3

Chương 3: Sói huyền thoại và cuộc sống vui nhộn trên núi

Sáng sớm trên núi, ánh nắng len qua tán lá, sương vẫn còn đọng trên cành cây, Cổ Tự Bạt ngồi bên suối pha trà, thưởng thức hương thơm dịu của tiên thảo.

Hắc Lạc nhảy lên tảng đá cạnh anh, lông dựng đứng, mắt vàng rực sáng, báo hiệu một điều gì đó sắp xảy ra.

Từ rừng cây vang lên tiếng sột soạt, một sinh vật khổng lồ xuất hiện, thân hình giống sói, cao ngang người, lông xám bạc óng ánh, đôi mắt đỏ rực như lửa, hàm răng dài nhọn và mỗi bước đi phát ra luồng khí uy nghiêm khiến cây cối rung rinh.

Cổ Tự Bạt giật mình nhưng lập tức nở nụ cười nhếch mép, nghiêng đầu, nói: “Ô… chó mới? Trông to quá nhưng chắc hiền.”

Hắc Lạc trợn tròn mắt, giận dữ nhảy quanh: “Ngươi… nhận nhầm đó à? Đó là Sói Huyền Thoại Hắc Nguyệt, một trong những linh thú hiếm nhất thế giới này, không phải chó đâu!”

Cổ Tự Bạt vẫn cười bình thản, giơ tay ra vỗ đầu sinh vật ấy: “Thôi được, chó hay sói gì thì cũng phải biết nghe lời mình đã. Chào mừng đến núi nhà mình nhé.”

Sói Huyền Thoại, bất ngờ trước sự bình tĩnh và thái độ hài hước của Cổ Tự Bạt, thử gầm nhẹ, bước tới, nhưng khi Cổ Tự Bạt cầm tay ra vỗ đầu nó lại ngoan ngoãn quỳ xuống.

Anh bật cười: “Xem ra, ngươi thích hợp để làm chó canh cửa thật rồi.”

Anh đặt tên cho nó là Bạch Lang, vừa nghe là hiểu, vừa dễ gọi, và từ đó, Bạch Lang trở thành “chó canh cửa” huyền thoại, uy lực khủng khiếp nhưng ngoan ngoãn với Cổ Tự Bạt.

Hắc Lạc giận dỗi, nhảy vòng quanh Bạch Lang, kêu: “Ngươi… coi ngươi là chó sao? Ngươi thật ngốc!”

Nhưng Bạch Lang chỉ liếc qua, gật nhẹ, thừa nhận mệnh lệnh của chủ, tạo ra cảnh tượng vừa hài hước vừa phi thường trên núi.

Không lâu sau, Thanh Vân môn phái lại tìm đến núi, Sư tỷ Linh Yên thanh tú, ánh mắt sắc sảo, đi cùng Hạ Tuấn hiếu động và Ngọc Nhi tò mò, cả ba mang theo một món quà tiên khí.

Khi họ bước vào khuôn viên, Bạch Lang gầm nhẹ, vươn người như muốn bảo vệ chủ, Hắc Lạc thì bay vòng quanh, hai đệ tử trẻ tuổi hoảng hốt, làm rơi đồ, khiến cuộn sách bay lên trời, rau quả văng tứ tung.

Cổ Tự Bạt đứng dậy, bình tĩnh dùng sức mạnh tối thiểu chỉnh lại mọi thứ, vừa mỉm cười vừa nói: “Các ngươi đến chơi, không sao cả, nhưng đồ đạc nên giữ cẩn thận.”

Các môn phái khác cũng dần nghe danh núi của anh và đến thăm, từ Phong Nguyên môn phái với những đệ tử trẻ tuổi tò mò, đến những nhóm tu sĩ trung niên mang theo cổ vật và bí thuật.

Mỗi lần như vậy, Hắc Lạc và Bạch Lang đều tạo ra những tình huống hài hước: khi Bạch Lang vô tình hất một đĩa thức ăn bay thẳng vào đầu Hạ Tuấn, khi Hắc Lạc giật một cuốn sách bay lên trời, cả nhóm đuổi nhau trong cười phá lên, trong khi Cổ Tự Bạt chỉ mỉm cười, chỉnh lại mọi thứ bằng sức mạnh tinh tế nhất.

Những ngày bình thường trên núi trôi qua, anh vẫn giữ thói quen sáng dậy pha trà, ngắm mặt trời mọc, đọc sách cổ, vẽ tranh, luyện kiếm và thi thơ, Hắc Lạc luôn bám theo nhảy nhót, còn Bạch Lang nằm canh cửa, đôi mắt đỏ rực nhưng vô cùng ngoan ngoãn.

Một ngày nọ, trong lúc khám phá hang động gần núi, Cổ Tự Bạt phát hiện một cổ vật lấp lánh, khi mở ra, ký tự bay lên kể về lịch sử ngọn núi, các linh thú cổ đại, và những bí thuật thất truyền.

Anh ngồi thẫn thờ, Hắc Lạc nhảy lên vai anh, quàng cổ, rít nhẹ: “Bí ẩn mới kìa, chủ nhân!”

Bạch Lang cũng ngẩng đầu, đôi mắt đỏ rực soi chiếu khắp hang, tỏ ra cảnh giác tuyệt đối nhưng vẫn nghe lời chỉ dẫn của Cổ Tự Bạt.

Những khoảnh khắc ấy vừa hài hước vừa thần bí, vừa bình yên vừa kích thích trí tò mò, khiến cuộc sống trên núi của Cổ Tự Bạt trở nên thú vị và sinh động.

Chiều hôm đó, khi mặt trời lặn, ánh sáng nhuộm vàng khắp núi rừng, Cổ Tự Bạt ngồi trên hiên nhà, tay cầm chén trà nóng, nhìn Hắc Lạc nhảy nhót quanh vườn rau, Bạch Lang nằm canh cửa nghiêm nghị nhưng đôi khi liếc nhìn chủ, Linh Yên cùng Hạ Tuấn và Ngọc Nhi cười đùa bên suối, anh mỉm cười, tự nhủ:

“Mình chỉ muốn làm một phàm nhân thôi… nhưng có lẽ, cuộc sống nơi đây thú vị không kém gì những chuyện phi thường kia.”

Những ngày sau, núi của anh trở thành nơi hội tụ của linh thú, yêu quái, và các môn phái, tất cả vừa tôn trọng, vừa tò mò về cuộc sống đơn giản nhưng đầy bí ẩn của Cổ Tự Bạt, khiến cuộc sống hàng ngày của anh vừa hài hước vừa tràn ngập những bí ẩn tu tiên chờ khám phá.

---

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro