Chap 21


Ngày 08-11

06.00 am

*Trên tầng cao nhất của biệt thự WangKan*

Một thiên thần khẽ cựa mình. Ánh sáng mặt trời len qua khung cửa sổ, chiếu từng tia nắng ấm áp làm sáng rực cả căn phòng. Trên giường, một cậu nhóc vừa mở mắt, nhưng lại mắt nhắm mắt mở mơ màng. Làn da trắng bóc, mịn màng, đôi lông mi cong vút phủ lấy đôi mắt to tròn, đen láy. Đôi môi chúm chím màu anh đào khẽ cong lên ( sao miêu tả giống con gái thế này =)) ). Cậu ngồi dậy, vươn vai, ngáp một cái rõ to, rồi lại đưa tay dụi mắt, lơ mơ. Cậu mặc chiếc áo sơ mi trắng, cởi mất mấy cúc trên, lệch vai để lộ ra bờ vai trắng ngần ( có bạn nào tưởng tượng ra rồi phụt máu mũi như au không?? =)) ) . Cậu với tay lấy ly nước uống một hơi, rồi rời khỏi chiếc giường Kingsize, vào nhà tắm làm VSCN. Hơn 5p sau cậu đi ra, cài lại cúc áo nghiêm chỉnh, đưa tay vò lấy mái tóc nâu đen bồng bềnh, lại uống thêm một ly nước nữa. Xong xuôi mọi chuyện, cậu tiến đến sopha, nbẹ nhàng ngồi xuống, ánh mắt nhìn xa xăm như suy nghĩ điều gì đó. ...

.

.

.

Cạch- tiếng mở cửa

Ông Kiệt bước vào, cẩn thận quan sát bên ngoài rồi đóng cửa. Ông bước tới ghế sopha, ngồi xuống đối diện với cậu.

- Thế nào rồi con trai, hôm nay sẽ là ngày trọng đại đấy. Con đã chuẩn bị hết chưa, Nguyên?

- Dạ vâng thưa cha. Cha cứ yên tâm- Nguyên mỉm cười

- Thời gian qua, con đã chịu khổ nhiều rồi. - Ông Kiệt thở dài , ánh mắt xa xăm

- Không. Là tại con, do con muốn như vậy. Con thật có lỗi với cha mẹ. Con đã khiến cha thật khó xử trước mẹ. - Nguyên cúi đầu, đan hai tay lại với nhau, gác hai khuỷu tay lên hai đầu gối, trầm giọng

- Chỉ cần đến tối nay thôi con trai, mọi chuyện sẽ được làm rõ. - Ông Kiệt vươn người lên trước, vỗ vai an ủi. - Con đợi cha một lát, cha sẽ mang đồ sáng lên ăn cùng con

- Vâng. Phiền cha rồi ạ. - Nguyên đứng dậy

CẠCH- cánh cửa mở ra, ông Kiệt nhìn xung quanh rồi nhanh chóng bước ra, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Trong phòng, Nguyên lại ngồi trầm ngâm suy nghĩ.

.

.

.

Thời gian trôi qua nhanh

06.00pm

Tại biệt thự WANG KAN

Từ ngoài cổng vào, hai hàng cây đều đường thắp đèn LED, sáng trưng. Đài phun nước sáng nhiều này, nước phun lên từng đợt trông rất đẹp. Cả căn biệt thự được trang trí bởi những bóng đèn, sáng lấp lánh. Bên trong, tất cả đèn đều được bật sáng. Từng đèn chùm, đèn nhiều màu đều được thắp. Trên sân khấu giữa hội trường, một chiếc bàn bằng pha lê trong suốt được chạm khắc tinh xảo. Một chiếc bánh sinh nhật 10 tầng được trang trí đẹp mắt với mỗi tầng là một vị riêng. Ngay trên đỉnh bánh, đặt hai chiếc vương miện bằng vàng lấp lánh. Cạnh đó chính là một tháp ly pha lê được xếp tỉ mỉ. Mọi khách mời ai cũng được đeo thêm một bông hoa hông trươca ngực. Bao thiên kim tiểu thư, thiếu gia của các tập đoàn công ty khách mời đều đến. Tất cả những người có danh tiếng trên thương trường cũng như thế giới ngầm đều có mặt. Bữa tiệc này như một bữa tiệc Hoàng gia.

.

.

.
Một chàng trai tiêu soái bước vào cùng hai người. Anh mặc một bộ vest đen lịch lãm. Đi tới đâu ánh mắt nhìn anh tới đó. Hai người trước anh dừng lại, anh cũng dừng lại, nhìn về trước

- Xin chào ông bạn, lâu lắm rồi chubgs ta mới gặp lại nhau - ôbg Kiệt niềm nở, bắt tay ông Daniel

- Kan, thật là lâu rồi. Hahaha - Daniel cũng vui mừng

- Cũng lâu lắm rồi chúng ta chưa gặp nhau, chị nhỉ?- bà Vương vui mừng ôm chầm lấy bà Marie ( mẹ của Khải)

- Vâng. Cũng đã lâu - bà Marie cười tươi

- Và đây là.... - Ông Kiệt hướng mắt về Khải

- À. Đây là Karry Wang- Vươnv Tuấn Khải- con trai của chúng tôi

- Chào con - Ông Kiệt bắt tay- ta là bạn thân của cha con

- Vâng, chào bác. Con là Vương Tuấn Khải, rất vui khi được gặp bác ạ

- Chào con trai, chúng ta lại gặp nhau- bà Vương mỉm cười nhẹ nhàng

- Vâng, con chào bác - Khải cúi đầu, khẽ mỉm cười

Hai bên nói chuyện một lúc lâu. Khải không chú ý lắm, lơ đễnh mà không để ý rằng có một ánh mắt nhìn mình đầy vẻ thú vị. Khi khách khứa đã đến đông đủ, ông Kiệt chào tạm biệt gia đình Khải và đi lên sân khấu.....

- Kính chào các vị khách quý đã đến tham dự bữa tiệc ngày hôm nay- ông Kiệt bước, lịch lãm- bên cạnh ông, bà Vương trong bộ váy đen sang trọng quý phái khoác tay ông.

- Kính thưa quý vị, bữa tiệc hôm nay chính là tiệc sinh nhật lần thứ 19 của con trai tôi, WANG RYAN. - ônv Kiệt giới thiệu

Cánh cửa phòng mở ra, một mĩ nam anh tuấn bước vào. Cậu mặc bồ đồ màu trắng tinh khôi, da trắng, mái tóc vàng bồng bềnh, đôi mắt xanh thăm thẳm, ánh mắt hướng về trước sáng ngời. Cậu tiêu soái bước đi, ánh đèn chiếu theo từng bước đi của cậu. Cả phòng đều ngước nhìn người con trai hoàn mĩ ấy. Cả trai lẫn gái, không ai rời mắt khỏi cậu

Bước lên sân khấu, cậu nở nụ cười mê hồn khiến mọi ánh mắt nhìn về cậu đều thành hình trái tim.

- Xin chào mọi người, tôi là WANG RYAN, cảm ơn tất cả các vị khách quý đã đến bữa tiệc ngày hôm nay. - cậu cúi đầu chào, sau đó cả phòng đầy tiếng vỗ tay rần rần.- xin quý cị hãy tự nhiên. Xin mời

- Bữa tiệc diễn ra. Tiếng nhạc nhẹ nhàng, lại có lúc sôi động. Mọi người dường như đều hòa theo nhịp điệu của bữa tiệc. Ở một góc, hai chàng trai trò chuyện với nhau mà không chú ý rằng có rất nhiều cô gái đang nhìn họ

- Ryan, cậu có vui không?- Tyler tay cầm ly rượu vang, quay sang hỏi

- cũng bình thường như bao bữa tiệc. Nhưng tôi có cảm giác gì đó, kiểu như có chuyện gì đó sắp xảy ra

- Hửm?? Ý cậu là sao??- Tyler thắc mắc

- Một chuyện gì đó sắp xảy ra, liên quan đến tôi.

- cậu chỉ giỏi tưởng tượng. Này nhâ, bây giờ tôi làm một điều này, cậu không được giận tôi. Có được không?- Tyler cười vui vẻ

- anh định làm gì?

- thì cậu trả lời tôi. Có được hay không??

- ơ thì được. Nhưng mà là gì vậy?- Ryan mặt ngơ ngác hỏi

- đi theo tôi. - Tyler kéo tay Ryan bước lên sân khấu, nở nụ cười mãn nguyện, mặc cho Ryan lơ ngơ đằng sau

- Thưa quý vị, tôi, Tyler Johnson, có một chuyện muốn thông báo

- ồ...là cậu Tyler, .... là chủ tịch Tyler... - tiếng ồn ào vang lên

- Ngày hôm nay, tôi, chính thức tỏ tình vơi Wang Ryan. Xin mọi người hãy làm chứng

Mọi người ồ lên ngạc nhiên. Ryan mở to mắt quay sang nhìn Tyler, anh chỉ ngìn cậu cười tươi, cầm mic nói to

- Wang Ryan, tôi yêu em, em có đồng ý làm ngươi yêu tôi không??

- .... Ryan đỏ mặt, không biết phải nói sao

Phía dưới, tiếng vỗ tay lại vang lên một lần nữa. Những câu "đồng ý đi" liên tực vang lên. Phía dưới, Khải vội vàng tìm đường lên sân khấu,ánh mắt đau buồn. Ông Kiệt đứng đỏ mỉm cười nhẹ. Mọi ánh đèn bỗng vụt tắt. Vài giây sau, cánh cửa dẫn đến sân khấu mở ra, đèn chiếu sáng vào đó. Một mĩ nam anh tú, khuôn mặt giống hệt WANG RYAN, chỉ trừ màu mắt là đen và màu tóc nâu đen. Cậu bước ra giữa sân khấu, một cách an tĩnh. Tất cả mọi người đều ngạc nhiên, chỉ trừ Vương Kiệt. Đèn lại sáng. Nguyên lúc này đã đứng giữa sân khấu, cầm mic dõng dạc

- Xin chào mọi người, tôi là WANG ROY, con trai của Wang Kan.

Mọi người vẫn không tin vào mắt mình, hết nhìn RYAN rồi lại nhìn ROY. Bà Vương đứng cạnh ông Kiệt, ngỡ ngàng, xúc động rồi bật khóc, nước mắt long lanh trong khóe mắt, giọt nước mắt của sự hạnh phúc. Khải vẫn chỉ đứng đó, bất động, " là Nguyên ư???" . Nguyên nhìn Khải, mỉm cười nhẹ

- Kính thưa các vị khách quý, ngày hôm nay tôi xin công bố một sự thật. Tôi, Wang Kan, có hai người con trai. Và ngày hôm nay, tôi sẽ trao quyền thừa kế cho cả hai, một cách công bằng. Và về vấn đề của cậu Tyler vừa rồi, tôi sẽ đồng ý thay cho con trai tôi. Mọi người thấy có được không?- lúc này ông Kiệt đã đứng ra sân khấu, cầm mic nói

- ...... - tiếng vỗ tay vang lên kèm theo hàng chục ánh mắt tiếc nuối của những chàng trai và cô gái

- Tôi thấy hình như có một người vẫn đang bất động, và có điều gì đó muốn nói. xin mời cậu lên đây- Ông Kiệt mỉm cười, nhìn Khải

Khải nhanh chóng lên sân khấu, ánh mắt vẫn không rời Nguyên. Anh chạy lại, ôm chầm lấy cậu, một giọt lên rơi xuống, giọng thì thầm "Nguyên, anh nhớ em lắm, nhóc à". Cậu ngỡ ngàng nhưng cũng ôm lại, mỉm cười nhẹ nhàng "em cũng nhớ anh nhiều lắm". Xung quanh mọi người nhìn nhau, rồi laị nhìn lên sân khấu, vỗ tay rần rần

- Xin mời mọi người tự nhiên, gia đình chúng tôi xin phép- ông Kiệt bước ra trước, cúi chào mọi người......





Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro