Chương 10 : Elsewhere (Earth-...)

Chương 10 : Ở nơi khác (Earth-...)

--------------------------------

Earth-20052 (Marvel Adventures): Quên

Steve bước vào phòng thí nghiệm của Tony, nét mặt anh cứng lại với một quyết định kiên quyết.

Reed đã đề nghị anh nghỉ ngơi vì sự giao thoa xuyên chiều không gian của Earth-199999 đã tạo thành gánh nặng trầm trọng cho tâm trí anh, nhưng anh lại cố chấp cự tuyệt.

Không gì có thể ngăn cản anh đạt được mục đích của mình.

Anh đã quá mù quáng, để những giả định và cảm giác không an toàn của chính mình chen giữa anh và những thứ anh muốn.

Và anh sẽ không tiếp tục đi theo vết chân của Steve-199999.

Đi qua cánh cửa kính trượt mở, anh phải mất một giây để nhìn lướt toàn bộ phòng thí nghiệm, phát hiện thiên tài của mình đang khom lưng chỗ bộ giáp mới nhất của gã, thực hiện một số tu sửa từ trận chiến hôm nay.

"Chỉ cần cho tôi chút thời gian để kết thúc ở đây thôi, Steve. Đừng hiểu lầm bất cứ ý nào của tôi nhé." Tony chào, tập trung vào việc đảm bảo rằng gã đã không vô tình tự làm nổ tung chính mình.

Khi anh bước chân vào phòng thí nghiệm, chắc chắn là gã thường sẽ gần như tập trung hoàn toàn vào Steve cho đến khi anh rời đi, nhưng Steve ghét điều đó kể từ cái lúc gã bị thương vì tai nạn trong phòng thí nghiệm, nên gã nghĩ mình sẽ kết thúc ở đây để cho Steve khỏi lo lắng và tự mình quở trách.

"Kết hôn với tôi đi." Steve kiên định nói, trong thanh âm không chút nào do dự khi anh lớn tiếng tuyên bố tình ý của mình.

"Chắc chắn rồi Steve. Bất cứ điều gì anh cần." Tony tùy tiện nói, chưa hoàn toàn ý thức được những gì Steve đã nói.

"..."

"Khoan?! Anh vừa mới--"

"Kết hôn với tôi đi." Steve tuyên bố một lần nữa, ánh nhìn của anh kiên định không lay chuyển giống như đôi mắt anh, rực cháy với một quyết tâm mãnh liệt, chống lại đôi mắt khiếp sợ không thể tin của Tony.

Tony chết lặng chớp mắt, toàn bộ cơ thể gã đông cứng tại chỗ khi tâm trí gã tua lại những lời Steve đã nói như một kỷ lục bị phá vỡ.

"... Chúng ta đang hẹn hò hả?!!" Tony thốt lên trong sự hoang mang đầy tội lỗi, cuối cùng cũng thoát ra khỏi trạng thái choáng váng, tâm trí gã chạy đua khi gã hồi tưởng mọi tương tác giữa mình và Steve trong những năm qua. "Tất cả những lần chúng ta chơi bóng rổ, ra ngoài ăn burger và dạo chơi công viên ấy?!!"

Steve không tự chủ được mà thầm tự tát mình một cái vì không nhận ra mối quan hệ của anh và Tony là gì sớm hơn.

"Có phải tôi đã quên không?!" Tony thốt lên trong sự kinh hoàng đang lớn dần.

"Cả hai chúng ta đều quên." Steve tuyên bố, có chút bực tức đối với cả mình và Tony.

Giờ đây anh đã sáng mắt ra với sự thật rằng anh sẽ không để lãng phí thêm bất cứ thời gian nào nữa.

---

Earth-90214 (Noir): Nhà thẩm mỹ

Steve nhịn không được mà thở dài chán nản.

Mỗi khi ngủ thiếp đi, anh lại bị quấy rầy bởi những giấc mộng về những anh hùng và bi kịch. Về tình yêu và sự mất mát.

Mơ thấy mình là tất cả những gì mà anh ước rằng mình có thể là. Cao, vạm vỡ, một quân nhân khoẻ mạnh và thậm chí là một siêu anh hùng.

Bucky luôn nói với anh rằng miệng của anh, sự can đảm và trình độ ngu ngốc của anh (anh thích sự ngoan cường hơn, cảm ơn rất nhiều) không hợp với cơ thể ốm yếu mà anh sinh ra đã có.

Trong những giấc mơ của mình, anh là một anh hùng, giống như Iron Man đương đầu với Đức Quốc xã.

Mặc dù nếu anh hoàn toàn trung thực với chính mình, anh đã 'crush' Tony Stark từ lâu trước khi người đàn ông tạo ra bộ giáp của gã.

Người đàn ông thường hay gắt gỏng, vừa ngầu vừa tuyệt vời. Rực rỡ và không ngần ngại đi khám phá thế giới, dù có bị bệnh tim hay không.

Chức vụ của Steve là thủ tịch Họa sĩ vẽ tranh minh họa cho Marvel's: A Magazine of Men's Adventure đảm bảo rằng anh sẽ là người duy nhất thiết kế các trang dành riêng cho những hành động mạo hiểm của đàn ông.

Đó có phải là một sự lạm dụng quyền hành tí xíu trong chức vụ của anh không nhỉ?

Có thể lắm.

Nhưng đó là một trong số ít những thú vui tội lỗi của anh mà.

Tony Stark có ngoại hình mà bất cứ người mẫu nào cũng phải ghen tị đến chết đi được. Nét đặc trưng của gã là sự pha trộn tuyệt đẹp của sự quý phái và vẻ khỏe khoắn quyến rũ được anh dành toàn bộ thời gian để khám phá. Anh có thể dành hàng giờ để phác họa hình dáng quai hàm của người đàn ông và những đường nét trên cơ thể ấy (trên thực tế là anh đã làm việc đó rồi).

Anh sẽ phải cho đi thứ gì để được đích thân gặp người đàn ông đó đây...

Nhưng đáng buồn thay, nhà thám hiểm chẳng bao giờ tham dự bất kỳ sự kiện nào mà Tạp chí mời gã tham gia cả.

"Này Boss! Đoán thử xem là gì nào?" David kêu lên, thò đầu vào văn phòng của Steve và nhàn nhã dựa tay vào khung cửa.

Steve gạt ấn phẩm mới nhất của Tạp chí sang một bên để chuyển sự chú ý về phía họa sĩ minh họa mới nhất của mình.

Bond đã trốn thoát khỏi trường Xavier dành cho những thanh niên bướng bỉnh cá biệt trước khi nó bị đóng cửa.

Bond có từng tiền sử cướp máy bay và trộm cắp ô tô trước đó, nhưng Steve thấy mình muốn thử cho người đàn ông một khởi đầu mới trong cuộc đời bất chấp quá khứ mờ ám của y.

"Có vấn đề gì sao?" Steve hỏi, tò mò điều gì đã khiến Bond nhe răng cười toe toét với mình y như chú mèo mới túm được chim hoàng yến như thế (1).

"Hình như Stark đang tham dự sự kiện công khai mới nhất của Tạp chí. Có lẽ có liên quan tới chiến dịch mới nhất và lớn nhất của anh ta để chống lại Đức quốc xã trên thế giới." David thông báo với anh, trong ánh mắt y hấp háy tia tinh quái.

Steve đấu tranh với hơi nóng dồn lên trên má khi anh ngồi há hốc miệng nhìn chằm chằm vào Bond.

"Hãy chắc chắn là ông mặc thứ gì đó đẹp đẹp cho ông xã của mình đi. Họ nói rằng ấn tượng đầu tiên là điều cực kì quan trọng đấy." David trêu chọc, vẫy tay chào anh khi y bước đi, cảm thấy quá ư là tự mãn khi công việc của mình đã hoàn thành.

Steve chậm chạp thực hiện các bài tập hít thở mà Bucky đã dạy để giúp anh trị liệu bệnh hen suyễn (Mặc dù cơn căng tức hiện tại trong ngực anh hoàn toàn chẳng liên quan gì đến bụi bẩn cả).

Khi anh mở mắt ra một lần nữa, anh nhìn chằm chằm vào hình ảnh Iron Man mà mình đã minh họa cho trang bìa mới nhất của Tạp chí.

Có lẽ cuối cùng cũng đã đến lúc anh đích thân tham gia nhiều hơn vào vấn đề của mình...

Bộ giáp của Tony

---

Earth-8311 (Captain Americat và Iron Mouse): Bản năng

Đuôi của Steve lắc lư qua lại trong lúc nhàn rỗi thỏa mãn khi anh yên bình nghỉ ngơi trên chiếc ghế nệm rộng rãi mà Tony đã bỏ thêm vào phòng thí nghiệm của mình cho những dịp hiếm hoi anh thực sự đi xuống đó.

Chiếc ghế dài cực kì hoàn hảo cho 'giấc ngủ ngắn' của anh mặc dù anh ghét nó khi Tony hoặc bất cứ ai khác gọi chúng như vậy.

Nhắc đến thiên tài, ngay cả khi nhắm mắt lại, Steve vẫn cảm thấy Tony đang cố gắng thật cẩn thận bò lách ra khỏi móng vuốt của mình để có thể quay lại với khoa học của gã.

Sau khi để Tony tin rằng gã đã trốn thoát được trong những khoảnh khắc ngắn ngủi nhất, Steve nhanh chóng vồ lấy chú chuột kéo về phía mình, nhét thật kín gã vào dưới cằm, móng vuốt anh lại lần nữa bao quanh gã.

Tony tặng Steve một tiếng rít khó chịu, chắc chắn là đang trừng mắt nhìn anh quanh ria của Steve.

"Steve, tôi có việc phải làm mà." Tony bực bội càu nhàu, mặc dù gã phải miễn cưỡng thừa nhận rằng Steve khá con mẹ nó thoải mái.

Thật quá hấp dẫn khi cứ thế cuộn tròn trong bộ lông đỏ được tỉa tót gọn gàng của Steve và đánh một giấc với anh.

"Ngủ đi Tony. Làm việc sau nhé." Steve lầm bầm, cọ nhẹ đầu lên cơ thể nhỏ hơn nhiều của Tony.

Steve hiếm khi nào chịu thua bản năng càng giống động vật của mình. Bởi vì nó được coi là bất lịch sự.

Nhưng ngửi Tony mang lại cho anh một sự thỏa mãn sâu sắc khiến ngực anh vang lên ầm ầm.

Dù rằng anh chẳng bao giờ thừa nhận với bất cứ ai rằng anh cố tình gắng loại bỏ mùi hương của Pepper Potto trên người Tony đâu.

Tony ngửi quá giống cô ấy cho sở thích của Steve.

Tất nhiên lý do duy nhất khiến Steve bận tâm bây giờ là vì anh thực sự thấy được khả năng giữa họ.

Loài mèo trời sinh có một ý thức về quyền lợi thứ khiến chúng tỏ ý chiếm hữu với những gì chúng coi là của mình.

Và Tony Steppe là của anh.

Mối quan hệ giữa hai người họ khẳng định sẽ khiến cho rất nhiều người chú ý. Vẫn còn một khuôn mẫu đáng tiếc thời xưa rằng họ nhà mèo và loài gặm nhấm đã có một khoảng thời gian khó khăn để hòa hợp.

Chết tiệt thật, họ của anh ý trên mặt chữ có nghĩa là 'động vật bắt chuột'.

Nhưng thật ra, anh có thể chẳng cần để bụng làm gì.

Trước đây anh có bao giờ màng đến các tiêu chuẩn đâu.

Dù anh tin là có gì đó không ổn, anh cũng chả quan tâm luật pháp hay bất cứ ai khác nói như thế nào.

Vậy thì tại sao anh lại phải quan tâm đến những gì định kiến ​​nói về việc anh nên ở bên ai hay không nên ở bên ai chứ?

Steve hài lòng với việc chỉ là bạn của Tony, không nghĩ rằng người kia lại quan tâm đến mình theo cách đó.

Nhưng sau khi bị buộc phải hồi tưởng lại những ký ức về một phiên bản không phải động vật của bản thân và chứng kiến ​​anh ta về cơ bản là thất bại trong cuộc sống, Steve đã đi đến kết luận rằng lờ đi bản năng của mình, giống như anh khác, sẽ chỉ dẫn anh đến thất bại và sự không may.

Và bản năng của anh đang nói với anh rằng Tony chú định là của anh.

Sau khi Mooster Fantastic giải phóng tâm trí anh, anh thực sự đã gầm gừ với Pepper khi cô đến phòng thí nghiệm của Reed để tìm Tony.

Cô và Tony có thể không ở bên nhau trong vũ trụ của họ, nhưng sau khi thấy một phiên bản khác của chính mình để mặc Tony với Pepper, anh không thể mạo hiểm. Vậy nên anh đã kéo Tony trở lại Tháp Scavengers cốt để tiến hành động lực mới của họ (và để Tony hoàn toàn thuộc về chính mình).

Steve bật ra tiếng rên rừ rừ đầy thỏa mãn khi những tiếng ngáy nhẹ của Tony đập vào tai anh.

Anh chắc chắn tự mình bắt được một con chuột.

-

--

Earth-TRN607 (Heroes United): Không bị cấm

"Tony." Steve gọi to lần nữa, lần này anh thậm chí còn chẳng thèm cố gắng che đậy sự cáu kỉnh trong giọng nói khi anh đứng khoanh tay trước ngực.

Anh đã nhàm chán đục một cái lỗ vào lưng áo phông của Tony trong một giờ trước, cố gắng và thất bại trong việc khiến thiên tài ngưng lại những gì gã đang làm để anh có thể đưa gã đi ăn một bữa trưa ngon lành.

Anh đã lên kế hoạch xong xuôi đâu đấy rồi.

Họ sẽ đặt thức ăn từ quán burger yêu thích của mình để bắt đầu. Rồi anh sẽ đưa cả hai đến một khu vực kín đáo của Công viên Trung tâm mà anh biết từ những lần chạy bộ buổi sáng. Họ sẽ có một bữa ăn thư giãn thoải mái dưới bóng cây. Và khi họ ăn xong, Steve sẽ rủ Tony đi chơi trong một buổi hẹn chính thức.

Kế hoạch của anh thật hoàn hảo.

Vấn đề duy nhất ư?

Anh đã quên mất hệ số trong biến và đó là Tony Stark.

Trong khi toàn bộ sự cố Hydra Cap đã dạy anh rằng đôi khi chiến lược 'Nghe-theo-trực-giác' của Tony là một chiến lược tốt, Hulk cuối cùng cũng đã đúng khi nói rằng anh và Tony là chính họ. Và mặc dù anh và Tony đã học hỏi lẫn nhau, anh vẫn không phải là một người có thể tùy hứng.

Vậy nên theo lẽ tự nhiên, sau một giờ thất bại trong việc dỗ ngọt Tony khỏi cái holotables (2) của gã, sự chậm trễ không ngờ đến đã bắt đầu khiến anh điên tiết.

Về mặt logic, Steve biết rằng mình chỉ thấy khó chịu vì anh đang rất háo hức muốn biết liệu Tony cũng có những cảm xúc giống mình hay không (Anh đã đợi đủ lâu rồi đấy, mẹ kiếp!).

"Steve à." Tony trêu chọc khi gã gõ và lướt trên holoscreens (3) của mình, "Chúng ta cần tìm hiểu rõ ràng xem sự giao thoa này là gì và liệu nó có ảnh hưởng đến bất kỳ ai khác hay không. Đối với tất cả những gì chúng ta biết, đó là một số mưu đồ não tàn của Red Skull để hoán đổi tâm trí của anh với một phiên bản của chính anh là thành viên của Hydra từ một chiều không gian khác... Chỉ cần nói đến điều đó thôi đã khiến tôi buồn nôn rồi."

Dù rằng Steve không thể không thừa nhận rằng mối quan tâm của Tony rất đáng để xem xét, thế nhưng sự kiên nhẫn của anh lại đang dần hao mòn.

Vả lại, anh cực kì hoài nghi rằng có bất cứ điều gì đó rất là xui đang sắp sửa diễn ra.

Từ những ký ức mà anh có được từ bản thân thay thế của mình, tất cả những gì anh học được là đừng để cho người khác (hoặc chính anh) tác động đến nhận thức của mình về tính cách của Tony... Và không được để những giả định và những vấn đề chưa được giải quyết xé tan họ.

"Vậy thì hãy để JARVIS tiến hành rà quét cho anh đi. Nếu có gì xảy ra, tôi chắc chắn là cậu ấy sẽ cho anh biết ngay thôi." Steve cộc cằn phản bác.

"Nó sẽ nhanh hơn khi cả hai tụi tôi cùng nhau làm việc này." Tony tùy tiện vặn lại, tâm trí của gã dường như đã trôi đến tận đẩu tận đâu. "Nhưng cứ đi đi. Tôi biết siêu chiến binh anh đốt cháy bao nhiêu calo. Đi ăn trưa đi thôi. Chờ đến khi anh quay lại, JARVIS và tôi đã xong xuôi đâu đấy rồi."

'Đến rồi.' Steve nghĩ, rốt cuộc không kiên nhẫn nổi nữa.

Steve lén lút bước qua chỗ Tony đang thoải mái ngồi trên chiếc ghế xoay sang trọng của mình, sung sướng đến mức chẳng hay biết gì về sự tiếp cận của Steve.

Steve cúi xuống mà không đưa ra bất cứ lời cảnh báo nào, đầu anh chen giữa Tony và màn hình khi một tay gạt kính bảo hộ ra khỏi mắt Tony lên tóc gã.

Steve có một giây để thưởng thức đôi mắt của Tony mở to vì sốc trước khi anh lớn mật cướp lấy miệng thiên tài như thể đó là của chính mình.

Luồn ngón tay của mình quanh những lọn tóc của Tony, Steve vững vàng kéo mái tóc màu nâu sẫm, nghiêng đầu Tony khiến miệng của gã tạo thành một góc cho phép anh thăm dò tốt hơn. Tiếng rên rỉ nóng bỏng của Tony càng khuyến khích Steve ấn sát hơn khi lưỡi họ quấn lấy nhau.

Sau nhiều giờ, Steve cuối cùng cũng tách ra, hơi thở của anh và Tony đứt quãng khi cả hai đều tham lam hít không khí vào phổi, mặt họ vẫn cách nhau không quá vài inch.

"Với một lời đề nghị như vậy tôi nghĩ rằng mình có thể bị thuyết phục đi nghỉ ngơi một chút." Tony nói một cách gượng gạo.

"Vậy tôi có thể hiểu là cuối cùng anh cũng đói bụng rồi?" Steve trêu chọc lại ngay lập tức, trên khuôn mặt anh lộ ra nụ cười giảo hoạt.

"Đói sắp chớt rồi đây này." Tony trả miếng, không lãng phí thời gian nghiêng người về phía trước và thu hẹp khoảng cách giữa họ một lần nữa.

Có lẽ rốt cuộc thì một chút tùy hứng cũng không phải là một chuyện tệ lắm.

---

Earth-10208 (Civil War What If): Biết ơn

Khoảnh khắc Reed điều trị cho Steve khỏi cơn hôn mê mà y đã tạo ra cho người đàn ông giật mình hoảng loạn kia, đôi mắt anh tràn ngập kinh hoàng, bi thương và sợ hãi khi anh ngơ ngác nhìn chằm chằm hoàn cảnh xung quanh.

"Không sao đâu." Tony bình tĩnh kêu, nói nhẹ nhàng như thể Steve là một con thỏ bị dọa sợ, đặt một bàn tay an ủi trên vai bạn mình. "Chúng tôi ở đây rồi, Steve. Anh không sao đâu."

Steve quay sang Tony với một ánh mắt đau buồn quá đỗi, cùng với nỗi sợ hãi hoài nghi đến mức khiến Tony sững sờ nín lặng.

Những giọt nước trào ra khỏi mắt Steve khi anh lao về phía trước, túm chặt lấy Tony và kéo cơ thể gã lại gần mình nhất mà anh có thể xoay xở với cái bàn giữa họ, giữ chặt người bạn thân nhất của mình... Không... Người đàn ông mà anh đã thầm yêu trong một thập kỷ như thể gã sẽ biến mất bất cứ lúc nào.

Phải mất một lúc để Tony hồi phục sau hành động bất ngờ của Steve, nhưng khi gã đáp lại cái ôm của Steve một cách nghiêm túc, lại cảm nhận được cảm giác đặc biệt rằng Steve chỉ vừa mới ở trong tình trạng gần như sụp đổ.

Sự hoảng loạn trên khuôn mặt Steve đã giảm bớt khi Tony còn sống và đang trong vòng tay anh.

Đưa ra quyết định, Steve tách ra khỏi hõm cổ Tony, và không đưa ra lời cảnh báo nào cho thiên tài, anh gắt gao dán chặt môi mình lên môi Tony, thưởng thức sự ấm áp của đôi môi ấy và sự mềm mại đáng kinh ngạc dù có chút nứt nẻ.

Não của Tony lập tức chết máy khi gã cảm thấy miệng Steve tách mở miệng của chính mình ra để đòi lấy, cuối cùng gã quay lại với thực tại khi cảm nhận được lưỡi của Steve đang cố gắng vỗ về lưỡi mình.

Tony đột ngột lùi lại, nhìn chằm chằm vào Steve, lo lắng. "Steve, anh không sao chứ? Anh biết tôi là ai đúng không? Đây là vũ trụ 10208?"

Tony thắc mắc tức thì đánh bật Reed mặt đỏ ra khỏi trạng thái xuất thần choáng váng của chính mình, khiến người đàn ông nhanh chóng quay lại máy tính, điên cuồng mà gõ trên bàn phím.

Steve bực mình cười lớn, đảo mắt trước phản ứng của Tony.

"Có chứ Tony, tôi nhận thức rõ ràng rằng tôi vừa hôn anh." Steve nói, sự thích thú và bực tức trộn lẫn trong giọng nói của anh.

"Vậy thì tại sao..."

Đôi mắt Steve dịch sang bên tai phải Tony một lúc, người lính không thể nhìn vào mắt bạn mình.

"Tôi chỉ... biết ơn." Steve lẩm bẩm, không thể tìm ra được những từ thích hợp để diễn tả chính xác cảm giác của mình.

Lông mày của Tony nhíu lại trong sự bối rối. "Uh... Reed đã làm hầu hết công việc."

Steve nhắm mắt lại, chán nản thở hắt ra. "Không phải thế."

"Vậy thì là cái gì--"

"Tôi đã thấy một phiên bản khác của chúng ta... Phiên bản khác về cuộc Nội chiến của chúng ta." Steve giải thích, mở mắt ra một lần nữa.

"... Ồ" Tony lầm bầm, không biết phải trả lời thế nào.

Người ta không cần phải là một thiên tài để nhận ra từ vẻ mặt của Steve rằng những chuyện đã xảy ra trên Earth-199999 đều chẳng hay ho gì.

Steve rùng mình khi tâm trí anh tái hiện lại... chiếc khiên phá vỡ lò phản ứng hồ quang RT thành từng mảnh.

Cái nhìn đầy ám ảnh của sự phản bội.

Steve thậm chí còn chẳng muốn biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu anh quyết định không lắng nghe những điều Tony nói vào ngày hôm đó trong căn hộ và sử dụng EMP với gã.

Không.

Anh biết.

Anh biết rằng Tony sẽ không có cơ hội để nói với anh ý tưởng khác của mình để tất cả các anh hùng ký với gã thay vì chính phủ, và do đó hoàn toàn ngăn được phần lớn các hành vi vi phạm nhân quyền của SHRA.

Điều đó sẽ xảy ra với họ sao?

Anh sẽ đập nát RT của Tony bằng khiên của chính mình ư?

Steve không muốn tin vào điều đó, nhưng sâu trong thâm tâm anh lại biết sự thật.

Nắm chặt bả vai Tony, nỗi đau tội lỗi trong mắt anh chuyển thành quyết tâm kiên định.

"Tôi rất biết ơn khi anh... còn sống. Cùng với tôi." Steve tuyên bố. "Vô luận như thế nào, anh đều sẽ có tôi."

Đôi mắt của Tony kinh ngạc mở to, nhưng dần dần, một nụ cười nhếch lên trên khuôn mặt gã, mặc dù Steve thấy rằng đôi mắt gã vẫn giữ vẻ thận trọng.

"Vậy sao? Và luận điểm đó sẽ là gì nào?" Tony ranh mãnh nói.

Steve không thể nhịn được nhếch mép với câu đó.

Phản ứng đó đúng chuẩn Tony.

"Tôi dẻo nha." Steve gượng gạo đáp trả, đưa mặt lại gần Tony để đôi môi họ lướt qua nhau mỗi khi người kia nói.

Bất kỳ sự thăm dò nào còn sót lại trong mắt Tony đều bốc hơi hết với câu trả treo của Steve, một sự nồng nhiệt đùa vui hấp háy thế chỗ.

"Ừm... Làm ơn đừng ở trong phòng thí nghiệm của tôi."

---

Trở lại Earth-616: Khó chịu...

"Để tôi đoán nhé. Earth-199999 chứ gì." Tony hóm hỉnh khô khan.

"Nó thực sự bắt đầu khiến tôi bực mình rồi đấy." Reed thừa nhận, một mức độ khinh miệt ấn tượng ẩn hiện trong giọng nói của y. "Chiều không gian của họ đang gửi đi sự truyền động đánh thủng trên toàn bộ Đa vũ trụ và họ vẫn chưa làm gì về điều đó cả!"

"Rồi. Chúng ta sẽ làm gì với nó đây?" Tony kêu lên, đôi mắt dán chặt vào điểm đánh dấu tỏa định vị trí của Earth-199999 trên máy tính của Reed.

Gã đã cảm nhận được một chuyến du hành xuyên chiều không gian trong tương lai của mình rồi đấy.

--------------------------------
(1) "The cat that ate/swallowed the canary" là thành ngữ dùng để miêu tả những ai đang có dáng vẻ thoả mãn, hài lòng với bản thân.

(2) holotables


(3) holoscreens


A/n:

• Vậy, tôi biết rằng Steve không thực sự có mặt trong Marvel Noir... Nhưng tôi không thể cưỡng lại việc tạo ra một phương thức để nhân vật của anh ấy ăn khớp với vũ trụ đó. (David Bond cũng không chính thức xuất hiện ở Noir nhưng tôi nghĩ mình cũng đã mang được nhân vật của anh ấy vào vũ trụ này khá tốt - và vâng, đó thực sự là những gì Xavier được gọi trên Earth-90214).

• Tôi cũng đã tạo ra phiên bản nhân vật Pepper của riêng mình trên Earth-8311 (potto là một con vật có thật - hãy thử tìm nó đi!), Và tôi đã đặt Steppe là họ của Tony vì gã chưa từng có tên chính thức trong vũ trụ này (Tôi nghĩ nó sẽ rất dễ thương hơn nữa hiệu quả cũng độc đáo vì steppe là một loài chuột).

Chương sau sẽ là Earth-199999! Vậy hãy chuẩn bị đi nào!

T/n: Đây là potto

Đây là steppe

Đáng yêu hơm? =)))

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro