Chap 36. Thông nhau ^^



Sau hơn 1 tiếng đồng hồ, cánh cửa phòng cấp cứu bật mở. Các y tá cùng bác sĩ bước ra ngoài, Jihoon cũng ở trên giường và được đẩy ra ngoài. Quá xúc động nên tất cả nhào tới. Soonyoung không chú ý đến gì khác, lao tới ôm vợ vào lòng. Cơ thể vợ ấm nóng, mềm mại, nhịp thở vẫn đều đặn. Không sao không sao. Hắn cũng cảm thấy tiểu bảo bối nhỏ đang bình an vô sự. Không cần hỏi ai cả! Vợ hắn, con hắn vẫn tốt! Không sao cả! Hai người tuyệt vời nhất trên đời thì sẽ có thể xảy ra chuyện gì chứ!

- Bác sĩ, con trai tôi sao rồi?

- Bác sĩ, để đứa bé cũng không sao đúng chứ?

Jeonghan và Jisoo vẫn không an tâm lo lắng hỏi bác sĩ.

- Vâng, cả hai đều không sao! Cậu ấy chỉ bị chấn động một chút nhưng qua kiểm tra giờ đã ổn rồi. Từ nay mọi người cần chú ý một chút. Tôi xin phép! - Thở phào nhẹ nhỏm, hai gia đình cảm ơn bác sĩ rối rít. Sau đêm đó, bệnh viện này nổi tiếng hơn trước, tiền do Kwon gia và Lee gia đóng góp cũng không nhỏ. Cảm ơn họ vì cuối cùng 2 bảo bối của bọn họ đã bình an vô sự.

Jeonghan umma đã thuê hẳn một phòng bệnh tốt nhất của bệnh viện. Ngay bên cạnh có phòng của y tá và bác sĩ. Cho bảo vệ đứng kín cửa phòng, rồi mới an tâm mà vào trong. Chuyện xảy ra như thế nào bây giờ Jeonghan đã hiểu rõ. Người gây ra vụ việc này đang bị trói trong xe con trai. Park gia đúng là lòng dạ hiểm ác từ lớn tới bé, từ già tới trẻ! Được lắm, để coi ai ác hơn ai! Tôi sẽ cho mấy người một nhà ba người ra đường ăn xin xem còn dám đi hại người không! Vậy đi. Jeonghan gật đầu chắc nịch rồi bước vào phòng hồi sức.

- Soonyoung, con đi tắm đi! Umma nhờ Myungho với Seungkwan đi mua đồ ăn rồi, tí về rồi ăn tới umma và hai đứa nhỏ đó! - Jeonghan nói với đứa con trai từ chiều đến giờ chỉ ngồi canh vợ nó. Nó sợ có ai bắt đi hay gì ấy!

- Thôi, con muốn chờ tới khi em ấy tỉnh dậy. Bây giờ con không có hứng ăn uống!

Jeonghan thở dài ngồi kế bên giường bệnh. Nhìn con dâu năm đó lòng thấy thật ấm áp. Đứa nhỏ mà anh muốn, cuối cùng cũng sắp trở thành người một nhà rồi! Jihoon à, con mau tỉnh lại nhé! Umma và appa chờ con.

Nhìn Soonie của anh vì sợ vợ bị lạnh mà liên tục chà hai bàn tay mình rồi dùng chúng sưởi ấm cho Jihoon, dùng chiếc áo khoác đắp thêm cho vợ, Jeonghan cười mãn nguyện. Thằng con trai nay đã lớn rồi. Làm chồng làm cha rồi! Nhớ thời nó còn nhỏ xíu xiu mập ú u so với bây giờ đã trưởng thành hơn nhiều rồi. Năm tháng trôi mau quá! Hạnh phúc của người làm umma này là được cùng chồng nhìn những đứa trẻ lớn lên từng ngày a~~

Tối đó Jihoon tỉnh lại. Căn phòng bệnh viện âm u như bừng sáng. Tiếng cười đừa vang khắp cả một góc bệnh viện. Ai nói bệnh viện rất buồn?!

- Jihoon à, về với umma và appa đi, umma và appa nhớ con! - Jisoo ôm lấy con trai làm nũng. Người ở đầu này thành phố, người ở đầu kia. Điện thoại cũng nhiều, cậu tự đi thăm con cũng nhiều, nhưng cảm giác gia đình mà không ở bên cạnh nhau vẫn rất khó chịu!

- Phải đó! Về đi con. Chuyện trước đây đã giải quyết xong hết rồi. Bây giờ con có thể đường đường chính chính bước vào Kwon gia rồi! Con yên tâm, ai dám làm khó dễ gì con ta băm người đó ra làm canh! Hí hí. - Jeonghan umma rất ư hiền dịu cười hiếp cả mắt.

- Jihoon, appa cũng nhớ con nữa! - Seokmin cũng nhìn con trai trìu mến. Trong nhà chịu đứng về phía anh lúc anh thất thế cũng chỉ có con trai cưng này thôi.

- Jihoon, gọi appa là appa đi! Thằng Soonyoung thường rất không nghe lời! Con mau về lấp đầy khoảng trống con ngoan trong lòng appa đi! Để appa được toại nguyện! - Vâng, chủ tịch Seungcheol lên tới tiếng. Seungcheol cũng thấy thích đứa nhỏ này! Hơn nữa trong bụng cậu đang có tiểu bảo bối. Tiểu bảo bối nhỏ trăng tròn mũm mĩm miệng bập bẹ mà kêu tiếng "ông nội" thì ôi trời ơi, cháu muốn sao ông đây cũng hái! Vừa nghĩ tới đã thấy cưng không chịu được!

- Jihoon, về đi, cậu ở xa quá thật bất tiện. Tớ còn chẳng thể đi thăm thường xuyên! - Seungkwan đang gọt vỏ cam liền hướng Jihoon năm nỉ.

- Về nha Jihoon. Về đây ba chúng ta mới cùng nhau đi chơi được! - Myungho vừa nói vừa nhận lấy miếng cam từ Seungkwan. Hai bạn trẻ là đang lột cam cho nhau ăn a~

- Jihoon, về nhà đi. Nhà của chúng ta! - Chủ xị Soonyoung cũng năn nỉ vợ. Cậu mà ở xa vậy thì thời gian nghỉ trưa, đi làm, sao mà dành cho nhau nhiều được đây? Di chuyển qua lại đã lãng phí hết rồi!

- Vâng. Mọi người đã nói vậy con đành chịu ạ! - Hạnh phúc quá đi, bây giờ cậu có biết bao nhiêu là người thương yêu! Có cả anh Hansol nữa. Nghe nói khi nãy anh cũng đến. Giỏ trái cây là của anh tặng! Có lẽ hôm nào đó cậu phải nói rõ ràng với anh! Cậu muốn anh được hạnh phúc, nên vì thế anh không nên yêu cậu - một đứa không yêu anh!

---------------------------------------

Sau tất cả, mình lại trở về với nhau, Jihoon được hộ tống về nhà vào hôm sau! Nhưng mà từ lúc chạy vào cổng cậu đã thấy có điều bất thường! Cổng sao lại lời về ngay hàng rào? Mà hàng rào gió thổi bay đâu rồi? Sao lại thành con đường gạch mới mẻ như vầy?

- Umma, chúng ta vào lộn biệt thự sao? - Jihoon đầy nghi hoặc hỏi.

- Đâu có! Chạy hết đường này rẽ phải là nhà ta, rẽ trái là nhà Soonyoung đó thôi! - Jisoo nhìn cười cười nhìn con trai.

- Ủa vậy là sao? Nhà mình có kiến trúc như vậy hồi nào?

"Ha ha ha" Trong xe ai cũng cười, rồi mặc kệ cậu. Để cậu từ từ mà làm quen với thiết kế mới ở đây!

Thật ra cũng không có gì mới, chả là hàng rào theo chủ ý của mẹ thiên thần đại nhân đã được "xé bỏ" cổng của hai nhà cũng được hợp lại thành cái cổng bự chảng đó. Rồi xây một đường đi thẳng cuối cùng là vào một khoảng sân to, chỉ tiếc là không kéo hai cái nhà lại được nên mẹ thiên thần đành miễn cưỡng xây đường đi rẽ ra về phía hai nhà! Kéo không được, Jeonghan hiện đang tính có nên xây nối hai nhà vào không! Jisoo umma thấy có thể thô sơ quá nên đã xây đài phun nước từ ngoài cổng vào cái sân chung. Ở đó còn làm một hồ nước tròn thật to, nước từ đó còn theo hai chiếc cầu mà chảy nối hai hồ bơi của hai nhà. Đem đủ cây hoa đẹp mắt trồng khắp nơi! Chắc là phải xây nối hai nhà vào thật rồi! Hồ bơi cũng thông nhau, đường đi cũng thông nhau thì ngại gì mà không thông nhau? Ý khoan, nói tầm bậy rồi! Phải là hai nhà thông đường đi, còn thông nhau thì là nhiệm vụ của cho hai đứa nhỏ! ^•^

Cái chuyện đó thì từ từ đã, nhưng mà chuyện trước mắt là chắc chắn tối nay có tiệc! Ú, lại được trổ tài nấu nướng rồi! Hôm nào đó mình cùng umma của Soonyoung đi thi Master Chef mới được!

Chiều đó mọi người tất nập bận bịu đem bàn ghế ra sân chung làm tiệc BBQ. Hai umma kiêm đầu bếp đang đứng ướp thịt, hai ông bố thì ngồi chơi cờ! Myungho và Seungkwan nghe nói có thịt hai đứa liền ăn ké! Đang phụ xếp chén dĩa ngoài kia. Còn cậu và... hí hí... anh xã đang ngồi ôm nhau truyền hơi ở đằng này! Cả hai không nói gì cả, chỉ đơn giản là ôm nhau thôi! Nhưng mà thấy vẫn không đủ. Muốn ôm nhau cả đời quá à! Khoan, hình như có chuyện còn chưa hỏi ông xã.

- Soonyoung, anh có giấu em chuyện gì không hả? Anh tự dưng xuất hiện rồi nói yêu em là sao? Không phải... em tưởng anh có tình ý gì với cô ta cơ mà? - Cái thắc mắc này cậu tự hỏi lâu rồi! Hai người còn sắp cưới nhau cơ mà!

- Ha ha, thật ra là chuyện này anh đã sắp đặt lâu rồi! - Soonyoung cười rồi nói cho cậu biết.

Ngày anh biết cậu đang mang thai con của hai người anh sung sướng muốn chết đi được! Nhưng mà anh vẫn không thể phá vỡ kế hoạch của mình! Ngày đó anh và appa Seungcheol đã bàn sẵn. Kế hoạch đuổi anh ra khỏi nhà là để cho bên đó lộ bộ mặt thật. Và cuối cùng họ cũng lọt bẫy, tự động hủy hôn ước! Nhưng mà chỉ có một điều anh không liều trước là cô ta dám tìm Jihoon và làm như vậy. Thật là làm anh sợ muốn chết!

- Chuyện là vậy đó! Anh chỉ không liệu được là cô ta dám đi tìm em. Anh bất cẩn quá, thật xin lỗi! - Soonyoung ôm Jihoon vào lòng, cục cưng của anh, còn có cục cưng nhỏ của cục cưng của anh. Cưng cưng cưng quá! Anh chịu không nổi ôm cậu vào lòng lắc lắc lắc.

- Oa, nghẹt thở em! Thôi lại chỗ mọi người chơi đi! - Cậu dãy ra khỏi người anh tính chạy nhưng lại bị anh bắt được.

- Ha ha, không cho đi! Để anh bế! - Soonyoung nói rồi bế Jihoon lên như "công túa", gọn hơ.

- Ngại quá, bỏ ra đi! - Jihoon bị ngại nên giẫy giụa. Lại bị Soonyoung kìm chặt thành ra hai chân cứ vẫy vẫy như cá mắt cạn!

- Không bỏ! Vợ à, anh đang rất mong chờ ngày có thể công bố cho mọi người biết em là của anh! Chờ bé con ra đời, chúng ta đám cưới nhé! - Soonyoung dụi đầu vào tai Jihoon nói nhỏ nhỏ.

- Ai thèm đám cưới với anh! Chờ cục cưng ra đời em sẽ đưa cục cưng đi! - Cậu lém lỉnh.

- Đi...đi vào nhà người tên Kwon Soonyoung, là tổng giám đốc tập đoàn SLC chứ gì? Oai, anh ghen tị với hắn ghê! Hắn nhất định yêu thương em nhiều lắm! - Anh còn tiện tay chọc lét cậu. Gảy gảy cái hông đã tròn lên được một vòng!

- A ha ha, nhột...

- Tới phụ đi trời ơi, ở đó mà tình với cảm...

Tiếng của Myungho vang vang cả căn biệt thự. Mùi thịt nướng bay khắp nơi luôn rồi! Đói quá...

To be continued...

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro