Chap 238 + 242
Chap 238: Hoàng Thượng.... hắn sẽ tin Phượng Thiển sao?
Không nghĩ tới, sau một đoạn thời gian gió êm sóng lặng, lời đồn đãi lại nổi lên, thậm chí còn kịch liệt hơn lần đầu tiên.
Trong đó tránh không được có vài người đố kỵ Thiển phi mà thêm mắm thêm muối, nhưng không có lửa làm sao có khói, đến tột cùng tin tức được truyền ra từ đâu, Linh Lung không thể hiểu hết. Nương nương muốn nàng tra chính là điều này, dựa theo kinh nghiệm mà nói, trong thiên hạ không có bức tường nào chắn được gió, nhất là trong cung. Cố tình lúc này thật sự cổ quái, bất luận nàng tìm hiểu nguồn gốc như thế nào, vẫn không tra ra ai là người nói ra đầu tiên.
Mọi việc gây náo loạn lớn như vậy, khẳng định đế vương biết, nhưng cố tình đế vương không tiến hành điều tra gì Thiển phi, biểu hiện không có gì khác biệt trước kia, vẫn độc sủng một mình Thiển phi như trước, giống như chưa có chuyện gì xảy ra.
Chỉ sợ đến hiện tại, Thiển phi và nô tài trong cung nàng còn không biết chuyện này đi.
Đế vương bảo hộ Thiển phi như vậy, rất khiến người khác ghen tị.
Linh Lung thở dài, cũng khó trách tính tình nương nương càng ngày càng kém, động một chút liền phát hỏa.
"Không tra ra?" Ánh sáng trong mắt đẹp của Thân phi chợt tắt, thâm thúy lộ ra một tia phức tạp không thể nắm lấy: "Cái gì mà không tra ra?"
Nàng nói xong liền bật cười, chính là tươi cười, thấy thế nào cũng khiến người ta cảm thấy lạnh bạc.
Trong lòng Linh Lung kinh ngạc, giọng nói mang theo một tia run run: "Nương nương, đúng vậy, nô tỳ thật sự không tra ra!"
"Đừng sợ, không tra ra là bình thường. Nếu bị ngươi tra ra, bản cung mới cảm thấy kỳ quái."
Thân phi phá lệ dùng một loại khẩu khí ôn nhu nói chuyện với nàng, trong sâu đáy mắt còn lộ ra một tia ánh sáng quỷ dị, sợ tới mức Linh Lung "Bùm" một tiếng quỳ rạp xuống đất: "Nương nương, nô tỳ đáng chết!"
Thân phi nhíu mi tâm, tùy tay cầm một tách trà lên hất nước vào người nàng: "Đồ vô dụng, lăn xuống đi."
"Vâng, nô tỳ lăn." Linh Lung như nghiêng ngả lảo đảo đi ra ngoài.
Thân phi nhìn bóng dáng Linh Lung, nhất thời không phát ra tức giận được.
Nàng nói không tra ra là bình thường, vốn chính là lời nói thật, nha đầu chết tiệt kia có cần ngạc nhiên như vậy sao?
Dù sao, sau lưng người nọ là Thái Hậu, nếu ngay cả phóng ra tin tức cũng có thể tùy tiện bị một cái nô tài điều tra ra, vậy Thái Hậu ngồi vị trí kia chẳng phải ngồi không rồi sao?
Thân phi rất rõ ràng, Thái Hậu không hài lòng với Phượng Thiển, còn về không hài lòng đến như thế nào ước chừng là muốn Phượng Thiển chết đi.
Chẳng qua, nàng không nghĩ tới Thái Hậu sẽ dùng chiêu này.
Mật thám sao?!
Thân phi híp mắt, nàng vẫn hy vọng Phượng Thiển có thể khôi phục trí nhớ, nhưng hôm nay xem ra, chờ đợi kết quả như vậy thật sự xa vời.
Nếu Phượng Thiển thật sự vĩnh viễn không thể khôi phục trí nhớ, thì nên làm cái gì bây giờ?!
Còn có Hoàng Thượng.... hắn sẽ tin tưởng Phượng Thiển sao?
Vì đợt săn bắn lần này, đế vương sai người thượng y cục may cho Phượng Thiển mấy bộ kỵ trang, mỗi bộ một màu, lúc này vừa mới đưa tới, để ở đằng kia cho Phượng Thiển chọn lựa bộ muốn mang theo.
Phượng Thiển xem xét một đống vải dệt màu sắc sặc sỡ, nhất thời muốn nổ tung đầu.
Chỉ một bộ trong đống này, cũng có thể khiến nàng mệt chết.
Thổ hào!!
Thổ hào chính là tiêu xài như vậy!
"Không vui sao?" Quân Mặc Ảnh nhìn dáng vẻ nàng sầu mi khổ sở, không hiểu nàng không vui cái gì, chỉ là mấy kiểu dáng này cũng không hợp tâm ý của hắn.
Phượng Thiển sợ hắn nói ra "Không thích sẽ làm lại", vội vàng lắc đầu: "Đương nhiên không phải không thích, chẳng qua mỗi một bộ đều tốt như vậy, chứng lựa chọn khó khăn của ta lại tái phát."
---------------------------------------------------------------------------------------------
Chap 239: Trả giá rất cao
Quân Mặc Ảnh nhíu mày: "Chứng lựa chọn khó khăn."
Phượng Thiển cười tủm tỉm chỉ vào đầu: "Đúng vậy, nhìn nhiều bộ đẹp mắt như vậy, chẳng lẽ ngươi không cảm thấy chọn cái này vứt cái kia rất đau lòng sao?"
Đau lòng?!
Quân Mặc Ảnh đỡ trán, đáy mắt hiện lên một tia bất đắc dĩ.
"Có khoa trương như vậy sao?" Hắn xoa đầu Phượng Thiển, tùy tay chỉ vài bộ cho nàng: "Trẫm nhìn mấy bộ này đều rất tốt, đừng vì loại việc này mà phiền lòng. Không có người quy định ngày thường sẽ không được mặc cái gì, nếu thích, lúc trở về vẫn có thể tiếp tục mặc, được không?"
"Kỵ trang đương nhiên phải mặc khi ở trên lưng ngựa mới thể hiện tư thế oai hùng hiên ngang khí khái chứ." Phượng Thiển mếu máo, tuy rằng chỉ có thể bất đắc dĩ nhận lấy đề nghị của nam nhân này, trong lòng vẫn không khỏi cảm thấy đáng tiếc.
Đều do nam nhân này, nếu hắn không sai người ta làm nhiều như vậy thì tốt rồi.
Cũng do thượng y cục, bọn hắn không làm y phục xinh đẹp như vậy thì tốt rồi.
Phượng Thiển không nói gì nhìn trời, quên đi, hiện tại nàng đang tự làm mình phát điên.
"Chỉ bằng thân thể nhỏ bé này của nàng, còn muốn thể hiện tư thế oai hùng hiên ngang." Tầm mắt của Quân Mặc Ảnh đảo qua từ trên xuống dưới người nàng, cuối cùng nhếch môi, bật cười: "Huống chi, sao trẫm không biết Thiển Thiển biết cưỡi ngựa?!"
Phượng Thiển vốn định trả lời hắn một câu chuyện này ngươi không biết thì hơn.
Nhưng giây tiếp theo, đột nhiên nàng nở một nụ cười sáng lạn: "Ta không biết ngươi có thể dạy mà, nếu thật sự không dạy ngươi liền mang ta cùng cưỡi. Dù sao võ công ngươi cao, cưỡi ngựa giỏi, khẳng định có thể chiếu cố ta thật tốt, đúng không?"
Quân Mặc Ảnh nhíu mắt phượng lại: "Muốn trẫm dạy?!"
"Ừ ừ!!!"
Phượng Thiển bị ánh mắt cổ quái của hắn nhìn sợ tới mức rụt cổ, cuối cùng lại vẫn không sợ chết nghênh đón.
Quân Mặc Ảnh nhếch môi, cúi đầu cười: "Nhiều năm thế này, trẫm còn chưa làm sư phó cho ai." Hắn ôm thân thể của nàng, giọng nói từ tính kia đã khiến Phượng Thiển mặt đỏ tai hồng, càng không nói đến hơi thở ấm áp phả thẳng vào bên tai nàng, làm cho nàng cảm thấy mềm nhũn.
"Muốn trẫm tự thân xuất mã, phải trả giá rất cao."
Vừa dứt lời, Phượng Thiển còn chưa kịp phản bác, bỗng dưng đôi môi liền bị nam nhân ngăn chặn.
Quân Mặc Ảnh giữ gáy nàng, đầu ngón tay xen kẽ giữa những sợi tóc của nàng, lời lẽ giao triền, tương cứu trong lúc hoạn nạn.
Đánh lén?
Nửa ngày, thẳng đến khi khuôn mặt nhỏ nhắn của Phượng Thiển đỏ bừng, thân mình mềm mại đổ vào ngực Quân Mặc Ảnh, đến mức thở dốc, mới rốt cục được hắn ân xá buông ra.
"Vật nhỏ, đây mới là một phần phí nhỏ." Quân Mặc Ảnh cắn tai của nàng cười khẽ, mắt phượng lóe lên ánh sáng hớp hồn người, giống như không cẩn thận một cái, có thể bị hắn hút sạch.
Phượng Thiển suýt nữa liền bị lạc không tìm thấy phương hướng.
Sauk hi phản ứng lại, nàng cắn răng oán hận nói: "Quân Mặc Ảnh."
"Hiểu rõ rồi chứ nói sau." Quân Mặc Ảnh cho nàng một cái ánh mắt, Phượng Thiển tức giận đến mức hai mắt biến thành màu đen.
"Ta đã nghĩ rất rõ ràng." Phượng Thiển cười lạnh ba tiếng.
"Đừng tưởng rằng ngươi thu được cái kia. Ta nói cho ngươi, cái này gọi là tiền mất tật mang, ra sức lại bán mình."
Dù sao không trốn thoát khỏi vận mệnh bị ăn, Phượng Thiển cảm thấy cứ uất ức bị hắn chiếm hết tiện nghi như vậy, còn không bằng ra chiêu trước.
Nhưng mà, ý tưởng này một lần lại một lần suýt nữa khiến nàng không đứng dậy được, rốt cuộc tuyên bố thất bại.
Đến đêm, Phượng Thiển gần như là khóc hô cầu xin tha thứ.
"Đủ, Quân Mặc Ảnh.... ta từ bỏ...."
---------------------------------------------------------------------------------------------
Chap 240: Bà không thể nhẫn!
Quân Mặc Ảnh tà tứ cười: "Không phải ban ngày rất có năng lực sao? Sao hiện tại thành như vậy, hửm?!"
Phượng Thiển biết, lúc này nam nhân này lại bắt nạt nàng rồi.
Bà nội nó, xem thường nàng!
Nhưng trước loại việc này, tóm lại là nữ nhân, nàng có biện pháp nào đâu.
"Ta sai lầm rồi, ta sai lầm rồi còn không được sao. Ừm ngươi trước, làm cho ta chậm rãi."
Làm như vừa long với phản ứng của nàng, hai mắt Phượng Thiển hai mắt mông lung, nhìn thấy đuôi lông mày khóe mắt nam nhân lộ vẻ mị hoặc.
"Ừm, tuy rằng nhận sai hơi chậm, cuối cùng vẫn là trẻ nhỏ dễ dạy. Trẫm là người đại nhân đại lượng, không tính toán với Thiển Thiển."
"...."
Phượng Thiển hít sâu một hơi, cố nén nổi lên gân xanh, giọng nói mềm xuống: "Vậy ngươi nghỉ một lát, ta nghỉ một lát, được không?!"
"Ngu ngốc, hiện tại như thế này, làm sao có thể ngủ?!" Quân Mặc Ảnh dù có hưng trí đùa với nàng, một bên đùa nghịch thân thể mềm nhũn của nàng, một bên ra sức không ngừng cày cấy trên người nàng.
Xuân sắc kiều diễm, phong cảnh kích tình.
Lần lượt trải qua kinh nghiệm thống khổ đã nói cho Phượng Thiển, nhẫn nhất thời gió êm sóng lặng, võ mồm cực nhanh chỉ bị chết thảm hại hơn.
Quân Mặc Ảnh lâm triều xong, nghe người ta nói Thái Hậu mời hắn đến ngồi, liền đi cung Càn Long thay bộ thường phục, chuẩn bị đi qua.
Chẳng qua lúc ra khỏi cung Càn Long, hắn lại đột nhiên sửa đường đi, đến Ngự Thư Phòng một chuyến.
Lúc đầu Lý Đức Thông còn kinh ngạc, lại không biết vị đại nhân nào ở trong Ngự Thư Phòng, lúc này đế vương đi qua làm gì. Không phải Thái Hậu vừa mới phái người đến mời đế vương đi qua sao?!
Nhưng mà, càng khiến hắn ngạc nhiên hơn không phải cái này.
Sau khi vào Ngự Thư Phòng, đế vương không làm gì, chỉ tùy tay ném ném một cái bình nhỏ cho hắn, chỉ vào lồng đựng chim ở góc phòng: "Cho nó ăn đi, sau đó đi tìm nơi kín đáo cất."
Lý Đức Thông ngẩn người, thật lâu sau mới phản ứng lại đây.
Vâng một tiếng, Lý Đức Thông lập tức chạy qua, chuẩn bị mang lồng chim đi.
"Cho ăn ở đây." Chưa kịp đi hai bước, Quân Mặc Ảnh liền nhíu mi chặn hắn lại.
Cho ăn ở đây?!
Lý Đức Thông âm thầm kinh hãi.
Tuy nói giết một con chim như vậy thì không có gì, nhưng Ngự Thư Phòng không thể thấy máu, hôm nay đế vương lại để hắn ở chỗ này giết chết chim này, đủ thấy chim này rất quan trọng. Ước chừng, là vì không thể lưu lại tai hoạ ngầm đi.
Lý Đức Thông không khỏi bội phục tâm tư kín đáo của đế vương.
"Vâng, nô tài tuân chỉ." Thẳng đến khi xác nhận chim xanh không hề tức giận, Lý Đức Thông mới tìm miếng vải đen che ở trên, ra cửa Ngự Thư Phòng.
Sai hắn đi xử lý chim xanh kia, cho nên lúc Quân Mặc Ảnh đi cung Phượng Minh, là Tiểu An Tử đi theo hầu hạ.
"Nhi thần thỉnh an mẫu hậu, mẫu hậu cát tường." Vừa vào điện, Quân Mặc Ảnh khom người liền hành lễ vơi Thái Hậu.
Thái Hậu xoa mi tâm, trong giọng nói lộ ra một cỗ thản nhiên mỏi mệt: "Cái khác ai gia cũng không nói nhiều, tin tưởng Hoàng Thượng hẳn là hiểu được hôm nay ai gia tìm Hoàng Thượng đến là vì chuyện gì."
Ánh mắt Quân Mặc Ảnh ngưng lại.
"Ý của mẫu hậu, thứ cho nhi thần không thể hiểu được."
"Hoàng Thượng, ngươi còn muốn giả ngu sao?" Thái Hậu vỗ mạnh vào bàn một cái, sắc mặt lập tức liền trầm xuống.
Nhiều năm như vậy, bà chưa bao giờ luống cuống như thé, huống chi người đối diện là con bà, là hoàng đế Đông Lan.
Nhưng hôm nay, bà thật sự không thể nhẫn!
---------------------------------------------------------------------------------------------
Chap 241: Mẫu Hậu đừng có ý đồ với nàng nữa!
"Mẫu hậu bớt giận." Quân Mặc Ảnh chỉ thản nhiên đáp lại, như là hoàn toàn không cảm nhận được lửa giận của Thái Hậu.
Ngón tay đeo hộ giáp của Thái Hậu run run: "Hoàng Thượng, sao ngươi hồ đồ như thế, trong cung đều đã truyền thành như vậy, chẳng lẽ Hoàng Thượng còn muốn tiếp tục che chở nữ nhân kia sao?"
Quân Mặc Ảnh nhíu mi: "Mẫu hậu, trong cung truyền thành như thế nào nhi thần mặc kệ, ngay cả chứng cớ cũng không có, chẳng lẽ mẫu hậu muốn nhi thần nghe trời tin trời sao?"
"Nhưng hiện tại ngay cả điều tra Hoàng Thượng cũng không làm, sao biết không có chứng cớ?!"
"Bởi vì nhi thần biết mật thám chân chính là ai, nhi thần cũng tin tưởng Phượng Thiển, cho nên không cần tra."
Thái Hậu khiếp sợ nhìn hắn: "Ngươi nói cái gì?"
"Nhi thần nói, nhi thần biết mật thám chân chính là ai." Quân Mặc Ảnh mím môi mỏng thành một đường thẳng: "Trẫm đã tra xét Thân phi thật lâu, đã xác định nàng chính là mật thám Tây Khuyết phái tới. Cho nên mẫu hậu không cần nghi ngờ người khác."
Sắc mặt hắn bình tĩnh, trong mắt phượng thâm thúy lại không có một tia gợn sóng, làm cho người ta hoàn toàn nhìn không ra trong lòng hắn đang suy nghĩ cái gì.
Đột nhiên Thái Hậu đt nhiên không biết nên khóc hay nên cười.
"Như vậy ai gia cũng muốn hỏi lại Hoàng Thượng một câu, chứng cớ đâu?!"
Không phải bà không tin nhi tử của mình, bà rất rõ ràng, Hoàng Thượng không thể lấy loại chuyện như thế này ra nói giỡn, huống chi, trước khi xảy ra chuyện của Phượng Thiển, không phải bà không có hoài nghi Thân phi. Chẳng qua gần đây Hoàng Thượng độc sủng Phượng Thiển mới làm cho bà bắt đầu bỏ qua ý tưởng kia.
Nhưng bất luận như thế nào, bà không nghĩ bỏ qua cơ hội lật đổ Phượng Thiển.
Quân Mặc Ảnh không rõ ý tứ xùy một tiếng.
"Chứng cớ chính là chim xanh dùng để trao đổi thông tin giữa mật thám. Mấy ngày trước nhi thần vừa vặn bắt được một con, tìm người hiểu tiếng chim đến dịch hộ, biết được con chim kia là do Thân phi nuôi, nhân tiện bắt được vài nô tài có liên hệ với nàng."
Như thế, đủ hiểu chưa?!
Thần sắc trên mặt Thái Hậu từ ngạc nhiên chuyển sang thâm trầm, cuối cùng cười lạnh một tiếng: "Hoàng Thượng nói con chim xanh kia, thực không khéo, vừa lúc có người nhìn thấy nó bay vào cung Phượng Ương, giống như còn từng nói chuyện với Thiển phi."
Sắc mặt Quân Mặc Ảnh khẽ biến.
Dừng một chút, mới thản nhiên nói: "Mẫu hậu lấy được tin từ đâu? Nay trong cung người ghen tị Phượng Thiển chỗ nào cũng có, nói không phải có người không muốn nàng sống tốt, muốn vu oan giá họa."
Thái Hậu câm lặng. Bà cũng không thể nói mình đặt người trong cung Phượng Ương đi.
Bỏ qua một bên, thay đổi vấn đề: "Vậy xin hỏi Hoàng Thượng, hiện con chim xanh kia ở nơi nào?"
"Giết."
Hắn bình tĩnh trả lời, Thái Hậu lại chấn động.
"Đây chính là cơ hội tốt nhất định tội mật thám, thế nhưng Hoàng Thượng lại giết nó."
"Mẫu hậu, nếu nhi thần muốn một người chết, làm gì cần lấy cớ nhiều như vậy?" Quân Mặc Ảnh hạ mi mắt, gợn sóng không sợ hãi.
"Nhưng có lẽ mật thám không chỉ có một mình Thân phi?" Thái Hậu nhìn chằm chằm vào Quân Mặc Ảnh,
Quân Mặc Ảnh cũng giương mắt nhìn Thái Hậu: "Mẫu hậu không tin nhi thần sao?!"
Bốn mắt nhìn nhau, một dòng khí giương cung bạt kiếm dao động giữa hai người.
Trầm mặc thật lâu.
Cuối cùng, vẫn là Quân Mặc Ảnh lên tiếng trước: "Nhi thần không biết mẫu hậu lấy được tin tức như thế nào, nhưng trước khi tìm được chứng cớ vô cùng xác thực, nhi thần hy vọng mẫu hậu không cần nhằm vào Phượng Thiển nữa. Nhi thần biết, sở dĩ nàng nhập cung một năm không cơ hội diện thánh, đều là vì mẫu hậu ngăn cản. Lúc đó nhi thần có thể làm bộ như không biết, nhưng hiện tại, mẫu hậu đừng có ý đồ với nàng nữa."
---------------------------------------------------------------------------------------------
Chap 242: Nàng rất coi trọng chính mình
Gằn từng tiếng, hắn bình tĩnh nói, lại khiến trong lòng Thái Hậu nhấc lên kinh hãi.
Nhiều năm như vậy, quan hệ mẫu tử của bọn họ vẫn rất tốt, nay lại bởi vì một nữ nhân, thế nhưng con trai bà dùng loại giọng điệu ngầm có ý cảnh cáo này nói chuyện với bà.
Thất vọng, đau lòng, bất đắc dĩ, đều không thể dùng để hình dung tâm tình bây giờ của Thái Hậu.
Nhưng mà bà không kịp bận tâm mấy thứ này, chuyện bà cản trở không cho Phượng Thiển nhìn thấy Hoàng Thượng, hóa ra Hoàng Thượng đã biết. Tuy rằng bà từng làm như vậy, lại không nghĩ rằng có một ngày kia sẽ bị nói thẳng ra.
Ngay từ đầu, bà đã cảm thấy Phượng Thiển không đơn giản, bà không nghĩ tới nhi tử mình bị một nữ nhân mê hoặc, cho nên bà không cho Phượng Thiển tiếp cận Hoàng Thượng, nhưng hiện tại xem ra, Hoàng Thượng thật quyết tâm muốn bảo vệ Phượng Thiển.
Thái Hậu hít sâu một hơi, rất lâu vẫn không thể bình phục tâm tình.
Hơn nửa ngày, bà mới dặn ra tiếng: "Nếu Hoàng Thượng cố ý như thế, ai gia cũng không có cách nào. Nhưng Hoàng Thượng muốn bảo vệ, vậy nhìn kỹ đừng để nàng rẽ sang hướng khác."
Nói tới đây, bà hơi híp mắt, tỏng ánh mắt hiện lên một tia tàn khốc: "Nếu để ai gia phát hiện ra nàng có ý đồ gây rối, đến lúc đó cho dù Hoàng Thượng ngăn cản, ai gia cũng nhất định sẽ không bỏ qua cho nàng."
Quân Mặc Ảnh mím chặt môi.
"Nhi thần cáo lui." Hắn vuốt tay áo, rồi sau đó không quay đầu lại nhanh chóng rời đi.
Thái Hậu đứng ở đó nhìn bóng dáng hắn đi xa thật lòng, trong lòng hận cực, giận dữ, lại khổ không thể làm gì.
Hồng nhan họa thủy.
Thật là hồng nhan họa thủy!
Nhanh chóng đi ra cửa cung Phượng Minh, đột nhiên Quân Mặc Ảnh dừng bước.
Ánh mắt sắc bén thoáng nhìn qua bên cạnh, chỉ vào Liên Tịch ở một góc sân, nhíu mi trầm giọng: "Đi với trẫm."
Liên Tịch ngẩn người, vốn định nói cái gì, nhưng đế vương không chờ nàng mở miệng, đã sải bước đi ra ngoài.
Thẳng đến khi bóng dáng đế vương biến mất ở trong tầm mắt, nàng mới phản ứng lại, lập tức nhắc váy, chạy chậm theo.
"Nô tỳ tham kiến Hoàng Thượng. Hoàng Thượng tìm nô tỳ đi ra, là..."
"Chuyện do ngươi đã làm, không cần trẫm nhắc nhở, hẳn là còn nhớ rõ chứ?!"
Vừa rồi, lúc Quân Mặc Ảnh nói chuyện với Thái Hậu cũng đã giận, chẳng qua ngại đối phương là mẫu hậu hắn, ít nhất còn có một tia cung kính ở bên trong. Giờ phút này đối với Liên Tịch, vẫn là trầm lãnh nhưng không giống như ngày thường, mà là hoàn toàn lãnh khốc.
Con ngươi của Liên Tịch mở lớn, may mà giờ phút này nàng cúi đầu, mới không để người ta chú ý tới phản ứng khác thường của nàng.
"Nô tỳ ngu muội, không hiểu ý của Hoàng Thượng lắm." Liên Tịch chậm rãi nói nhỏ.
Tuy trong lòng sợ hãi, nàng vẫn không ngừng an ủi mình. Thái Hậu nói đã giúp nàng xử lý sạch sẽ, hẳn là sẽ không xảy ra chuyện gì mới đúng. Có lẽ bây giờ Hoàng Thượng đang thử nàng, nàng không thể rối loạn đầu trận tuyến trước được.
Quân Mặc Ảnh lạnh lùng nhếch khóe môi: "Phản ứng của ngươi, thật khiến trẫm giật mình."
"Nếu người bên ngoài nghe được trẫm nói như vậy, phản ứng đầu tiên chính là quỳ xuống thỉnh tội, ngươi lại trấn định khiến người khác nhìn với cặp mắt khác xưa."
Chân Liên Tịch mềm nhũn, lập tức quỳ xuống: "Hoàng Thượng, nô tỳ thật sự không rõ ý tứ của ngài. Nếu Hoàng Thượng xem nô tỳ không vừa mắt, có thể trực tiếp...."
"Vì cái gì trẫm nhìn ngươi không vừa mắt?" Lời còn chưa dứt, đã bị Quân Mặc Ảnh lạnh lùng chặn lại.
Sắc mặt Liên Tịch trắng nhợt, quỳ ở dưới, thân thể hoàn toàn cứng đờ.
Ngụ ý của đế vương, nàng biết.
Là nàng rất coi trọng chính mình, nàng còn không có tư cách để đế vương nhìn không vừa mắt.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro