18.
Doãn Hạo Vũ chuyển vào căn hộ của ban nhạc, rất nhanh liền thích ứng, dù sao cậu cũng đã sống ở đây một thời gian.
Hệ thống: "Ký chủ, bây giờ chúng ta có thể dựa theo cốt truyện rồi."
Doãn Hạo Vũ: "Cậu đi nói với Châu Kha Vũ rằng tôi đã chuyển đến đây, để anh ấy yên tâm."
Hệ thống: "Tại sao phải bận tâm Châu Kha Vũ?"
Doãn Hạo Vũ: "Chẳng lẽ mạch truyện của anh ấy không phải nhiệm vụ của cậu?"
Hệ thống: "Ừ ha."
Doãn Hạo Vũ than thở ai đã tạo ra cái hệ thống ngốc nghếch này!
Châu Kha Vũ bị nhốt trong một căn phòng, xung quanh toàn là vệ sĩ.
Điện thoại di động của anh bị tịch thu, không thể liên lạc với thế giới bên ngoài.
Hệ thống: "Châu Kha Vũ, đừng quẳng đồ lung tung, ồn quá đi!"
Châu Kha Vũ: "Cậu tới đây làm gì? PaiPai đâu? Có phải ba tôi đã sỉ nhục em ấy không?"
Hệ thống: "Ba Châu đưa cho Doãn Hạo Vũ một số tiền. Cậu ấy rất vui vẻ đồng ý, bây giờ đã chuyển đến chỗ Trương Gia Nguyên."
Châu Kha Vũ yên tâm ngồi xuống bên giường, sau vài giây im lặng, anh đột nhiên lo lắng.
Hệ thống: "Ký chủ Châu Kha Vũ, mạch truyện của bạn là lẳng lặng dõi theo Doãn Hạo Vũ, rất đơn giản."
Châu Kha Vũ: "Cút đi!"
Hệ thống: "Cút thì cút. Tôi đi xem Doãn Hạo Vũ và Trương Gia Nguyên yêu nhau!"
Fuck!
Châu Kha Vũ đứng ngồi không yên, cái hệ thống đần độn này cố ý làm anh khó chịu.
Bởi vì tuyệt thực kháng nghị, ba Châu đã đến gặp con trai.
"Con hứa với ba, về sau con sẽ chăm chỉ làm việc, ba thả con ra ngoài đi."
Ba Châu nghiêm túc nói: " Hừ, đừng tưởng là ba không biết, chỉ cần con ra ngoài liền đi tìm cậu ta."
"Em ấy là người yêu của con, không tìm em ấy thì tìm ai!"
"Người ta đã thản nhiên chia tay con rồi, con lại ngốc ngốc si tình, không có tiền đồ!"
Châu Kha Vũ hiểu rõ Doãn Hạo Vũ sẽ không dễ dàng bị ba mình áp đảo, anh chân thành nài nỉ: "Con không tìm em ấy nữa!"
"Vậy cũng không được, ít nhất con và Manh Manh phải đính hôn trước, ba sẽ không quản con nữa."
Châu Kha Vũ ngạc nhiên: "Manh Manh? Đính hôn?"
"Con quên Quan Manh rồi à? Hồi nhỏ con bé từng đến nhà mình chơi. Hai gia đình đã kết thông gia từ đó. Nếu không phải nhà họ đi định cư nước ngoài, đoán chừng giờ ba đã có cháu nội."
Chẳng lẽ là bọn họ thay đổi cốt truyện, tình tiết trong truyện cũng biến tướng theo?
Thực sự không thể tưởng tượng nổi!
"Thời đại nào rồi mà còn chuyện ép duyên? Hai người vốn không quen biết lại trực tiếp đính hôn? Con không nghe lầm chứ? Xã hội hiện đại còn có thể phát sinh loại chuyện này sao?"
Ba Châu dứt khoát nói: "Quan Manh đã vể nước. Quan gia ở trong nước còn có chút sản nghiệp. Manh Manh muốn phát triển ở Trung Quốc. Ngày mai ba sẽ an bài cho hai đứa gặp mặt. Mặt mũi xinh xắn, tính cách, gia thế đều tốt, quá phù hợp với con."
Châu Kha Vũ ngửa mặt lên trời, than thân trách phận.
Nhưng phải đồng ý anh mới có cơ hội ra ngoài.
Quan Manh thực sự xinh đẹp và vui vẻ như lời ba Châu nói.
Tuy nhiên, Châu Kha Vũ thấy rằng cô ấy dường như không hề xa lạ với bản thân, như thể họ không phải lần đầu gặp mặt mà là những người bạn đã chơi với nhau từ lâu.
Và sự quen thuộc bình tĩnh và tự phát này có một chút thù địch, loại thù địch này không thể hiện bằng lời nói và việc làm, mà là ở ánh mắt.
Lẽ nào cô gái này cũng bị ép duyên?
"Manh Manh, tối nay con dọn vào nhà đi, chú sẽ nhờ dì dọn một phòng lớn cho con, kế phòng của Kha Vũ. Đều là người trẻ tuổi, dễ giao tiếp."
Quan Manh cười rạng rỡ: "Vậy làm phiền chú rồi!"
Châu Kha Vũ lập tức nói: "Sao lại ở đây? Một đám người vây xem, giống như đi tù vậy, ở biệt thự của tôi tốt hơn."
Ba Châu quát: "Con nói bậy bạ gì đó, ở nhà con Manh Manh làm sao được chăm sóc chu đáo."
Trong mắt Quan Manh thoáng hiện lên tia giảo hoạt, cười nói: "Ở chỗ anh ấy cũng được, tự do tự tại, thuận tiện tìm hiểu nhau nhiều hơn. Ở nhà chú khó tránh sẽ có chút câu nệ."
Vì tự do, Châu Kha Vũ trước hết phải nhịn.
Ba Châu lại thuyết phục thêm vài lời, Quan Manh kiên trì muốn ở lại chỗ của Châu Kha Vũ nên ông không phản đối nữa mà cử thêm người hầu, vệ sĩ, thậm chí tài xế riêng của Châu Kha Vũ cũng bị đổi. Ông không tín nhiệm đứa con trai này, không ai hiểu con hơn ba.
Đêm đó, Quan Manh chuyển vào biệt thự của Châu Kha Vũ.
Châu Kha Vũ nhận lại điện thoại di động.
Gừng càng già càng cay, ba Châu phái người chụp lén Châu Kha Vũ và Quan Manh cùng nhau bước vào biệt thự, nửa giờ sau liền phát tin tức.
Liên quan đến thiếu gia và vị hôn thê của Châu gia được biên tập và viết thành truyện nam thanh nữ tú, thanh mai trúc mã, môn đăng hộ đối.
Châu Kha Vũ không dám nhúc nhích khi nhận được điện thoại. Ba Châu ngồi trên sofa nhìn chằm chằm anh.
Châu Kha Vũ thầm nghĩ, nhất thời không được vội vã.
Trên thực tế, anh không biết dụng ý của ba mình.
Quan Manh bài trí đồ vật trong phòng. Hai người họ Châu thì trố mắt nhìn nhau.
Doãn Hạo Vũ bên này xem được tin tức. Cậu hỏi hệ thống: "Đây là kịch bản?"
Hệ thống: "Thật kỳ quái! Cốt truyện chính không có người này."
Doãn Hạo Vũ: "Đó là do chúng ta tự ý thay đổi tình tiết truyện, nên mới xuất hiện tuyến nhân vật mới sao?"
Hệ thống: "Huhu, tôi đã nói rồi, tuân theo cốt truyện chính nhưng các bạn không nghe!"
Doãn Hạo Vũ: "Dáng dấp cô gái này cũng không tệ. Châu Kha Vũ cũng thật ân cần, thay cô ấy kéo vali, còn cười rất tươi nữa chứ!"
Hệ thống: "Ký chủ... ánh mắt của bạn thật khủng khiếp!"
Doãn Hạo Vũ: "Cậu đi nói với Châu Kha Vũ tôi sẽ làm theo cốt truyện ban đầu, để anh ấy đừng phiền tôi!"
Hệ thống: "Tuyệt vời! Tôi đi ngay!"
Doãn Hạo Vũ: "À, quay lại, khoan hẵng đi, tôi chưa biết nắm rõ sự tình."
Hệ thống: "Tôi muốn đi!"
Doãn Hạo Vũ: "Không cho!"
Hệ thống: "Tôi muốn đi!"
Doãn Hạo Vũ: "Vậy tôi không làm theo kịch bản nữa!"
Hệ thống bất lực thở dài.
Cuối cùng ba Châu cũng rời đi. Ông quay đầu liên tục cảnh cáo con trai.
Châu Kha Vũ sảng khoái gật gật đầu. Chân trước tiễn ba về, chân sau liền tranh thủ thời gian chạy lên lầu gọi cho Doãn Hạo Vũ. Nhưng không ai nhấc máy, anh nhìn đồng hồ, đã hơn mười một giờ.
Quan Manh ở sát vách không có động tĩnh, chắc là ngủ rồi.
Châu Kha Vũ để lại lời nhắn cho Doãn Hạo Vũ: "PaiPai, ngày mai gặp!"
Một lúc sau, Vương Chính Hùng gửi tin nhắn Wechat
Hùng Hùng: "Châu Kha Vũ, tình huống gì đây? Ở đâu xuất hiện hôn thê? Em bỏ rơi PaiPai hả?"
Châu Kha Vũ nhíu mày: "Tại sao anh biết được? Ba em nói với anh?"
Hùng Hùng: " Không chỉ mình anh, cả thành phố đều biết cả rồi! Bây giờ em đang là trung tâm của các cuộc thảo luận, người trong giới đều chấn động!"
Châu Kha Vũ bật dậy: "Ý của anh là?"
Vương Chính Hùng gửi đường liên kết bài đăng. Châu Kha Vũ xem hết, mặt mũi xám xịt.
Thảo nào ba rời đi muộn như vậy, cố ý kéo dài thời gian phát tán tin tức.
Hùng Hùng: "Em và PaiPai thực sự chia tay sao? Em ấy đăng ảnh với bạn bè này."
Châu Kha Vũ lập tức mở vòng bạn bè của Doãn Hạo Vũ. Tấm hình chụp Trương Gia Nguyên đang chơi guitar vừa được đăng tải kèm theo dòng chữ: "Nguyên ca tài năng, đẹp trai!"
"Fuck!" Châu Kha Vũ bực bội gọi cho Doãn Hạo Vũ.
Vẫn không ai bắt máy.
Châu Kha Vũ nhắn Wechat: "Vật nhỏ, em giận anh à?"
Hùng Hùng: "Chuyện gì vậy?"
Châu Kha Vũ: "Đừng nói nữa, tức chết em rồi!"
Hùng Hùng: "Đáng đời!"
Châu Kha Vũ nghiến răng, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại di động, tiếp tục gửi WeChat.
Châu Kha Vũ : "Cô gái đó là do ba anh sắp đặt. Anh phải thuận theo ông ấy để được tự do."
Châu Kha Vũ: "Bây giờ anh lập tức đến chỗ em, cứ chờ đó!"
Kết quả, anh rốt cuộc không thể ra khỏi cổng biệt thự, năm người đàn ông to lớn kiên quyết ngăn cản.
"Xin lỗi thiếu gia! Chủ tịch nói buổi tối cậu không được ra ngoài một mình. Nếu chúng tôi không ngăn cậu, chắc chắn sẽ bị đuổi việc."
Châu Kha Vũ hậm hực trở về phòng.
Doãn Hạo Vũ cuối cùng đã hồi âm: "Cô gái ấy có phải là hôn thê của anh không?"
Châu Kha Vũ: "Hôn thê gì chứ? Là ba ép anh! Pai, mau nghe điện thoại!"
Doãn Hạo Vũ nhấc máy.
Giọng Châu Kha Vũ khô khốc: " Em biết anh lo sợ điều gì nhất mà, em cố ý dùng Trương Gia Nguyên để chọc tức anh! Em không tin anh sao?"
Doãn Hạo Vũ bĩu môi, ngạo nghễ nói: "Em không thích nhìn anh ở cạnh người khác! Khó chịu, rất tức giận!"
Châu Kha Vũ nghe xong, bình tĩnh kể lại đầu đuôi câu chuyện: "Anh diễn cho ba xem, còn không phải vì để gặp em à! Ngoan, đừng nháo nữa, anh nhớ em đến phát điên mất!"
Vui buồn tức giận Doãn Hạo Vũ đều thể hiện trên mặt, phát tiết xong cũng rất nhanh chóng tỉnh táo.
"Vậy anh định làm gì?"
Châu Kha Vũ: "Em xoá tấm ảnh vừa đăng trên vòng bạn bè."
Doãn Hạo Vũ: "Anh để cô ấy dọn đi."
...
Châu Kha Vũ tận tình khuyên bảo: "Anh như thế là vì ai? Em tại sao cứ không hiểu?"
"Lý trí hiểu rõ, nhưng cảm xúc không phối hợp."
Châu Kha Vũ dở khóc dở cười. Vật nhỏ tuy rằng lương thiện, nhưng tính tình cũng kiêu ngạo bất cần, dễ bị kích động.
"Cục cưng, đừng tức giận. Em và Trương Gia Nguyên phải giữ khoảng cách, ngày mai anh đến chỗ em."
"Em đăng cái đó cũng vì tuân theo cốt truyện ban đầu. Thỉnh thoảng cho hệ thống chút ngọt ngào, biết đâu là một bước ngoặt để đưa chúng ta về nhà."
"Không được! Trương Gia Nguyên nửa đêm không ngủ mà chơi guitar, đùa anh à? Em còn chụp hình nữa chứ, quá phận!"
"Anh ấy ngừng chơi guitar, giờ đang kéo đàn nhị."
Châu Kha Vũ quát lớn: "Đừng ngắt lời anh! Tóm lại, em và Trương Gia Nguyên buổi tối không được phép trò chuyện. Ngủ đi!"
Doãn Hạo Vũ để tai xa khỏi điện thoại, mấy giây sau trả lời: "Được rồi, đừng la nữa, em đang ở phòng của mình, chuẩn bị đi ngủ."
Châu Kha Vũ đang định nói, thì nghe tiếng gõ cửa, anh vô thức hỏi: "Ai? "
Giọng nói lanh lảnh của Quan Manh vang lên từ ngoài cửa: "Là tôi."
Âm thanh này vừa vặn lọt vào tai Doãn Hạo Vũ.
"Ái chà, nửa đêm gõ cửa phòng, hai người muốn làm gì ha? Anh còn không biết xấu hổ mà dám quản chuyện của em..."
"Không, không, không! Cô ấy tìm anh, anh không..."
Châu Kha Vũ lo lắng giải thích, nhưng càng nói, anh lại càng bối rối.
Doãn Hạo Vũ trực tiếp cúp điện thoại.
Châu Kha Vũ gọi lại nhưng không ai trả lời. Anh cáu kỉnh đi tới cửa mở cửa, mặt mày cau có: "Có chuyện gì? "
Quan Manh không chấp nhất, ngược lại cười tươi như hoa: "Anh biết Trương Gia Nguyên hả?"
~
yên tâm là hong có ngược ai hết, chỉ ngược hệ thống thôi:)
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro