10.
Gần đây, Châu Kha Vũ bởi vì CP Kỷ Nguyên Vũ Trụ mà rầu rĩ không vui.
Trong khoảng thời gian này, Châu Kha Vũ đã thỏa hiệp và cố gắng làm hài lòng Doãn Hạo Vũ một cách thiếu nghiêm túc.
Doãn Hạo Vũ cũng không hẳn là một kẻ máu lạnh.
Con người đều có nhận thức về cảm xúc. Huống hồ người này là Châu Kha Vũ, người có thân hình và khuôn mặt giống Châu Kha Vũ ở ngoài đời, ngay cả giọng nói cũng giống hệt nhau, chỉ là tính cách khác biệt.
Doãn Hạo Vũ đã bị gương mặt kia làm cho bối rối vô số lần, mềm lòng muốn đáp lại. Đột ngột tỉnh táo liền nhận ra đây không phải Châu Kha Vũ của cậu.
Nói cách khác, ngay cả khi Châu Kha Vũ của cậu có tồi tệ như vậy, Doãn Hạo Vũ cũng không dễ dàng tha thứ cho anh.
Quan điểm tình yêu của cậu rất đơn giản: bản thân và người yêu đều giữ mình trong sạch, một lòng hướng về nhau.
Doãn Hạo Vũ không biết mình sẽ ở lại thế giới này bao lâu. trong đêm khuya thanh vắng, cậu luôn nghĩ về Châu Kha Vũ. Cậu không biết sự khác biệt về múi giờ giữa hai thế giới. Nếu Châu Kha Vũ ngoài đời phát hiện Doãn Hạo Vũ biến mất hẳn là sẽ phát điên lên.
Cuối cùng, cậu cảm thấy cái hệ thống chết tiệt kia mới là kẻ cầm đầu - thủ phạm khiến cậu kẹt lại trong thế giới này. Mỗi ngày trước khi đi ngủ đều mắng nó vài lần mới hả giận.
Hơn nữa, ban ngày cậu phải dỗ dành Châu Kha Vũ, lúc khác lại phải diễn tập, gần như kiệt sức và phát điên, cho nên ban đêm, mắng chửi hệ thống đã trở thành cách giải tỏa của cậu.
"Anh có hiểu lời tôi nói không vậy? Đã bao nhiêu lần tôi giải thích CP giữa tôi và Nguyên ca chỉ là trò đùa của người hâm mộ, không phải sự thật. Anh cố chấp còn muốn tôi nói gì nữa?"
Cuộc thi kéo dài hai tháng cuối cùng cũng đi đến hồi kết, đêm nay là trận chung kết, có thể nói ban nhạc Nice sẽ trở thành quán quân.
Châu Kha Vũ cũng đến xem. Hắn đang tranh cãi với Doãn Hạo Vũ ngay lối vào hành lang không người.
Nói là cãi nhau, kỳ thực Doãn Hạo Vũ cảm thấy Châu Kha Vũ cố ý gây chuyện
"Công bố quan hệ của chúng ta."
Sự ghen tuông của Châu Kha Vũ kéo dài hai tháng sắp bùng nổ. Hắn sợ ảnh hưởng đến tâm trạng của Doãn Hạo Vũ trong cuộc thi nên thấp giọng nói: "Nếu không công khai, sau khi giành chức vô địch sẽ phát biểu cảm nghĩ đúng chứ? Em chỉ cần nói lời cảm ơn đến người yêu, không nói tên anh cũng được mà..."
Doãn Hạo Vũ cảm thấy đau đầu, kìm nén cơn tức lần nữa giải thích: "Thân phận của anh rất đặc biệt, nếu để người khác biết về mối quan hệ của chúng ta, nỗ lực của ban nhạc sẽ trở thành "mối quan hệ" trong mắt người khác. Tôi không muốn liên luỵ đồng đội, chúng tôi đi đến hiện tại hoàn toàn bằng thực lực."
Đạo lý này Châu Kha Vũ đương nhiên hiểu rõ. Nhưng tối qua hắn rất bực bội khi nhìn thấy bài đăng trong siêu thoại CP. Nếu Nice chiến thắng, bọn họ liền tung video CP Kỷ Nguyên Vũ Trụ trên màn hình lớn ngay quảng trường thành phố.
"Được rồi, anh đừng nháo nữa. Tôi còn phải biểu diễn. Thời điểm mấu chốt không thể xảy ra sơ sót."
Châu Kha Vũ uất ức nói: "Không được, em phải nhắc đến anh, không cần nói tên. Anh muốn bọn họ biết em đã có chủ, đừng tuỳ tiện đùa giỡn. Thêm nữa, cái tên kéo đàn kia có vấn đề. Đừng tưởng anh không nhận ra."
Doãn Hạo Vũ thầm nghĩ: Anh có thời gian rảnh đều đến giám sát tôi, ai có cơ hội tiếp cận tôi chứ? Hơn nữa đây là câu chuyện của tôi và anh mà. Nguyên ca vốn dĩ tính tình thẳng thắn, sao qua mắt anh lại biến thành kiểu tình cảm như vậy.
"Được, được rồi, tôi sẽ nhắc tới, đừng ầm ĩ, tôi chuẩn bị lên sân khấu, đi trước."
Doãn Hạo Vũ vừa dứt lời, xoay người liền bị Châu Kha Vũ kéo vào trong lòng. Hắn ôm chặt Doãn Hạo Vũ, dịu dàng nói: "PaiPai, em giỏi nhất, hãy tin vào chính mình, cố lên!"
Doãn Hạo Vũ thất thần trong giây lát, như thể trở lại trận chung kết của Sáng tạo doanh, Châu Kha Vũ đã động viên cậu theo cách tương tự ở hậu trường.
Đây là lần hiếm hoi Doãn Hạo Vũ đáp lại. Cậu chậm rãi giơ tay ôm lấy Châu Kha Vũ, giọng nói khẽ run: "Ừ, tôi sẽ cố gắng."
Châu Kha Vũ sững sờ, vội vàng an ủi: "Em căng thẳng sao? Đừng sợ, anh đứng dưới khán đài cổ vũ, có anh ở đây mà."
Doãn Hạo Vũ nhắm mắt, nhẹ giọng nói: "Châu Kha Vũ, tôi không phải PaiPai trước kia."
Châu Kha Vũ hiện lên một tia chua xót, dịu dàng nói: "Anh biết rằng anh đã đánh mất PaiPai trước kia. Mỗi ngày trôi qua anh đều rất hối hận. Dù có trèo non lội suối, anh nhất định phải tìm mang PaiPai trước đây trở về."
Châu Kha Vũ ôm chặt lấy Doãn Hạo Vũ, thận trọng hỏi: "Chỉ cần anh cố gắng, PaiPai sẽ trở lại, đúng không?"
Doãn Hạo Vũ không giải thích cũng không biết nói sao. Nguyên chủ Doãn Hạo Vũ sẽ trở về ư? Có trời mới biết!
"Châu Kha Vũ, tôi sắp lên sân khấu."
Doãn Hạo Vũ nhẹ nhàng đẩy Châu Kha Vũ ra và nhìn hắn đầy ẩn ý. Châu Kha Vũ nhìn theo bóng lưng của Doãn Hạo Vũ, trái tim đột nhiên nhói đau, từ đầu đến chân đều tràn ngập bất an.
Doãn Hạo Vũ bước vào phòng trang điểm, dần dần mất hút khỏi tầm mắt hắn. Châu Kha Vũ cảm thấy tim mình đột ngột ngừng đập, cơ thể mất thăng bằng. Hắn dùng tay vịn vào bức tường, ánh mắt đầy sợ hãi, như thể Doãn Hạo Vũ sẽ thực sự biến mất.
Tại sao lại có phản ứng như vậy?
Màn trình diễn trong trận chung kết diễn ra rất suôn sẻ. Không phụ sự kỳ vọng của mọi người, Nice đã giành chức vô địch. Khi Doãn Hạo Vũ phát biểu, nói một câu: "Cuối cùng, tôi muốn gửi lời cảm ơn đến một người, người này rất đặc biệt, luôn âm thầm ủng hộ và cổ vũ tôi."
Người này là ai thì cậu không nói.
Chính vì vậy, bài đăng dưới hot search #Người_ấy thực sự là bức tranh trăm hoa đua nở, trăm chim tranh nhau.
Fan CP cho rằng người được nhắc đến là Trương Gia Nguyên. Hai người đang ngầm thể hiện tình cảm với đối phương.
Fan Only thì nói đó là ba của Doãn Hạo Vũ.
Người qua đường nói, người kia là ai không quan trọng, dù sao cũng không phải họ.
Thật là thú vị khi có bài đăng được tương tác nhiều nhất. Là một tài khoản mới vừa được đăng ký: "Tôi chính là người đó!!!!!!"
"Tôi chính là người đó!!!!!! Là tôi!!!!!! Tin hay không?"
Tải lên bức ảnh Doãn Hạo Vũ đang nằm trên ghế sofa, ngủ thiếp đi.
Sau đó, cư dân mạng ăn dưa bở cuối cùng đã nghi ngờ mối quan hệ của Doãn Hạo Vũ. Người qua đường thì mê mệt nhan sắc Doãn Hạo Vũ. Trong khi đó một bộ phận fan CP mắng chủ tài khoản là tên dở hơi cọ nhiệt.
Nice đã ký hợp đồng với một công ty âm nhạc nổi tiếng trong giới. Tương lai chắc chắn sẽ đầy hứa hẹn.
Mọi người đều vui vẻ nhưng Doãn Hạo Vũ thì ngược lại. Sau hơn ba tháng ở thế giới này, cậu càng ngày càng nhớ Châu Kha Vũ.
Trước đó bận rộn tham gia thi đấu để tinh thần phấn chấn hơn nhưng bây giờ cuộc thi đã kết thúc, tâm trí cậu chỉ còn lại Châu Kha Vũ.
Châu Kha Vũ bên này suốt ngày quanh quẩn cạnh cậu. Còn Châu Kha Vũ ở thế giới thực muốn gặp một lần cũng không được.
Nice chuẩn bị dọn vào biệt thự nhỏ do công ty chuẩn bị. Châu Kha Vũ rất tức giận, nhưng Doãn Hạo Vũ kiên trì đến cùng, hắn đành phải thỏa hiệp đưa Doãn Hạo Vũ qua đó.
Hai người vừa đến cửa biệt thự, Châu Kha Vũ nhận được cuộc gọi từ công ty, có hạng mục khẩn cấp cần hắn xử lý.
"Vậy tôi đi trước, anh trở về lái xe chậm một chút, đừng nóng vội, chú ý an toàn!"
Châu Kha Vũ gật đầu rồi đột nhiên ôm lấy Doãn Hạo Vũ: "PaiPai, làm sao bây giờ? Hiện tại, từng giây từng phút anh đều không muốn rời xa em!"
Doãn Hạo Vũ nghĩ, gần đây, Châu thiếu gia nói nhiều quá!
"Đi nhanh, anh bao nhiêu tuổi rồi? Đừng để chậm trễ công việc."
Châu Kha Vũ bất đắc dĩ buông Doãn Hạo Vũ ra. Hắn đau khổ nhìn cậu, bị cậu đẩy lùi về sau mấy bước.
"Tôi vào nhà. Lái xe cẩn thận!"
Doãn Hạo Vũ quay người bước nhanh, nhìn khuôn mặt đầy quyến luyến kia khiến cậu cảm nhận một nỗi mất mát không tài nào giải thích được.
Ngóng theo bóng lưng dần biến mất của Doãn Hạo Vũ, Châu Kha Vũ đột nhiên ngồi xổm xuống, tay đặt lên ngực. Sự sợ hãi trong tim đang chi phối cơ thể hắn, gương mặt trở nên trắng bệch.
Lát sau, Châu Kha Vũ chậm rãi đứng dậy, bước từng bước vào biệt thự.
Bá Viễn và Santa không có ở nhà. Doãn Hạo Vũ đi ngang phòng Trương Gia Nguyên thì bị gọi lại:
"Nguyên ca gọi em?"
Trương Gia Nguyên mỉm cười, mím môi như có điều gì khó nói. Anh nhìn Doãn Hạo Vũ chằm chằm. Doãn Hạo Vũ cũng nhìn anh chằm chằm. Hai người mắt lớn mắt nhỏ trừng nhau vài giây, Doãn Hạo Vũ bật cười: "Sao vậy! Tự nhiên anh nghiêm túc như vậy? Chuẩn bị biến hình à?"
Trương Gia Nguyên cắn môi, hít một hơi thật sâu, không nói lời nào mà lấy trong ví ra hai tấm thẻ ngân hàng, đưa cho Doãn Hạo Vũ.
Doãn Hạo Vũ ngỡ ngàng, mở to mắt nhìn Trương Gia Nguyên.
Trương Gia Nguyên muốn nói lại thôi, tựa hồ có chút khẩn trương, liên tục xoa hai bàn tay.
Biểu hiện này cũng khiến Doãn Hạo Vũ khẩn trương theo.
Trương Gia Nguyên hắng giọng, cố gắng giữ ngữ khí bình thản hết mức có thể: "Cái này... Hai tấm thẻ này bên trong có 30 vạn tệ... anh còn có một căn nhà bố mẹ mua cho, mặc dù không thể so sánh với giá nhà ở thành phố này... nhưng cũng được ít tiền... góp vào vừa đủ 50 vạn ..."
"Hả?" Doãn Hạo Vũ nhất thời không phản ứng kịp. Cậu nhìn hai má ửng đỏ của Trương Gia Nguyên, tim bất ngờ đập mạnh
50 vạn? Trương Gia Nguyên cũng biết?
Đây không phải trọng điểm, trọng điểm là hành vi kỳ lạ của Trương Gia Nguyên.
"Nguyên ca... ý của anh là?"
Trương Gia Nguyên cắn môi lần nữa, bày ra dáng vẻ ung dung: "Anh hiểu tại sao em không muốn nhắc đến chuyện này. Nếu đã không còn yêu Châu Kha Vũ, em không cần phải nhẫn nhịn chịu đựng. Gần đây tâm trạng của em không vui vẻ thoải mái đúng chứ. Thay vì nợ tiền tên đó, chi bằng em nợ anh, anh không cần em trả lại."
Không cần trả lại tiền?
Doãn Hạo Vũ bối rối: "Nguyên ca... 30 vạn tệ từ đâu anh có?"
Trương Gia Nguyên giả vờ bình thản: "Vừa mới ứng trước tiền với công ty. Anh đã ký hợp đồng làm việc mấy năm. Sau này sẽ trừ vào thu nhập của anh. Đừng lo lắng. Nguyên ca là đại minh tinh, chút tiền ấy rất nhanh chóng sẽ kiếm lại được."
"Không đúng... Nguyên ca càng nói em càng mơ hồ... Em không cần tiền của anh. Em đủ khả năng tự kiếm tiền tự trả nợ."
Ánh mắt Trương Gia Nguyên tràn ngập sự dịu dàng, nhìn thẳng mặt Doãn Hạo Vũ. Hành động này của Trương Gia Nguyên..... thật sự quá cẩu huyết rồi! Cốt truyện ban đầu vốn dĩ không có cảnh này, bởi vì sự xuất hiện của cậu mà cải biên sao?
Nhưng xét từ phương diện khác, cách cư xử của Trương Gia Nguyên thực sự khiến cậu cảm động.
"PaiPai, tuy anh không giàu bằng anh ta, gia thế cũng không bằng nhưng anh muốn chăm sóc cho em cả đời, cố gắng hết sức để em vui vẻ, hạnh phúc!"
Doãn Hạo Vũ như bị sét đánh ngang tai. Những gì Trương Gia Nguyên nói so với dự đoán của cậu sâu sắc hơn nhiều.
Trời ơi tác giả độc ác nào đã viết cái tình tiết cẩu huyết này!!!!!!
Doãn Hạo Vũ nhớ lại mấy việc giữa cậu và Trương Gia Nguyên thường ngày, một số thứ dần trở nên hợp lý.
Trương Gia Nguyên ở thế giới này thích cậu!
Tại sao có thể như thế này???
Câu chuyện giữa cậu và Châu Kha Vũ làm sao có thể xuất hiện cảnh này? Vì để gia tăng độ khó cho quá trình truy thê của Châu Kha Vũ à?
Đến cùng là cốt truyện Châu Kha Vũ truy thê hay là hợp đồng yêu nhau của Châu Kha Vũ???
AAAAAA!!!!!!
"Nguyên ca.... Nguyên ca..." Doãn Hạo Vũ không thốt nên lời.
Cậu dở khóc dở cười nghĩ tới Trương Gia Nguyên ở thế giới thực chỉ xem cậu là em trai nhỏ, đem hết thảy những thứ cảm động quy kết thành tình đồng đội
Thực sự không biết phải nói cái gì.
Doãn Hạo Vũ bước tới ôm Trương Gia Nguyên một cái. Trương Gia Nguyên cũng dang tay ôm chặt cậu.
Doãn Hạo Vũ thì thầm vào tai anh: "Nguyên ca, cảm ơn anh... nhưng..."
Bộp! Tiếng điện thoại rơi xuống sàn.
Doãn Hạo Vũ và Trương Gia Nguyên lập tức tách ra. Quay đầu phát hiện Châu Kha Vũ sắc mặt tái nhợt đang nhìn chằm chằm họ.
Hắn siết chặt hai tay, đôi mắt ươn ướt, giọng nói trầm thấp khàn khàn như thể cả thế giới sụp đổ trong phút chốc. Hắn níu giữ "cọng rơm" cứu mạng, cười khổ: "Em không... có ý định chọn anh à?"
Doãn Hạo Vũ nhìn dáng vẻ bất lực của Châu Kha Vũ, trong lòng cực kỳ khó chịu.
Trương Gia Nguyên không muốn thể hiện sự yếu kém. Anh nắm tay Doãn Hạo Vũ, nói: "Tôi thích em ấy!"
Đầu của Doãn Hạo Vũ ong ong, Châu Kha Vũ và Trương Gia Nguyên đồng thời hướng về phía cậu bằng ánh mắt rực lửa.
Cậu nghĩ trước tiên phải ổn định mọi chuyện, sau đó giải quyết từng cái một.
Doãn Hạo Vũ nhìn Trương Gia Nguyên với vẻ mặt chân thành: "Nguyên ca, em cũng thích anh... Nhưng không phải thích theo kiểu tình yêu..."
Câu sau dù cậu cố gắng thế nào cũng không phát ra thành lời. Tầm mắt Doãn Hạo Vũ trở nên mơ hồ. Trước đó, cậu thấy Châu Kha Vũ thống khổ gục ngã trên sàn nhà.
Làn sương trắng bao phủ tứ phía, Doãn Hạo Vũ mông lung bước vào.
"Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ!"
Doãn Hạo Vũ mắng một câu thô tục, sau đó tức giận nói: "Cuối cùng cũng xuất hiện!"
Hệ thống uất ức: "Tôi cũng rất khổ sở, không ai có thể giúp tôi, tôi chỉ có thể tự chữa bệnh cho mình, trong não tôi chỉ còn lại cuốn sách này, những dữ liệu khác đều biến mất. Đột nhiên tôi nhận được thông tin cốt truyện cuối cùng. Tôi đã cố gắng triệu hồi nguyên chủ trở về, cốt truyện ở giữa vẫn chưa được lưu trữ, không biết kí chủ có theo đúng bối cảnh ban đầu hay không, tuy không rõ nhưng tôi vẫn đánh giá kí chủ hoàn thành nó thành công theo cốt truyện cuối cùng. Tôi rất tốt mà! Tôi chỉ là một bộ não bị hỏng thôi!"
Nói mấy chuyện lộn xộn này có ích à, Doãn Hạo Vũ thở dài: "Xin hỏi đây là câu chuyện gì?"
"Người hâm mộ của bạn viết đó."
"Đây là phần kết câu chuyện của tôi?"
"Đúng vậy. Tác giả viết đến đây. Nam chính đã thổ lộ tình cảm với bạn, bạn thú nhận rằng mình cũng thích anh ấy."
Doãn Hạo Vũ lần nữa bị sét đánh ngang tai
"Cái gì??? Nam chính? Trương Gia Nguyên?"
"Đây là câu chuyện của bạn và Trương Gia Nguyên, có chút ngọt ngào!"
Chết tiệt! Cái này...
Thật quá tàn nhẫn!
Chỉ biết câm nín!
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro