Chương 377: Gặp mặt anh Cả Lê Quân

Xuyên qua ánh đèn đường lờ mờ, Lê Tiếu nhìn nhà khách cao hai tầng, ánh mắt tối lại.

Đúng là cô không ngờ đến anh Cả sẽ bị nhốt ở nơi thế này.

Cửa xe mở, cả hai nghiêng người bước ra.

Đêm đen như mực, xung quanh nhà khách là một khu tháo dỡ tan hoang.

Thương Úc nắm tay cô, bước qua mặt đất gồ ghề, trước mắt là cánh cổng sắt sơn son.

Lưu Vân vượt qua họ tiến lên gõ cửa. Cửa sắt nhanh chóng được mở, một người đàn ông mặc vest màu đen bước ra.

Nét mặt người đó rất nghiêm túc, cổ áo đeo quốc huy, dưới ánh đèn lờ mờ, gật đầu chào hỏi Thương Úc: “Cậu Thương.”

Thương Úc đáp lại, nhếch môi, tư thái kiêu ngạo lạnh nhạt: “Dẫn đường đi.”

“Được, mời ngài đi bên này.”

Nhân viên Ban Kỷ luật khách sáo đưa tay vào trong cửa tỏ ý, ánh mắt thoáng lướt qua Lê Tiếu, mím môi, xoay người bước vào.

Đương nhiên Lê Tiếu thấy được nét mặt của đối phương, cô cụp mắt che đi gợn sóng lăn tăn nơi đáy mắt.

Cô vẫn cho rằng, Thương Úc với danh hiệu Bá chủ của Nam Dương, được xem là nắm giữ mạch kinh tế tuyệt đối nên mới khiến người khác tôn sùng. Nhưng giờ nhìn lại, có lẽ không chỉ vậy mà thôi.

Có thể khiến bộ máy thượng tầng cung kính chu đáo như vậy, anh đã sớm vượt qua phạm vi đãi ngộ của một người kinh doanh.

Vừa bước qua cửa sắt, ánh mắt Lê Tiếu lập tức rơi trên người Thương Úc.

Mà anh cảm nhận được sự tập trung của cô, nên quay đầu nhìn vào mắt cô.

Ánh mắt giao nhau, vẻ mặt cô mang ý cười, cô vô thức nắm chặt ngón tay anh.

Thương Úc nhìn vẻ mặt của cô, khẽ nhếch môi cười, nắm tay cô đi qua con đường tối mờ.

Trong chốc lát, đoàn người xuyên qua sân nhỏ u ám tầng dưới nhà khách, đi lên tầng hai mới nhận ra bầu không khí nơi này nghiêm túc hơn nhiều.

Gần như gian phòng nào cũng có người, không phải khách trọ mà đều là nhân viên mặc vest đeo quốc huy mang giày da.

Trước căn phòng cuối dãy hành lang tầng hai, có hai cảnh sát viên đang đứng canh cửa.

Họ đều là nhân viên được phái đến, chịu trách nhiệm bảo vệ an toàn cho Lê Quân.

Nhìn thế này, đúng là khác biệt một trời một vực với án kiện thông thường.

Cửa mở ra, Lê Tiếu đi với nhân viên vào trong.

Thương Úc không theo cùng mà dựa vào bệ cửa sổ hành lang, co chân, lấy bao thuốc lá trong túi ra, hỏi Lưu Vân: “Điều tra thế nào rồi?”

Lưu Vân cúi đầu, trả lời đâu ra đấy: “Có thể xác định có người muốn nhằm vào cậu Lê Quân. Trước mắt đã phong tỏa mấy người hiềm nghi, nhưng...”

“Hửm?” Anh không coi ai ra gì mà châm thuốc, gương mặt anh tuấn mơ hồ trong làn khói, liếc Lưu Vân.

Lưu Văn bước lên trước, giọng thấp đi hẳn: “Lão đại, theo thông tin trước mắt, có khả năng rất lớn là đối phương nhằm vào cô Lê.”

Anh ta vừa dứt lời, bầu không khí xung quanh Thương Úc lập tức trở nên ác liệt đáng sợ, vẻ mặt tối tăm không giấu được sát khí.

...

Bên kia, Lê Tiếu thong thả đi vào trong phòng.

Đèn sáng ngời, soi rõ một ván giường đơn, một cái bàn, hai cái ghế, bên trái là phòng vệ sinh cũ kỹ, bài trí đơn giản đến mức bần cùng khiến vẻ mặt Lê Tiếu lập tức trở nên nặng nề.

Ngay trước mặt, anh Cả Lê Quân đứng trước cửa sổ giăng lưới sắt, đưa lưng về phía cô.

Anh vẫn mặc vest màu xanh sẫm, trông không khác gì ngày thường.

Sống lưng cao ngất bộc lộ vẻ chững chạc cực kỳ kiêu ngạo của một người đàn ông trưởng thành.

Nghe tiếng cửa mở, anh không nhúc nhích, hai tay bắt chéo sau eo, nghiêm túc nói: “Mặc kệ các người có hỏi bao nhiêu lần vẫn vậy, việc tôi không làm, tôi sẽ không thừa nhận.”

Lê Tiếu nhìn bóng lưng Lê Quân, nhếch môi đi đến bàn gỗ ngồi xuống.

Sau đó, cô gõ ngón tay lên bàn, cất giọng trêu chọc: “Em không hề hoài nghi thái độ làm người của anh Cả.”

Bả vai Lê Quân run lên, anh còn tưởng mình nghe nhầm, lập tức xoay người, bất ngờ nhìn thấy Lê Tiếu đang chống cằm ngồi trước bàn thẩm vấn.

Đồng tử co rút, anh rảo bước đi đến: “Tiếu Tiếu, em vào đây bằng cách nào?”

Không phải anh cố ý phóng đại, mà thật sự quá khó tin.

Ban Kỷ luật tiến hành điều tra khác hẳn các vụ án thông thường, địa điểm chỉ định, thời gian chỉ định, một người bình thường vốn không thể tìm ra được chỗ dừng chân của họ.

Trong tổ chức biết rõ, một khi đã bị Ban Kỷ luật đưa đi, có thể được thả ra trong mấy ngày, nhưng cũng có thể... cả đời cũng không ra được.

Mà thời gian hỗ trợ điều tra thường thì mấy ngày đến mấy tháng không chừng.

Thế nên, ngay từ lúc bước chân vào đây, Lê Quân đã không trông mong còn có thể thấy được người nhà.

Lúc này, hai tay anh chống mặt bàn, cúi người nhìn Lê Tiếu, gợn sóng trong mắt cuồn cuộn, thậm chí không thể giữ được tỉnh táo: “Tiếu Tiếu, mau về đi, đây không phải là nơi em có thể đặt chân.”

So với sự căng thẳng của anh, Lê Tiếu vô cùng thản nhiên.

Cô hất cằm về cái ghế đối diện: “Anh ngồi xuống trò chuyện đi.”

Lê Quân còn muốn nói gì đó, lời kế tiếp của Lê Tiếu đã khiến nét mặt anh hiện vẻ khó chịu: “Em đã gặp Diệp Uẩn.”

Lê Tiếu nhìn anh Cả không chớp mắt. Qua phản ứng và nét mặt anh, cô có thể đoán đã xảy ra chuyện gì.

Lê Quân mãi không nói gì, động tác khi ngồi xuống cũng bộc lộ sự mệt mỏi quá độ.

Anh không nhìn Lê Tiếu, dường như cố ý tránh né ánh mắt cô: “Ôi, nghiệt duyên cả.”

Vừa nghe anh nói dứt câu, Lê Tiếu liền nheo mắt, ngón tay ghì mặt bàn: “Anh còn thích cô ta?”

Ánh mắt Lê Quân run rẩy, mãi mới ngẩng đầu nhìn thẳng Lê Tiếu: “Tiếu Tiếu, em còn nhỏ, anh không muốn em phải bận lòng phí sức những chuyện này. Lần này đúng là anh đã bị nắm thóp, nhưng tội danh không chứng cứ, anh sẽ không thừa nhận.
Em về nhà, thay anh... báo bình an với ba mẹ.”

Nghe vậy, Lê Tiếu bĩu môi, chậm rãi dựa ra lưng ghế, lạnh nhạt liếc anh: “Em không thích nhắn hộ, muốn báo bình an anh tự đi mà làm.”

Lê Quân: “...”

Thấy nét mặt thản nhiên nhưng lại lộ rõ vẻ không vui của Lê Tiếu, Lê Quân uyển chuyển thay đổi thái độ: “Tiếu Tiếu, em nghe lời, anh chỉ là....”

“Chỉ là sao?” Lê Tiếu xụ mặt, ngừng động tác gõ ngón tay: “Chỉ là chưa từng nghĩ mối tình đầu mình nhớ mãi không quên sẽ quay về đâm anh một dao?”

Lê Quân ngây người, hơi thở nặng nề: “Em biết cả rồi?”

“Khó tra lắm sao?” Lê Tiếu hời hợt hỏi lại.

Vẻ mặt Lê Quân u ám, môi mấp máy rất lâu nhưng không thốt ra tiếng nào.

Cả ngày hôm nay, ngoại trừ ứng phó thẩm vấn của Ban Kỷ luật, anh không ngừng giấu đi đau khổ trong lòng.

Đêm hôm đó, anh đi công tác, đúng là đã uống say.

Khi quay lại khách sạn nghỉ ngơi, cơ thể anh nảy sinh cảm giác khác thường.

Ở trong chốn quan trường bao năm, Lê Quân đã sớm quen thuộc một số thủ đoạn hèn hạ. Chỉ là anh không ngờ, người bỏ thuốc anh lại là Diệp Uẩn đi công tác cùng.

Giao dịch tình dục không hề xảy ra, vì đêm hôm ấy anh vốn không chạm vào cô ta.

.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro