Chap 123 + 127

Chap 123: Quân Mặc Ảnh, ta thật khó chịu

Cửa vừa mở ra, liền nhìn đến nam nhân mặc áo bào thân dài như ngọc, khuôn mặt lạnh lẽo, khí lạnh quanh thân như muốn đông hai người trong phòng lại thành băng.

Phượng Thiển thiếu chút nữa rơi nước mắt.

Quân Mặc Ảnh, Quân Mặc Ảnh.

Hắn thật sự đến đây.

Không đợi nàng hoàn toàn phản ứng lại, trước mắt hiện lên bóng dáng, giây tiếp theo, Quý Bá Thiên thống khổ kêu rên, bỗng dưng Phượng Thiển được ôm vào trong ngực ấm áp kiên cố.

Cái mũi bị đâm cho vừa chua xót vừa đau, tất cả sợ hãi và ủy khuất tràn về, cuối cùng hóa thành một câu run run: "Quân Mặc Ảnh."

"Thiển Thiển không sợ, trẫm đến đây." Quân Mặc Ảnh gắt gao ôm nàng vào trong ngực, hai tay ôm chặt đến mức muốn bả gãy người nàng.

Quý Bá Thiên bị đánh nằm úp sấp, ngay cả lời Quân Mặc Ảnh nói cũng không có nghe được, quay cuồng hai cái sau không thể đứng lên mà bắt đầu chửi ầm lên: "Tên chó chết nào dám làm, cũng không nhìn xem bổn đại gia là ai, dám phá hư chuyện tốt của bổn đại gia còn nghĩ có mạng sống."

"Tên chó chết" Quân Mặc Ảnh lạnh lùng quét hắn một cái, khóe miệng tràn đầy trào phúng cười, làm cho Quý Bá Thiên cảm nhận một cỗ khí thế khiếp người, giống như chỉ cần thản nhiên liếc mắt một cái như vậy, đã đủ muốn mạng chó của hắn.

"Ảnh Nguyệt, cắt lưỡi cẩu nô tài này cho chó ăn." Quân Mặc Ảnh cắn răng, lạnh lẽo nói: "Nhớ kỹ, đừng giết chết, mang hắn về trong cung."

Cả người Quý Bá Thiên run lên.

Cung, cung, trong cung, đây là người trong hoàng cung đến.

"Vâng." Ảnh Nguyệt nhanh chóng tha Quý Bá Thiên chưa hoàn hồn đi ra ngoài.

Hắn vẫn là lần đầu tiên thấy đế vương phát hỏa lớn như vậy, chỉ sợ giữ lại mệnh của cẩu nô tài này không phải là đế vương nương tay, mà là muốn cho đầu heo này chỉ ra người đứng phía sau màn.

Hắn tin tưởng, tất cả mọi người có liên quan đến chuyện này, một người cũng không trốn thoát.

Lúc bước ra cửa phòng, hắn còn săn sóc đóng cửa thay đế vương.

Có lẽ lúc này đế vương thật sự lo lắng, ngay cả hắn đều nhìn ra được Thiển Phi nương nương trúng mị dược, đế vương lại.....

Ai.

Cửa phòng đóng chặt, trong phòng chỉ còn lại hai người.

"Thiển Thiển."

Hơi thở ấm áp phả vào mặt Phượng Thiển, không đợi Quân Mặc Ảnh nói tiếp, tia lý trí cuối cùng trong đầu Phượng Thiển đứt.

Vừa rồi ở trước mặt đầu heo kia có thể nhẫn, phải nhẫn, bởi vì nàng chết cũng không muốn bị đầu heo kia ăn.

Nhưng một khi ở trước mặt người mình tín nhiệm, tường thành chống đỡ trong lòng dỡ xuống, cảnh giác thiếu, nhịn nửa ngày bản năng cũng không thể ức chế phun ra, rửa sạch chút lý trí và kháng cự còn sót lại của nàng.

"Quân Mặc Ảnh, ta thật khó chịu, thật khó chịu." Phượng Thiển cố hướng đến cổ hắn, giống như chỉ cần tới gần hắn, gần chút nữa, khó nhịn khô nóng trên người sẽ rút đi.

Nam nhân này chính là cái làm ổn định nhiệt độ, lành lạnh thoải mái.

Phượng Thiển cứ như vậy nâng khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn hắn, ánh mắt đầy sương mù, mơ màng nhìn hắn.

Quân Mặc Ảnh ngạc nhiên.

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của nàng, cảm nhận được trên người nàng nóng khác thường, rốt cục phản ứng lại có chuyện gì.

Chết tiệt?!

Trong lòng Quân Mặc Ảnh muốn bầm thây vạn đoạn đầu heo kia, ý niệm trong đầu lại mạnh hơn hai lần.

Hắn không dám nghĩ tới, nếu hắn đến chậm một bước.

Nhưng cũng không chấp nhận được hắn nghĩ nhiều, thân thể mềm mại trong lòng liên tiếp cọ sát vào người hắn, dễ dàng liền khơi mào lửa nóng của hắn.

"Nóng quá Quân Mặc Ảnh, nóng quá!!!"

Mắt Quân Mặc Ảnh tối sầm lại, hô hấp cũng gấp gáp hơn vài phần, tiếng nói trầm thấp: "Thiển Thiển ngoan, đừng sợ, trẫm ở trong này."

Lời còn chưa dứt, Phượng Thiển liền cảm nhận được trên mặt bị người hôn xuống, thân thể càng tiến sát vào người nam nhân hơn.

Nhưng là không đủ, không đủ.

Trong đầu nàng đã chỗ trống, chỉ còn lại duy nhất ý niệm muốn càng nhiều, càng nhiều càng tốt.

Phượng Thiển gắt gao bấu chặt thân nam nhân, vươn đầu lưỡi tiến vào sâu trong khoang miệng nam nhân. Nàng khó có khi chủ động không khác gì như đổ thêm dầu vào lửa.

Tâm Quân Mặc Ảnh rung động, dùng một tay mạnh mẽ ôm lấy nàng, đi nhanh đến bên bên giường.

( các nàng mong thịt đã có thịt >< )

----------------------------------------------------------------------------------------

Chap 124: Lúc ấy Thiển Thiển không nói như vậy

Lúc Phượng Thiển tỉnh lại, toàn thân xương cốt đều như là vỡ nát, vừa động một cái cả người đều đau xót khó nói.

Trong phòng tản ra hơi thở nồng đậm lúc làm tình, nàng dại ra vài giây, ý thức đều ngừng lại, nhất thời cả khuôn mặt đỏ bừng.

Vừa rồi tại đây trong phòng này.

Ôi mẹ ơi!!!

"Thiển Thiển thẹn thùng sao?"

Bên tai đột nhiên vang lên giọng nói khiến Phượng Thiển hoảng sợ, vừa quay đầu thấy, chỉ thấy một nam nhân nằm ở bên cạnh, dáng người hoàn mỹ, làn da vô cùng mịn màng.

Khụ!

Phượng Thiển cảm thấy mình rất lưu manh.

A a a, nàng là một mỹ nhân trầm tĩnh, sao lại biến thành như bây giờ?

"Mới không phải xấu hổ." Phượng Thiển tức giận nói.

Thân thể cũng động theo động tác của nàng, mới vừa còn không có nhận thấy được cảm giác hạ thể đau đớn nhất thời đánh úp lại, so với vừa rồi thân thể đau xót mà nói, quả thực là chỉ có hơn chớ không kém, đau đến mức nàng kêu to một tiếng, nhe răng trợn mắt.

Trong lòng Quân Mặc Ảnh căng thẳng, lập tức hỏi: "Làm sao vậy?"

"Đau!"

Hốc mắt Phượng Thiển đầy nước mắt, điềm đạm đáng yêu trừng mắt hắn: "Còn không phải tại ngươi, ngươi gạt ta vì cái gì lớn như vậy ngươi nói chỉ một chút, nhân khuông nhân dạng, gặp quỷ."

Câu nói kế tiếp, tất cả đều bị Phượng Thiển nuốt trở lại trong bụng.

A a a, thật sự không phải nàng không nói, mà là ánh mắt nam nhân này rất khủng bố.

Giống như chỉ cần nàng không nuốt lời nói trở lại, nam nhân này sẽ trực tiếp nuốt nàng.

Quân Mặc Ảnh vừa tức giận vừa buồn cười, vật nhỏ không mặt mũi không da này, ngày thường không cái đứng đắn cũng thôi, loại thời điểm này thế nhưng còn có thể nói ra như vậy.

Quả nhiên là ăn xong nàng.....

"Không phải lúc ấy Thiển Thiển nói như vậy sao?" Quân Mặc Ảnh nhướng mày, khóe miệng tà mị tươi cười.

"Lúc ấy là ai cầm lấy trẫm không chịu buông tay, là ai khó dằn nổi để trẫm nhanh vào, là ai?"

"A a a, Quân Mặc Ảnh ngươi là hỗn đản, không cho nói, không cho nói." Phượng Thiển nhất thời cũng quản không được hiện trạng của mình, cố nén thân thể đau xót bịt miệng nam nhân lại, cùng hắn mắt to trừng đôi mắt nhỏ.

Tên hỗn đản này, lưu manh.

Lấy võ công Quân Mặc Ảnh, nếu muốn đẩy ra nàng vô cùng dễ dàng, nhưng vẻ mặt hắn sủng nịch nhìn nàng, từ động tác của nàng, không có chút trách cứ.

Chính là giây tiếp theo, Quân Mặc Ảnh nhíu mày lại, khóe miệng cứng đờ.

Phượng Thiển bị mặt hắn đột nhiên thay đổi sợ tới mức ngẩn người, nghĩ đến hắn tức giận, nhất thời có chút không biết làm sao, mờ mịt nhìn hắn.

"Vết thương trên tay là như thế nào?" Quân Mặc Ảnh nhíu mi tâm nói.

Nếu không phải vật nhỏ này vẫn đang trêu chọc hắn, hai tay vẫn để trên cổ hắn, hắn cũng không biết đến hiện tại mới chú ý tới. Trong lòng Quân Mặc Ảnh hiện lên một tia bực mình không hiểu được, cho dù hắn không chú ý, vật nhỏ này cũng không biết đau, không nói sao?

"Hả?!" Phượng Thiển ngây người một lát, lúc này mới nhớ tới vừa rồi làm cánh tay mình bị thương.

Nhưng mà chỉ là chút tổn thương, nếu nam nhân này không nói nàng cũng quên mất.

"Hắc hắc, không có việc gì, chút vết thương nhỏ thôi, ta dùng cây trâm đâm một chút, vừa rồi lúc đầu heo kia muốn tới gần ta, ta liền nói với hắn, cây trâm này có độc, nếu hắn dám hiếp ta, khẳng định ngày mai để người nhà hắn đến nhặt xác cho hắn."

Nói xong, nàng còn như tranh công nhìn Quân Mặc Ảnh, trừng mắt nhìn hỏi: "Thế nào, có phải ta rất thông minh không?"

------------------------------------------------------------------------------------------

Chap 125: Không có cái gì, chỉ là tin tưởng hắn

Phượng Thiển đợi thật lâu cũng không đợi được đáp án, lại chỉ thấy nam nhân hé ra khuôn mặt tối đen nhìn chằm chằm nàng, chợt xoay người ngồi dậy.

Rõ ràng hai người đều không mặc gì, hắn lại như là người thuộc thời đại trước khi nhân loại ăn vụng trái cấm, không hề có khái niệm với từ "Xích lõa" này, quả thực là... Quang minh chính đại đùa giỡn!

Không đợi Phượng Thiển biểu đạt bất mãn của mình, bỗng dưng bị hắn lôi kéo ngồi dậy, một đầu chui vào trong long hắn.

"Không đầu óc ngu ngốc!" Quân Mặc Ảnh thấp giọng răn dạy, giọng điệu cũng là đau lòng thật sự.

Vật nhỏ, tùy tiện liền tổn thương mình, thế nhưng còn cảm thấy đây là chuyện quang vinh vĩ đại sao?

"Nàng không nghĩ tới biện pháp khác sao?" Hắn cầm tay Phượng Thiển đặt ở trước mắt, môi mỏng mím chặt lại thành đường thẳng: "Nếu nàng làm mình bị thương, hắn vẫn không chịu buông tha nàng, vậy không phải tổn thương này phí hoài rồi sao?"

Nghe xong hắn nói, kinh ngạc lúc trước hoàn toàn tan thành mây khói, trong lòng ấm áp vui vẻ. Nàng liếm môi, cười tủm tỉm đẩy tay hắn ra, lại mạnh mẽ nhào vào người hắn.

Quân Mặc Ảnh khiếp sợ thân thể cứng đờ, mắt thấy thân thể mềm nhũn của nàng nhào vào trong lòng, hai luống thịt mềm mại trước ngực liền như vậy cọ trên người hắn, hai tay ôm cổ hắn, liên tiếp cười khanh khách vui vẻ bên tai hắn.

Cỗ nóng rực dưới hạ phúc xông thẳng lên óc.

"Nhưng không phải ngươi đến đây sao? Tổn thương này của ta không phải không phí hoài sao? Này đã nói lên ta cá đúng, quả thật tên đầu heo kia nhát gan sợ chết, ngươi cũng đến cứu ta, đúng không?"

Nàng gằn từng tiếng chậm rãi nói xong, Quân Mặc Ảnh hít sâu một hơi, bắt buộc mình xem nhẹ vật nhỏ vô ý trêu chọc, hắn biết, nếu lại làm một lần, khẳng định nàng không chịu nổi.

"Là trẫm đã tới chậm." Hắn thở dài, ôm lấy nàng, nắm cái tay bị thương của nàng, khẽ hôn lên tóc mai nàng.

"Trẫm không bảo vệ nàng tốt, là trẫm không tốt."

Vành tai và tóc mai chạm vào nhau, lưu luyến triền miên.

Cứ việc hai người đều xích lõa, giờ phút này không khí lại không có chút kịch liệt dục vọng nào, chỉ có nồng đậm ấm áp, ấm áp, ôn nhu.

"Còn nói ta ngốc, ngươi mới ngốc! Đây có quan hệ gì với ngươi đâu?" Phượng Thiển buồn bực nói: "Ta rõ ràng ở trong hoàng cung, ai cũng không nghĩ đến có người dám to gan lớn mật bắt cóc ta như thế!"

Quân Mặc Ảnh nhẹ nhàng "Ừ" một tiếng, cũng không so đo với nàng.

"Thiển Thiển yên tâm, trẫm sẽ không để nàng nhận không ủy khuất này, cũng sẽ không bỏ qua cho bất kỳ ai trong bọn họ, tuyệt đối không!"

Phượng Thiển kinh ngạc nhìn hắn: "Ngươi biết là ai sao?"

Nhưng mà nàng liền suy nghĩ cẩn thận, nếu nam nhân này không điều tra rõ ràng, sao có khả năng đúng lúc đuổi tới cứu nàng?

"Quý Phán Hi." Nhắc tới tên này, bỗng dưng mặt Quân Mặc Ảnh lạnh lại: "Trẫm nhất định sẽ làm nàng trả giá đại giới!"

Từng chữ một, giận dữ cực độ.

Phượng Thiển nằm trong ngực hắn, một câu cũng không nói, nàng vốn nghĩ ra mấy trăm loại phương pháp chỉnh chết mụ la sát kia, nhưng nghe Quân Mặc Ảnh nói như vậy, nàng chỉ biết mình không cần làm gì, bởi vì hắn nhất định sẽ giúp nàng báo thù.

Không có gì cả, chỉ là tin tưởng hắn.

Cảm giác kỳ diệu cỡ nào, ở lúc gặp nguy hiểm, người đầu tiên nàng nghĩ đến là hắn. Ngày thường nói không tin hắn, nhưng trong lòng nàng, nam nhân này cũng là người duy nhất hiện tại nàng tin tưởng.

"Ta biết, ta biết bọn họ đều đã trả giá đại giới." Giọng nói Phượng Thiển mềm mại, nói: "Cho nên ngươi không cần làm thêm cái gì nữa, được không?"

"Được..."

Đương nhiên Quân Mặc Ảnh hiểu được ý của nàng, từ trước hắn liền là như thế này, rất khó vì một việc động chữ tình, bởi vì hắn cảm thấy không đáng, không cần thiết.

Chỉ cần tay cầm quyền sinh sát, trên cao bễ nghễ nhìn xuống mọi người, làm sao đáng giá vì ai mà hắn tức giận?

Nhưng hiện tại hắn mới biết được, có một số việc, không phải hắn có thể khống chế.

Ít nhất khi hắn biết bọn họ bắt vật nhỏ của hắn, biết bọn họ hạ mị dược với nàng, biết nàng vì thế mà chịu tổn thương, trong lòng tràn đầy lửa giận mà ngay cả chính hắn cũng không khắc chế được.

Ai.

----------------------------------------------------------------------------------------

Chap 126: Đều mệt thành như vậy

Tất cả y phục của Phượng Thiển đều bị Quân Mặc Ảnh xé hỏng rồi, mà ngay cả trên áo choàng của Quân Mặc Ảnh cũng dính nhiều dấu vết, vì thế lúc bọn họ muốn hồi cung, mới phát hiện hai người như bây giờ không thể có cách ra cửa.

Trong khi Phượng Thiển đỏ mặt nhìn chằm chằm, Quân Mặc Ảnh lại câu môi, giống như rất là sung sướng mặc trung y đi tới cửa, phân phó Ảnh Nguyệt đi mua hai bộ quần áo.

Ngay từ đầu Ảnh Nguyệt đã nhìn ra Phượng Thiển trúng mị dược, tự nhiên cũng biết hai người ở trong phòng lâu như vậy làm chuyện gì, giờ phút này nhìn dáng vẻ đế vương như vậy đi ra, tuy rằng ở bên ngoài vẫn là mặt không đổi sắc, trong lòng lại hiện lên một tia vui vẻ nho nhỏ.

"Có thuốc trị thương không?" Ngay lúc Ảnh Nguyệt xoay người chuẩn bị rời đi, Quân Mặc Ảnh lại hỏi.

Ảnh Nguyệt ngẩn người, không phản ứng kịp.

Thẳng đến khi Quân Mặc Ảnh nhíu mi, không kiên nhẫn nói lại một lần: "Thuốc trị thương." Hắn mới lấy ra một cái bình nhỏ từ trong ngực, nhưng cũng là ném qua, sau đó cúi đầu chạy nhanh.

Hoàng Thượng quá hung mãnh....

Hoàng Thượng quá hung mãnh....

Trong thời gian Quân Mặc Ảnh trở về bôi dược cho Phượng Thiển, Ảnh Nguyệt cũng mua xong quần áo trở lại.

Phượng Thiển mệt không muốn động, miễn cưỡng nằm ở đằng kia, ánh mắt nhìn chằm chằm phía đầu giường, dáng vẻ từ ngoài vào trong là một bộ * dục quá độ.

Quân Mặc Ảnh cười mắng một tiếng, cam chịu số phận đi qua, muốn lôi nàng từ trong chăn đi ra, ai ngờ đột nhiên Phượng Thiển lại lôi chăn lại, cả người chui vào bên trong.

"Vật nhỏ, nàng làm gì vậy?" Quân Mặc Ảnh sửng sốt hỏi.

Dừng một chút, trong mắt hiện lên một tia hiểu rõ, lại cố ý nói: "Trẫm cũng không phải chưa thấy qua, hiện tại Thiển Thiển mới nhớ phải giấu đi, không phải đã quá muộn rồi hay sao?"

"...."

Cái chăn chận rãi kéo xuống hai phân, lộ ra một khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng như tôm nấu chín, Phượng Thiển vừa thẹn vừa giận trợn mắt nhìn hắn.

"Lấy ra, tự ta mặc!" Nàng tức giận vươn tay ra.

Cùng cảnh tượng, để cho Quân Mặc Ảnh nhớ lại lần đó vật nhỏ bị Quý Phán Tư khi dễ, y phục ẩm ướt, cũng là lõa thể như cái trứng chim bị bóc sạch vỏ chôn ở trong chăn, suýt nữa bị hắn nhìn thấy hết.

Nghĩ đến đây, khóe miệng Quân Mặc Ảnh từ từ nhếch lên, trong con ngươi đen tuyền xuất hiện vài tia sáng diêm dúa lẳng lơ.

"Thiển Thiển đã mệt đến như vậy rồi, vẫn nên để trẫm đến giúp. Nếu không lát nữa ngay cả mặc bộ y phục cũng không xong, không phải sẽ càng dọa người hơn sao?"

Nhìn một cái dáng vẻ suy tư của nàng!

Phượng Thiển liền tức điên: "Vậy có phải ta nên nói một tiếng cảm ơn ngươi không?"

"Vậy cũng không cần." Quân Mặc Ảnh lôi nàng từ trong chăn ra, khóe miệng thành hình vòng cung, sợ nàng bị lạnh, liền ôm thân thể trơn bóng của nàng vào trong ngực.

"Dù sao Thiển Thiển biến thành như vậy cũng bởi vì trẫm, cho nên trẫm không tính toán với nàng."

Nói xong, hắn dùng một tay cố định vật nhỏ đang giãy dụa trong lòng, một tay cầm y phục vội vàng mặc vào cho nàng.

Thật mất mặt.

Phượng Thiển bất mãn xoay ngang xoay dọc, lại nghe nam nhân trầm giọng nói: "Còn dám lộn xộn, trẫm liền đổi phương pháp để nàng không động được!"

Nằm máng.

Phượng Thiển rơi lệ, không động được? Hoàng Thượng, đây là tiết tấu một đêm mười bảy lần sao?!

Nàng u buốn nhìn trời, đánh phải ngoan ngoãn dựa vào trong lòng hắn để hắn tùy ý mặc y phục chỉnh tề cho nàng, lại vẫn bị hắn ăn đậu hũ hai lần.

Rất không dễ dàng thu thập mọi thứ xong xuôi, Phượng Thiển lại xảy ra vấn đề.

Hai chân vừa mới chạm đất, liền lập tức nhũn ra ngã xuống, may mắn Quân Mặc Ảnh ở bên cạnh nàng, nếu không chắc chắn nàng phải ngã xuống đất rồi.

Vừa rồi chỉ cảm thấy đau nhức, hiện tại ngay cả đường cũng không đi được rồi! Phượng Thiển yên lặng hít mũi, không nói gì tức giận nhìn về phía nam nhân: "Ngươi nói làm sao đi bây giờ?"

------------------------------------------------------------------------------------------

Chap 127: Hoàng thượng đối với nương nương thật tốt!

"Còn có thể làm sao bây giờ" Quân Mặc Ảnh nhíu mày: "Trẫm gây ra chuyện, đương nhiên trẫm phụ trách."

Nói xong cũng không chờ Phượng Thiển phản ứng lại, một tay đặt sau lưng nàng, một tay xuyên qua đầu gối nàng, ôm nàng lên.

Từng bước một, Quân Mặc Ảnh đi cũng không mau, Phượng Thiển dựa vào trong ngực hắn, không có chút lắc lư, có chính là an tâm và thoải mái.

Ảnh Nguyệt mướn xe ngựa đã chờ ở bên ngoài, nhưng Quân Mặc Ảnh trực tiếp không nhìn, ôm Phượng Thiển một đường đi về phía hoàng cung.

Ảnh Nguyệt ngạc nhiên theo sau lưng hắn, vạn phần khó hiểu, vì cái gì không ngồi xe ngựa.

Chẳng lẽ đây là tình thú trong truyền thuyết.

Đương nhiên không phải vì Quân Mặc Ảnh gặp quỷ tình thú gì, hắn chỉ không đành lòng nhìn Phượng Thiển vất vả. Vật nhỏ vốn non mềm, dùng lời của nàng mà nói, hiện tại xương cốt của nàng đều đã rã rời, làm sao còn có thể để nàng ngồi ở trong xe ngựa xóc nảy về cung?

Nếu hắn bỏ được, từ lúc đi nam tuần đã lau khô ăn sạch vật nhỏ rồi, cũng không nhẫn đến bây giờ.

Rất nhiều thị vệ giữ cửa cung không may mắn nhìn thấy thánh nhan, cho nên nhìn thấy một nam nhân khí chất văn hoa ôm một nữ nhân đi về phía này, thiếu chút nữa liền cản người lại, may mà còn có Ảnh Nguyệt đi sau đế vương.

Bọn thị vệ đều chào, cũng là đối với Ảnh Nguyệt.

Ảnh Nguyệt thiếu chút nữa bị bọn họ hù chết, chạy nhanh cất cao tiếng nói hô một tiếng: "Hoàng Thượng, Quý Bá Thiên đã mang về trong cung, giờ phút này đang quỳ gối ở trước Ngự Thư Phòng chờ xử lý."

Bước chân Quân Mặc Ảnh không tạm dừng: "Mang đến điện Thừa Đức. Còn có Hi phi và cẩu nô tài phòng nước kia, cũng mang qua!"

Thẳng đến khi bóng dáng đế vương rời tầm mắt, bọn thị vệ mới phản ứng lại, một đám sợ tới mức mặt mũi trắng bệch.

Quân Mặc Ảnh không trực tiếp đi điện Thừa Đức, trước tiên mang Phượng Thiển về cung Phượng Ương.

Dọc theo đường đi cung nhân gặp phải đều bị kinh ngạc, thầm nghĩ quả nhiên Thiển phi nương nương được sủng ái, tốc độ tấn vị nhanh hơn người khác không nói, đế vương đối xử với nàng lại không giống người thường. Nhìn một cái, ngày xưa chưa từng thấy đế vương ôm một chủ tử nào trong hậu cung chạy loạn ở bên ngoài.

Nếu Phượng Thiển biết bọn họ nghĩ cái gì, kiểu gì cũng phải bị tức chết.

Cái này gọi là chạy loạn? Chạy loạn?!

Rõ ràng chính là thể xác và tinh thần nàng bị thương, không có sức để đi có được không?

"Ngươi thật sự không cho ta đi với ngươi sao?" Phượng Thiển bị ôm về cung hượng Ương Cung, thấy Quân Mặc Ảnh phải đi, vội vàng kéo tay áo bào của hắn, tội nghiệp nói: "Nếu không phải vì ngươi muốn thiên vị nàng, cho nên không thể để ta đi cùng đúng không?"

Đông Dương và Lưu Nguyệt đi theo tiến vào, nghe xong nàng nói, nhất thời bị dọa nhảy dựng.

Sao nương nương có thể nói chuyện với Hoàng Thượng như vậy!

"Quỷ này nọ!" Quân Mặc Ảnh bất đắc dĩ đẩy đầu nàng, tay kia thì lại đỡ sau lưng nàng: "Không phải mệt mỏi sao, đi loại địa phương đó làm gì?"

Phượng Thiển không biết, điện Thừa Đức là nơi chuyên môn xử trí người trong cung phạm sai lầm.

Từ lúc Quân Mặc Ảnh nói ra ba chữ này, kỳ thật cũng đã ban án tử hình cho Hi phi và người liên quan.

"Trẫm nói qua, nhất định sẽ cho nàng một công đạo." Vừa dứt lời, đột nhiên lại nhéo mặt nàng một cái: "Nàng không thể tin tưởng trẫm một lần sao?"

"Được rồi, tin ngươi tin ngươi, mau đi đi ta thật sự mệt mỏi, trước ngủ một giấc, chờ ngươi trở về dùng bữa tối được không?"

Nàng không phải nói có lệ, là tin tưởng thật.

Vừa rồi nói sợ hắn thiên vị Hi phi, giống như là.... Ừm, một loại cảm giác kỳ quái, hình như là giống mình làm nũng với người yêu.

Người yêu?!

Phượng Thiển bị mình dùng từ làm cho hoảng sợ.

"Ngoan ngoãn chờ trẫm trở về." Quân Mặc Ảnh không nhận thấy nàng khác thường, gật đầu, phân phó Đông Dương Lưu Nguyệt chiếu cố nàng thật tốt, lúc này mới cất bước rời đi.

"Hoàng Thượng đối với nương nương thật tốt!" Nhìn theo đế vương rời khỏi, Lưu Nguyệt không khỏi hâm mộ sợ hãi than một tiếng.




Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro