Chương 24: Tiểu Mỹ Nhân Của Choi YeonJun
Yeonjun há hốc mồm, không tự chủ quay sang nhìn Soobin.
Soobin ban đầu cũng có chút chấn động, sau đó cũng chỉ có thể nhún vai, tỏ vẻ không biết chuyện gì.
"Areumie, em không sao chứ?" một lúc lâu sau Jimin đỡ Areum mệt mỏi ra ngoài, Yeonjun vội hỏi han.
"Không sao!" Areum lắc đầu, nương theo động tác của Jimin mà ngồi xuống.
Yeonjun rất tự giác đậy nắp canh hầm lại, đặt ở xa xa nơi cuối bàn.
"Uống chút nước đi!" Jimin ân cần đưa cốc nước ấm tới, tay còn lại ở phía sau vuốt vuốt lưng Jang Areum.
Với tình hình này thì Soobin và Yeonjun cũng không tiện ở lại lâu, sau khi quan tâm cô mấy câu rồi cũng đứng dậy ra về.
"Choi Jimin này đúng thật là nhanh đấy!" trên đường về Yeonjun vẫn không thôi cảm thán.
"Anh ghen tỵ sao?" Soobin quay sang nhìn cậu, gương mặt toát lên một loại khí chất vô cùng đáng sợ..... sắc lang.
"Ghen tỵ cái gì? Em đừng có nhìn anh kiểu đó nha!!" Yeonjun tự giác che lại những nơi cần che.
"Rõ ra mặt còn chối" Soobin tấp xe vào lề đường, tháo dây an toàn rồi chồm qua phía Yeonjun.
"Rõ.... rõ cái gì? Mà sao lại dừng?" Yeonjun vờ không hiểu, có chút e sợ muốn chạy đi....
Vì thế rất nhanh cũng tháo bỏ dây an toàn, hai ba bước mở cửa muốn nhảy xuống xe.
Nhưng Choi Soobin là ai? Yeonjun còn chưa kịp đặt tay lên cửa thì Soobin đã rành rọt ấn nút khóa cửa, trực tiếp chặn đường lui của người ta.
"Soobin.... Choi đại ca...." Yeonjun nuốt nước bọt, hạ giọng năn nỉ.
"Hửm?" Soobin một tay nâng cằm Yeonjun, nhướng mày.
"Không về nhà sao..... đỗ xe ở đây là gì a!?!?" Yeonjun cười trong đau khổ "chúng ta.... a~~"
Soobin lười nghe cậu dài dòng né tránh, dứt khoát hướng cánh môi đang mấp máy kia mà ấn xuống một nụ hôn, đem mấy lời biện bạch của Yeonjun đẩy ngược trở vào.
"Ưm~~" Yeonjun bị hắn làm cho bất ngờ, hai tay rối rắm đẩy đẩy trên ngực hắn.
Soobin ngược lại, càng đẩy càng muốn áp sát người Yeonjun, càng đẩy càng hôn hăng say hơn.
"Soo.... Soobin.." Yeonjun bị cưỡng hôn đến choáng váng, trong vô thức liền gọi tên người thương.
"Em đây..." tông giọng trầm ấm của Soobin khẽ vang bên tai cậu.
"Soobin...." Yeonjun không nói gì, nhưng vẫn cứ gọi tên hắn.
"Ở đây!" hai bàn tay to lớn của hắn áp lên gương mặt cậu, cưng chiều nhẫn nại vô cùng.
"Soobin...." Yeonjun chẳng biết bị gì, cảm giác như muốn làm nũng vậy.
"Làm sao?" Soobin vẫn nhẹ nhàng đáp lại.
"Ngày mai công ty có tổ chức sự kiện...." Yeonjun hơi e dè nhìn hắn "anh bắt buộc phải tham dự.."
"Được, em đưa anh đến đó!" Soobin sảng khoái gật đầu.
"Sự kiện lần này... Chủ đề quảng bá là.... vợ chồng mới cưới... cho nên...." Yeonjun ngập ngừng mãi, như sợ một giây sau hắn sẽ phun ra lửa mất.
"Cho nên..??" Soobin vậy mà vẫn bình tĩnh hỏi tiếp.
"Cho nên là... anh sẽ dự cùng với một nữ trợ lý trong công ty, nhưng chỉ là giả vờ thôi, không phải... a~"
Biết ngay mà.... Làm sao hắn có thể bình tĩnh được chứ?
Chính vì biết hắn sẽ như vậy nên Yeonjun sớm đã chuẩn bị tâm lý bị hắn phạt trước, tự giác ngồi yên không giãy giụa.
"Không cho đi" Soobin âm thầm buông đôi môi ấy ra.
"Aizzz Soobin.... Sự kiện lần này do anh phụ trách, làm sao có thể không đi được..." giọng Yeonjun nhỏ dần, bấy giác lại cảm thấy mình thật ngốc khi nhận bản kế hoạch này.
"Em đi với anh" Soobin suy nghĩ một chút, vẫn là nhượng bộ.
"Nhưng... Tất cả mọi người đến dự sự kiện đều phải đi cùng một... người bạn khác giới, nhân viên công ty hay khách mời đều không ngoại lệ...." nếu có ngoại lệ anh đã chẳng cần ở đây dỗ dành em....
"Luật lệ quái quỷ này ở đâu ra vậy?" Soobin cực kì rất thiếu kiên nhẫn khi nói đến chuyện này.
Vả lại hắn trước giờ rất ít tiếp xúc với nữ nhân, bảo hắn dắt theo một cô gái khác đến sự kiên?? Thôi thì nói heo peppa bỗng nhiên mọc ra hai cánh đẹp như nữ thần, bay bay trên bầu trời xanh mỹ miều không thua gì tiên nữ.... Như thế có vẻ đáng tin hơn đấy.
"Cấp trên đặt..." anh cũng là bị ép buộc thôi mà.
Soobin trầm mặt, cắn răng suy nghĩ gì đó.
"Soobin..." Yeonjun lay lay hắn.
"....." Soobin không trả lời.
"Hay là...." Yeonjun bỗng nhiên cười ranh mãnh "em..."
"Thế nào?" Soobin nhìn cậu.
"Em... Hóa trang một chút, làm một tiểu mỹ nhân đi cùng anh"
Phải nói là Yeonjun gan lắm mới dám nói ra lời này.
Soobin bên kia nghe xong mặt mũi méo xệch, cảm giác cứ như ai đó tát mạnh vào mặt hắn.
Giả gái ư?
Đùa nhau à?
Nhưng mà... Dù sao Yeonjun cũng là giám đốc bộ phận thiết kế, hắn sao lại không nghĩ tới điểm khó xử của cậu mà trực tiếp phá hoại kế hoạch đó được? Xem chừng nếu muốn Yeonjun không đi cùng nữ nhân khác thì chắc chỉ còn mỗi cách này.
Chậc... Hết chủ đề làm rồi à??? Khi không lại chọn loại chủ đề phiền phức này?
"Thôi.... bỏ đi.... xem ra cũng không được...!!" Yeonjun đợi mãi không thấy hắn phản ứng, biết chắc hắn sẽ không đồng ý rồi.
----------sáng hôm sau---------
Yeonjun một thân tây trang lịch lãm, tóc vuốt ngược để lộ toàn bộ gương mặt soái đến không một góc chết. Chỉ sợ lát nữa đến sự kiện sẽ bị mấy cô gái khác bu đen bu đỏ mất.
"Aizzz bực thật đó" còn Soobin ở một bên chật vật với chiếc váy xòe bạch kim, lấp lánh đến chói mắt.
"Anh giúp em!" Yeonjun nhịn cười tiến đến, xoay người Soobin lại, kéo dây kéo ở sau lưng hắn lên.
Lập tức ngực của Soobin bị ép chặt bởi.... ba miếng đệm lót bên trong áo, tạo ra một đường cong phải nói là tuyệt vời.
Nhưng chỉ tuyệt vời đối với nữ nhân.
Cũng may chiếc váy này không quá hở phía trước, ít nhất hai bên vai đã được che lại bởi phần lưới ren nối liền với cổ, chỉ để lộ phần xương quai xanh đầy quyến rũ.
"Anh chỉnh cũng thật thuần thục ha!?!" Soobin giật giật khóe môi khi nhìn Yeonjun hai tay nhanh nhẹn chỉnh lại.... ngực cho mình.
"Ahahaa... làm gì có!" Yeonjun cười trừ rồi đánh trống lãng "có quá chật không? Khó chịu không?"
"Anh nghĩ em có thoải mái không?" Soobin đen mặt.
Cũng phải... Một thân nam nhân cao cao đỉnh đạt như hắn thế mà hiện tại bị bắt mặc váy, đã thế còn lại là đuôi xòe lấp lánh đính đầy ngọc trai. Hơn nữa còn.... còn phải độn ngực.
"Không thoải mái không thoải mái, ủy khuất cho em rồi!" Yeonjun tràn đầy cảm thông dỗ dành hắn.
Soobin cũng không nỡ trách cậu, đành yên lặng mặc cho cậu kéo rồi siết trên người mình.
Sau một hồi lâu chỉnh trang chiếc váy, Yeonjun rốt cuộc cũng vừa ý mỉm cười.
Lại mục tục thêm một lúc, đến khi Yeonjun thỏa mãn gật đầu tán dương vẻ đẹp "băng thanh ngọc khiết" "chim sa cá lặn" của tiểu mỹ nhân trước mặt mới tha chịu cho hắn.
Tiểu mỹ nhân với tóc vàng uốn nhẹ xõa ngang vai, đôi mắt được tỉ mỉ kẻ thêm tạo cảm giác vô cùng sắc bén, chính là chỉ cần lỡ sa hồn vào liền không có lối ra. Phía trước trán được phủ nhẹ bằng tóc mái lưa thưa, vừa đơn giản vừa sang trọng.
Nói chung với gương mặt vốn trời sinh cả nam lẫn nữ này của Soobin thì chẳng có gì để chê cả!
Lại nhìn xuống phía dưới, trên cổ nhiều thêm một sợi dây chuyền, phủ qua xương quai xanh đầy mị hoặc. Eo lại càng khỏi phải bàn, nữ nhân cũng phải ghen tỵ với hắn ấy chứ.
Dưới đôi mắt và tài nghệ đầy hoa mỹ của Yeonjun, Soobin đã trở thành một mỹ nữ vạn người mê, không mê không lấy tiền !!!
"Rất xinh đẹp a~~~ em tự xem xem" Yeonjun tự hào kéo Soobin đến trước gương.
"...."
Soobin kiềm nén xúc động muốn đập vỡ chiếc gương kia.... Thật sự muốn hộc máu mà!!!!
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro