Chap 19
- Làm người yêu tôi nhé , Lưu Chí Hoành. - Tỉ vẫn cúi đầu xuống, đưa tay cầm chặt tay Hoành
- Ơ...ê....này....anh đang làm gì vậy?? Mọi người đang nhìn kìa. - Hoành xấu hổ, bối rối không biết phải làm sao, mặt cậu đỏ bừng, dần dần đôi tai cũng đỏ ửng khi mọi người xung quanh cứ cậu, mà toàn là mấy chị gái không hà.
- Trả lời tôi đi. Cậu có đồng ý không??? Cậu mà không trả lời thì.....tôi còn làm hơn thế này nữa- Tỉ cúi sát xuống tai Hoành thì thầm .
Và nếu nhìn từ hướng của mấy chị gái kia thì sẽ nhìn ra Tỉ đang KISS má Hoành. Thế là mấy chị ấy hú hét ầm lên (hủ nữ chính hiệu =)) )
- Thôi được rồi. Tôi đồng ý là được chứ gì. Anh....anh tránh ra chỗ khác đi. - Hoành vội quay mặt đi, bối rối
- Hehe cậu đáng yêu quá đi. Cậu cũng thích tôi mà, cần gì phải giấu. - Tỉ nở nụ cười đầy vẻ mãn nguyện. - Ê tôi nói cái này. - Tỉ khều vai Hoành
- Có chuyện gì nữa - Hoành quay đầu lại
- Chụt...... - Tỉ nhanh chóng "thơm" lên má Hoành rồi vụt chạy đi
- Aaaaaa.....Dịch Dương Thiên Tỉ. Anh đứng lại đó cho tôi.... - Hoành tức giận đứng dậy, vội rượt đuổi theo cái người đã làm mất đi FIRST KISS của cậu
Mấy chị gái kia ngay lúc đó đã nhanh chóng lấy điện thoại ra, chụp được ảnh, quay được video, và sau đó túm tụm lại với nhau:
- Aaaaaa.....hint kìa - Chị gái 1
- Ôi....hường phấn quạ.... Ngọt quá đi thôi - Chị gái 2
- Aaaaa cả hai sao đều dễ thương thế này..... ôi hủ như tui đây làm sao mà sống. - Chị gái 3
Và sau đó là ....vlah.....blah.....blah.... =))
.
.
.
*Tại Mỹ*
08.00 am
Tại tập đoàn MIRACLE
- Xin chào, chúng tôi là đại diện của tập đoàn TF đến để bàn về vấn đề hợp tác. - Một người lên tiếng
- Xin chào , mời hai người vào. - Ryan nhanh chóng tiếp đón khách
- Lại gặp nhau nữa rồi - Một giọng nói vang lên
- Hơ.... là anh à??? - Ryan ngạc nhiên
- Tôi là giám đốc của tập đoàn TF. Ngạc nhiên lắm hay sao?? - Tyler cười tươi
- À không.... mời hai người đi theo tôi. Thư kí John, anh hãy đi pha trà mời khách. - Ryan ra lệnh cho thư kí
- Vâng thưa giám đốc- cậu thư kí lễ phép cúi đầu, và nhanh chóng đi làm việc
- chúng ta đi thôi. - Ryan lịch sự đưa tay ra, dẫn hau người lên phòng làm việc
2p sau
- Thư kí Robert, anh có thể đứng chờ ngoài đây. - Tyler ra lệnh
- Vâng.
- Chúng ta vào thôi. - Tyler quay sang mỉm cười
*Trong phòng*
- Woa, thật không ngờ cậu lại là giám đốc của tập đoàn lớn như thế này- Tyler lên tiếng
- Giờ anh mới biết không phải là hơi muộn hay sao?? - Ryan cười, đưa ly trà mà John vừa mang tới lên nhấp một ngụm. - John, anh có thể ra ngoài
- ..... - Tyler cười, đợi đến khi thư kí John ra khỏi phòng
- Được rồi, bây giờ hãy bàn về vấn đề chính. Cha tôi đã nói về sự hợp tác về hai tập đoàn. Và tôi cho rằng đây sẽ là một cơ hội tốt cho cả hai tập đoàn chúng ta khi hai tạo đoàn liên kết với nhau.- Ryan trở nên nghiêm nghị
- Ok. Tôi cũng đã xem xét kĩ. Đây qủa thực là một cơ hội tốt cho đôi bên. Đây là hợp đồng của việc hợp tác này, cậu hãy xem qua và cho ý kiến- Tyler đẩy bản hợp đồng qua cho Ryan
- Được rồi..... - Ryan nhận lấy bản hợp đồng, cầm lên xem xét một cách cẩn thận
Hơn 20p sau
- Um.... tất cả các điều khoản đều hợp lí. Được rồi. Tôi sẽ kí vào hợp đồng. - Ryan sau khi nghiên cứu kĩ càng đã đồng ý hợp tác
- Được rồi, tôi sẽ giữ một bản, cậu giữ một bản hợp đồng. Kể từ bây giờ, mối quan hệ giữa hai tập đoàn chúng ta sẽ ngày càng bền chặt. - Tyler đưa tay ra bắt tay Ryan, cười tươi
- Rất vui khi hợp tác. - Ryan cũng đưa tay bắt đáp trả, cười
- Um.... thế là đã xong. Chúng ta nói chuyện khác được không nhỉ??? - Tyler búng tay, nháy mắt nhìn Ryan
- Chuyện khác??? - Ryan nhìn Tyler với vẻ mặt khó hiểu
- À... thì là.... tối nay cậu đã có kế hoạch gì chưa??? Đi ăn cùng tôi đi. - Tyler cười tươi
- Ờm... tối nay thì chưa.... nhưng sao tôi phải đi với anh nhỉ??? - Ryan nhếch mép cười.
- Thì tôi có nhã ý mời cậu. Coi như mời đối tác. Tùy cậu thôi. - Tyler cười, vẻ tưng tửng đáp lại
- Vậy cũng được. Vậy tối nay 7h, tại bờ sông bữa trước. - Ryan vui vẻ đáp lại
- Ok. Mà cậu không cần ăn mặc nghiêm chỉnh đâu nhé. Cũng đừng ăn mặc bụi bặm quá nhé. Sẽ không thích hợp cho lắm - Tyler búng tay cái tách, cười tươi
- Hum.... tại sao. Vậy là chúng ta sẽ đi đâu??? - Ryan thắc mắc
- Cứ đợi đến tối đi. Thôi chúng ta xong việc rồi. Tôi đi nhé. Tạm biệt. - Tyler nhanh chóng đứng dậy cười tươi chào tạm biệt
- Ơ.... này.... - Ryan chưa kịp lên tiếng, Tyler đã bỏ đi "Hừ.... đồ đáng ghét"
Tối, 07.00pm
- Hey, cậu đến có vẻ sớm - Tyler đập vai Ryan chào
- Vừa đến thôi. - Ryan quay lại chào
- Hơ...... Ryan....- Tyler ngạc nhiên
- Humm.... tôi có gì sao??? - cậu ngạc nhiên
- Hehe không ngờ cậu cũng có dáng vẻ như thế này ư??? Phải dùng từ như thế nào nhỉ??? Đáng yêu. Chính xác, là đáng yêu. Hahahaha - Tyler cười tươi, nhưng trong trái tim anh đã lỗi một nhịp
- Hơ..... what??? Sai lại nói như vậy???? - Ryan trố mắt nhìn Tyler, rồi nhìn lại mình. - Tôi thấy bình thường mà
- Hehe,lần đầu tiên thấy cậu như thế này. Áo T-shirt trắng, jeans rách đen, thêm vòng tay đinh tán đen nữa, giày Nike trắng. Um....phong cách không tệ. Nhưng sao nhìn tổng thể cả khuôn mặt cậu cùng bộ đồ này, có vẻ gì đó ..... Sao nhỉ??? Nhìn như một cậu nhóc, khuôn mặt bầu bĩnh này, da trắng bóc - Tyler đưa tay nhéo má Ryan- Hahah rất đáng yêu
- Anh im ngay cho tôi. Hừm....Nhất định lần sau tôi sẽ không đổi style nữa. - Cậu tức giận zen lẫn xấu hổ, khuôn mặt dần đỏ lên
- Thôi không chọc cậu nữa. Chúng ta đi thôi - Tyler khoác vai Ryan, cười tươi
- Anh cứ đợi đấy. - Ryan lườm mắt nhìn Tyler
*Nhà hàng HAPPY*
- Woa, nơi này trang trí đẹp thật. Nhỏ mà trông rất ấm cúng- Ryan không khỏi ngạc nhiên thốt lên
- Đúng vậy, đó là lý do tôi dẫn cậu tới đây - Tyler vẫn cười
- Mấy chậu cây nhỏ nhìn đáng yêu quá đi. - Ryan cười tít mắt khi nhìn thấy những chậu cây nhỏ trên bệ cửa sổ.
- Hơ... cậu cũng có hứng thú với cây cối hay sao?? Tyler ngạc nhiên khi thấy một Ryan khác hẳn mọi khi
- Không hiểu sao tôi có đam mê với cây cối, sở thích thật đáng cười đúng không - Ryan cười nhẹ nhàng nói
- Tôi thấy cậu thật thú vị đấy Ryan. - Tyler cười tươi
- Thôi.... anh gọi đồ ăn nhah đi. Tôi đói rồi nha. - Ruan giục Tyler
- Ok. Đợi tôi- Tyler mỉm cười
- ...... " Tại sao hôm nay mình kì lạ vậy nhỉ??? Tại sao lại để ra cái vẻ ngoài như thế này ??? Sao lại tâm sự với anh ta về sở thích. Mình thật là lạ..... sao có cảm giác gì đó....."- Ryan suy nghĩ
30p sau
Một cô gái đến bàn của hai người, khuôn mặt rạng rỡ
- Xin chúc mừng hai bạn. Hôm nay là Kỉ niệm 5 năm thành lập nhà hàng, và chungs tôi có một cuộc thi bình chọn cặp đôi đẹp nhất. Và hai bạn đã may mắn giành được nhiều phiếu bình chọn nhất. Giải thưởng của hai bạn là được miễn phí toàn bộ bữa ăn này, một cặp thú nhồi bông và chụp ảnh lưu niệm. Xin chúc mừng hai bạn
- Hơ.. cái gì???? Cặp đôi đẹp nhất??? - Ryan ngạc nhiên, mắt mở to nhìn cô gái. - Chúng tôi không phải là người yêu của nhau
- Ôi.... thật xin lỗi, chúng tôi tưởng hai người.... tại hau người hợp nhau lắm "cậu ấy giống tomboy quá... làm mọi người cứ tưởng". Thật lòng xin lỗi. - Khi biết mình lầm cô gái bối rối cúi xuống xin lỗi
- Hi, không sao đâu. Này Ryan. Hay chúng ta cứ nhận quà đi, dù sao cũng là tấm lòng người ta. Hehe
- Anh....
- Phiền cô chụp ảnh dùm chúng tôi. Chúng tôi sẽ nhận quà, cứ coi như chúng tôi là một cặp đôi - Tyler quay sang mỉm cười với cô gái
- Hihi.... được thôi. Cảm ơn anh. - Cô gái cười tươi, thần nghĩ " ôi hai người này rất hợp nhau mà. Không đến với nhau cũng tiếc" =>> ( Hủ nữ everywhere =]] )
*Tách...tách....*
- Dạ đây, đây là ảnh của hai người. Và đây là cặp thú bông- cô gái lễ phép đưa
- Cảm ơn cô. - Tyler cầm hai con thú, lấy tấm ảnh, cười tươi
- Xin chào quý khách, mong hai người sẽ ghé lại lầ sau.- Cô gái mỉm cười nhìn cái dáng vẻ đáng yêu đang giận dỗi của Ryan , rồi lại nhìn vẻ đẹp trai của Tyler
- Um .... Ryan, chúng ta đi thôi. - Tyler lại khoác vai Ryan kéo đi, lúc naỳ Ryan đang cầm hai con thú bông. =>> ( Ryan vừa giận vừa vui đấy ạ =)) )
*Trên đường đi*
- Này, tại sao anh lại nhận quà hả?? - Ryan giận dỗi, môi cong cong đều nói
- Tại chúng đáng yêu quá mà. Giống như cậu vậy. Đáng yêu. Hehe _ - Tyler nói xong, cười lớn, lấy một con thú bông, nhanh chóng chạy đi
- Yahh...tên kia. Cấm anh nói tôi đáng yêu một lần nữa. Đứng lại đó cho tôi . Yahhhhhh - Ryan giận dữ hét lên, đuổi theo Tyler
.
.
.
Ánh đèn lại hắt lên con đường dài, yên tĩnh lại trở về
*Trở lại Trung Quốc*
2 ngày sau đó....
*Tại biệt thự nhà Khải*
Một chàng trai với vẻ đẹp hoàn mỹ đang đứng cạnh cửa sổ phòng mình, ngước ra ngoài nhìn bầu trời trong xanh thơ mộng. Ánh sáng nhè nhẹ của mặt trời hắt lên khuôn mặt mỹ nam ấy khiến vẻ đẹp của anh trở nên ma mị hơn, lung linh huyền ảo. Ánh mắt anh hướng về nơi xa xăm, suy nghĩ một điều gì đó.
"Đã hơn 2 tháng rồi. Ngày nào cũng như ngày nào. Vô vị. Tại sao em lại bước vào cuộc sống của tôi, rồi lại bước ra một cách đột ngột thế này. Phải chi tôi chưa từng gặp em, chưa từng thấy em, và cũng chưa từng để ý đến em...... Nếu như vậy, chắc có lẽ đã không có chuyện như ngày hôm nay ......Hum... tôi thật ích kỉ phải không. Nếu như không gặp em, chẳng phải là tôi đã bị lừa dối bởi 1 người hay sao?? Nếu như không gặp em, tôi làm sao biết được hạnh phúc đơn giản như thế nào?? Nếu như.......
Được rồi, nếu chỉ ngồi đây buồn bã ngày này qua ngày khác thì không phải cách. Vậy nên......Vương Nguyên, tha thứ cho tôi. Tôi sẽ cố quên em...... tôi sẽ làm được. Xin lỗi em......"
2 năm sau.............
*Tại Mỹ*
Sân bay quốc tế
Một chàng trai cao ráo, tuấn tú sải từng bước chân dài, khí chất của anh lạnh lùng, tiêu soái.
"Chào mừng cậu chủ, Karry Wang "- một tấm băng rôn to được giăng lên bởi một nhóm người mặc đồ đen.
Một người phụ nữ với phong cách quý phái, sang trọng niềm nở chạy ra, ôm chầm lấy Vương Tuấn Khải
- Khải nhi, ta rất nhớ con. Cuối cùng con cũng qua đây thăm chúng ta rồi.
- Chào mẹ. Chẳng phải con đã nói là con chỉ đi du lịch chứ không phaỉ là đi thăm hai người rồi hay sao??- Khải lạnh lùng gỡ tay mẹ của mình ra- với lại, Trung Quốc mới là nha của chúng ta, sao cha mẹ không về??? Hai năm trôi qua, không 1 lần về thăm đứa con này, sao bây giờ lại tỏ ra vui sướng như thế này?
- Karry, thực ra cha con là người mang hai dòng máu Mỹ- Trunv Quốc, nên bây giờ ta phải theo ý cha qua đây sinh sống, chứ không phải chúng ta muốn bỏ rơi con ở Trung Quốc đâu ,- người phụ nữ đôi mặt đượm buồn, ngấn lệ
-Thôi được rồi, con không muốn đôi co ở sân bay này. Phiền mẹ chuẩn bị cho con 1 phòng ở khách sạn Diamond, con sẽ không về nhà đâu - Karry chào tạm biệt mẹ, để đống hành lý ở lại cho mẹ giải quyết. Người phụ nữ buồn bã nhìn theo bóng dáng con trai yêu quý của mình
.
.
.
"Đã hai năm rồi, sao mình vẫn chưa thể quên em ấy........ Tại sao....."
.
.
.
"Nguyên....."
.
.
.
Khải sải bước trên con phố yên bình. Các cô gái xung quanh nhìn anh không chớp mắt. Thế nhưng trên khuôn mặt anh vẫn mang nét u buồn. Anh vẫn nhớ về Nguyên, mặc dù hai năm qua anh đã cố quên.... Nhắm mắt lại, anh khẽ thở dài....Bỗng
- Nguyên... - Khải chạy vội, nắm chạt cánh tay một người
- Hơ??? Anh là người Trung Quốc???? ; Người kia lên tiếng
- Vương Nguyên, là em đúng không???? - Khải nhìn chằm chằm vào người kia
- Vương Nguyên ư??.... không xin lỗi... anh nhận nhậm người rồi, tôi là Vương Lâm Phong, tên tiếng Anh là Ryan
- Không thể nào... - Khải ngạc nhiên. Khuôn mặt này, cho dù có nét Tây, nhưng anh vẫn nhận ra đây chính là Nguyên
- Xin lỗi, chúng tôi có việc phải đi. Đi thôi Tyler. - Ryan kéo Tyler đi, để Khải lại với ánh mắt đau buồn.
Ở gần đấy, trên một chiếc siêu xe đen, có một ánh mắt nhìn anh đầy trìu mến.
- Vương Tuấn Khải, cuối cùng anh cũng đã đến đây.......
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro