Chương 137: THEO DẤU MA MÚT
Rốt cuộc thì Snape là người có thương hoạn trong mình. Ông ngả lưng xuống giường, chẳng mấy chốc đã thiếp đi. Không biết qua bao lâu, gương mặt Snape chuyển sang màu đỏ, vài tiếng mớ mơ hồ chỉ nghẹn ra tới cổ họng rồi tan biến vào hư không. Như một thói quen cố hữu, ông choàng tay qua ngực, vậy mà chỉ choàng được một khoảng không trống rỗng. Cảm giác chới với, nhẹ bẫng trên ngực khiến ông giật thót, choàng dậy trong sự kinh hoàng. Snape thở hồng hộc một lúc, vậy mới biết vừa xảy ra chuyện gì. Ông chậm rãi đưa tay lên xoa lồng ngực nặng chì, khe khẽ thở dài một hơi não nuột.
Con Bờm trở về khi Snape đang ngửa đầu nuốt ừng ực lọ nước thuốc cảm. Ngẫm nghĩ một lát, ông quyết định dọn một bãi đất trống bên ngoài gốc cây, chuẩn bị chế mẻ thuốc giải độc ở ngay đó. Trong lúc Snape bận rộn chuẩn bị, con Bờm cứ đảo mắt tới tới lui lui theo hai cột khói xì ra từ hai bên lỗ tai ông. Thằng oắt này chắc khoái chí lắm. Nó hểnh mũi, nhếch hai bên mép, nhe hàm răng hô đều tăm tắp của nó ra, nhìn Snape với vẻ thích thú. Cơn ngầy ngật vẫn còn vảng vất làm người đàn ông quanh năm trầm tính trở nên hiền lành hơn. Ông thấy con Bờm cười cợt cũng không giận, lục tìm trong túi miếng thịt nướng còn sót lại từ hôm kia, thảy lên cho nó hứng lấy. Bờm thích chí há mồm, đớp gọn miếng thịt, rồi lại nhe răng mà cười.
Ông vỗ vỗ đầu nó, mắng một tiếng "oắt con", rồi không để tâm đến trò xiếc của nó nữa. Cột khói từ từ dịu xuống và biến mất sau vài phút, lỗ tai và màu da trên mặt Snape trở về màu sắc khỏe mạnh, bình thường.
Khi chế tác độc dược, Snape hoàn toàn khác với ông của ngày thường hoặc ông trong khi chiến đấu. Người đàn ông tóc đen trở nên thong dong và tự tại hết siết. Trong mắt Snape, dù hoàn cảnh có ác liệt, thậm chí có thể sẽ bị tấn công bất cứ lúc nào, nhưng mỗi bước trong việc chuẩn bị nguyên liệu, đến cho nguyên liệu vào trong vạc đều được cân chỉnh chính xác đến từng giây. Cách mà Snape rắc bột nghiền từ rễ dây cóc rồi khuấy chúng bằng đũa phép tựa như một vị nhạc trưởng đang điều khiển cả dàn hòa tấu của chính mình, nhịp nhàng và điệu nghệ. Phải mà có ai đó ngoài con Bờm được thưởng thức cảnh tượng đẹp đẽ thế này.
Sau khi hoàn thành bước cuối cùng là rắc nấm hải lang để nguyên vào vạc, chờ mười giây rồi tắt bếp, Snape ghé sát mũi vào để ngửi mùi hương toát lên cùng làn khói trắng lượn lờ quanh cái vạc. Hương vị và màu sắc hoàn toàn đạt chuẩn. Khóe môi Snape chỉ nhếch lên một tí ti, vừa đủ để thấy tâm trạng của ông tốt đẹp đến thế nào.
Bấy giờ, Snape quay sang con ngựa bay mà ông kỳ công sáng tạo. Snape hỏi nó.
- Sao mày sống được ngần ấy năm hả? Ăn bậy cái gì đúng không?
Con Bờm thở phì phì, quắt mắt như tức giận ghê lắm. Snape nhặt một viên sỏi, bắn vô cái mõm dài ngoằng của nó.
- Bướng bỉnh! À - Snape chợt nhớ ra một chuyện, ông đổi câu hỏi - mày biết phải tìm tinh linh ở đâu không?
Lần này con Bờm vừa gật lại vừa lắc. Snape cau mày, tỏ vẻ khó hiểu. Con Bờm cũng tức mình. Nó đứng dậy, mài móng mấy bận. Rồi nó khựng lại, quay qua nhìn Snape, rồi hất hất cái mõm, gõ gõ móng trước xuống mặt đất. Snape tò mò nhìn theo. Con Bờm bắt đầu dùng cái móng tròn ụm của mình nguệch ngoạc những đường nét mập ú xuống nền đất được dọn sạch sẽ từ nãy. Từ từ, dưới cái móng của con Bờm, hình ảnh mà nó vẽ cũng bắt đầu ra dáng ra hình. Snape căng mắt, nghiêng đầu, thậm chí, ông phải đứng dậy, bước chầm chậm đến gần để xem cho rõ. Snape ngập ngừng, hỏi.
- Ma mút?
Con Bờm hí lên một tiếng khe khẽ.
- Ý mày là tinh linh xuất hiện ở những nơi có ma mút, mà mày thì biết ma mút ở đâu?
Lần này, con Bờm sung sướng đến nhảy cẫng lên. Snape thở phào. Niềm vui vì không phải mò mẫm như ruồi không đầu lấp đầy đầu óc ông. Vậy chứ ông cũng không quên quở trách nó.
- Hơn bốn trăm tuổi đầu, còn như con nít.
Bờm tức giận, há mồm, gặm vô cổ tay Snape, làm cả tay áo và bàn tay ông ướt nhẹp nước miếng. Ông giũ giũ mấy cái, tức mình, ông bôi hết lên bộ giáp của nó, không quên vỗ đen đét lên cái mũi hỉnh đầy thịt của nó kèm mấy câu rủa xả để trút giận.
...
Dù có Bờm dẫn dường, nhưng cũng mất hàng chục ngày mới tìm ra tung tích của bầy ma mút. Ma mút là loài sinh vật sống theo đàn và có tập tục di chuyển thường xuyên. Snape dùng bùa biến hình, biến ra một cái yên đặt lên lưng Bờm. Ông chỉ việc ngồi yên và đề phòng kẻo có loài sinh vật biết bay nào đó tấn công bất ngờ, việc di chuyển hoàn toàn giao cho Bờm. Thỉnh thoảng ông lại lật bản đồ để xác định mục tiêu mà họ đang hướng tới. Từ vị trí rìa nam tây nam, giáp ranh biên giới của khu vực trung tâm, Bờm chở Snape bay thẳng về phía bắc. Nhưng bước vào khu vực rìa trung tâm bắc tây bắc, Bờm phải liên tục dừng lại để Snape dò tìm hướng di chuyển của bầy ma mút. Chúng di chuyển không liên tục, nhưng kể từ lần cuối cùng Bờm gặp đàn ma mút cho đến nay ít nhất cũng ba tháng. Snape căn cứ vào dấu chân để lần dò, rốt cuộc, khi mà những lùm cây, bụi cỏ chuyển hẳn sang màu vàng ươm, cái bóng đầu tiên của con ma mút mới hiện ra trước mắt ông.
Tiết trời giữa thu se se lạnh. Snape choàng thêm một lớp áo bên ngoài sơ mi và quần dài. Ngồi trên lưng con ngựa sắt - Bờm luôn bất mãn với cách gọi này - Snape ngó xuống bóng lưng hùng vĩ của lũ ma mút. Đàn sinh vật đang di chuyển về phía đông nam. Hiện, bọn họ đang đứng trên phần rừng gần trung tâm nhất. Nhưng bầy mà mút dường như có ý thức tránh né khu vực đó ra. Chúng di chuyển theo một vòng cung gần giống vòng elip. Đến trưa, bầy thú giải quyết chuyện ăn uống ở mé rừng có một loại cây ăn quả đang trĩu những trái màu đỏ mọng. Từ bề ngoài, chúng khá giống loại táo đỏ, nhưng Snape biết không phải. Có lẽ ông nên tìm thời gian để gia tăng chức năng cho tấm bản đồ, để nó học cách phân biệt cả thực vật quý hiếm chẳng hạn.
Snape tặc lưỡi, ra hiệu cho Bờm hạ xuống cách chỗ bầy ma mút chừng ba trăm thước.
- Mày muốn ăn thịt tiếp hay thích mấy trái cây ở đàng kia?
Snape vừa hỏi vừa hất mặt về phía rừng trái cây ở gần đó. Ngay hướng Snape nhìn, một con ma mút vặt luôn cả cành có nhiều trái chín nhất, nhai rạo rạo cả cành lẫn trái. Vẻ hớn hở đọng lại trên mặt Bờm. Nó ỉu xìu, cụp cả tay và mắt xuống, lủi thủi đi tới một gốc cây to nhất ở gần đó. Bờm bắt đầu quen với quy trình nghỉ ngơi của Snape.
Bùa không gian chỉ tạo ra một chiều không gian khác chồng lên không gian rỗng ở giữa phân tử với phân tử, vì vậy mà không cần lo hành động mượn hốc cây làm nhà liên tục sẽ gây hại cho quá nhiều cây rừng. Dạo gần đây, sau khi bị kháng nghị, Snape đã ngừng việc bắt con Bờm ngủ ngoài trời. Ông tạo ra một không gian hai tầng, tầng dưới rộng thoáng có một lớp lót bằng rơm thật dày, từ mặt rơm có cây thang bắt lên tầng trên, đó mới là khu vực nghỉ ngơi của Snape.
Đã tìm được đàn ma mút, Snape cũng yên tâm mà chờ đợi. Trong lần gặp mặt trước, Snape đã nhận ra, ngà của ma mút có một ý nghĩa gì đó tương đối trọng đại với tộc người tinh linh. Từ cách mà nữ tinh linh cẩn thận lọc lấy ngà, nếu không được dùng cho một dịp hiến tế nào đó thì cũng dùng để chế tạo vật dụng quan trọng trong đời sống thường ngày của họ.
...
Đúng như dự đoán, tinh linh quả nhiên xuất hiện. Nhưng quá trình chờ đợi đôi khi quá mức dày vò. Sự mất kiên nhẫn thỉnh thoảng hóa thành sự hoài nghi và mệt nhọc. Cũng may, khi những bông tuyết đầu tiên xuất hiện, tinh linh cũng hiện thân. Họ không đi đơn lẻ như lần Snape và Harry gặp nữ tinh linh ở bìa rừng. Ước chừng có một đội săn. Trên lưng mỗi tinh linh đều đeo một cái cung nhưng không có ống tên hay mũi tên nào cả. Thắc mắc đó, phải đến khi người đầu tiên giương cung, bắn ra phát đầu tiên, Snape mới chân chính hiểu năng lực của tinh linh là gì.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro