Chap 203 + 207

Chap 203: Quân Mặc Ảnh, ngươi là khốn khiếp!

Phượng Thiển không tự giác nắm mũi, vạn phần khó hiểu, vì cái lông gì cứ nhìn như vậy cũng có thể làm cho người ta chảy máu mũi vậy?

Bà nội nó, thân là một người nam nhân, lớn lên đẹp như vậy làm gì?

Đây là có tâm muốn đi ra ngoài câu tam đáp tứ sao!

Trong lúc Phượng Thiển miên man suy nghĩ và Quân Mặc Ảnh tùy ý vẽ tranh, một giây một giây đi qua.

Thật lâu sau, Quân Mặc Ảnh hoàn thành nét vẽ cuối cùng, như có chút vừa lòng cười cười, mới ngẩng đầu nói: “Tốt lắm."

Phượng Thiển bị hắn cười làm cho có chút khẩn trương.

Không biết vì sao, nàng cảm thấy hắn cười không vì cảm thấy mình vẽ có bao nhiêu tốt, mà là đang cười nàng, còn về cười nàng vì cái gì, nàng không rõ ràng lắm.

Ba hai bước nhỏ chạy tới, Phượng Thiển đầy lòng chờ mong nhìn về cái gọi là "Chim bay cá nhảy" trong miệng hắn.

Trong khoảng khắc tầm mắt hạ xuống, khóe miệng đang tươi cười của Phượng Thiển bỗng dưng cứng đờ.

"..." Phải trả thù việc tư như vậy sao?

"Như thế nào, Thiển Thiển không hài lòng sao?" Nam nhân mỉm cười tiếng nói vang lên bên tai, Phượng Thiển mới hồi thần lại, khi nào thì nam nhân này cách nàng gần như vậy?

"Vừa lòng, đương nhiên vừa lòng!" Phượng Thiển khẽ cắn môi, tươi cười có thể so với mẫu đơn, lại làm cho người ta cảm nhận một cỗ xót xa gió lạnh.

"Hoàng Thượng ngài vẽ cao siêu như thế, lại vẽ nô tì đẹp như hoa, nô tì cảm động đến rơi nước mắt còn không kịp đâu, sao có khả năng không hài lòng?"

Không sai, người Quân Mặc Ảnh vẽ quả thật là nàng.

Làn mi thanh tú, con ngươi xa xăm, linh động nhanh nhẹn, thanh lệ vô song.

Bốn phía nhiều loại hoa nở rộ một màu đỏ tươi, đối lập với mỹ nhân ở giữa áo trắng tung bay, xuất trần bừng tỉnh chín tầng mây, đẹp không sao tả xiết.

Có thể nói, nam nhân này vẽ rất sinh động, thể hiện hết tất cả mọi thứ trên người nàng từ cái nhỏ nhất.

Phượng Thiển đương nhiên vừa lòng bức tranh này, tuyệt đối không bao gồm cái thứ quái dị mạc danh kỳ diệu xuất hiện sau mông nàng!

Kia là cái quỷ gì?

Cái đuôi thô dài như vậy, mèo không giống mèo, hồ ly không giống hồ ly, rốt cuộc là cái loạn thất bát tao gì vậy!!!

"Hả, phải không? Sao trẫm cảm thấy, hình như ái phi có chút tức giận?" Quân Mặc Ảnh cố ý học cách nói chuyện của nàng, khóe miệng tà tứ gợi lên.

Phượng Thiển sắp phát điên, vẻ mặt căm giận trừng mắt nhìn hắn: “Quân Mặc Ảnh, sao ngươi keo kiệt như vậy!"

"Làm sao lại keo kiệt?" Quân Mặc Ảnh khẽ nhíu mi: "Trẫm vẽ Thiển Thiển đẹp như vậy, đẹp như vậy, sao Thiển Thiển còn mất hứng?" Hắn giơ tay, đầu ngón tay hơi nhấc cằm nàng lên, cười khẽ chế nhạo: “Thật sự là vật nhỏ khó hầu hạ."

Đờ mờ!

"Đẹp như vậy, đẹp như vậy", thật sự thích hợp dùng để hình dung cái đuôi dài kia của nàng sao?

Hơn nữa vừa rồi rõ ràng nam nhân này nói muốn vẽ chim bay cá nhảy, hiện tại vẽ nàng tính là chuyện gì xảy ra đây? Chẳng lẽ ở trong mắt hắn, nàng chính là chim bay cá nhảy sao?!

Phượng Thiển vuốt tay hắn một phen, cả người đều muốn nổ tung, rống giận: “Quân Mặc Ảnh, khốn khiếp nhà ngươi!"

Quân Mặc Ảnh cười ha ha, không vì nàng nói năng lỗ mãng mà tức giận, ngược lại càng tiến gần người nàng hơn, xoay người, nói nhỏ ở bên tai nàng: “Vật nhỏ, một chút cũng không ngoan. Nàng vẽ trẫm thành một đầu heo như vậy trẫm cũng chưa tức giận, hiện tại nàng chỉ có nhiều thêm một cái đuôi, có cái gì mà tức giận?"

Phượng Thiển rơi lệ đầy mặt, chỉ có thể giống nhau thôi!

Nam nhân lại tiếp tục: “Nhìn một cái, dáng vẻ con mèo này ngây thơ, hồ ly giảo hoạt mị thái, giống với Thiển Thiển?"

"..." Quả nhiên là mèo và hồ ly kết hợp sao?

Cực kỳ giống, em gái, ngươi!

-----------------------------------------------------------------------------------------

Chap 204: Do ta định đoạt, thế này mới công bằng

Phượng Thiển cười lạnh: “Nếu bàn về dáng vẻ ngây thơ, mị thái, có chỗ nào ta có thể so với được với Hoàng Thượng ngài?!"

Nàng dột nhiên nâng mặt nam nhân lên, khó khăn sờ soạng một phen. Ở trong ánh mắt kinh ngạc của hắn, nở nụ cười sâu như ánh sáng ngọc: “Chậc chậc, làn da bóng loáng nhẵn nhụi này, dung mạo quốc sắc thiên hương này, đừng nói là nam nhân, liền ngay cả ta là nữ nhân nhìn cũng không khỏi chảy nước miếng!"

Bỗng dưng sắc mặt Quân Mặc Ảnh đen.

Mình nàng chảy nước miếng còn chưa tính, cái gì gọi là "Đừng nói là nam nhân."

"Chảy nước miếng phải không?!" Quân Mặc Ảnh hí mắt, Phượng Thiển liền nhìn thấy môi mỏng của hắn mở ra đóng lại, đột nhiên, toàn bộ thân thể bị hắn ôm lấy, chỉ có một câu quanh quẩn bên tai.

"Nếu Thiển Thiển gấp như thế, ngay cả nhìn trẫm đều có thể chảy nước miếng như vậy, trẫm sẽ thanh toàn nàng."

"…."

Phượng Thiển sửng sốt một lát, sau khi phản ứng lại, lập tức giãy dụa rống to: “Quân Mặc Ảnh, ngươi đồ lưu manh, ai gấp hả? Ngươi mau buông ta xuống."

Quân Mặc Ảnh cười một tiếng: “Không buông. Trẫm cũng không thể không công gánh chịu tội danh lưu manh này."

Đờ mờ!!

Phượng Thiển lập tức thay vẻ mặt lấy lòng cười, giọng điệu mềm mại: “Không không không, ta là lưu manh, ta mới là lưu manh! Ngài là hoàng đế bệ hạ phong thái thanh nhã, nổi bật bất phàm, sao có thể là lưu manh, đúng không?"

"Ừm." Quân Mặc Ảnh nhếch đuôi lông mày, mị hoặc cười: "Kia trẫm lưu manh cho nàng."

"…."

Nét mặt Phượng Thiển u sầu bị hắn đặt lên trên giường, thầm nghĩ chuyện tranh của nàng còn chưa xong đâu, liền hiến thân như vậy, vậy mệt nhiều lắm.

"Quân Mặc Ảnh, chúng ta thương lượng đi."

"Nói."

"Ngươi xem ngươi đáp ứng chuyện của ta còn chưa hoàn thành, nếu không ngươi vẽ thêm mấy bức nữa, sau đó buổi tối ta lại làm?!"

Huyệt Thái dương của Quân Mặc Ảnh nhảy dựng, vật nhỏ này tự bán mình? Còn vẽ thêm mấy bức, buổi tối lại làm?

"Không được!" Hắn trực tiếp nghiêm khắc từ chối.

Không đợi Phượng Thiển nghĩ nên tiếp tục thương lượng với hăn như thế nào, trên mông liền "Ba" một tiếng đã bị đánh một cái.

Cằm Phượng Thiển sắp rơi xuống. Lại đánh mông nàng?!

Nam nhân này đã lâu không dùng chiêu này đối phó nàng, nàng đã quên mình từng chịu khuất nhục như vậy!

"Quân Mặc Ảnh, ngươi ngươi về sau không được đánh mông ta!"

Quân Mặc Ảnh một bên cắn vành tai nàng, một bên mơ hồ không rõ nói: “Nếu nàng ngoan ngoãn, trẫm đánh nàng làm gì?!"

Phượng Thiển lại nhột vừa tê, khuôn mặt đầy xuân sắc, nửa người trên cong lên: “Ngươi… Ta ngoan hay không ngoan đều do ngươi định đoạt, rõ ràng ngươi độc tài, ngươi đối với ta như vậy là không công bằng…"

"Công bằng?" Quân Mặc Ảnh cúi đầu cười ra tiếng, giống như là bị giọng điệu của nàng làm cho sung sướng.

Độc tài, thân là đế vương, không phải vốn nên như thế sao?

Nhưng mà trong lời vật nhỏ nói, giống như cũng không khó nhận lấy như vậy. Ít nhất đối với nàng, hắn có thể cho nàng công bằng.

"Vậy Thiển Thiển nói, như thế nào mới công bằng?!"

Đầu óc Phượng Thiển đã không cong tỉnh táo, nhưng mà vẫn còn thật sự nghĩ: “Do ta định đoạt, thế này mới công bằng."

"…."

"Vì chứng minh ngươi công bằng, hiện tại chúng ta dừng lại, được không?"

"…"

"Quân Mặc Ảnh!"

"Vật nhỏ, nàng không biết là, hiện tại nói cái này đã quá muộn sao?"

Nói xong, Phượng Thiển liền cảm giác được trên bụng bị cái gì cứng rắn chọc vào, khiến nàng mặt đỏ tai hồng.

Ngay tại nàng tràn đầy bất đắc dĩ chuẩn bị nhận hoạt động "Tiêu thực sau khi ăn xong", đột nhiên vang lên tiếng đập cửa hứng thú.

-----------------------------------------------------------------------------------------

Chap 205: Trẫm sẽ không bỏ qua cho nàng

Quân Mặc Ảnh nhíu mày, quyết định không nhìn.

Phượng Thiển đánh một cái vào ngực hắn, hô hấp có chút gấp gáp: “Này, có người gõ cửa, ngươi không nghe thấy sao?"

Trán Quân Mặc Ảnh đã có gân xanh nhảy lên, nghẹn một hơi, gầm nhẹ một tiếng: “Chuyện gì?"

Nếu dám vì việc nhỏ tùy tiện nào đó đến quấy rầy hắn, vậy chờ đại hình hầu hạ đi.

Lý Đức Thông ở bên ngoài hoảng sợ, không phải hiện tại đế vương hẳn là đang thay Phượng chủ tử làm "Hoạ sĩ" sao? Sao nghe giọng nói lại khác lạ như vậy?!

Dù sao Lý Đức Thông cũng ở trong cung đi lại nhiều năm, mặc dù đã lau, nhưng đối với việc trong cung cũng hiểu nhiều hơn, hiện tại giọng nói này của đế vương, giọng điệu này, rõ ràng chính là….

Ôi!

Lý Đức Thông cau mày, thẳng hô chính mình mệnh khổ, cẩn thận nói: “Bẩm Hoàng Thượng, Đoan vương gia ở Ngự Thư Phòng cầu kiến."

Phượng Thiển ngẩn người, đột nhiên cười tủm tỉm đẩy nam nhân trên người ra, nhân tiện thổi một hơi ở bên tai hắn: “Này, Đoan vương gia cầu kiến, ngươi còn không đi sao?"

Mắt Quân Mặc Ảnh đỏ đến sung huyết: “Nàng tin hay không, trẫm giải quyết nàng trước rồi đi."

Phượng Thiển "Rầm" một tiếng nuốt nước miếng, sẽ không thật sự chơi như vậy chứ?!

Nàng vạn phần thành khẩn cười trừ một tiếng: “Hoàng Thượng, nô tì biết thể lực ngài tốt thời gian dài, thời gian ngắn như vậy, không đủ đi?"

Mi tâm Quân Mặc Ảnh nhảy dựng, hít sâu một hơi, mới miễn cưỡng bình phục cảm xúc.

Lá gan vật nhỏ thật sự là càng ngày càng lớn, một nữ tử, thế nhưng ngay cả loại lời nói này cũng có thể nói ra được.

Nếu không dạy dỗ thật tốt, không phải nàng còn lật cả trời sao?

Hắn chuyển mắt một cái, lộ ra nụ cười tà khí: “Đúng, Thiển Thiển biết là tốt rồi. Tối hôm nay, chuẩn bị thật tốt. Đến lúc đó nàng khóc lóc cầu xin tha thứ, trẫm sẽ không bỏ qua cho nàng."

"…."

Vừa dứt lời, Phượng Thiển chỉ cảm thấy trên người nhẹ hơn, Quân Mặc Ảnh đã đi xuống, để lại nàng một bóng dáng nghênh ngang.

Dựa vào… dựa vào…. dựa vào!!!

Phượng Thiển khó khăn vỗ hai cái xuống giường, quả nhiên so với lưu manh còn lưu manh hơn, là nàng không biết lượng sức.

Lý Đức Thông chạy chậm đi theo phía sau đế vương, sợ tới mức tâm can phế tỳ đều đau.

Nhìn khuôn mặt đế vương âm trầm lạnh lẽo, quả thực sẽ dọa chết người có được không?

Hắn cảm thấy, có khả năng tương lai của mình trôi qua ngày càng kém hơn, nhân tiện cũng bi ai một phen với mỗ vương gia đang chờ ở Ngự Thư Phòng.

Mặc kệ chuyện quan trọng gì, quấy rầy việc tốt của đế vương, thì phải là tội lớn.

Quả nhiên Quân Hàn Tiêu thấy được một khuôn mặt đen, ngẩn người, thầm nghĩ hoàng huynh sẽ không lại cãi nhau với tiểu cô nãi nãi chứ?!

Không phải hai người vừa mới làm lành sao?

"Chuyện gì?!" Không đợi Quân Hàn Tiêu mở miệng, Quân Mặc Ảnh liền liếc mắt nhìn hắn một cái.

Kỳ thật cũng trách không được Quân Mặc Ảnh, dù sao thời điểm nam nhân bất mãn đều như vậy.

Lời nói đến bên miệng Quân Hàn Tiêu dừng một chút, liếc mắt nhìn Lý Đức Thông: "Hoàng huynh làm sao vậy?”

Lý Đức Thông cười khổ nhìn hắn: "Không thể giải thích được, ngài tự nghĩ đi.”

Nhận thấy tầm mắt đế vương đang nhìn về phía mình, Lý Đức Thông nhanh cúi đầu: "Nô tài không biết gì cả, cái gì nô tìa cũng không biết.”

"Khụ!" Quân Hàn Tiêu ho khan một tiếng, xấu hổ nói: “Hoàng huynh, bên Trương Tiến có tin tức mới."

Sắc mặt Quân Mặc Ảnh hơi đổi.

Không thể phủ nhận, trong nháy mắt kia, trong lòng hắn lại sinh ra một tia lùi bước, không muốn nghe lời kế tiếp của Hàn Tiêu.

-----------------------------------------------------------------------------------------

Chap 206: Sao phải hỏi ra làm gì?

Quân Hàn Tiêu kinh ngạc nhìn hắn một cái, lần đầu tiên trong cuộc đời, hoàng huynh lại thất thần trong lúc nói chính sự với mình. 

"Hoàng huynh!" Quân Hàn Tiêu chần chờ gọi một tiếng.

Quân Mặc Ảnh híp mâu, gật đầu: “Nói đi, điều tra ra cái gì?"

"Có lão bản, không chịu được nghiêm hình tra tấn, khai hết tất cả. Theo hắn nói, mật thám Tây Khuyết phái tới Đông Lan, quả thật có lẻn vào trong cung. Chẳng qua, thân phận của hắn không đủ để lấy danh sách mật thám, cho nên cụ thể là người nào, ngay cả hắn cũng không biết."

Mắt Quân Mặc Ảnh đảo qua đảo lại, lạnh lùng nói: “Vậy có gì khác với không điều tra ra!"

Quân Hàn Tiêu sợ run một chút, chợt ngượng ngùng sờ mũi: “Hoàng huynh, đây quả thật cũng là tin tức, ít nhất chứng thật trong hoàng cung có người của bọn họ."

Tuy rằng cái đó và chuyện ám sát lúc trước không nhất định có quan hệ gì.

Nhưng rõ ràng chính là tự hoàng huynh nói qua, có liên quan tới chuyện Tây Khuyết, một chút gió thổi cỏ lay đều phải báo cáo đúng lúc.

Hiện tại hắn đúng lúc đến đây, hoàng huynh lại có phản ứng gì?

Nhưng mà hiện tại những lời này hắn cũng không có lá gan nói ra, đối mặt với hoàng huynh, hắn hoàn toàn không dám trêu chọc, miễn cho tự đẩy mình vào chỗ chết.

Quân Mặc Ảnh đè huyệt thái dương, thật lâu sau, mới trầm giọng hỏi: “Vậy những người phía sau hắn còn có Thừa tướng Tây Khuyết kia, tra qua chưa?"

"Hoàng huynh nói Thừa tướng kia là phụ thân của tiểu hoàng tẩu?" Quân Hàn Tiêu mấp mé miệng, giọng điệu có chút không xác định.

"Như thế nào, ngươi cảm thấy trẫm hoài nghi Thiển phi?!" Ý tứ của Quân Mặc Ảnh không rõ nở nụ cười một tiếng.

"Không phải Trương Tiến không tra ra chủ phía sau màn là Phượng Lăng Thiên Thừa tướng Tây Khuyết sao, một người ở Tây Khuyết dưới một người trên vạn người, làm cho Trương Tiến đi thăm dò lại sao?" Dừng một chút, Quân Mặc Ảnh hạ mi mắt nói: “Cho dù hắn thật sự là người đứng sau màn, cũng không có quan hệ với Thiển phi đã mất trí nhớ."

Hắn nói bình tĩnh, Quân Hàn Tiêu lại nghe hết hồn.

Ý của Hoàng huynh là, cho dù Phượng Lăng Thiên thật sự là chủ mưu, cho dù trước khi mất trí nhớ tiểu hoàng tẩu thật sự làm chuyện gì đó, hoàng huynh cũng sẽ không trách tội nàng, phải không?

Hiện tại quả thật tiểu hoàng tẩu mất trí nhớ, nhưng nếu thật sự tra ra điểm gì, đối với người cực độ nguy hiểm như vậy, sao hoàng huynh có thể đặt ở bên người?

Đương nhiên, hiện tại sự tình còn chưa tra rõ ràng.

Quân Hàn Tiêu định thần lại, không khỏi an ủi mình, có lẽ Phượng Lăng Thiên vô tội, cho dù hắn làm chuyện gì, cũng không nhất định liên quan đến tiểu hoàng tẩu.

Ừ, là như thế này mới đúng.

"Thần đệ đã biết, sau khi trở về để Trương Tiến đi thăm dò Phượng Lăng Thiên." Quân Hàn Tiêu đáp.

"Ừ." Quân Mặc Ảnh đứng lên, làm bộ muốn đi. Đột nhiên Quân Hàn Tiêu gọi hắn lại: “Hoàng huynh…."

"Còn có chuyện gì?" Quân Mặc Ảnh nhíu mi, giọng điệu không kiên nhẫn.

Quân Hàn Tiêu nhìn bóng dáng hắn, nhưng lại mạc danh kỳ diệu thốt ra: “Lúc đó, vì sao đột nhiên hoàng huynh đối với tiểu hoàng tẩu tốt như vậy?"

Thân mình Quân Mặc Ảnh cứng một chút, giống như sắp ngã, nhưng không quay lại nhìn hắn.

Nửa ngày, mới lạnh lẽo nở nụ cười một tiếng: “Quân Hàn Tiêu, có phải ngươi quản nhiều quá rồi không?"

Quân Hàn Tiêu cả kinh.

Đợi hắn phản ứng lại, thiếu chút nữa hối hận đến mức xoắn ruột lại.

Đây gọi là chuyện gì?!

Vấn đề bí ẩn như vậy, vấn đề "Ngu ngốc" như vậy, một người vụng trộm ngẫm ở trong lòng còn chưa tính, sao phải hỏi ra làm gì?

Quân Hàn Tiêu vỗ một cái vào đầu mình, nhất định là bị nữ nhân điên Long Vi kia truyền ngu ngốc rồi. 

-----------------------------------------------------------------------------------------

Chap 207: Chẳng lẽ là nàng rất lưu manh, muốn nhiều lắm sao?

Nếu Đoan vương phi cũng liền thôi, chuyện này không chừng trôi qua như vậy, cố tình cho tới bây giờ Long Vi không tính là chủ nhân tốt, bị liên lụy mạc danh kỳ diệu như vậy, cả người đều luống cuống như con thú con.

"Quân Hàn Tiêu, ngươi âm dương quái khí như vậy làm gì? Thế nào gân cốt lại không đúng à?" Long Vi đập mạnh chén trà muốn đưa cho hắn lên bàn, phát ra một tiếng vang thật mạnh.

Quân Hàn Tiêu cũng nổi giận: “Bổn vương chính là tâm tình không tốt bắt ngươi phát tiết, ngươi định làm gì?"

Long Vi tức giận đến hai mắt biến thành màu đen: “Lấy ta phát tiết? Hay cho Quân Hàn Tiêu ngươi, lấy một nữ nhân phát tiết cảm xúc, ngươi tính là anh hùng hảo hán gì!"

"Cho tới bây giờ bổn vương cũng chưa nói qua mình là anh hùng hảo hán!" Quân Hàn Tiêu lạnh lùng nhìn nàng, châm chọc cười: "Cũng không biết người nào là nữ nhân điên cố phải đuổi theo bổn vương về phủ, bây giờ còn thành Trắc phi của bổn vương, hửm?"

Long Vi bị người vạch vết sẹo, bỗng dưng sắc mặt biến đổi.

Mà ngoài cửa, Đoan vương phi biết được Vương gia về phủ, tính đi ra nghênh đón một chút vừa vặn nghe được hai người này nói chuyện, không khỏi ngạc nhiên.

Không phải Vương gia rất thích Long Vi sao? Không phải nữ nhân này là người dịu dàng hiền thục sao?

Hiện tại nàng nghe được đều là cái gì vậy!

"Long Trắc phi, ngươi thật to gan, dám giáp mặt chống đối Vương gia?"

Ngoài cửa đột nhiên vang lên giọng nói làm cho hai người bên trong hoảng sợ. Nhưng sự thật xảy ra trước mắt, hoàn toàn không chấp nhận được bọn họ che dấu.

Hai người không khỏi ảo não, sao lại cãi nhau ở đây, muốn cãi nhau cũng nên trở về cãi cọ sau.

Nếu là bình thường, có lẽ Quân Hàn Tiêu sẽ đi ra nói chuyện giúp Long Vi, dù sao bọn họ mới là một đôi "Ân ái", nhưng hiện tại, hắn cố tình không muốn làm như vậy.

Không sợ cảm thấy tính tình Diệp Lăng càng ngày càng quỷ dị, rõ ràng từ trước lúc thấy Quý Phán Tư, chính là chủ nhân một tiếng to cũng không dám nói, hiện tại cũng dám mắng người ở ngay trước mặt hắn? Nhưng hắn không nói cái gì.

Long Vi nữ nhân điên này, nếu không cho nàng chút giáo huấn, nàng không để hắn vào mắt chút nào!

Đoan vương phi thấy Quân Hàn Tiêu không nói lời nào, không khỏi buồn bực hơn, xoay người phân phó: “Người tới, đưa Long Trắc phi đến sài phòng, cấm túc hai ngày, không cho phép ăn cơm!"

Vẻ mặt Long Vi không thể tin, tầm mắt rơi trên người Quân Hàn Tiêu.

Giờ phút này Quân Hàn Tiêu có chút xấu hổ, hắn không nghĩ tới lá gan Diệp Lăng sẽ lớn như vậy, dám ngay trước mặt hắn nhằm vào Long Vi.

"Quân Hàn Tiêu ngươi đồ hỗn đản này, chính ngươi nói, có phải thật sự muốn giam ta lại không?" Long Vi khó khăn nói.

"Như thế thì sao?" Quân Hàn Tiêu không muốn nhìn dáng vẻ nàng vênh mặt hất hàm sai khiến, không đành lòng thật vất vả xuất hiện cũng biến mất hầu như không còn: "Chẳng lẽ bổn vương còn không thể cấm túc ngươi?"

"Được, được!" Long Vi tức giận chạy đi: "Không cần các ngươi giam, ta tự đi vào!"

Cung Phượng Ương.

Sau bữa tối, Phượng Thiển cảm thấy sắc mặt mỗ nam nhân không quá thích hợp.

Bất đắc dĩ tâm quá rộng, thuận miệng hỏi một câu, không được đáp án chính xác, Phượng Thiển quên luôn.

Chỉ là như mấy hôm trước, nam nhân này sẽ phê tấu chương một lát mới đúng, sao hôm nay phá lệ "Nhàn không có việc" như vậy?

Phượng Thiển không khỏi nghĩ đến ban ngày hắn ở trên giường nói câu kia: "Buổi tối hôm nay, chuẩn bị cho tốt.”

Sau đó mặt nhỏ của Phượng Thiển đỏ lên, khiến cho mình bị sặc, liên tục ho khan không ngừng.

"Sao lại không cẩn thận như vậy?" Quân Mặc Ảnh nhướng mi, tay vỗ nhẹ phía sau lưng nàng thuận khí.

Như vậy, miễn bàn có bao nhiêu đứng đắn.

Trong nháy mắt Phượng Thiển bị nghẹn càng thêm lợi hại. Chẳng lẽ là nàng rất lưu manh, muốn nhiều lắm sao?

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro