[Snarry]Ánh sáng và Bóng tối

[Snarry]Ánh sáng và Bóng tối

Tác giả: NeuroticNerd

Dịch: Snitch yêu Vạc Team

Nơi đăng: duy nhất tại W.att-pad

*

Bóng tối

Có nhiều loại bóng tối khác nhau.

Có bóng tối thoải mái, bóng tối nhẹ nhàng, ấm áp của chiếc tủ dưới gầm cầu thang. Đó là bóng tối an toàn, bóng tối tránh xa mọi tiếng la hét và những công việc phải làm. Đó là bóng tối của Harry, của riêng cậu.

Có bóng tối rộng lớn, bao la. Với những con rắn khổng lồ và quái vật ẩn mình trong bóng tối, hơi thở của chúng lướt nhẹ sau gáy cậu. Bóng tối đó là thứ tồi tệ nhất, đáng sợ nhất. Khi bóng tối chỉ để che đậy thứ gì đó quá khủng khiếp để nhìn.

Có bóng tối lạnh lẽo của cái chết. Sự hư vô đằng sau Cổng tò vò. Harry chưa biết trong đó có gì, nhưng nó có vẻ yên bình. Im lặng, mát mẻ, và yên tĩnh. Cậu hy vọng nó như thế.

Và sau đó là Severus Snape. Bóng tối mà lúc đầu Harry đã nghĩ là đáng sợ, đáng sợ giống như một vực sâu không đáy, nhưng cũng thú vị khi nhìn sâu vào. Ông ấy là bóng tối luôn ở phía sau, dịu dàng, ở đó để cậu có thể ngả lưng vào. Bóng tối và yên tĩnh làm dịu đi những cơn đau của cậu.

Severus Snape, không thực sự là bóng tối, mà là mọi sắc độ của quang phổ ấy.

*

Ánh sáng

Có nhiều loại ánh sáng khác nhau.

Có ánh sáng ấm áp, dịu dàng của ngọn lửa le lói trên tường phòng làm việc của Severus, hắt lên trên giá sách. Ánh sáng của một cây đũa phép chiếu sáng những điều không rõ, xua tan mây mù. Severus thích nó. Sự quen thuộc, đơn giản và ấm cúng.

Có ánh sáng hanh khô chiếu qua khung cửa sổ của một lớp học trống trải, chiếu vào những hạt bụi trong không khí. Thứ ánh sáng tĩnh lặng đến ngạt thở tồn tại vào một ngày nắng đẹp, khi bạn không có việc gì làm ngoài việc nằm trên bãi cỏ.

Có ánh sáng chào đón của sự lãng quên. Ánh sáng lướt qua bạn như một làn sóng và không để lại sẹo như những ký ức xấu xa, không có vết thương cũ xấu xí. Ánh sáng Severus mong mỏi được đối mặt. Niềm hạnh phúc đã bị lãng quên từ lâu.

Và sau đó là Harry Potter. Ánh sáng này có thể đốt cháy bất cứ thứ gì. Nó bùng nổ và phóng ra như ngọn lửa không thể kiểm soát của một đám cháy rừng. Rạng rỡ, chói mắt. Cậu ấy như ánh bình minh, suýt nữa khiến ông phải ngoảnh mặt đi. Người có thể khiến ông quên đi hết thảy, dù chỉ là trong một khoảnh khắc.

Harry Potter, người không biết mình là ánh sáng rực rỡ như thế nào.

-Kết thúc truyện-

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro