7: Từ tay Tấn vương đoạt A Nhứ bắt đầu (3)
Chu Tử Thư nắm lấy tay Ôn Khách Hành, hai người đều vận một thân hồng trang hỉ phục, vốn đều là mỹ nam tử đương thời nan ngộ, đứng chung một chỗ thêm vào hỉ sắc tô điểm, tạo thành phong cảnh mỹ hảo khó nói nên lời.
"Ôn công tử! Tại hạ Tứ Quý sơn trang trang chủ Chu Tử Thư, đối với Ôn công tử ôm lòng ái mộ đã lâu. Hôm nay, lấy Tứ Quý sơn trang cùng chính bản thân Chu mỗ làm sính lễ, chỉ mong vinh hạnh cầu đến Ôn công tử phương tâm, cùng ngươi ân ái một đời!", Chu Tử Thư đối diện với người kia, chậm rãi nói từng chữ. Mặc dù đã sớm cùng người kia đồng sinh cộng tử, mặc dù biết chắc chắn đáp án, nhưng y vẫn muốn nói những lời này. Là lời thề của Chu Tử Thư dành cho Ôn Khách Hành, là tình cảm của Chu Tử Thư dành cho Ôn Khách Hành.
Ôn Khách Hành nửa đời sống trong hắc ám, thời thời khắc khắc phải đề phòng bị hãm hại, tuế tuế nguyệt nguyệt luôn tính kế với thế gian, có bao giờ được người khác đối đãi chân thành nghiêm túc, lúc này nói không cảm động là giả. Hốc mắt đỏ ửng cổ họng nghẹn ngào, nhất thời không nói nên lời. Hắn vẫn luôn biết tâm ý của Chu Tử Thư, nhưng chưa từng nghĩ đến sẽ có một ngày y đứng trước mặt hắn thổ lộ tâm tình như vậy.
Hít sâu vài hơi Ôn Khách Hành mới miễn cưỡng tìm lại được thanh âm, "A Nhứ hôm nay làm sao dài dòng như vậy? Ta người đều đã là của ngươi, trong bụng cũng là hài tử của ngươi, ngươi chẳng lẽ còn sợ ta nói một chữ không?"
Chu Tử Thư biết hắn bối rối, cũng không trêu chọc, chỉ ôm lấy hắn, lẳng lặng chờ hắn không kích động nữa.
Xung quanh chỉ có Cố Tương, Tào Uý Ninh, Trương Thành Lĩnh, Diệp Bạch Y, Thất gia, Đại vu vài người thân thuộc. Mọi người đều biết Chu Tử Thư và Ôn Khách Hành có thể đi đến hôm nay thật không dễ dàng, nửa đời trước giãy dụa trong hồng trần, trả giá rất nhiều mới có thể đổi lấy nửa đời sau tĩnh hảo vô ưu. Trên mặt từng người đều là một mảnh vui vẻ chúc mừng, ngay cả Diệp Bạch Y cũng là hiếm thấy không có phạm bệnh miệng tiện.
Nhất bái thiên địa!
Tạ ơn thương thiên an bài vận mệnh cho chúng ta gặp nhau, trải qua giang hồ loạn lạc vẫn không có lạc mất nhau.
Tạ ơn hậu thổ đã cho chúng ta một mảnh tịnh địa, một nơi quy túc sau khi rời xa hồng trần vạn trượng phù hoa.
Nhị bái cao đường!
Tạ ơn bá phụ bá mẫu đã cho A Ôn sinh mệnh, đã mang hắn đến thế gian này, mang hắn đến bên cạnh ta.
Tạ ơn Tần tiền bối đã thu nhận A Nhứ, thương yêu dạy dỗ A Nhứ suốt những năm y chưa trưởng thành.
Phu phu giao bái!
Tạ ơn ngươi, bất kể xảy ra chuyện gì, vẫn chưa từng rời bỏ ta, may mắn, quân tâm tự ngã tâm, bất phụ tương tư ý.
Ôn Khách Hành mang thai được chín tháng, bất quá dường như hắn trời sinh một bộ mỹ nhân cốt, dù bụng đã vô cùng to tròn nặng nề treo trước người, nhưng nhìn từ đằng sau, dáng người vẫn là thẳng tắp thon dài.
Từ hai tháng trước, eo hông hắn mỗi ngày đều trong tình trạng nhức mỏi rã rời, người cũng sinh lười biếng. Nếu không phải bị Chu Tử Thư hết dụ dỗ lại ép buộc, Ôn Khách Hành hoàn toàn có thể nằm trong phòng suốt một ngày ròng rã, động cũng không buồn động.
Mang thai đến hậu kỳ, thai nhi càng lớn, buổi tối cơ hồ chỉ có thể nghiêng người nằm ngủ, đã vậy còn chèn ép lên dạ dày, khiến hắn luôn luôn buồn nôn. Đó là chưa nói tiểu hài tử quá hiếu động, nằm trong bụng hắn quyền đấm cước đá không dứt. Nói đến cũng kỳ lạ, hài tử này còn chưa ra đời, nhưng dường như đã xác định muốn đứng cùng chiến tuyến với một vị phụ thân khác. Mỗi lần thi triển quyền cước, chỉ cần Chu Tử Thư vuốt ve bụng Ôn Khách Hành nói vài câu, bên trong liền rất cho mặt mũi an tĩnh lại.
Chiều nay lại như thường lệ, trang chủ đại nhân dìu nhà mình phu nhân đi dạo một vòng trong trang. Thật ra nói là dìu, còn không bằng nói là nửa lôi nửa bế, cũng không phải do Ôn đại mỹ nhân lười biếng, mà là hắn thật đi không nổi nữa. Mấy ngày nay bụng thường xuyên đau nhức, đến hôm qua thậm chí còn thỉnh thoảng xuất hiện từng đợt co rút nhẹ, nguyên bản bụng tròn trịa nhô cao, cũng bắt đầu có vẻ truỵ xuống.
Chu Tử Thư nhìn hắn thật sự mệt mỏi khó chịu, không đành lòng bắt ép ái nhân nữa, ôm hắn đến dưới tiểu đình gần đó nghỉ ngơi một thoáng. Vừa đặt người xuống, lập tức nhìn thấy trên bụng căng tròn nổi lên một dấu tay nho nhỏ, tiếp đó lại là dấu chân. Ngẩng đầu lên quả nhiên bắt gặp Ôn Khách Hành trên trán thấm ra một tầng mồ hôi lạnh, những ngón tay thon dài trắng nõn của hắn lôi kéo tay y đè lên nơi bị thai nhi đấm đá nổi lên, ngoài miệng uỷ khuất đáng thương nói, "Ngươi mỗi đêm khi dễ ta không nói, đến con ngươi cũng khi dễ ta!"
"Là ta sai! Là ta sai! Phu nhân muốn như thế nào mới có thể tha thứ ta?"
"Không được gọi phu nhân!"
"Hảo a! Đều nghe A Ôn!"
"A Nhứ a! Thật ra đối với bên ngoài ta treo một cái danh phu nhân cũng không việc gì. Ngươi nha, chỉ cần sau này nhường ta một chút..."
Không cho Ôn Khách Hành cơ hội nói hết Chu Tử Thư liền cúi đầu ở trên môi hắn dây dưa, đem người hôn đến mềm nhũn y mới hài lòng buông ra, còn rất vô sỉ nói, "Vậy về sau làm phiền phu quân đến chiếu cố Tử Thư nha!", ý tứ là về sau đối ngoại ngươi là phu ta là thê nhưng đến thời điểm đặc biệt thì phiền ngươi nhường ta làm phu.
Ôn Khách Hành nghẹn thật lâu mới biệt khuất phun ra mấy chữ, "Chỉ biết khi dễ ta!"
Qua một lúc Chu Tử Thư bỗng nhận ra khác thường, thai bụng ngày thường vốn mềm mại hiện tại trở nên cứng rắn, theo đó thỉnh thoảng còn có từng trận co rút dần dần mãnh liệt. Hít sâu một hơi cố gắng bình tĩnh lại, mới hỏi Ôn Khách Hành, "Ngươi đau bao lâu rồi? Vì sao không nói với ta?"
"A Nhứ...", Ôn Khách Hành còn muốn giả vờ lảng tránh đấy, đáng tiếc không địch lại khí thế hung dữ phẫn nộ của Chu Tử Thư đành thành thật nói, "Buổi sáng thì bắt đầu...", nghe tiếng người nọ lại hít sâu một hơi, vội vàng dành nói trước, "A Nhứ... Ta còn không phải sợ ngươi lo lắng... Cũng không phải rất đau nhịn một hồi liền qua rồi... Hơn nữa đã nửa ngày hài tử vẫn chưa có dấu hiệu nhập bồn, sớm nói với ngươi cũng chỉ tăng thêm hoảng loạn..."
Trong bụng lại là một trận đau đớn, thai nhi cũng đi theo góp náo nhiệt, Ôn Khách Hành chỉ có thể thở hổn hển chịu đựng.
Chu Tử Thư lập tức ôm người quay về phòng, trên đường nhìn thấy Trương Thành Lĩnh thuận tiện buông một câu, "Nhanh gọi Đại vu, ngươi sư nương muốn sinh.", làm tiểu đồ đệ hốt hoảng chạy đi tìm người suýt chút ngã úp sấp mấy lần, cũng không có thời gian chú ý đến sư phụ đã đổi cách xưng hô.
Dù sao hai người đã thành thân mấy tháng, gọi sư nương thật ra cũng không có gì. Vấn đề là Ôn Khách Hành sống chết cũng không thừa nhận bản thân đã từ Tứ Quý sơn trang trang chủ nhị sư đệ trở thành trang chủ phu nhân. Nhưng bây giờ a, toàn bộ tâm trí của hắn đều tập trung chống chọi với đau đớn, nhất thời cũng không nghe rõ Chu Tử Thư nói gì.
Bởi vì lo lắng thân thể Ôn Khách Hành nên sau khi đại hôn Chu Tử Thư mời Đại vu tiếp tục lưu lại Tứ Quý sơn trang, ít nhất chờ hắn bình an sinh hài tử mới rời đi.
Ngoài phòng hiện tại đứng đầy người, cơ hồ tất cả người trong sơn trang đều tụ tập ở đây. Tại sao không vào trong à?
Trang chủ đại nhân không cho chứ sao!
Nói đùa gì vậy!
Phu nhân nhà mình thân thể châu ngọc quý giá, làm sao có thể để người khác nhìn thấy.
Nếu không phải Đại vu y thuật đủ cao, Chu trang chủ còn dự định tự hoá thân bà đỡ đâu.
Thật ra mấy tháng gần đây trang chủ đại nhân vẫn luôn tìm hiểu học hỏi việc hoài dựng sinh dục. Nhưng bây giờ người nằm trên giường là nhà mình phu nhân, tâm lý run sợ cũng dễ hiểu thôi. Vì an toàn của thê nhi, chỉ có thể bất đắc dĩ cầu y. Về phần những kẻ vô dụng không thể hỗ trợ gì ngoài kia, dĩ nhiên không thể cho tiến vào thêm loạn.
Ôn Khách Hành cảm giác đau đớn dường như mỗi khắc đều đang tăng lên. Sợ A Nhứ lo lắng, hắn từ đầu vẫn luôn cắn răng nhẫn nại. Nhưng lúc này thật sự đã sắp chạm đến giới hạn chịu đựng.
Một trận đau đớn bén nhọn lại đánh vào thần trí mơ hồ, rốt cuộc nghe Đại vu nói, "Có thể dùng lực!"
Chu Tử Thư nhìn ái nhân giãy dụa thống khổ vì mình sinh hạ con nối dõi, bản thân lại chỉ có thể ở bên giường cầm tay hắn an ủi.
Bên trong phòng ba người không biết thời gian trôi, nhưng một đám người đứng bên ngoài chờ lại càng lúc càng cảm thấy trầm trọng. Theo buổi chiều cửa phòng đóng lại, ban đầu là im lặng không có động tĩnh, sau đó có tiếng rên nhẹ truyền ra, sau nữa là tiếng Chu Tử Thư an ủi và tiếng Đại vu nói tình huống, đã trôi qua mấy canh giờ, hiện tại cũng đã là canh ba.
Thời gian dài như vậy, bọn họ chỉ đứng bên ngoài chờ đều thấy mệt mỏi, đừng nói đến người đang chật vật nhẫn nại đau đớn rồi phải một lần lại một lần dùng lực đẩy thai nhi trong bụng xuống là Ôn Khách Hành.
Cố Tương hiển nhiên đã phát hiện Ôn Khách Hành khó sinh, lòng như lửa đốt đi qua đi lại, rồi chỉ có thể bất lực chờ đợi. Tào Uý Ninh muốn an ủi nàng hai câu, nhưng nàng căn bản nghe không lọt. Toàn bộ sự chú ý đều tập trung vào động tĩnh trong phòng.
Trương Thành Lĩnh và các sư đệ cũng rối loạn, hoặc là đứng tựa cột hoặc là ngồi trên thềm. Tất cả đều trầm mặc không nói câu nào.
Diệp Bạch Y đâu?
Nửa tháng trước thì đột nhiên có việc phải đi, đến giờ vẫn chưa quay lại. Nếu không, sớm đã bị Chu trang chủ gọi vào phòng. Dù sao lão sống lâu, kiến thức nhiều, y thuật không tệ, lúc cần thiết vẫn có thể giúp đỡ.
Đến tận sáng hôm sau, Đại vu trầm giọng nói với Chu Tử Thư, "Chu trang chủ, cứ tiếp tục như vậy Ôn công tử sẽ không chống đỡ nổi, thai thuỷ cũng sẽ chảy hết. Đến lúc đó sợ là..."
Chu Tử Thư còn đang rối bời không biết làm sao, tay bỗng nhiên bị một bàn tay run rẩy bắt lấy, "Áp... bụng..."
Ôn Khách Hành đã sắp bị đau đớn tra tấn đến hỏng mất, thanh âm đều trở nên khàn đặc. Trong bụng giống như không phải là một thai nhi bằng xương bằng thịt mà là một tảng đá to lớn cứng rắn, đè ép trên người hắn, từng khối xương dường như đều bị nó nghiền nát. Hắn lúc này mới nhận ra, không có đau nhất, chỉ có càng đau hơn.
Chu Tử Thư không nỡ. Nhưng y cũng biết, nếu kéo dài nữa, Ôn Khách Hành sẽ nguy hiểm. Ngẩng đầu đối diện Đại vu, ánh mắt kiên định, "Ta chỉ cần hắn bình an!", tình huống tệ nhất dù là từ bỏ hài tử cũng phải bảo đảm Ôn Khách Hành.
Chu Tử Thư không phải lãnh huyết vô tình. Chỉ là nếu như thật sự phải lựa chọn, y khẳng định sẽ chọn Ôn Khách Hành. Người kia là thiên hạ trong lòng y, là trân bảo y muốn lưu giữ một đời, cũng là ánh sáng cuối cùng của y.
Bụng dường như nổ tung, hạ thân lại là từng trận xé rách. Cuối cùng thống khổ đạt đến đỉnh điểm, đại não trống rỗng một thoáng, sau đó Ôn Khách Hành chỉ thấy thân thể nhẹ nhàng rất nhiều. Bên tai vang lên tiếng khóc của hài tử, an tâm nhắm mắt lại.
Ôn Khách Hành tỉnh lại đã là chuyện của mấy ngày sau.
Hôm đó hắn vừa sinh ra hài tử thì kiệt lực hôn mê, còn rong huyết, doạ Chu Tử Thư sợ hoảng hồn. May mắn Đại vu có chuẩn bị, lập tức châm cứu, còn cho ngậm nhân sâm mới bảo toàn một mạng.
Mấy ngày hắn hôn mê, Chu Tử Thư một lòng chỉ nghĩ đến hắn. Hài tử cũng không quản, vứt cho Cố Tương, Tào Uý Ninh và Trương Thành Lĩnh chiếu cố.
Ôn Khách Hành mở mắt ra, điều đầu tiên nhìn thấy chính là Chu Tử Thư trên tay ôm hài tử của hai người, đưa lưng về phía ánh sáng mỉm cười bước tới gần hắn.
_______
Nói thật, để viết chương này ta đã phải nhai sinh tử văn suốt mấy tuần( ̄∇ ̄)
Vừa viết xong lập tức đăng liền, nên nếu có chỗ nào sai sót mời các tỷ muội thoải mái nói, ta sẽ sửa lại cho hợp lí.
19/06/2021
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro