Chap 218 + 222

Chap 218: Cho nên trẫm quyết định, đêm nay....

Trong nháy mắt Quân Mặc Ảnh ngây người, chờ hắn phản ứng lại, sắc mặt bỗng dưng đen.

Vật nhỏ không biết tốt xấu này!

Nữ nhân mà thôi, đối với hắn mà nói, đều là có cũng được mà không có cũng không sao, các nàng lấy lòng hắn còn không kịp, làm sao đáng để hắn đi lừa đi dỗ.

Trừ bỏ nàng, hắn làm gì phí tâm tư với người khác nữa.

Phượng Thiển nhìn sắc mặt hắn không tốt, liếm môi, vẻ mặt lập tức thay đổi, nở nụ cười: “Ai nha, xem ngươi khẩn trương kìa, ta chỉ đùa với ngươi một chút, ngươi không cần coi là thật, đối với nhân phẩm và đức hạnh của ngươi, ta đều tin tưởng, ngươi cũng không cần quá cảm động."

Đụng tới thời điểm nguy hiểm lại tránh không khỏi, điều duy nhất có thể làm chính là chuyển nguy thành an.

Phượng Thiển chớp hai mắt, vẻ mặt đơn thuần thản nhiên nhìn chằm chằm Quân Mặc Ảnh, thật giống như mình làm chuyện tình rất vĩ đại tuy rằng lòng nàng rất khó chịu.

"Hay nói giỡn?!" Quân Mặc Ảnh cao giọng hỏi lại, sắc mặt hơi khó coi, chỉ là sắc mặt từ đen biến thành màu xám.

Còn nhấc lên cả nhân phẩm và đức hạnh, vật nhỏ này, hay hồ ngôn loạn ngữ.

"Trẫm cũng hiểu được, Thiển Thiển hay nói giỡn. Dù sao, trẫm cũng chưa dạy dỗ một ngày một đêm, sao Thiển Thiển không có khả năng tin tưởng trẫm chỉ một chút." Hắn nhếch môi gian cười, không hiểu sao Phượng Thiển sinh ra một tia dự cảm không tốt lắm, xem nhẹ cả câu "Dạy dỗ một ngày một đêm " của hắn.

Phượng Thiển gật đầu như gà mổ thóc: “Đúng đúng đúng, hay nói giỡn, hay nói giỡn!"

"Tốt lắm, quả thật trẫm rất cảm động."

Quân Mặc Ảnh duỗi cánh tay dài ra, nhẹ nhàng giữ phía sau đầu nàng, như nhu tình sờ đầu nàng, lại kéo nàng về phía hắn.

Động tác rất nhẹ, nhẹ đến mức trong lòng Phượng Thiển hoảng sợ.

"Cho nên trẫm quyết định, đêm nay…."

Đêm nay… cái gì?

Phượng Thiển ngẩn ra, vừa mới kịp ngẩng đầu, bỗng dưng mặt nóng lên, đã bị người hôn lên ngăn lời định nói.

Trong thần thức hỗn độn, nàng như nghe thấy nam nhân nói, đêm nay sẽ ôn nhu một chút hay là mềm nhẹ một chút?!

A a a, mặc kệ là như thế nào, có khác nhau sao?

Nam nhân này không hổ là trời sinh làm hoàng đế, có thể nói lời lưu manh một cách đường hoàng như vậy.

Trải qua Thái y mạo hiểm rơi đầu không ngừng cố gắng, cuối cùng cứu sống được con chim xanh nhặt trong ngự hoa viên.

Trong Ngự thư phòng, Lý Đức Thông đưa chim xanh kia đến trước mặt đế vương.

Quân Mặc Ảnh híp mắt lại, chỉ vào một góc tường: “Để chỗ đó."

"Vâng." Lý Đức Thông lại mang lồng sắt đi đến chỗ kia, tìm nơi đặt lồng sắt lên, sau đó cáo lui.

"Hoàng Thượng, đây là…" Trương Tiến có chút nghi hoặc.

Rõ ràng đế vương rất chán ghét mấy thứ này, lúc trước còn hạ lệnh cấm, không cho phép người trong cung nuôi chó mèo. Trừ bỏ trong cung Thái Hậu có một con mèo đen, còn những nơi khác trong cung không thấy một con vật sống nào cả, sao hôm nay kỳ quái như vậy, lại nuôi chim chóc.

Chẳng lẽ đế vương chán ghét mấy thứ này, không bao gồm loài chim?

Trong lúc suy tư, Quân Mặc Ảnh bỗng nhiên nói: “Trương Tiến, đi vào dân gian tìm người hiểu tiếng chim, mang về phủ ngươi. Nhớ kỹ, việc này không thể lộ ra."

"Vâng, vi thần hiểu được."

Trương Thiến đi theo bên người đế vương, đương nhiên sẽ không ngu ngốc. Nghe đế vương nói như vậy, lập tức liền phản ứng lại, chim xanh này không phải tìm cho vui, mà là dùng để tìm ra nhân vật liên hệ trong đó.

Quân Mặc Ảnh quay đầu, con ngươi đen thâm thúy không hề chớp mắt nhìn chằm chằm chim xanh kia, đáy mắt phức tạp!

-------------------------------------------------------------------------------------------

Chap 219: Có đế vương quản, sợ cái gì đâu?

Mỗi khi đến ngày tết, trong cung luôn bận rộn, tới tới lui lui đều có thể nhìn đến bóng dáng cung nhân bước vội vàng.

Các cung phi tần đi cung Phượng Y thỉnh an Hoàng Hậu trước, sau đó Hoàng Hậu dẫn mọi người đến cung Phượng Minh chúc tết Thái Hậu.

Phượng Thiển vốn đã tính xong, tất cả dựa theo quy củ.

Dù sao, làm người không thể "Riêng một ngọn cờ", nàng ở trong hậu cung đã có đủ người hận, nếu ngay cả loại việc này cũng riêng biệt, kiểu gì cũng bị chết đuối trong nước miếng của đám nữ nhân kia.

Chẳng qua, chuyện ngoài ý muốn luôn có thể xảy ra.

Đến lễ mừng năm mới, miễn trước một ngày.

Đêm trước đó Phượng Thiển dặn Đông Dương thật tốt, ngày mai đúng giờ kêu nàng rời giường, chuẩn bị phải đi thỉnh an chúc tết.

Nhưng lúc Phượng Thiển tỉnh lại mới biết được, việc chúc tết Hoàng Hậu thế nhưng đã bị hủy bỏ trong lúc nàng không biết.

Thật là bị lược bỏ vào buổi sáng lúc Đông Dương đi vào, nhưng khi đó Phượng Thiển còn đang ngủ say, không biết cái gì.

Nhưng thật ra Quân Mặc Ảnh tỉnh, lúc Đông Dương tính đánh thức Phượng Thiển làm động tác không lên tiếng, khoát tay, ý bảo nàng đi ra ngoài.

Đông Dương vốn đang muốn nói cái gì, dù sao là đầu năm, nếu chậm trễ thời gian chúc tết thỉnh an, tóm lại không là chuyện tốt. Nhưng đế vương lên tiếng, nàng lại không dám không theo.

Nghĩ nghĩ, Đông Dương vẫn lui ra ngoài.

Thở dài, thầm nghĩ chủ tử không đi cung Phượng Y thỉnh an cũng không phải lần đầu tiên, có đế vương quản, sợ cái gì đâu!

Lưu Nguyệt nhìn Đông Dương đi ra nhanh như vậy, vẻ mặt kinh ngạc: “Không phải tỷ tỷ hầu hạ nương nương rửa mặt sao, sao lại đi ra?"

Đông Dương cười khẽ: “Ta cũng muốn tới hầu hạ, nhưng Hoàng Thượng không cho."

"Hả?!" Lưu Nguyệt ngẩn người, nhất thời không phản ứng lại.

Đông Dương gõ nhẹ một cái vào sau gáy nàng: “Nha đầu ngốc, chủ tử chúng ta, hiện tại là đầu quả tim trên người Hoàng Thượng. Sau này trừ bỏ Thái Hậu, sợ là trong cung không có người có thể kêu nàng thỉnh an."

"Hoàng Thượng không cho chủ tử thỉnh an Hoàng Hậu sao?" Lưu Nguyệt hô nhỏ: "Vậy có phải nói lên trong lòng Hoàng Thượng, chủ tử quan trọng hơn Hoàng Hậu hay không?"

"Nói bậy bạ gì đó." Đông Dương lập tức nhíu mi, cẩn thận nhìn quanh một vòng, phát hiện bốn bề vắng lặng mới thoáng an tâm: “Nói ngươi ngốc còn không thừa nhận, loại lời nói này cũng là có thể nói lung tung sao?"

Lưu Nguyệt làm động tác che miệng: “Đông Dương tỷ tỷ không nên tức giận, ta biết sai lầm rồi!" Đáy mắt lộ ra vẻ cực kỳ hâm mộ: "Nhưng mà, Hoàng Thượng đối với chủ tử cũng thật tốt."

Nếu có một ngày, có thể có tuấn nam ôn nhu như Hoàng Thượng thương nàng như vậy thì tốt rồi.

Hoàng Thượng!

Sau khi Phượng Thiển tỉnh lại biết được mình mạc danh kỳ diệu trở thành riêng biệt, nhất thời tức giận.

"Quân Mặc Ảnh, ngươi như vậy là không đúng?" Nàng ôm hai đầu gối ngồi ở trên giường, khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên, chính trực răn dạy.

Trong ánh mắt mị hoặc của nam nhân đang nằm ở trên giường tràn đầy vẻ phong tình nho nhã.

Nghe vậy, đuôi lông mày của hắn khẽ cong: “Làm sao lại không đúng?"

Phượng Thiển thầm mắng một tiếng "Yêu nghiệt", dùng sức chải tóc không nhìn hắn: “Tuy rằng ta cũng không phải muốn đi, nhưng loại việc này nghĩ ở trong lòng là đủ, không cần phải làm ra khác biệt, kiểu gì các nàng cũng phải giết chết ta!"

Quân Mặc Ảnh bị giọng điệu căm giận của nàng làm cho buốn cười.

"Sợ cái gì, chẳng lẽ ngày thường Thiển Thiển khóc lóc om sòm đều là giả sao, cũng chỉ có lúc Thiển Thiển đối mặt với trẫm, mới dám tác oai như vậy?!"

Vừa nói, kéo người về phía mình, tặng cho nụ hôn sáng sớm ôn nhu.

-------------------------------------------------------------------------------------------

Chap 220: Bị nàng làm cho suýt tức chết

Phượng Thiển bị hôn đến thất điên bát đảo, rốt cục được đế vương từ bi buông ra.

Nàng giãy dụa muốn ngồi xuống, thở hổn hển căm giận nói: “Khi nào thì ta khóc lóc om sòm tác oai tác quái, ngươi nói không đúng."

"Nhìn một cái, hiện tại không phải sao?" Quân Mặc Ảnh cười ôm người vào trong ngực, không cho nàng lộn xộn.

Cũng không biết bắt đầu từ khi nào, hắn lại có chút tham luyến cảm giác nằn thẳng trên giường cùng nàng. Không cần làm gì, thậm chí không cần mở miệng nói chuyện, chỉ cần lẳng lặng ôm nàng như vậy, trong lòng đã thoải mái.

Cuộc đời phù du, năm tháng tĩnh hảo.

"Quân Mặc Ảnh."

"Ừ!"

"Xem chúng ta đã từng thân mật như vậy, nếu ngày nào đó ngươi không thể đối tốt với ta như vậy, nhớ rõ thả ta ra cung. Bằng không, kiểu gì ta cũng phải bị đám nữ nhân kia bầm thành trăm mảnh."

Mi tâm Quân Mặc Ảnh nhíu chặt.

Đã từng thân mật như vậy, nghe như thế nào cũng cảm thấy làm người ta phát hỏa.

Hắn thật sự là điên rồi mới có thể cảm thấy cái gì mà năm tháng tĩnh hảo, hoàn toàn chính là bị nàng làm cho tức chết mới đúng.

"Ra cung?!" Quân Mặc Ảnh đen mặt, cầm cằm nàng, suýt nữa không khống chế được lực đạo của mình.

"Ngay cả cửa nhỏ cũng không có!"

Phượng Thiển nháy mắt mấy cái: “Có cửa sổ sao?"

"Phượng Thiển, đời này nàng đừng nghĩ!"

Phượng Thiển biết, hắn thật sự nổi giận.

Ngẫm lại cũng không có nhiều lần hắn gọi cả họ nàng ra.

Lần đầu tiên là nàng và Đoan vương phủ gây ra chuyện, hiện tại là lần thứ hai.

Bĩu môi, Phượng Thiển cầm bàn tay to đang cầm cằm mình, cười tủm tỉm nói: “Không nghĩ nữa không nghĩ nữa, ta chỉ nói đùa mà thôi, ngươi đừng tức giận đó!"

"Về sau không cho phép lấy loại việc này nói đùa."

Nói xong, hắn xoay người xuống giường, không cho Phượng Thiển cơ hội nói nhiều hơn nửa câu.

Phượng Thiển nhìn bóng dáng hắn, đầu tiên là sửng sốt, rồi sau đó hạ mi mắt, không rõ ý tứ cười cười.

"Nương nương, Hoàng Thượng dặn nô tỳ tiến vào hầu hạ ngài rửa mặt. Trong chốc lát dùng bữa sáng, Hoàng Thượng đi cùng nương nương đến cung Phượng Minh chúc tết Thái Hậu." Đông Dương mang một chậu nước ấm đi vào: "Hôm nay nương nương muốn mặc quần áo như thế nào?"

"Ngươi tự nhìn là được." Phượng Thiển cũng không để ý mấy thứ này. Thậm chí, Quân Mặc Ảnh sai Thượng Y cục làm cho nàng nhiều quần áo, cũng có nhiều bộ nàng chưa thấy qua.

"Vậy bộ này đi!" Đông Dương chọn bộ màu vàng nhạt lót hoa, đồ trang sức đều là đế vương đưa ngày ấy.

Mấy thứ quý giá gì đó, mặc trên người Phượng Thiển, lại hoàn toàn không che lấp vẻ đẹp của nàng.

Lúc ăn sáng không khí thật quỷ dị, ngay cả vài cung nhân hầu hạ bên cạnh cũng cảm nhận được.

Từ đầu đến cuối sắc mặt đế vương không tốt lắm, nhưng thật ra Phượng Thiển, vẫn giống như trước đây không tâm không phế chỉ lo ăn.

Nhưng chính là vì như vậy, mới càng kỳ quái. Đế vương không có khả năng tự làm mình tức giận được, khẳng định là chủ tử làm hắn tức giận.

Nhưng vì cái gì chủ tử còn có thể giống như không có việc gì xảy ra, ăn vui vẻ như vậy.

Hiển nhiên bọn họ đã quên, ở trong thế giới của Phượng Thiển, ăn là lớn nhất.

Đến lúc ra ngoài, Phượng Thiển mới nhớ tới mỗ nam nhân đang muốn hò hét.

Bình thường đều là Quân Mặc Ảnh ôm nàng, nhưng hôm nay nam nhân này không làm, Phượng Thiển lại không thể mạnh mẽ cầm lấy tay hắn đến ôm mình.

Nghĩ nghĩ, đành phải học dáng vẻ trước kia hắn ôm nàng như vậy, dũng cảm vươn tay, ôm thắt lưng nam nhân.

Lý Đức Thông đi theo phía sau, bỗng dưng hai chân mềm ra.

-------------------------------------------------------------------------------------------

Chap 221: Rõ ràng chính là ỷ sủng sinh kiêu

Đừng nói là Lý Đức Thông, ngay cả Quân Mặc Ảnh, toàn bộ thân thể đều cứng đờ.

Tư thế này!

Phản phản, hoàn toàn phản! 

Cố tình đầu sỏ gây nên còn không tự biết nói: “Hoàng đế bệ hạ, ngài đại nhân không chấp tiểu nhân, tha thứ ta lần này, ngài cũng biết ta là người nói thẳng, cho nên nhanh nói với ta một câu đi, bằng không lòng ta khó chịu."

Huyệt thái dương của Quân Mặc Ảnh nhảy dựng, dù cho tính tình và nhẫn nại có tốt đến mấy thì trước mặt vật nhỏ cũng có thể hóa thành không.

Hắn cầm cái tay đang sờ loạn lộn xộn trên người hắn, nhưng không chịu mở miệng với nàng.

Phượng Thiển thầm nghĩ xong rồi, nam nhân này giống như thực sự bị nàng làm cho xù lông.

Thời gian dài như vậy cũng không chạm được nghịch lân của hắn, không nghĩ tới nàng thuận miệng câu nói đầu tiên có thể làm cho hắn không vui lâu như vậy, xem ra về sau trừ bỏ chữ "Chết" là cấm kỵ, ngay cả "Ra cung" cũng là cấm kỵ.

A a a, cũng không có ai nhắc nhở nàng mà!

Trong cung Phượng Minh, phi tần sớm đi theo Hoàng Hậu đến đây, thỉnh an chúc tết, nên có không ít người.

Nhưng người trên tần vị, chỉ thiếu mình Phượng Thiển.

Sắc mặt Thái Hậu không đổi, chỉ thản nhiên nhìn Hoàng Hậu một cái: “Sao không thấy Thiển phi?"

"Bẩm Thái Hậu, Thiển phi nàng…." Hoàng Hậu có chút chần chờ, sợ người khác cảm thấy nàng ghen tị lại bàn luận thị phi, nhất thời cũng không biết mở miệng như thế nào. Cuối cùng, chịu không nổi ánh mắt sắc bén của Thái Hậu, vẫn kính cẩn nói: “Thiển phi không đến chỗ thần thiếp."

Thái Hậu làm như kinh ngạc: “Như thế nào, Thiển phi xảy ra chuyện gì sao?"

Nói xong, bà còn hơi kinh ngạc nhìn chung quanh một vòng.

Phía dưới yên tĩnh một lát, lập tức có phi tần bật cười một cái.

"Thái Hậu, thực không phải thần thiếp bàn luận thị phi, mỗi ngày Thiển phi có Hoàng Thượng sủng ái che chở, làm sao có thể xảy ra chuyện gì. Chỉ sợ là không thích thỉnh an Hoàng Hậu với chúng tỷ muội thôi?!"

Trong giọng nói của Hoa phi mang theo một cỗ sắc bén, giọng điệu lại lạnh lẽo, giống như trào phúng lại giống như ghen tị, vừa nghe khiến cho người khác thấy không thoải mái.

Nhưng lúc này mọi người không chú ý tới giọng nói của nàng, mà là lời nàng nói quả thật cũng đủ trong lòng các nàng tích tụ khó chịu.

Từ khi Phượng Thiển xuất hiện, đế vương chưa từng lấy con mắt nhìn những người khác.

Đến tột cùng nữ nhân kia có cái gì tốt, dựa vào cái gì có thể lọt vào mắt xanh của đế vương, được ân sủng như thế?!

"Nói đúng, này cũng hơi quá đáng đi!"

"Rõ ràng chính là ỷ sủng mà kiêu, không để Hoàng Hậu nương nương vào mắt."

"Xin Thái Hậu chủ trì công đạo!"

Mọi người cùng đồng thanh hô xin.

Khóe miệng Thái Hậu khẽ nhếch lên, có chút vừa lòng nhìn Hoa phi một cái.

"Ai, Hoàng Thượng cũng thật sự là, sủng người đến một chút quy củ cũng không có." Thái Hậu thở dài: "Nghĩ đến, chỉ cần Thiển phi nói một câu, Hoàng Thượng liền hạ lệnh nàng không cần phải đi cung Phượng Y thỉnh an đi."

Thân phi nhìn dáng vẻ bất đắc dĩ của Thái Hậu, đáy lòng cười lạnh.

Tuy nàng cũng ghen tị đến nghiến răng nghiến lợi với Phượng Thiển, nhưng không thể không vỗ tay trầm trồ khen ngợi vì chiêu này của Thái Hậu.

Nếu không phải ánh mắt Thái Hậu có ý bảo, Hoa phi nào dám ngay trước mặt Thái Hậu châm chọc khiêu khích ai. Hiện tại Thái Hậu bất động thanh sắc dẫn lửa giận của mọi người lên người Phượng Thiển, nếu là đế vương truy cứu trách nhiệm, lại không có chút quan hệ nào với Thái Hậu.

Chiêu mượn đao giết người này, quả nhiên cao minh.

"Hoàng Thượng giá lâm, Thiển phi nương nương giá lâm!" Trong lúc mọi người ở đây đều ôm trách móc nặng nề với Phượng Thiển, đế vương dắt Phượng Thiển đến.

Chẳng qua trước đó, Phượng Thiển đã ngoan ngoãn thu móng vuốt trên người đế vương về.

-------------------------------------------------------------------------------------------

Chap 222: Bắn chết chim đầu đàn

"Nhi thần thỉnh an mẫu hậu, cung chúc mẫu hậu năm mới thân thể khoẻ mạnh, mọi sự hoà thuận vui vẻ." Quân Mặc Ảnh dẫn đầu lên tiếng.

Phượng Thiển theo sát sau đó, phân biệt thỉnh an Thái Hậu và Hoàng Hậu.

"Tham kiến Hoàng Thượng." Mọi người trong phòng đợi đế vương ngồi xuống, sau đó mới dám ngồi.

Đối với đế vương, mọi người không dám nhìn thẳng; nhưng đối với Phượng Thiển, các nàng cũng là đoán được, ghen tị, lại ngại thân phận có thể cùng ngồi ăn, cho nên tự nhiên tầm mắt hắn liền dừng ở trên người Phượng Thiển.

Nhìn mặt mày hồng hào, dáng vẻ phong tình, yêu kiều khả ái, thấy thế nào cũng khiến người thích.

Đương nhiên, mấy nữ nhân ở đây không có khả năng thích nàng.

Còn có trâm cài nàng mang trên đầu, trâm cài, áo khoác mặc trên người, nhìn thế nào cũng không phải xa hoa quý trọng, tinh phẩm?

Ánh mắt Hoàng Hậu thâm thúy nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt chạm đến búi tóc của nàng, nhịn không được có chút xuất thần.

Có lẽ người bên ngoài chỉ biết mình không có kiến thức, cho nên mới chưa thấy qua đồ trang sức này, nhưng nàng làm Hoàng Hậu, lại rất rõ ràng, kia hoàn toàn không phải bút tích từ phủ nội vụ.

Nói như thế nào đây. Trong phủ nội vụ, không phải không có mấy thứ xa hoa, nhưng rõ ràng quý trọng quá mức như vậy, nàng thật đúng là chưa từng thấy qua. Cho nên trâm cài trên đầu Phượng Thiển, hoặc là cống phẩm ngự ban, hoặc là…

Hô hấp của Hoàng Hậu hơi chậm lại, không thể tin được loại khả năng kia.

Đế vương cũng không phải nhàn rỗi không có chuyện gì, làm gì có khả năng đi làm loại chuyện nhàm chán này?

"Vừa rồi ai gia còn cùng các nàng nói đến Thiển phi, Hoàng Thượng liền mang người đến." Thái Hậu cười nhẹ.

Phượng Thiển nghe vậy, theo bản năng bĩu môi, trực giác khẳng định ở sau lưng mình, các nàng nói không có lời gì hay.

Quả nhiên giây tiếp theo, Thái Hậu mượn lời vừa hỏi Hoàng Hậu hỏi nàng: “Thân mình Thiển phi không khoẻ sao?"

Lời này vừa rồi mọi người đều đã nghe qua một lần, cho nên đương nhiên biết ý Thái Hậu. Chỉ sợ không phải quan tâm, mà là vì trách cứ phía sau đi.

Xem ra hôm nay, cho dù là có đế vương, Thiển phi cũng không tránh được bị Thái Hậu răn dạy một phen.

"Bẩm Thái Hậu, thân mình nô tì vẫn tốt." Phượng Thiển càng lễ phép hơn với Thái Hậu, quả thật vừa mới bắt đầu là vì có chút sợ lão thái thái này, nhưng mà dần dà, nàng cảm thấy mình càng như là lấy lòng bà bà của mình.

Nhưng nàng rất rõ ràng, "Ác bà bà" này cũng không thích nàng, không chừng trong lòng có bao nhiêu chán ghét nàng đâu.

Hiện tại đột nhiên quan tâm nàng?

Không giống, không giống.

Phỏng đoán lại muốn dùng chiêu mới ép buộc nàng. Như sáng nay nàng không đi thỉnh an Hoàng Hậu, ác bà bà tính gây khó dễ cho nàng.

Nghĩ đến đây, Phượng Thiển vụng trộm trừng Quân Mặc Ảnh một cái, oán hận mài răng.

Nếu không vì nam nhân này, nàng mới không thành con chim đầu đàn bị bắn chết đâu.

Hiện tại lại vừa vặn, Thái Hậu gây khó dễ cho nàng, mà nam nhân này không nói chuyện với nàng trên đường đi, khẳng định bây giờ sẽ không giúp nàng.

Phượng Thiển tỏ vẻ thực lo lắng cảnh ngộ tiếp theo của mình.

Đang sợ sệt, chợt nghe Quân Mặc Ảnh nói: “Mẫu hậu, sáng nay lúc trẫm thức dậy, thân mình có chút không thoải mái. Thiển phi hầu hạ trẫm dùng dược, cho nên mới không kịp tới chúc mừng năm mới mẫu hậu."

Hắn không nói đến Hoàng Hậu, như không cảm thấy đó là một việc gì to tát.

Sắc mặt Hoàng Hậu trắng bệch.

Nếu là bình thường, nói không chừng Thái Hậu thật sự sẽ tin, tuy nói hồi nhỏ Hoàng Thượng có tập võ, thân mình cũng vô cùng tốt, gần như không thấy hắn sinh bệnh gì. Nhưng quan tâm sẽ bị loạn, muốn tin cũng không phải không có khả năng. 

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro