× Chương 2: ĐÁNH ĐỔI KÍ ỨC
Trong lòng thành phố Snezhnaya, màn đêm phủ xuống nặng nề, cái lạnh bủa vây tê tái đến từng ngóc ngách. Tuyết rơi trắng xóa, bám vào từng mái nhà, từng bậc thềm, khiến cả thành phố như chìm vào một màu xám lạnh lẽo và vô hồn. Ánh sáng từ những chiếc đèn lồng treo dọc đường chỉ làm nổi bật thêm sự im lặng rùng rợn, một thứ yên tĩnh dường như bị đông cứng cùng với không khí.
Tartaglia bước đi trong bão tuyết, tay ôm chặt Lumine trong vòng tay, khuôn mặt anh sắc lạnh nhưng đôi mắt lại hiện lên sự lo lắng chưa từng có. Mỗi bước chân nặng nề của anh vang lên giữa màn tuyết trắng, hòa cùng tiếng gió rít gào như những lời thầm thì vô thanh của bóng tối. Cảm giác bất an dâng lên trong lòng, nhưng anh không cho phép mình dừng lại, vì sự sống của Lumine đang dần lụi tàn trong vòng tay anh.
Cuối cùng, anh đến trước cổng cung điện của Nữ hoàng Tsaritsa. Các lính gác đứng thành hàng trước lối vào, ánh mắt họ sắc bén, vũ khí trong tay ánh lên vẻ lạnh lùng chết chóc. Không chờ đợi, Tartaglia di chuyển nhanh như cơn gió, hạ gục từng người một với những đòn đánh chính xác và dứt khoát. Anh là Quan Chấp Hành, và không ai có thể ngăn cản anh trong lúc này. Những tên lính ngã xuống trong im lặng, và khi lối vào đã trở nên trống trải, anh tiến vào cung điện, đưa Lumine qua cánh cửa nặng nề.
Không gian bên trong phòng ngai vàng rộng lớn và lạnh lẽo, được chiếu sáng bởi những ngọn đèn ma thuật treo cao trên trần. Ánh sáng xanh nhạt từ chúng tạo ra những dải sáng kỳ lạ, đổ bóng lên ngai vàng cao vút nơi Nữ hoàng Tsaritsa đang ngồi. Bà mặc một bộ váy màu xanh đen, những hoa văn tinh xảo thêu trên đó như đang lấp lánh trong thứ ánh sáng nhợt nhạt, tạo nên một vẻ đẹp uy nghiêm và tàn nhẫn. Tsaritsa nhìn xuống với đôi mắt như băng đá, chẳng có lấy một tia cảm xúc.
Tartaglia quỳ gối trước ngai vàng, đôi tay vẫn giữ chặt Lumine trong vòng tay. Ánh mắt anh tràn ngập sự cầu khẩn, giọng nói anh vang lên giữa căn phòng lạnh lẽo, đầy khẩn cầu: "Nữ hoàng Tsaritsa, xin bà hãy cứu cô ấy... Cô ấy đã hy sinh tất cả để bảo vệ tôi. Tôi không thể... không thể mất cô ấy. Xin bà, hãy cứu sống cô ấy, tôi sẵn sàng làm bất cứ điều gì bà yêu cầu."
Tsaritsa vẫn giữ im lặng, ánh mắt bà từ từ di chuyển từ Tartaglia sang Lumine, như thể đang cân nhắc một điều gì đó. Bà đứng dậy khỏi ngai vàng, từng bước chậm rãi tiến lại gần hai người. Ánh mắt lạnh lẽo của bà lướt qua Lumine - cô gái bất động với hơi thở mong manh, đôi môi nhợt nhạt và làn da trắng nhợt như ánh sáng từ những ngọn đèn ma thuật. Tsaritsa nhìn cô một cách vô cảm, rồi quay lại Tartaglia, ánh mắt bà đầy thách thức.
"Làm sao ta biết rằng ngươi không đến đây chỉ vì sự tự mãn của chính mình, Tartaglia?" bà cất giọng, giọng nói bà như tiếng chuông vang lên lạnh lùng và sắc bén. "Ngươi luôn đam mê sức mạnh, tự cao về bản thân. Có thể ngươi chỉ đến đây để thỏa mãn cái tôi của mình?"
Tartaglia nắm chặt tay, khuôn mặt anh không còn giữ vẻ lạnh lùng thường ngày, mà thay vào đó là sự thành khẩn đến tuyệt vọng. "Xin bà đừng nghi ngờ lòng thành của tôi," anh đáp, giọng nói anh đầy nghiêm túc và chân thành. "Lumine không phải là một người vô nghĩa đối với tôi. Tôi... tôi sẵn sàng đánh đổi tất cả, ngay cả mạng sống của mình, chỉ để cô ấy được sống lại."
Tsaritsa im lặng một lúc, đôi mắt bà như xoáy sâu vào lòng Tartaglia, như thể muốn đọc ra từng ý nghĩ trong tâm trí anh. Rồi, bà hạ thấp tay, vẽ trong không trung một ký tự kỳ lạ bằng ánh sáng lạnh lẽo, từng nét vẽ tỏa ra một luồng khí lạnh. Bà nhìn Tartaglia, giọng nói vang lên, lạnh nhạt và dứt khoát. "Ta có thể cứu cô ấy," bà nói. "Nhưng để đổi lại, ngươi phải trả một cái giá."
Một cơn lạnh sống lưng chạy dọc cơ thể Tartaglia, nhưng anh không ngần ngại, đôi mắt anh vẫn kiên định. "Cái giá gì?" anh hỏi, không hề do dự. "Tôi sẽ trả bất cứ giá nào."
Nụ cười nhạt hiện lên trên khuôn mặt Tsaritsa, một nụ cười vừa tàn nhẫn vừa đầy bí ẩn. "Ký ức," bà nói, giọng bà như lướt qua không khí, lạnh lùng như băng đá. "Cô gái này sẽ được cứu sống, nhưng để đổi lại, ta sẽ lấy đi tất cả ký ức của cả hai về nhau. Các ngươi sẽ trở thành những kẻ xa lạ. Đây là cái giá mà ta yêu cầu."
Tartaglia lặng người, đôi mắt anh mở to trong sự kinh ngạc và nỗi đau dâng trào. "Ký ức?" Anh thầm thì, như thể không tin vào điều mình vừa nghe. "Bà... bà không thể làm vậy. Chúng tôi đã cùng nhau trải qua biết bao nhiêu thứ, chia sẻ những kỷ niệm và tình cảm... Những điều đó rất quan trọng với chúng tôi!"
"Đó là lựa chọn của ngươi," Tsaritsa đáp lại, giọng bà cứng rắn và vô tình. "Nếu ngươi từ chối, cô gái này sẽ chết. Ta không có nhiều kiên nhẫn, và thời gian của cô ấy cũng vậy."
Tartaglia cúi xuống nhìn Lumine trong vòng tay, khuôn mặt cô vẫn nhợt nhạt, hơi thở yếu ớt. Trái tim anh như bị bóp nghẹt, cảm giác như từng ký ức của họ đang dần bị xé rách ngay trước mắt. Một phần trong anh muốn phản đối, muốn từ chối cái giá đó, nhưng nhìn khuôn mặt cô đang dần lịm đi, anh biết mình không còn lựa chọn nào khác. "Nếu đây là cách duy nhất để cứu cô ấy, tôi chấp nhận," anh nói, giọng nghẹn ngào nhưng đầy quyết tâm.
Tsaritsa giơ tay lên, những ký tự ma thuật kỳ lạ xuất hiện xung quanh Lumine, từng đường nét sáng lên, tạo nên một vòng ánh sáng lạnh lẽo bao quanh cô. "Hãy nhớ lấy quyết định của ngươi," bà nói, giọng bà không có chút thương xót. "Ký ức của các ngươi sẽ bị xóa sạch, và cả hai sẽ không bao giờ nhớ đến nhau nữa."
Tartaglia cảm nhận từng đợt đau đớn lạ thường lan tỏa khắp cơ thể khi vòng ma thuật bao phủ lấy Lumine. Từng hình ảnh của anh và cô, từng kỷ niệm, từng cảm xúc, tất cả như tan biến vào hư không, như thể trái tim anh bị xé nát từng chút một. Lumine bắt đầu sáng lên một ánh sáng yếu ớt, làn da cô dần hồi phục chút sắc hồng, hơi thở trở nên đều đặn hơn. Cô từ từ tỉnh dậy, đôi mắt mơ màng mở ra, nhìn quanh với vẻ bối rối, nhưng không thể nhận ra anh.
Khi phép thuật hoàn tất, Tsaritsa quay người, ánh mắt bà lại trở nên lạnh lùng như ban đầu. "Cô gái đã được cứu sống. Giờ đây, cả hai ngươi đã trở thành những kẻ xa lạ."
Tartaglia nhìn Lumine, giờ đây là một người xa lạ hoàn toàn với anh, ký ức về những khoảnh khắc hạnh phúc đã bị xóa bỏ. Nỗi đau dâng lên, tràn ngập và không thể tả nổi, như thể thế giới quanh anh sụp đổ. "Cảm ơn... bà đã cứu cô ấy," anh nói, giọng nghẹn ngào đầy đau khổ.
Tsaritsa không đáp, chỉ gật đầu, rồi ra lệnh cho các lính gác đưa Tartaglia ra ngoài. Khi anh bước đi, một giọng nói lạnh lùng từ bà vang lên, như nhấn mạnh thêm sự chia ly vĩnh viễn. "Hỡi con dân của ta, Tartaglia. Ngươi có nguyện trung thành với ta, nữ hoàng của ngươi, người đã cứu sống người con gái ấy, dù cho ngươi có phải trở thành kẻ không còn ký ức?"
Tartaglia cúi đầu, nước mắt anh rơi lặng lẽ xuống nền tuyết trắng, rồi đáp lại, giọng nói như một lời hứa cuối cùng dành cho Lumine, dù cô sẽ không bao giờ nhớ đến anh nữa. "Vâng, thưa Nữ hoàng. Tôi thề trung thành với người."
______
#chilumi
#hanji
______
× Truyện được đăng tải ở page: ChiLumi-Những mẫu truyện ngắn nhà Hanji
× Lưu ý: • Lấy ideal cmt xin hộ mình ạ
• Truyện có nhiều tình tiết khá giống với các bộ tiểu thuyết ngôn tình khác nên đọc cảm nhận của bạn sao cũng được ạ, ideal viết thì hoàn toàn do Hanji viết🫶 Vui lòng không đem đi đâu hết. Xin cảm ơn.
• Chúc mọi người đọc vui vẻ🐋✨
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro