32
Trong hai tuần qua, tin tức về Harry Potter bị tấn công đã tràn ngập các báo chí, nhưng Nhật Báo Tiên Tri đã đưa ra một bài viết đặc biệt, nhấn mạnh tình trạng nguy kịch của cậu. "Tình hình của Thần Sáng Harry Potter không rõ ràng, và hiện tại chúng tôi chưa nhận được bất kỳ thông tin chính thức nào về tình trạng của cậu ấy." Những dòng chữ ấy như cắt xuyên qua không khí, khiến mọi người hoang mang và lo lắng không yên. Ai ai cũng biết, Harry không chỉ là Thần Sáng, mà là biểu tượng của niềm hy vọng. Nhưng giờ đây, trong Bệnh viện Thánh Mungo, Harry chỉ còn là một thân xác bất động, nằm trong những chiếc giường bệnh tối giản của thế giới phù thủy, với những bùa chú chữa trị đang lặng lẽ hoạt động quanh cơ thể cậu.
Mọi người đã đến thăm cậu, trong đó có Ron, Hermione, Ginny, và tất cả những người bạn của Harry. Tuy nhiên, không ai có thể ngờ rằng Snape, người mà ít ai tin là sẽ xuất hiện bên cạnh Harry lúc này, lại không rời khỏi phòng bệnh. Ông đã ở bên cậu suốt, không một lần nghỉ ngơi, chỉ âm thầm quan sát cậu, chứng kiến từng hơi thở yếu ớt, từng giây phút trong trạng thái bất động của Harry.
Snape là người đầu tiên phát hiện ra Harry khi cậu bị tấn công, khi mà cậu nằm gục trên mặt đất, trong bóng tối lạnh lẽo của đêm đen. Ông đã đối mặt với đám phù thủy hắc ám kia, một mình đánh bại chúng và giao chúng cho Bộ Pháp Thuật. Nhưng khi ông quay lại và nhìn thấy Harry, cơ thể cậu nằm bất động, không một chút phản ứng, chỉ có những vết thương trên da, lòng ông thắt lại trong nỗi đau đớn không thể tả.
Bây giờ, ngồi bên cạnh giường bệnh, bàn tay Snape nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Harry, đôi mắt ông mờ đi vì nước mắt chưa rơi. Những giọt nước mắt này là những gì ông đã kìm nén trong suốt bao nhiêu năm qua, những cảm xúc đau đớn, thất vọng, và nỗi hối hận cứ dồn nén trong trái tim ông.
"Em không thể như vậy... em không thể," Snape thì thầm trong bóng tối, ánh sáng từ đèn bệnh viện mờ ảo chiếu lên khuôn mặt ông, tạo ra những bóng đen trên vầng trán nhăn nhó. Ông siết chặt tay Harry hơn nữa, cảm nhận từng mạch máu trong cơ thể cậu, dù yếu ớt nhưng vẫn còn chút sinh khí. "Ta không thể bảo vệ em, Harry. Ta đã không thể bảo vệ Lily... Và giờ lại đến lượt em."
Một cảm giác mơ hồ xâm chiếm lòng ông. Snape cảm thấy như mình đang sống trong một vòng lặp không thể thoát khỏi, một vòng lặp mà ông đã chịu đựng suốt bao nhiêu năm qua. Vòng lặp của sự thất bại. Vòng lặp của sự hy sinh không bao giờ được đền đáp. Vòng lặp của những người ông yêu thương mà ông không thể bảo vệ, không thể giữ lại. Lily, rồi Harry.
"Cả cuộc đời này của ta, ta không thể bảo vệ được những người ta yêu thương," Snape tiếp tục thì thầm, giọng ông như vỡ vụn trong sự đau khổ. "Ta không xứng đáng có em ở bên. Ta đã làm em tổn thương quá nhiều. Nhưng ta không thể sống thiếu em, Harry. Ta không thể sống thiếu ánh sáng trong đời mình mà em đã mang đến."
Những lời nói ấy rít lên trong đầu ông, như một nỗi day dứt không bao giờ dứt. Hình ảnh của Lily, của Harry – tất cả dường như lặp lại, như một vết thương không thể lành. Snape tự hỏi liệu có bao giờ mình có thể thoát khỏi bóng ma của quá khứ, liệu ông có thể làm gì để cứu lấy Harry, hay cuối cùng cũng chỉ để cậu đi theo con đường mà những người ông yêu thương trước kia đã đi.
Tâm can ông như bị xé toạc, mỗi một giây, mỗi một phút trôi qua, đều là một sự dằn vặt khôn nguôi. "Nếu em tỉnh lại, Harry, ta sẽ làm mọi thứ để chuộc lại lỗi lầm... Ta sẽ cho em thấy ta yêu em đến nhường nào..." Snape thở dài, và rồi lại cúi xuống, áp nhẹ môi mình vào bàn tay Harry, cố gắng không để cho tiếng nấc vỡ òa.
Trong căn phòng bệnh vắng lặng, chỉ có tiếng nhịp tim yếu ớt của Harry và sự im lặng đầy đớn đau của Snape. Lòng ông không thể tìm thấy bình yên. Không có gì khác ngoài sự dằn vặt, những nỗi đau không thể nói thành lời, và một cảm giác không bao giờ nguôi ngoai – sự hối hận muộn màng.
Snape ngồi thẫn thờ bên giường bệnh, đôi mắt ông mờ đi vì sự kiệt quệ và nỗi đau trong lòng. Cảm giác lạnh lẽo từ bàn tay Harry khiến ông thêm trống vắng. Những giây phút yên tĩnh này chỉ càng làm cho nỗi đau trong ông trở nên rõ rệt hơn. Cả hai đã trải qua bao nhiêu tháng ngày sóng gió, đã đụng phải biết bao khó khăn và sự xa cách, nhưng giờ đây, khi em nằm bất động trong bệnh viện, những ký ức đó bỗng hiện về như những tia sáng yếu ớt, lấp lánh trong bóng tối.
Snape nhắm mắt lại, tâm trí quay ngược về quá khứ, về những khoảnh khắc mà ông đã cùng Harry trải qua, những đêm tăm tối nơi căn hầm cũ, những cuộc gặp gỡ vụng trộm, những lời thầm thì trong đêm khuya. Dù đau đớn, dù đầy dằn vặt, những lúc đó lại là những khoảnh khắc ông chưa bao giờ quên. Những giây phút khi Harry quay sang ông, nhìn vào mắt ông với sự tin tưởng mơ hồ, và tất cả những cảm xúc mà ông chỉ có thể giữ kín trong lòng.
Nhưng sự thật luôn nghiệt ngã. Những gì họ có, dù tuyệt vời và chân thành đến đâu, cuối cùng lại chỉ là một cái bóng mờ giữa cuộc sống. Snape đã tự giam mình trong những sai lầm của quá khứ, không thể vượt qua được những quyết định đã khiến hắn phải trả giá. Và bây giờ, khi Harry nằm đó, bất động, đau đớn, dường như Snape không thể chịu nổi. Em không xứng đáng với tất cả sự đau khổ này, và ta không xứng đáng được yêu thương như vậy.
"Merlin," Snape thì thầm, giọng ông như một lời cầu nguyện mong manh trong bóng đêm, "hãy đem em trở lại với ta. Đừng để ta phải mất em như ta đã mất Lily. Đừng chia cắt chúng ta giống như năm đó."
Những lời nói đó như một tiếng kêu cầu tuyệt vọng, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của căn phòng bệnh. Snape không biết mình còn có thể sống tiếp như thế nào nếu không có Harry bên cạnh. Lỗi lầm, sự ích kỷ, và những quyết định sai lầm cứ dày vò ông không ngừng. Nhưng tình yêu này, dù đau đớn đến đâu, vẫn luôn hiện hữu trong ông, không thể nào phai nhạt.
"Lily... em từng là người duy nhất có thể cứu ta. Và bây giờ, Harry... em là lý do ta vẫn còn sống. Em là lý do ta vẫn còn gìn giữ một chút hy vọng."
Ông lại nắm chặt tay Harry hơn, như thể muốn truyền cho cậu chút sức mạnh, chút hơi thở, hy vọng rằng một ngày nào đó, Harry sẽ tỉnh lại và họ sẽ có thể đối mặt với nhau, vượt qua tất cả những đau khổ, những mâu thuẫn mà cả hai đã phải chịu đựng.
"Em sẽ tỉnh lại, đúng không, Harry? Vì ta không thể sống trong một thế giới không có em. Ta sẽ không bỏ cuộc đâu."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro