hai.
Tôi vẫn còn nhớ rõ cái ngày mà ba lớn và ba nhỏ lần đầu gặp nhau, mặc dù lúc ấy tôi còn chưa ra đời, nhưng những câu chuyện họ kể sau này đã in sâu vào ký ức của tôi. Ba lớn, Smart, lúc ấy còn trẻ, vừa rời khỏi trường đại học, đôi mắt sáng ngời và tò mò, thích lang thang trong các quán sách cũ ở thành thị. Ba nhỏ, Boom, vẫn giữ thói quen cắm hoa ở một tiệm nhỏ cạnh con phố, nụ cười luôn thường trực trên môi và ánh mắt rực sáng như muốn soi thấu mọi điều xung quanh.
Họ gặp nhau không phải trong một khoảnh khắc lãng mạn rực rỡ như trong truyện cổ tích, mà trong sự bình thường đến mức tôi khi nghe kể lại vẫn phải bật cười. Ba lớn đang nhìn một cuốn sách bìa cũ, tay cẩn thận lật từng trang, hít sâu mùi giấy và mực in, thì ba nhỏ bước qua, tay cầm một đoá hoa cắm vào bình, vô tình làm rơi một cánh xuống bàn. Ba lớn cúi xuống nhặt, ánh mắt họ chạm nhau trong giây lát không lời nào, chỉ là một khoảnh khắc nhỏ bé, nhưng đủ để mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Sau khoảnh khắc ấy, họ bắt đầu quen biết. Ba lớn thường ghé tiệm hoa, không phải để mua hoa, mà để quan sát ba nhỏ. Ông quan sát cách ba nhỏ chăm chút từng bông hoa, cách ông cầm nụ cười và ánh mắt như đang trò chuyện với thế giới. Và ba nhỏ, mặc dù tính cách ngạo mạn và đôi khi đanh đá, cũng bắt đầu để ý ba lớn, nhìn ông với ánh mắt tò mò xen lẫn một chút e dè. Tôi đứng ngoài, trong trí tưởng tượng của mình, tưởng tượng cảnh đó qua những gì ba tôi kể, và cảm nhận được nhịp tim và sự rung động ban đầu của họ.
Thời gian trôi qua, tình cảm dần nảy nở. Ba lớn và ba nhỏ không cần nói ra quá nhiều lời, chỉ qua những hành động vụn vặt ba lớn nhặt đoá hoa rơi, đặt vào tay ba nhỏ, ông cúi xuống sửa từng chiếc lá khẽ cong, ba lớn dành cho ba nhỏ ánh mắt dịu dàng mỗi khi ông cười ba nhỏ cười, ánh mắt rạng rỡ, đặt niềm tin vào từng chi tiết nhỏ. Tôi quan sát tất cả, cảm nhận sự hòa nhịp của họ, học cách nhận biết tình yêu qua cử chỉ, qua ánh mắt, qua những khoảnh khắc tưởng chừng rất bình thường nhưng lại đầy ý nghĩa.
Một chiều hè, ba lớn dẫn ba nhỏ đi dạo quanh con phố nhỏ, nơi có mùi cà phê thoang thoảng từ tiệm gần đó, nơi tiếng chim hót lẫn trong gió. Họ trò chuyện về những ước mơ, về việc mở quán cà phê hay tiệm hoa trong tương lai, về những dự định mà chỉ hai người hiểu. Tôi nghe kể lại, nhưng trong lòng vẫn hình dung rõ ràng từng bước chân, từng ánh mắt, từng nụ cười, và cảm nhận rằng hạnh phúc được tạo nên từ sự hiện diện, từ sự quan tâm tỉ mỉ, và từ niềm tin bền bỉ vào nhau.
Ba lớn đôi lúc cầm tay ba nhỏ, đặt đoá hoa lên tay ông, như muốn giữ trọn khoảnh khắc ấy, và ba nhỏ đáp lại bằng nụ cười ấm áp, ánh mắt rạng rỡ. Tôi tưởng tượng rằng, chính những cử chỉ tưởng chừng nhỏ nhặt ấy đã tạo nền móng cho cả một đời hạnh phúc. Và tôi. Auralis, sẽ ghi nhớ tất cả, để khi tôi lớn lên, ký ức ấy vẫn rực rỡ và dẫn dắt tôi hiểu thế nào là tình yêu thực sự.
Buổi chiều kết thúc, họ ngồi trên bậc hiên tiệm hoa, tay trong tay, ánh nắng chiều chiếu lên đoá hoa và bàn tay họ, tạo thành một bức tranh trọn vẹn về tình yêu. Tôi đứng bên, hít sâu mùi hoa và cà phê, cảm nhận từng nhịp tim, từng hơi thở, từng ánh mắt trao nhau, và thầm nhủ: “Hạnh phúc thật sự không cần phô trương, chỉ cần hiện diện và trân trọng từng khoảnh khắc.”
Và trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng tình yêu không phải trò chơi, không phải vẻ ngoài rực rỡ hay những lời hứa hẹn xa vời, mà là những hành động vụn vặt, âm thầm nhưng bền bỉ. Tôi học cách quan sát, học cách trân trọng, học cách ghi nhớ tất cả để khi trưởng thành, tôi biết được rằng hạnh phúc thật sự luôn ẩn trong những điều nhỏ bé nhất, và ánh sáng dẫn lối của tôi chính là ghi lại từng khoảnh khắc ấy, để không bao giờ bị phai mờ.
Những ngày sau đó, họ càng gần nhau hơn, nhưng không hề ồn ào hay phô trương. Ba lớn và ba nhỏ dành cho nhau những khoảnh khắc vụn vặt, bình dị nhưng lại khiến tôi, khi nghe kể lại, cảm thấy tim mình nhói lên vì ngọt ngào. Có lần, ba lớn ghé tiệm hoa để mua một bó hồng, nhưng không phải để tặng ai khác, mà để đặt cạnh ba nhỏ, chỉ để thấy ông vui, chỉ để thấy nụ cười trên môi ba nhỏ lóe lên như mặt trời chiếu qua tán lá. Tôi đứng ngoài, tưởng tượng cảnh đó, và nhận ra rằng hạnh phúc đôi khi nằm trong những hành động âm thầm mà người ngoài không bao giờ để ý.
Một buổi chiều, họ dẫn tôi qua những con phố nhỏ, nơi có mùi bánh nướng thoang thoảng, tiếng xe lướt qua êm êm, và tiếng lá rơi khẽ khàng. Ba lớn hái một đoá hoa ven đường, đặt vào tay ba nhỏ, và ánh mắt họ chạm nhau không lời, không cử chỉ phô trương, chỉ là một sự hiện diện trọn vẹn. Tôi quan sát, ghi nhớ nhịp tim và ánh mắt họ, cảm nhận niềm tin bền bỉ và sự dịu dàng mà hai người dành cho nhau, và nhận ra rằng tình yêu không cần những lời hoa mỹ, mà chính là những cử chỉ vụn vặt, những khoảng khắc mà chỉ họ mới hiểu.
Ba lớn thường dẫn ba nhỏ vào quán sách nhỏ gần tiệm hoa, nơi ông chọn những cuốn sách cũ, lật từng trang, giải thích từng chi tiết với niềm say mê khó che giấu. Ba nhỏ đứng bên, nhấc một đoá hoa rơi, đặt cạnh cuốn sách, ánh mắt sáng rực lên khi thấy ba lớn tập trung. Tôi đứng gần đó, cảm nhận sự hòa nhịp của họ, nhịp tim và hơi thở dường như hòa làm một, và hiểu rằng chính những khoảnh khắc nhỏ nhặt ấy tạo nên nền móng cho tình yêu bền bỉ, cho sự quan tâm và cho niềm tin mà họ dành cho nhau và cho tôi sau này.
Một chiều khác, ánh nắng chiếu qua cửa sổ, tạo thành những vệt sáng vàng trên nền gạch, chiếu lên bàn tay họ nắm lấy nhau. Ba lớn cúi xuống nhặt một đoá hoa rơi, đặt vào tay ba nhỏ. Khoảnh khắc ấy, tôi tưởng tượng ra niềm vui, sự ấm áp, và cả sự dịu dàng của họ. Ba nhỏ mỉm cười, ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc giản dị, còn ba lớn nhìn ba nhỏ với sự kiên nhẫn, nhịp tim chậm lại nhưng đầy cảm xúc. Tôi, đứng bên, cảm nhận tất cả và thầm nhủ rằng những hành động vụn vặt ấy, ánh sáng ấy, sẽ theo tôi cả đời, dẫn lối tôi hiểu tình yêu thực sự là gì.
Những buổi tối, khi họ cùng nhau ngồi trên hiên tiệm, tay trong tay, trò chuyện về tương lai, về những dự định nhỏ bé, và về tôi đứa trẻ mà họ chưa gặp nhưng sẽ nhận nuôi tôi tưởng tượng ra từng cử chỉ, từng nụ cười, từng ánh mắt. Tôi nhận ra rằng tình yêu của hai người không chỉ là sự rung động của trái tim, mà là sự kiên nhẫn, là sự chăm chút từng chi tiết, là những hành động vụn vặt mà âm thầm nuôi dưỡng hạnh phúc. Ánh sáng len qua cửa sổ, chiếu lên đoá hoa và bàn tay họ, và trong tôi, một niềm tin hình thành hạnh phúc thật sự nằm trong những điều bình thường nhưng trọn vẹn, trong từng khoảnh khắc mà ta chọn ghi nhớ.
________
Viết xàm quá gòi🥲
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro