Chap 25. Không thể cứu vãn (2)


Còn đối với người vừa hay tin mình lên chức ba đang đang lặng một góc vừa cười đến tận mang tai vừa tiếp tục xem kịch. Điều này hắn thật không ngờ nhưng hắn rất vui. Hiện tại con mèo nhỏ đang mang mèo tiểu bảo bối. Hắn lên làm cha rồi. Ha ha.

- Ồ thế sao? Không sao, không sao! Minhee rất yêu trẻ con. Sau này nhất định nó sẽ đối xử với đứa bé như con ruột của mình. Không sao ha ha. Mà tôi đã coi này rồi. Khoảng trong hai tuần nữa là ngày tốt nhất trong năm nay. Nên tôi thấy chúng ta chuẩn bị ngay từ bây giờ là tốt nhất! - Cái giọng sắc lanh lảnh của bà Park làm cho người nghe cảm thấy thật khó chịu. Cái con người đứt dây thần kinh nhục rồi sao? Sao mặt dày thế?

- Nhưng mà tôi nghĩ là...

- Vâng thưa phu nhân, hẳn là mọi người không biết nếu chuyện này bị tung lên mặt báo thì tôi sợ rằng chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến uy tín của Kwon gia. Hứa hôn rồi một lời liền có thể hủy hôn sao? Nên tôi xin phu nhân và tổng giám dốc xem xét lại. Dù gì Minhee cũng đoan trang hiền thục. Đứa bé thì sinh ra có thể đem về nuôi mà. Không sao cả! Ngài thấy thế nào ạ? Thưa Tổng Giám đốc? - Biết rằng dùng điều kiện này chắc chắn hẳn nắm thóp được Seungcheol nên bà ta xoay sang đẩy sang Seungcheol.

- Chuyện này... - Ây du. Sao lại thành ra như vầy. Anh phải làm sao đây?

Jisoo cũng trắng mặt. Thì ra dùng danh dự của Kwon gia để ép hôn. Thế... thế thì thế nào bây giờ?

- Đám phóng viên vì tôi vừa hẹn đang chờ tôi rất nhiều. Thì thế mong tổng giám đốc cho câu trả lời. - Bà ta sợ có ai đó nghĩ ra được kế sách gì đó liền nhanh chóng hối thúc...

- Haizzzz cứ... như vậy trước đã. - Không còn cách nào khác, Seungcheol đành tạm chấp nhận trước. Đành đắc tội với vợ yêu một lần vậy. Đó, thấy chưa, hiện tại đã nhận ngay một cái trợn mắt của Jeonghan.... hơi, hôm nay khổ rồi!

Nhận được đáp án như mong muốn một nhà 3 người họ nhanh chóng nói luyên thuyên gì gì đó mà không ai nghe vào được và nhanh chóng vẫy cách đắc ý ra về.

Ở trong phòng khách chỉ còn sót lại cơn nổi giận của Jeonghan.

- Seungcheol! Anh như vậy mà đồng ý sao? Oa. EM KHÔNG CHỊU. EM MUỐN HOONIE LÀ CON DÂU EM! Anh chết đi. - Vừa nói Jeonghan vừa lao vào đập. Đập, đập cho chết ông chồng thối tha.

- Chứ anh có biết thế nào nữa? Từ từ hẵn tìm cách! - Thật khổ quá anh cũng có muốn đâu.

- Thế cách đâu? Chừng nào mới ra cách? SOONIE! Con nói gì đi, con đồng ý sao? - Thấy thằng này sao lại đứng im như vậy? Bộ nó thích cái con quỷ cái đó thật sao? Trời ơi cái thằng trời đánh này!

- Con... con... mẹ cũng không quyết định được, con biết làm sao? Appa, người đi với con, con muốn nói chuyện một chút. - Hắn mặt không chút gì gọi là khó xử, hay luyến tiếc làm cho Jihoon ở gần đó cảm thấy xót trong lòng.

"Bảo bối à, papa con sau khi biết con tớicũng không mừng vui. Không nhảy cẫng lên như trong phim, không có ôm lấy mẹ con mình, papa con chỉ hờ hững mà đứng đó. Papa không thương mẹ con mình. Papa con không có thương con!" Đã dặn lòng dù có thế cũng sẽ không khóc. Nhưng mà sao cục cưng của cậu lại bất hạnh như vậy? Papa của cục cưng không cần cục cưng rồi... Từng giọt nước mắt cứ lăn dài trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Jihoon. Soonyoung cũng không thấy. Hắn đã quay đi cùng Seungcheol lên lầu mất rồi.

Jeonghan cũng rất đau lòng. Đứa nhỏ này thường ngày rất hoạt bát, vẫn luôn vui vẻ mà hôm nay... Khóc mà vẫn gồng mình kìm nén lại uất ức. Chỉ đứng im ở đó cúi đầu cho nước mắt lăn dài.

- Jihoon à. Umma nhất định không để con thiệt thòi. Tin umma. Tin Soonyoung. Oa oa umma... sinh ra nó... umma biết tính nó mà... oa oa... nó không vậy đâu! - Có phải con cũng nhận ra phải không? Umma chỉ nói vậy chứ thật ra umma cũng không chắc. Hôm nay umma thật không hiểu chính đứa con của mình.

- Umma! Cho con gọi một lần được không? Con không sao đâu! Con không cần hắn. Con có thể tự nuôi tiểu bảo bối khôn lớn, tự chăm sóc nó một mình. Yêu thương nó với cả phần papa của nó! Nhưng mà umma yên tâm, bé con vẫn sẽ gọi người là bà nội mà! Umma, người cho con gọi lần cuối! Umma...- Nói rồi cậu lau nước mắt bước ra khỏi cửa Kwon gia. Ngôi nhà này sẽ không bao giờ thuộc về cậu. Không bao giờ!

Từng lời tâm sự này làm ai cũng đau đến thắt lòng. Seungkwan vội vàng theo chân Jihoon, cậu nhất định phải đi an ủi nó. Appa của đứa bé nhỏ không cần nó thì cậu sẽ thay appa nó cần nó. Không cần phải phiền tới Kwon tổng tài kia. Soái ca đó, đẹp trai đó nhưng khốn nạn!

- Jisoo, mình xin lỗi! - Jeonghan lúc này chỉ còn có thể nói xin lỗi với người tưởng như sắp thành sui gia với mình. Công sức hai người đã bỏ ra để tác hợp hai đứa nhỏ không ngờ không thành công mà còn bể nát như vậy. Vậy có phải hay không tự tay rạch vào lòng đứa nhỏ một vết thương không bao giờ lành nữa? Bây giờ hai người đã sai rồi!

- Không sao đâu Jeonghan! Seokmin, đưa em về với Jihoon! - Jisoo thất thần từ trong ngực chồng lau nước mắt ngồi dậy. Điều duy nhất bây giờ là cậu phải tìm cách để an ủi Jihoon! Đứa nhỏ hiện tại hẳn đang rất đau khổ. Con cậu cần cậu.

Buổi chiều hôm nay dường như sao thật vắng lặng. Nếu đây là một trang truyện thì xin có thể hãy xé đi. Có thể... viết một trang mới có được không???

-------------------------------------

- Jihoon! Seungkwan! Sao hồi sáng không đợi tớ? Chưa gì hai cậu đã về nhà rồi....

Đang chuẩn bị mở cửa vào nhà thì Seungkwan và Jihoon đã ngưng đọng vì giọng nói đó. Là của Myungho! Sáng giờ sảy ra nhiều chuyện quá đúng là khiến hai người quên mất! Hôm nay đứa bạn thân của hai người, Seo Myungho cũng trở về nước nhận bằng tốt nghiệp. Oa, thật có lỗi với nó rồi!

- Myungho!

- Ha ha ha.

Nhưng chưa từng có chuyện gì sảy ra. Jihoon cùng Seungkwan vui vẻ ôm chầm lấy thằng bạn. Rồi cả ba vui vẻ vào nhà.

Từ xa Jisoo và Seokmin thấy con trai tâm trạng phục hồi nhanh chóng cũng rất mừng. Cũng không cần hai người phải an ủi nó. Mà chưa chắc gì hai người có thể an ủi nó thành công nữa ấy chứ!

- Mong rằng mọi chuyện sẽ tốt đẹp!

- Em cũng mong như thế!

Hai người nói rồi cũng theo chân tụi nhóc vào nhà.

Thật sự cũng hy vọng sau cơn mưa trời lại sáng!

To be continued...


Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro