Chap 128: Chỉ sợ Hi Phi khó thoát được kiếp này
Trên bầu trời đột nhiên có tuyết rơi, từng cái to như lông vũ trắng xóa bay lả tả xuống.
Trước điện Thừa Đức điện, rộn ràng nhốn nháo vây quanh một đám người.
Không chỉ có Quý Bá Thiên và Hi phi là hai đương sự ở đây, cung nhân các cung các điện cũng chia ra đứng xung quanh, còn về chủ tử của bọn họ, đế vương cũng không hạ lệnh bắt các nàng nhất định đến. Nhưng ai cũng biết, nhóm nô tài chính là người truyền lời trong cung, một khi có tin tức gì truyền vào lỗ tai bọn họ, chủ tử của bọn họ không có khả năng không biết.
Hi phi bị thị vệ áp quỳ xuống, sắc mặt đỏ bừng, trong mắt còn toát ra một chút cừu hận mà tàn nhẫn.
Bởi vì không ngừng giãy dụa, quần áo và tóc của nàng đều rối loạn, trên người dính không ít bông tuyết và cỏ dại, làm sao còn có dáng vẻ cao cao tại thượng ngày thường, rõ ràng là mười phần bẩn uế không chịu nổi, chọc người ghét, thoạt nhìn thậm chí còn không bằng cung nữ kia.
Mà ở bên cạnh nàng, Quý Bá Thiên lại giống như chó nhà có tang, răng cửa bị đánh rớt, đầu lưỡi bị cắt, miệng đầy máu. Dưới trời rét lạnh, hắn lại chỉ mặc một kiện áo trong mỏng manh, trên người nhìn như hoàn hảo không tổn hao gì, không đứt tay cũng không đứt chân, nhưng dưới thân máu tươi nhiễm đỏ nền tuyết trắng xóa.
Cứ như vậy quỳ trong trời gió lạnh đầy tuyết, cả người Quý Bá Thiên run không ngừng, cũng không biết là đau hay là lạnh. Miệng còn thường phát ra tiếng kêu rên nức nở thống khổ.
Cung nhân đứng một bên vây xem bị dáng vẻ hai người làm sợ tới mức không dám phát ra một tiếng động nhỏ, nơm nớp lo sợ nín thở, hoàn toàn không rõ chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng một ít lão nhân trong cung đều biết, đế vương đăng cơ mấy năm nay, còn chưa từng dùng hình phạt quá nặng với ai ở điện Thừa Đức như vậy, càng miễn bàn là tự mình giam hình.
Hôm nay, rốt cuộc Hi phi gây ra chuyện gì, thế nhưng khiến đế vương giận dữ như thế?!
Mọi người không khỏi lại nghĩ tới chuyện ban ngày một đoàn thị vệ lục soát cung tìm người, hình như là bởi vì Thiển phi nương nương mất tích.
Chẳng lẽ nói, đầu sỏ gây nên chính là Hi phi!
Trời ạ!
Nếu quả thực là như thế, chỉ sợ Hi phi khó thoát khỏi kiếp nạn này.
"Quý Phán Hi, ngươi cũng biết tội chưa?"
Mọi người ở đây đoán đồng phạm không ngừng, bỗng dưng đế vương mở miệng, tiếng nói lạnh nhạt thậm chí còn rét thấu xương hơn thời tiết tháng chạp lạnh lẽo, khiến mọi người đông lạnh rùng mình một cái.
Ngay cả Hi phi hắn cũng không kêu, trực tiếp gọi "Quý Phán Hi".
Tuy rằng vốn là tên của Hi phi, nhưng ai cũng biết, sự khác nhau quá lớn trong đó.
"Bẩm Hoàng Thượng, nô tì không biết cả ngày nô tì ở trong cung của mình, im lặng, giữ khuôn phép, lại không biết làm sao nô tì lại đắc tội Hoàng Thượng, mà ngay cả nô tài đều có thể tùy tiện bất kính với nô tì."
Hi phi hận.
Hận vận khí của tiểu tiện nhân Phượng Thiển kia tốt như thế, càng hận Hoàng Thượng bất công, không giữ cho nàng chút mặt mũi nào.
Tốt xấu gì nàng cũng là một phi tử, cho dù phạm phải tội không thể tha thứ, nhiều nhất cũng chỉ là một ly rượu độc, ba thước vải trắng. Nhưng Hoàng Thượng lại làm cho nàng mất hết mặt mũi trước mặt nhiều người như vậy, khó coi đến cực điểm.
"Im lặng, giữ khuôn phép" Quân Mặc Ảnh không rõ ý tứ lặp lại lời của nàng một lần, cùng với một tiếng cười lạnh, trầm giọng quát khẽ: "Ngươi cho là trẫm để người mang ngươi tới nơi này, là vì thẩm vấn ngươi sao?"
Mọi người đều kinh ngạc, không rõ chuyện gì.
Thân thể Hi phi cứng lại, ngay cả giãy dụa cũng đã quên.
"Cẩu nô tài thông đồng với ngươi mang Thiển phi ra cung ở trong này, Quý Bá Thiên nghe ngươi phân phó bố trí Thiển phi vào chỗ chết cũng ở đây, bọn họ đều là người ngươi sai khiến xuống tay với Thiển phi, chẳng lẽ ngươi cho là, trẫm còn có thể cho ngươi một cơ hội nói sạo sao?"
Nói xong lời cuối cùng, trong khẩu khí đế vương đã mang theo một cỗ tức giận nghiến răng nghiến lợi.
------------------------------------------------------------------------------------------
Chap 129: Tiền mất tật mang
Chỉ cần nghĩ lại vật nhỏ mất tích vài canh giờ, nhớ tới nàng trúng mị dược suýt nữa khó giữ được danh dự, nhớ tới nàng vì không để bị làm nhục mà không tiếc thương tổn thân thể của chính mình, hắn liền hận không thể bóp chết Quý Phán Hi.
"Không, nô tì không có?"
Hi phi hồi hồn lại, kinh ngạc thân mình run lên.
"Hoàng Thượng, ngài không thể chỉ tin lời bọn họ nói liền định tội nô tì được, sao nô tì có thể làm ra chuyện như vậy, nô tì và Thiển phi cùng bồi bên ngài đi nam tuần, tuy nói lúc đầu có nổi lên tranh chấp, nhưng sau đó dều tốt cả, nô tì coi nàng thành muội muội của mình mà Hoàng Thượng, sao nô tì có khả năng sẽ đi hại chính muội muội của mình đâu?"
"Muội muội?!" Quân Mặc Ảnh lạnh lùng hừ một cái, thần sắc tràn đầy khinh miệt: "Quý Phán Hi, ngươi thật nghĩ ngay cả chút kỹ xảo nhỏ này của ngươi trẫm cũng không nhìn ra sao?"
Hắn phất tay áo một cái, ánh mắt sắc bén bắn thẳng về phía Quý Bá Thiên đang quỳ: "Có phải Quý Phán Hi giao Thiển Phi cho ngươi, để ngươi làm hại nàng hay không?"
Tuy đầu lưỡi của Quý Bá Thiên bị cắt, nhưng hắn vẫn vừa chảy nước mắt nước mũi, vừa liều mạng gật đầu, sợ chính mình nói sai một câu, sẽ lọt vào hình phạt nặng hơn.
"Ngươi nói bậy." Hi phi tức giận đến mức muốn ngất xỉu.
Nàng sớm biết rằng đường đệ này háo sắc, nhưng không nghĩ tới sẽ háo sắc đến mức như vậy, thế nhưng vì sắc đẹp phá hư chuyện tốt của nàng.
Nếu hắn có thể nghe lời của nàng sớm một chút xuống tay tiểu tiện nhân kia, nếu lúc Hoàng Thượng đến không tìm được tiểu tiện nhân kia, mọi việc sẽ không biến thành như bây giờ, nàng cũng không phải chịu tội như hiện tại.
Cho dù cuối cùng điều tra ra là nàng thì như thế nào ít nhất nàng đã trừ bỏ tiểu tiện nhân kia, sẽ không giống như bây giờ tiền mất tật mang.
Nghĩ chút, Hi phi khó khăn liếc mắt nhìn Quý Bá Thiên một cái, không cần nghĩ tới cũng biết, đường đệ này của nàng định mơ ước sắc đẹp của tiểu tiện nhân kia. Hiện tại không xong, ngay cả bản thân hắn cũng phải bồi vào.
Xứng đáng chết.
Quân Mặc Ảnh không để ý nàng, chỉ vào cung nhân phòng nước kia quát lạnh: "Cẩu nô tài, nói, ngươi phạm phải tội gì?"
Tiểu thái giám lập tức hoảng sợ, sợ tới mức đầu cũng không dám ngẩng lên: "Hoàng Thượng tha mạng, Hoàng Thượng tha mạng."
Hắn gằn giọng nói: "Không liên quan đến nô tài, là Hi phi nương nương nói, nếu nô tài không giúp nàng mang Thiển phi nương nương ra cung, nàng sẽ lấy mạng nhỏ của nô tài. Hoàng Thượng, nô tài chỉ là một thái giám nho nhỏ, nô tài cũng không có cách nào, không không phải nô tài bị ma quỷ ám ảnh, đều là lỗi của nô tài cầu Hoàng Thượng tha mạng."
"Quả thật là bị ma quỷ ám ảnh!" Không chờ hắn nói xong, Quân Mặc Ảnh liền lớn tiếng cắt lời hắn nói.
"So sánh với Thiển phi, ngươi xem như vì tự bảo vệ mình liền dám xuống tay với phi tử của trẫm, trẫm nhìn ngươi là ngại mệnh quá dài rồi."
"Nô tài đáng chết, nô tài đáng chết, cầu Hoàng Thượng tha mạng. "
Tiểu thái giám liên tiếp dập đầu, từng cái một đều rất mạnh, không có nửa điểm gian dối. Tuy cách lớp tuyết mỏng manh, vẫn có thể nghe được tiếng cái trán đập trên đất "Thùng thùng đông". Nhưng đế vương không liếc mắt nhìn hắn một cái.
Thị vệ mạnh mẽ ấn đầu hắn xuống, ngăn miệng, rốt cuộc không kêu ra nửa câu.
"Không, hắn nói xấu nô tì!" Mặt Hi phi trắng bệch, liều mạng lắc đầu.
"Hoàng Thượng, bọn họ đều nói xấu nô tì, không phải người cung Phượng Ương đều thấy sao, mang Thiển phi đi là một tiểu thái giám, sao lại nói thành nô tì, nô tì là vô tội... Hoàng Thượng, van cầu ngài, ngài tin tưởng nô tì đi."
-----------------------------------------------------------------------------------------
Chap 130: Ngài giết ta đi
Quân Mặc Ảnh cười một tiếng: "Quý Phán Hi, ngươi cho là chỉ có ngươi biết chuyện mặt nạ da người này sao? Có phải muốn trẫm kể lại tường tận ngươi trộm bộ y phục thái giám này như thế nào cho ngươi nghe không, ngươi mới có thể câm miệng?"
Cả người Hi phi chấn động, lời nói dối liền như vậy tắc lại trong miệng.
"Trẫm đã nói qua, hôm nay gọi các ngươi tới nơi này không phải vì thẩm tra tội trạng các ngươi!"
Quân Mặc Ảnh thu hồi tầm mắt trên người ba người này, ánh mắt lạnh lẽo đảo qua mọi người ở đây: "Mà là muốn cho những người khác trong cung coi đây là gương, nhìn xem sau này còn có cẩu nô tài nào dám không coi trẫm vào đâu giả thần giả quỷ hay không!"
Long bào màu vàng bay lên, trong màn tuyết rơi lất phất phá lệ đập vào mắt.
"Người tới, kéo Quý Bá Thiên và cẩu nô tài này tha ra ngoài, chặt hai tay bọn họ, sau đó chém!" Hắn nhíu mi tâm lại, mắt phượng híp lại: "Còn về ngươi, Quý Phán Hi, không phải ngươi thích kê đơn sao?... Trẫm sẽ cho ngươi nếm thử tư vị kia."
Hi phi co rụt đồng tử lại: "Không, không cần... Hoàng Thượng, ngài không thể đối xử với nô tì như vậy, phụ thân nô tì vì Hoàng Thượng cúc cung tận tụy, Hoàng Thượng không thể..."
"Cúc cung tận tụy?" Khóe miệng Quân Mặc Ảnh nhếch lên đầy vẻ trào phúng, ý cười cũng không đạt đáy mắt.
"Vậy hiện tại trẫm sẽ để hắn chết rồi sau đó...."
Một khi Hàn Tiêu hồi kinh, chứng cứ phạm tội vô cùng xác thực, Quý gia nàng tuyệt đối không thoát khỏi kết cục xử trảm trực hệ, tam tộc lưu đày.
Trong phút chốc mặt Hi phi như giấy vàng.
"Ảnh Nguyệt, dẫn Hi phi đi, nhìn nàng ăn xuân tháng ba, sau đó mang vào quân doanh, biếm làm quân kỹ, cả đời không tha!"
Xuân tháng ba là mị dược mạnh nhất.
Quân kỹ là hình phạt tàn khốc nhất với nữ nhân.
Ai đều biết binh lính trong quân doanh thiếu nữ nhân, nếu thành quân kỹ, thì phải chịu khuất nhục và tra tấn không ngừng nghỉ!
Cung nhân vây xem người người vừa sợ lại e ngại, không thể tin nhìn đế vương. Hi phi đã từng vinh quang thế nào, nay rốt cuộc phạm sai lầm như thế nào, mới có thể bị phạt trọng hình như vậy?
"Không!" Hai mắt Hi phi đỏ đậm, điên cuồng hét lên một tiếng.
"Hoàng Thượng, nô tì sai rồi, nô tì biết sai rồi, ngài giết nô tì đi, van cầu ngài khai ân giết nô tì đi..."
Nàng điên cuồng muốn giãy khỏi tay thị vệ, nằm bệt xuống bò về phía đế vương, nhưng không đợi nàng đi đến bên chân đế vương, bóng dáng màu vàng cũng đi càng lúc càng xa trong trời tuyết.
"Nếu dám tự tìm chết, trẫm liền diệt cửu tộc ngươi!"
Lạnh như băng, quyết tuyệt.
Quân Mặc Ảnh rời cung Phượng Ương không bao lâu, Thân phi đã tới.
Phượng Thiển vừa mới ngủ, vốn không muốn để ý nàng, nhưng người này thật sự không có mặt mũi, nói muốn ở bên ngoài chờ nàng tỉnh ngủ nói sau.
Không có biện pháp, Phượng Thiển đành phải mặc quần áo đứng lên, đáng thương hiện tại nàng không đi được, chỉ có thể để Đông Dương đưa người đến nội điện.
"Thân phi tỷ tỷ có chuyện gì sao?" Thời gian dài quá, lúc Phượng Thiển kêu "Tỷ tỷ" không hề cảm thấy vụng về.
Thần sắc nàng vẫn cười như thường, trong lòng lại ghét bỏ.
Người nào vậy!
Biết rõ nàng đang ngủ, còn bắt buộc chờ bên ngoài, không phải vì nhìn Quân Mặc Ảnh mà đến sao?
Thân Phi mỉm cười đang muốn mở miệng, ánh mắt đột nhiên chạm đến vết xanh tím trên cổ Phượng Thiển, lại nhìn vẻ mặt kia mặt mày hồng hào dáng vẻ lại mệt mỏi đến cực điểm, trong lòng rùng mình.
Lúc Phượng Thiển bảo nàng đến nội điện, nàng còn tưởng rằng Phượng Thiển bị thương, hơn nữa chuyện "Thiển phi nương nương bị đế vương ôm trở về" đã truyền ồn ào huyên náo khắp cung, liền càng chứng tỏ suy nghĩ của nàng.
Dù sao, nếu không phải tình huống đặc biệt, đế vương không có khả năng đối xử với ai như vậy...
Nhưng giờ phút này nhìn dáng vẻ của Phượng Thiển, làm sao là bị thương?
Rõ ràng chính là... Chính là...!
Thân Phi hít sâu một hơi, miễn cưỡng nở ra một tia cười: "Bản cung nghe nói Thiển Nhi xảy ra chuyện, có chút lo lắng, không tận mắt thấy ngươi tốt, liền không thể an tâm. Cho nên nghe cung nhân nói ngươi đã trở lại, liền đến thăm ngươi."
-----------------------------------------------------------------------------------------
Chap 131: Đương nhiên là có quan hệ!
Mỗi lần đều là câu này, Phượng Thiển nghe được suýt nữa mắt trợn trắng.
Lần trước nàng mới từ hôn mê tỉnh lại, nữ nhân này bỏ chạy đến nói với nàng cái gì không yên lòng, hiện tại lại là một câu này, chẳng lẽ quan hệ của các nàng thực sự tốt như vậy sao?
Nếu không phải nàng biết chính xác là Hi phi hại nàng, Thân phi tới đúng lúc như vậy, nàng thật đã nghĩ nữ nhân này đã ra tay.
"Tỷ tỷ yên tâm đi, ta không sao." Phượng Thiển lắc đầu, trong thần sắc lại lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Thân Phi giữ chặt tay nàng: "Muội muội nay phong quang vô hạn, thế nên mới khiến người khác ghen tị, sau này làm việc đều phải cẩn thận chút. Nhưng mà ngươi cũng không cần ủy khuất, lần này Hi phi hại ngươi, Hoàng Thượng nhất định sẽ trừng phạt nàng."
Dừng một chút, chuyển sang chuyện khác, lại nói: "Chính là thế lực nhà mẹ đẻ của Hi phi cũng không thể khinh thường, không biết Hoàng Thượng có vì vậy mà...."
Nàng vốn đang muốn nói cái gì, Phượng Thiển lại không cho nàng kia một cơ hội, vẻ mặt thuần khiết, cười tủm tỉm ngắt lời nói: "Nhưng Hoàng Thượng nói, hắn sẽ không bỏ qua cho Hi phi. Tỷ tỷ yên tâm đi, ta tin tưởng hắn."
Sắc mặt Thân Phi ngưng trệ.
Nghe giọng điệu của nha đầu kia không giống như thuận miệng nói, nghe như thế nào cũng khiến người ta không thoải mái?!
Nàng mím môi: "Nếu Thiển nhi đã nói như vậy, tỷ tỷ cũng an tâm. Chỉ cần ngươi không chịu ủy khuất là tốt rồi."
Phượng Thiển thản nhiên "Ừ" một tiếng, nửa ngày hai người không nói chuyện.
Ngay khi Phượng Thiển nghĩ nàng sẽ rời đi, tròng mắt nàng vừa chuyển, lại nói: "Đã lâu như vậy, chứng mất trí nhớ của muội muội có chuyển biến tốt gì không?"
Phượng Thiển khẽ nhíu mày.
Thân phi này, quá tò mò rồi.
Lần đầu tiên lơ đãng hỏi còn chưa tính, dù sao trong hậu cung này ai cũng muốn biết nàng mất trí nhớ rốt cuộc là chuyện gì xảy ra. Nhưng cách thời gian dài như vậy, nếu là nữ nhân khác, lực chú ý đã sớm chuyển dời đến quan hệ của nàng và Quân Mặc Ảnh rồi, ai còn chú ý chuyện nàng mất trí nhớ này.
Đến bây giờ còn vẫn níu chặt không bỏ, hoặc là chuyện này có quan hệ chặt chẽ với hậu quả, tỷ như luân thường đạo lý; hoặc chính là.....
Người có quan hệ với việc nàng mất trí nhớ?
Mi mắt Phượng Thiển run lên.
Híp mắt lại, thần sắc nàng như bình thường lắc đầu nói: "Không có, không nghĩ ra cái gì. Vẫn chỉ biết chuyện sau khi tỉnh lại, đối với chuyện đã qua...."
Nàng thở dài.
Lời còn lại không cần phải nói, Thân phi cũng hiểu được chuyện, vẫn không muốn đứng lên phải không?!
Nếu nha đầu kia không tỉnh lại cũng thôi, nay đã tỉnh lại, sao còn có thể không chịu để tâm, không ưu phiền lo lắng vậy?
"Thái y kê đơn thuốc, Thiển nhi đều phải dùng đúng lúc mới tốt."
Mi tâm Thân phi cứng lại, vẻ mặt lo lắng nhìn nàng: "Nếu vẫn không nghĩ ra, cũng không cần lo lắng. Bên ngoài đồn đãi không ngừng, đều là gây bất lợi cho Thiển nhi, chỉ khi Thiển nhi nhớ ra mọi chuyện, mới có thể chứng minh mình trong sạch."
"Nhưng Hoàng Thượng hắn tin tưởng ta!" Phượng Thiển cười đến xuân hoa rực rỡ, ánh mắt cũng ngưng lại.
"Dù sao cho dù ta là cố ý, cho dù vụ ám sát kia thật sự là ta tự bày ra, không phải là nhân cơ hội tiếp cận Hoàng Thượng sao? Nếu mục đích của ta đã đạt được, Hoàng Thượng cũng không trách ta, không hề truy cứu chuyện kia, ta có thể nhớ lại chuyện trước kia hay không còn có quan hệ gì."
Đương nhiên là có quan hệ!!
Thân phi hò hét ở trong lòng một tiếng.
Nàng không biết, kỳ thật trong lòng Phượng Thiển đã hò hét, đương nhiên là có quan hệ.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Chap 132: Không có chỉ là
Loại chuyện không có trí nhớ này quả thực rất thống khổ được không?
Giống người ngu ngốc không biết cái gì còn chưa tính, cố tình nàng còn mơ một giấc mộng cổ quái, khiến cho nàng lo âu mà thần kinh suy nhược.
Nhất là hôm nay bị mụ la sát Quý Phán Hi kia hãm hại, vạn nhất về sau ngay cả cửa nàng cũng không dám ra thì làm sao bây giờ?!
A a a, thật sự rất khủng bố!!!
Trong lòng Phượng Thiển bi ai vì chính mình.
Chợt ngẩng đầu nhìn Thân phi, nếu nữ nhân này có thể nhắc nhở cho mình một chút thì tốt rồi.
Nhìn dáng vẻ của nàng, giống như biết không ít, không có khả năng đơn giản giống nàng nói như vậy chỉ vì có quan hệ tốt với hai người ở Tây Khuyết, nàng mới có thể "Quan tâm" chính mình như vậy.
Bên trong khẳng định còn có nguyên nhân khác.
Đang suy nghĩ, đột nhiên Thân phi nắm thật chặt tay nàng, giống như đang chịu đựng bành trướng tình cảm, gằn chặt giọng nói: "Thiển Nhi có thể nghĩ như vậy quả thật khó được, nhưng hiện tại Hoàng Thượng tin ngươi, không có nghĩa là về sau hắn cũng sẽ tin ngươi. Ở trong nhà đế vương, cái không thể nghe nhất chính là lời nói, khó bảo toàn về sau hoàng thượng sẽ tin những lời này. Tục ngữ nói, không có lửa làm sao có khói, nếu muốn hoàn toàn bình ổn lời đồn, vẫn sớm điều tra làm rõ chuyện mới tốt."
"Tỷ tỷ nói đúng, đương nhiên ta cũng hy vọng có thể sớm ngày tra ra manh mối." Phượng Thiển mím miệng nhỏ nhắn, cúi đầu khóc nức nở hai tiếng.
"Nhưng ta là một nữ lưu yếu đuối, cả ngày ở cung Phượng Ương không bước ra khỏi cửa lớn, không gần cửa sau, ta có thể làm sao bây giờ?!"
Thân phi vỗ bả vai nàng, an ủi nói: "Thiển nhi cũng không cần phải nghĩ nhiều, chỉ cần phối hợp với Thái y trị liệu, sớm ngày khôi phục trí nhớ mới tốt."
"Tỷ tỷ nói cũng có đạo lý, chỉ là...."
"Không có chỉ là." Không đợi Phượng Thiển nói xong, Thân phi lập tức nhíu mi đánh gãy lời nàng.
Nói xong mới ý thức được giọng điệu của mình quá mức, vội vàng nở một bụ cười: "Thiển bhi ngoan, nghe tỷ tỷ nói, tỷ tỷ cũng là nghĩ tốt. Mặc dù tỷ tỷ cảm thấy lấy tính tình của ngươi, sẽ không cố ý ám sát tranh thủ thánh sủng, nhưng là..."
Bị ánh mắt chờ mong của nàng nhìn chằm chằm, khóe miệng Phượng Thiển run rẩy hai cái: "Tỷ tỷ có chuyện cứ việc nói thẳng đi."
"Ai, nói như thế nào đây!" Thân phi thở dài: "Dù sao khi đó Hoàng Thượng thật sự lạnh nhạt ngươi, tiến cung một năm, ngay cả mặt Hoàng Thượng ngươi cũng chưa thấy qua, khó nói không có tâm tư khác, làm ra một ít chuyện khó nói. Cho nên Thiển nhi vẫn nhanh nhớ ra tất cả, sớm tra ra trong sạch mới được."
Phượng Thiển nhíu mày, đột nhiên cười: "Tỷ tỷ, kỳ thật có một vấn đề ta đã sớm muốn hỏi ngươi, quan hệ của chúng ta tốt như vậy, vì sao một năm kia ta không thể nhìn thấy Hoàng Thượng, ngươi cũng không dẫn ta tới cầu kiến?"
Ánh mắt của Thân phi chợt lóe, biểu tình trên mặt "Ta thật lo lắng cho ngươi" lập tức cứng đờ.
Thật lâu sau trầm mặc.
Phượng Thiển trông mong nhìn nàng, giống như không đợi được đáp án của nàng, sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Không khí trong phòng trở nên xấu hổ.
"Tham kiến Hoàng Thượng!!"
Ngoài điện đột nhiên vang lên tiếng cung nhân hành lễ, đánh vỡ phần ngưng trệ này.
Bỗng dưng Thân phi thở dài nhẹ nhõm một hơi, thân mình buộc chặt khẽ thả lỏng.
Nhưng biến hóa nho nhỏ này lại rơi vào mắt Phượng Thiển, ý cười càng sâu vài phần.
"Sao Thân phi lại ở trong này?" Quân Mặc Ảnh tiến vào nhìn thấy Thân phi, mi tâm nhíu lại, đối với nữ nhân này quấy rầy vật nhỏ nghỉ ngơ hiển nhiên không vừa lòng.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro