiếc siêu mô tô đi. - Địa chỉ e cần đến là??
- số 219 SE phố Webster...... - Nguyên lên xe
- Địa chỉ có vẻ quen....
Brum...brum.... chiếc mô tô phóng vụt đi, để lại làn khói mờ ảo.
* 219 SE , Webster*
- Cảm ơn anh. Bây giờ em phải vào nhà. Tạm biệt- Nguyên cúi xuống chào.
- Oh. Goodbye. See you again. - Quân nháy mắt rồi phóng xe đi " Đúng là cậu bé thú vị"
Roy bước vào căn biệt thự. Nó thật sự rất to. Mọi người hầu trong nhà nhìn thấy, liền cúi chào "Welcome Master". Một chàng trai mặc đồ đen, tiến đến gần Roy " Master, Mr.Kan wait you in his room. Follow me!"
Bước lên lầu thứ ba, anh chàng đồ đen lễ phép cúi chào, chỉ Roy đi về hướng một căn phòng. Nguyên gật đầu, từ từ bước tới căn phòng kia. Cậu khẽ gõ cửa. Tiếng trầm ấm của một người đàn ông vang lên cho phep cậu vào. Nguyên hồi hộp, rụt rè bước vào. Gương mặt một người thân quen đập vào maets cậu. Cậu chạy vội đến, ôm chầm lấy ông ấy. "Cha, con nhớ cha nhiều lắm" . Vương Kiệt cũng ôm lấy cậu con trai yêu quý của mình, vỗ về "Ta biết, ta cũng nhớ con rất nhiều". Hai người đều rơi nước mắt, nước mắt hạnh phúc của sự đoàn tụ.
*Bệnh viện Thiên Dương, Trùng Khánh, Trung Quốc*
Đã bốn ngày rồi Khải vẫn chưa tỉnh lại. Cha mẹ anh vẫn bận công tác nên chưa thể về. Chỉ có Tỉ, Hoành thay phiên nhau đến chăm sóc cho Khải. Và lúc này, hai người đã nhận ra tình cảm của mình, nhưng vẫn chưa thừa nhận.
- Này sao chổi, sao Nam thần lâu vẫn chưa tỉnh nhỉ?? - Hoành gọt quả táo xong ăn luôn
- Cốp .... - Tỉ cố đầu Hoành. - cái đồ con heo. Đây lag quà của mấy đứa con gái đem đến cho Nam thần của cậu mà. Ai cho cậu ăn?
- aida... anh có biết đau là gì không? Nam thần đã tỉnh dậy đâu. Ngày nào tụi nó cũng mang bao nhiêu hoa quà mà, không ăn lãng phí lắm. Hehe
- Này, Lưu Chí Hoành. Tôi....- Tỉ định nói
- Ưm. ... Nguyên .... Nguyên - Khải nhíu mày, khẽ gọi tên.
- Bác sĩ, bác sĩ. Mau gọi bác sĩ đi. Khải tỉnh lại rồi, bác sĩ. - Cả Tỉ và Hoành đều hét lên.
Bác sĩ đến. Cả hai người cùng ra ngoài chờ đợi. Đến lúc này, Hoành mới hỏi:
- Vừa rồi anh định nói gì thế??
- À không.... Không có gì.... - Tỉ cúi đầu. "Sao nói thôi mà cũng khó quá đi". Nói rồi anh vò đầu bứt tai một cách khổ sở.
- Hey, anh bị làm sao thế?- Hoành đưa tay sờ đầu Tỉ. - đâu có sốt, sao anh lại nhăn mặt nhăn mũi lại thế kia.
"Quyết định, bây giờ phải nói ra"- suy nghĩ của Tỉ
- Này Lưu Chí Hoành.- Tỉ quay sang nắm lấy hai vai Hoành- nghe tôi nói đây.
- gì vậy??- Hoành hơi ngạc nhiên
- Tôi thi........
Cạch..... Bệnh nhân đã tỉnh. Hai người có thể vào thăm được rồi.
- Cảm ơn bác sĩ.... Tỉ và Hoành đồng thanh rồi đi vào
Khải ngồi đó, khuôn mặt phờ phạc nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp trai, thư sinh vốn có Hội trưởng hội học sinh. Bộ đồ bệnh nhân thiếu sức sống kia không làm anh mất đi vẻ đẹp của mình.
- A... nam thần anh tỉnh rồi thật là tốt quá- Hoành nhí nhảnh chạy lại gần Khải
- ....
- Mày tỉnh lại là tốt rồi. -Tỉ tiến lại gần xoa xoa mái tóc hơi xù của Khải, cười nhẹ nhưng trong tâm anh đang nghiến răng lợi nguyền rủa thằng bạn thân của mình "Sao tỉnh đúng lúc quan trọng vậy chứ thằng kia"
- Mọi người... Nguyên. .. Nguyên đâu. Sao tôi không thấy.... - Khải nhìn quanh quất
- Khải..... cậu ấy.... - Tỉ và Hoành nhìn nhau ái ngại
- Nguyên đâu rồi, cậu ta không sao chứ..... sao không ai trả lời tôi.... Khải kích động xuống giường, giật phăng kim và dây truyền nước để đi tìm Nguyên
- Bác sĩ, bác sĩ.... Tỉ và Hoành hét lớn đồng thời ngăn Khải lại.- Mày phải bình tĩnh Khải....
- Nguyên, cậu ấy không sao chứ.... Khuôn mặt Khải đầy đau đớn.... sau đó anh ngủ dần lúc nào cũng khẽ gọi tên " Nguyên ... Nguyên..."
- Chúng tôi đã tiêm thuốc an thần cho cậu ấy. Hai người đừng lo lắng quá.
- Vâng . cảm ơn bác sĩ
.
.
.
Không khí xung quanh cô đọng lại, không ai biết phải nói như thế nào
- Tôi... - Hoành cất tiếng ngập ngừng
- Cậu nói đi.
- Có phải Nguyên nói chúng ta phải quên đúng không?
- Đúng
- Tôi nghĩ.... chúng ta nên sắp xếp và nói rằng Nguyên đã chết rồi
-.... Tỉ ngạc nhiên
- .... Tôi... cũng.... không biết phải làm sao...
- Như vậy cũng được, có lẽ Nguyên cũng muốn vậy.... - Tỉ khẽ thở dài
- Vậy quyết định nha!
- Được thôi! Để tôi kêu người xử lí.
Cả hai cùng lo lắng nhìn vào căn phòng kia. Tội nghiệp Khải, không biết sắp có chuyện gì xảy ra với mình....
Ps1: Mình đã comeback đây!!! Mấy bạn còn nhớ chứ ^^
P/s2: Vì trình độ có hạn :v nên mấy câu Tiếng Anh mà có sai thì cũng đừng trách nhé. Mong các bạn đọc fic vui vẻ
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro