Chap 378 + 382
Chap 378: Ngươi nhất định có thể làm được!
"Tống thị vệ, đương nhiên ta biết ngươi." Khuôn mặt nhỏ nhắn của Linh Lung ửng đỏ lên nói: "Ngươi đột nhiên đi ngang qua nơi này sao?"
"Không phải. Linh Lung, ta đặc biệt tới tìm ngươi."
Linh Lung khiếp sợ nhìn hắn: "Tìm ta?"
"Ừm." Tống thị vệ gật đầu một cái.
"Linh Lung, thật ra thì cho tới nay, ta đều biết tâm ý của ngươi, nhưng muốn nói với ngươi một tiếng thật xin lỗi, cũng xin ngươi tha thứ cho ta, lâu như vậy cũng không tiếp nhận ngươi."
Nói tới chỗ này, hắn thở dài: "Nam nhi không nghề nghiệp, làm sao lập gia thất? Thật ra thì ta một mực chờ đợi một cơ hội, chờ một cơ hội có thể vươn lên, chỉ có từ đó về sau, ta mới có thể cho nữ nhân ta thích tương lai tốt đẹp, ngươi hiểu không?"
Linh Lung khẽ mở miệng, ánh mắt hoảng hốt: "Cho nên bây giờ ngươi nói với ta những lời này, là có ý gì?"
"Bởi vì ta đã chờ đến cơ hội này!"
Tống thị vệ tràn đầy nghiêm túc nhìn nàng: "Linh Lung, hiện tại rốt cuộc ta có một cơ hội có thể vươn lên, cũng có thể cho ngươi cuộc sống hạnh phúc tốt đẹp. Cho nên giờ khắc này, ta muốn nói cho ngươi biết, ta thích ngươi, rất thích ngươi. Trước kia gây đủ loại tổn thương với ngươi, đều muốn nói với ngươi một tiếng thật xin lỗi, nhưng... ta không hối hận. Bởi vì coi như cho ta thêm một cơ hội, ta vẫn sẽ chọn làm như vậy, bởi vì ta không thể để cho ngươi đi theo ta chịu ủy khuất!"
Trong đôi mắt nữ tử đối diện từ lúc ban đầu không thể tin tưởng đã từ từ dâng lên màn nước mỏng, cứ như vậy chậm chạp bước tới trước hắn, như uất ức trong thời gian dài tới nay rốt cuộc có thể nói ra, để cho nàng không nhịn được nói ra lời.
"Ta là loại người như vậy sao? Ngươi có thành công hay không, ta sẽ quan tâm cái đó sao?" Linh Lung rơi nước mắt, lớn tiếng tố cáo.
"Ngươi không thể nói với ta, nói với ta xong, ta có thể chờ ngươi! Hai chúng ta cùng có gắng không phải tốt sao, tại sao không nói với ta cái gì, tại sao phải để một mình ta khổ sở? Ngươi còn nói yêu thích ta, người là tên lường gạt, ngươi rõ ràng chỉ thích tương lai của ngươi, cơ hội của ngươi!"
"Không, không phải như vậy, Linh Lung, ta thực sự thích ngươi! Ta thích nhất chính là ngươi! Nếu không phải vì ngươi, ta tội gì phí tâm mưu tính tương lai của chúng ta, nếu không phải vì ngươi....."
Hắn hít một hơi thật dài, chợt kéo người ôm vào trong ngực, ôm thật chặt.
"Linh Lung, tin tưởng ta, ta thực sự yêu ngươi."
Cô nương nằm ở trong ngực hắn cúi đầu thút thít: "Ta biết rõ..... Tống Lăng, ta tin tưởng ngươi, tin tưởng ngươi....."
"Linh Lung, trước mắt liền có một cơ hội tốt, vừa có thể giúp ngươi thoát khỏi Khinh phi xuất cung, cũng có thể giúp ta thành công."
Nói tới chỗ này, tay hắn vuốt khuôn mặt Linh Lung, con mắt sắc chăm chú nhìn nàng: "Linh Lung, ngươi đồng ý giúp ta một chuyện không?"
"Gấp cái gì?"
Linh Lung không hiểu, nàng chỉ là một nha đầu không lên được mặt bàn có thể giúp hắn cái gì?
Dĩ nhiên, nếu có thể làm được, nàng tự nhiên đồng ý.
Dù sao nàng yêu Tống Lăng lâu như vậy, hiện tại không dễ dàng mới chờ được tâm của hắn, lại chờ được một cơ hội có thể xuất cung, làm sao nàng có thể không muốn giúp việc này?
"Ngươi nói ra, chỉ cần ta có thể làm được, nhất định giúp ngươi."
Tống Lăng cảm kích nhìn nàng: "Một chuyện rất đơn giản, ngươi nhất định có thể làm được!"
*******
Sau khi từ biệt Linh Lung, Tống Lăng đi một mình ở trong ngự hoa viên, sau khi lượn trái rẽ phải, vào một tòa núi giả trơ trọi.
Tuy là giữa ban ngày, nhưng bên trong vẫn rất tối.
Chỉ có thể miễn cưỡng thấy rõ dung nhan tuyệt lệ cùng dáng người uyển chuyển của cô nương trước mặt, lại không thấy rõ vẻ mặt của nàng bây giờ, nhất là bên trong đôi mắt hẹp dài kia, càng thêm khó phân biệt.
_____________________________________________________
Chương 379: Con cóc cũng đừng vọng tưởng ăn thịt thiên nga
Tống Lăng nói thẳng: "Cô cô, chuyện ngài muốn thuộc hạ làm, thuộc hạ đã làm xong."
"Ừ." Liên Tịch nhàn nhạt đáp một tiếng: "Sau khi chuyện thành công, Thái hậu nhất định sẽ khen ngươi thật tốt. Ngươi muốn tiền, quyền, thế, cái gì cần có nhất định có, cho nên ngươi có thể yên tâm."
Nàng lạnh lùng thoáng nhìn đối phương: "Chỉ là, chuyện này nếu truyền ra ngoài, đầu ngươi có thể không giữ được, biết không?"
"Dạ, thuộc hạ hiểu!"
Liên Tịch từ từ đi tới chỗ hắn, lúc Tống Lăng cho là nàng sẽ dừng ở trước mặt mình, nàng lại không khách khí chút nào lướt qua hắn, thẳng tắp đi ra ngoài núi giả.
"Trở về chờ tin tức đi. Chỉ cần xác định Linh Lung đưa đồ vật qua, phần thuộc về ngươi sẽ lập tức cho ngươi."
Nói xong câu đó, bóng dáng của Liên Tịch đã khuất sau núi giả.
"Liên Tịch cô cô!" Tống Lăng chợt gọi nàng lại.
"Còn có chuyện gì?"
Liên Tịch nhíu mày, quay đầu lại nhìn hắn.
Mặc dù ngược ánh sáng, Tống Lăng vẫn phát hiện một tia không kiên nhẫn từ vầng trán của nàng.
Tống Lăng dừng một chút, mới nói: "Cô cô, theo phân phó của ngài, thuộc hạ quả thật biểu đạt cõi lòng với nha đầu Linh Lung kia, thế nhưng cũng không phải thật! Thật ra thì người chân chính trong lòng thuộc hạ, là....."
"Tống Lăng!" Không đợi hắn nói xong, Liên Tịch liền cắt đứt hắn.
"Người quý ở chỗ tự biết chính mình, con cóc cũng đừng vọng tưởng ăn thịt thiên nga."
Lạnh lùng bỏ lại một câu như vậy, Liên Tịch lần nữa xoay người, không quay đầu lại rời đi.
Tống Lăng đứng tại chỗ, sững sờ nhìn nàng từ từ đi xa, càng ngày càng nắm chặt tay lại.
******
Linh Lung siết thật chặt lá thư trong lòng bàn tay, chỉ sợ đột nhiên có trận gió thổi qua, thư cũng sẽ bị thổi đi.
Thư này không chỉ là một phong thư đơn giản như vậy, cũng là ký thác nửa đời sau hạnh phúc của nàng!
Chỉ cần đưa thư này đến Phượng Ương Cung, nàng có thể rời khỏi Khinh phi nương nương, chủ tử ác độc như vậy, nàng còn có thể cùng người trong lòng nàng vĩnh viễn sinh hoạt ở bên nhau!
À đúng rồi, còn có một điểm rất quan trọng, người trong lòng nàng cũng có thể vì vậy lấy được trợ giúp, thăng tiến lên.
Xem như vậy, cuộc sống tương lai của nàng rất hạnh phúc, rất mĩ mãn.....
Ôm ý nghĩ như vậy, Linh Lung bước nhanh hơn, vội vàng đi tới cung Phượng Ương.
"Vị tiểu ca này, có thể làm phiền ngươi giúp ta đưa đồ này giao cho Thiển phi nương nương không?"
Lính gác cửa hung dữ nhìn nàng, hỏi: "Đây là thứ gì?"
"Đây là....."
Mắt Linh Lung chợt lóe, nhất thời lại không biết diễn tả lá thư này đến tột cùng là cái gì.
Dù sao Tống Lăng nói với nàng đây là cơ mật, không thể tùy ý xem, cho nên chính nàng cũng không xem qua nội dung bức thư.
Không thể làm gì khác hơn là tùy tiện tìm một cái cớ nói: "Đây là thư nương nương nhà ta thăm hỏi Thiển phi nương nương!"
"Thư thăm hỏi?" Cung nhân giữ cửa kinh ngạc, nhưng cũng không có nói cái gì nữa: "Biết, cái này giúp ngươi đưa vào."
Nói xong liền cầm đi vào giao cho Phượng Thiển.
Hôm nay đế vương có chuyện tạm thời, chưa kịp chạy về dùng cơm trưa, cho nên hôm nay Phượng Thiển ăn một mình.
Gần đây mấy ngày nay, cảm giác buồn nôn đã đỡ hơn không ít, cho nên cũng ăn được nhiều hơn so với mấy ngày trước.
Mới vừa dùng xong bữa, cả người vẫn còn hơi no bụng, nàng nằm ở trên giường lười biếng đung eo, rất hợp ý.
Nghe được tiểu thái giám nói là Khinh phi gửi thư cho nàng, Phượng Thiển còn kinh ngạc, thò tay cầm lấy, giữ tư thế này đọc thư.
Chỉ là, trong chốc lát, sắc mặt của nàng liền từ từ trắng bệch, thân thể cũng từ từ đứng thẳng lên.
__________________________________________________________
Chap 380: Sự khác lạ của nàng, làm người ta không thể bỏ qua
Lúc Quân Mặc Ảnh trở lại, ở trong sân thấy được mĩ nhân sạp màu đỏ.
Vậy mà hôm nay, người nằm phía trên không giống như trước, mang theo một nụ cười nhạt nhẽo lười biếng nằm, mà là ngồi tựa vào một chỗ, trong ngực ôm con tiểu hồ ly, ôm rất chặt.
Ánh mắt của nàng có chút mê mang và đờ đẫn, tựa như một người gần chết đuối, nắm trong tay cái bè gỗ duy nhất trên đại dương. Mà con hồ ly kia, chính là bè gỗ bây giờ của nàng, là ấm áp nàng tán gẫu lấy an ủi, cho nên mới không muốn buông tay như vậy.
Cái tư thế kia, Quân Mặc Ảnh thậm chí hoài nghi, một giây kế tiếp nàng sẽ trực tiếp siết chết tiểu hồ ly.
Nhíu mày, hắn bước nhẹ nhàng đi tới, cuối cùng đứng ở trước mặt nàng, vươn tay, muốn sờ đầu của nàng như bình thường.
Trong hoảng hốt, thân thể Phượng Thiển khẽ cứng lại.
Lúc tay nam nhân sắp chạm vào nàng thì đột nhiên nàng rụt lại về phía sau, tránh khỏi bàn tay khớp xương rõ ràng kia, tay thon dài như ngọc, đôi bàn tay đã ôm lấy nàng biết bao đêm.
Quân Mặc Ảnh ngẩn người.
Trầm ngâm chốc lát, tiếp theo cười nói: "Thế nào, trẫm không trở lại dùng cơm với nàng nên mất hứng?"
Vừa nói chuyện, hắn trực tiếp ngồi xuống bên người nàng, một lần nữa đưa tay, lúc này nhưng không cho nàng bất kỳ cơ hội chạy thoát, liền trực tiếp bọc người ở trong ngực, vuốt đầu của nàng.
Phượng Thiển buông tiểu hồ ly trong ngực ra, mặc cho nó nhảy xuống từ trên người mình, chạy nhanh, cuối cùng từ từ biến mất ở trong tầm mắt.
Vểnh môi, nụ cười của nàng có chút nhợt nhạt: "Quân Mặc Ảnh, ta mới vừa ôm tiểu hồ ly, ngươi không chê ta bẩn sao?"
Trong ấn tượng, nam nhân này luôn ghét bỏ con hồ ly nhỏ kia.
Từ ngày thứ nhất mang tiểu hồ ly cho nàng, hắn liền không chịu để nàng ôm tiểu hồ ly, nói là lông xù, bẩn thỉu.
Nhưng bây giờ, hắn lại quên nàng mới ôm tiểu hồ ly, trực tiếp ôm nàng vào trong ngực.
Không sợ "Lông xù bẩn thỉu" trên người nàng cọ lên người hắn sao?
Rõ là.....
Quân Mặc Ảnh cảm thấy hôm nay vật nhỏ có loại cảm giác kỳ quái bắt đầu từ khi hắn đi vào viện, liền cảm thấy như vậy.
Nếu ngày thường ngẩn người, lúc nhìn thấy hắn, nàng sẽ thu hồi suy nghĩ, vui sướng cười với hắn.
Nhưng hôm nay.....
Mấy phân suy yếu, mấy phần vô lực này, trong ánh mắt còn lộ ra mê man và hoảng hốt, càng làm cho người ta đau lòng.
Quân Mặc Ảnh cúi đầu thở dài một tiếng, hôn trán nàng một cái, nói: "Không bẩn, trẫm không ngại."
Phượng Thiển khẽ nhếch đầu lông mày, khóe miệng giương cao, đôi mắt lấp lánh ánh sao nhìn xa xa lại dính mấy phần buồn bã và thưa thớt.
"Sáng sớm ta còn đi câu cá, sau lại lấy tay bắt cá, tất cả đều bôi ở trên người." Nàng lại nói.
Quân Mặc Ảnh cúi đầu "Ừ" một tiếng, tràn đầy từ tính, hai tay của hắn lại hoàn toàn không buông ra, cằm tựa vào tóc nàng, nhẹ nhàng vuốt ve, dịu dàng lưu luyến.
"Không có gì đáng ngại, bẩn nữa cũng không cần gấp, trẫm không ngại."
"Nhưng ta sợ."
Phượng Thiển giơ tay lên chống lồng ngực hắn, nhìn: "Ta sợ làm bẩn y phục của ngươi, cho nên ngươi đừng ôm ta, có được không?"
Thỉnh cầu như vậy, thật sự làm cho người ta khó có thể cự tuyệt.
"Thiển Thiển, rốt cuộc là sao, hả?" Quân Mặc Ảnh nhíu mi tâm.
Sự khác lạ của nàng, khiến người ta không thể bỏ qua, càng không có biện pháp làm bộ như không nhìn thấy.
__________________________________________________________
Chương 381: Sẽ không buông tay
Phượng Thiển ngẩn người, trên mặt thoáng qua vẻ kinh ngạc, chợt liền mỉm cười nói: "Không có, ta rất tốt, có thể thế nào?"
Quân Mặc Ảnh càng nhíu chặt mày, dung nhan tuấn mỹ căng lại, hắn chăm chú nhìn nàng, sâu trong con ngươi màu đồng tràn đầy lo lắng.
Bốn mắt nhìn nhau hồi lâu, hai người ai cũng không dám mở miệng nói chuyện, một người mang nét cười mờ mịt khó hiểu, một người tìm tòi nghiên cứu trầm như nước.
Rốt cuộc, vẫn là Phượng Thiển thua trận trước.
"Được rồi được rồi, ngươi làm gì thế?" Nàng giơ tay lên ôm cổ hắn, thân mật dùng mặt của mình cọ hắn, vành tai và tóc mai chạm vào nhau, lưu luyến tột cùng cũng không hơn cái này.
"Sao cả ngày đa nghi nặng như vậy, ta nói không có việc gì, thì thật không có việc gì. Đây không phải là thấy mọi ngày ngươi ghét bỏ con hồ ly nhỏ kia, cho nên sợ ngươi ngay cả ta cũng chê sao?"
Nàng uốn éo người không ngừng chui vào trong lòng hắn, khóe miệng cong lên hôn một cái vào môi hắn.
Quân Mặc Ảnh thở dài.
Cái bộ dáng này, giống như chưa xảy ra chuyện gì.
Nhưng hắn biết không phải.
Nếu không phải hiểu rõ vật nhỏ, hiểu rõ từng chi tiết trên khuôn mặt lúc nàng vui mừng và bi thương, có lẽ thật sự bị nàng đánh lừa.
Thật ra thì nàng hôm nay, rất giống một lần trước đó.
Hai buổi tối hắn trở về từ Thi Họa Cung, sau khi trở về nàng cũng là dáng vẻ này, cười với hắn, cười đến vô tư hồn nhiên. Nhưng sâu trong đáy mắt lại không cười, rõ ràng rất kháng cự hắn, lại bị động không thể không bị hắn ôm, làm bộ như hết sức nghênh hợp, giống như không có gì xảy ra.
Có lẽ khác biệt duy nhất, chính là hôm nay nàng không kháng cự rõ ràng như vậy.
Đây là chán ghét hắn, hắn biết. Ngày hôm nay, hình như không phải chán ghét, cũng không có nhiều kháng cự, chỉ là mờ mịt, bàng hoàng, quanh thân cũng bao quanh hơi thở mất mát nồng nặc, làm cho người ta nhìn liền không nhịn được cảm thấy đau lòng.
Lại nói, hình như vật nhỏ rất khó phát giận.
Trừ mấy nữ nhân có chút khiêu khích trong hậu cung thì không che giấu chán ghét ra, nàng đối với ai cũng rất tốt, dù là đối với nô tài đều giống nhau, tính khí tốt, cả ngày cười híp mắt.
Nhưng hắn biết, nàng bướng bỉnh cực kì, tính khí cũng rất hư. Phàm là chọc giận nàng, vậy không ghim ngươi đến mức cả người không ổn thì nàng không ngừng.
Mà giờ khắc này, thế nhưng hắn lại hy vọng nàng có thể nổi giận với hắn, dù là giống như lần trước lạnh nhạt cũng tốt.
Trong lòng có chuyện gì không thoải mái, chỉ cần nàng nói, là hắn có thể khiến chuyện không sảng khoái hoàn toàn biến mất.
Đáng tiếc, hiện tại hắn hoàn toàn không biết nàng làm sao.
Phượng Thiển đợi thật lâu cũng không thấy hắn có phản ứng gì, nghi ngờ liếc hắn một cái, nhưng thấy trong đôi mắt phượng của nam nhân tràn đầy phức tạp thâm thúy, đen giống như vết mực.
Một khắc kia, có cảm giác chua chua ở trong lòng tản ra, dần dần đầy cả tim phổi.
Phượng Thiển hít một hơi thật dài, lại nở nụ cười rực rỡ sáng chói lần nữa.
Nàng ngước cổ lên, lại hôn hắn một cái.
"Nếu hoàng đế bệ hạ không ngại ta như vậy, vậy thì ta không khách khí cọ lên! Đến lúc đó làm dơ long bào ngươi, cũng không nên trách ta, biết không?"
Quân Mặc Ảnh nhìn nàng, ôm gáy nàng hôn thật sâu.
"Ừm, không trách nàng. Coi như Thiển Thiển bò ra từ trong đống bùn, trẫm vẫn muốn ôm, sẽ không buông tay."
______________________________________________________
Chap 382: Trẫm liền đem nàng ăn
Ngồi ở trong sân không bao lâu, Phượng Thiển cũng có chút mệt nhọc, mí mắt chỉ trực sụp xuống. Nàng còn cười híp mắt nói hiện tại mình trừ ăn ra chính là ngủ, cũng sắp thành heo rồi.
Quân Mặc Ảnh dung túng sờ đầu của nàng, làm bộ ôm nàng.
Phượng Thiển cũng không từ chối, dang hai tay về phía hắn, treo ngược ở trên người hắn vẻ mặt vui vẻ.
Vào nội điện, Quân Mặc Ảnh cởi áo khoác trên người nàng xuống rồi mới thả nàng lên giường.
"Tốt lắm, ngủ đi. Lúc tỉnh dậy là có thể dùng bữa tối rồi."
Phượng Thiển cười ha ha ha: "Ta cảm thấy ta sắp thành một con heo vừa trắng vừa mập, sau đó bị người ăn."
"Ừ." Giọng nói thấp thuần nhẹ nhàng vang vọng ở bên tai, tràn đầy tà tứ và mị hoặc: "Chờ đứa nhỏ trong bụng đầy ba tháng, trẫm liền đem nàng ăn."
"Quân Mặc Ảnh!" Phượng Thiển thẹn quá thành giận rống lên một tiếng.
Nam nhân cúi đầu cười một tiếng, mùi Long tiên hương nhàn nhạt phảng phất quanh mũi nàng: "Trẫm nhịn rất lâu, cũng mơ ước đã lâu rồi, phải nhanh chóng nuôi cho mập lên rồi ăn hết mới đúng."
"Ngươi đi ra ngoài đi, ta muốn ngủ!"
Quân Mặc Ảnh không trêu chọc nàng nữa, hôn một cái xuống trán nàng: "Được, nghỉ ngơi thật tốt."
Trong nháy mắt hắn xoay người, dịu dàng nơi chân mày khóe mắt còn chưa thu lại hết, chỉ là đáy mắt đã có một tia lạnh lẽo không dễ nhận ra.
Cùng lúc đó, nụ cười trên mặt Phượng Thiển đã biến mất.
******
Sau khi ra ngoài, Quân Mặc Ảnh liền trực tiếp tìm Đông Dương, hỏi nàng hôm nay Phượng Thiển đi qua nơi nào, xảy ra chuyện gì.
Sai nàng kể tường tận cho hắn biết.
Đông Dương biết chắc là đã xảy ra chuyện, nhất thời sắc mặt cũng không tốt.
"Bẩm hoàng thượng, nương nương mới đầu đi Ngự hoa viên, ở bên hồ sen đụng phải hai nha đầu nói bậy."
"Lúc ấy họ đang nói chuyện Khinh phi nương nương có mang long chủng, nói là nương nương cả ngày ghen tuông bậy bạ, cho nên hoàng thượng mới có thể hạ lệnh cấm không cho phép bất luận kẻ nào trong cung nhắc tới chuyện Khinh phi có thai, chỉ sợ....."
"Chỉ sợ nương nương đổ bình dấm chua, chua cả hoàng cung!"
Đừng nói là đế vương, ngay cả Lý Đức Thông nghe được trong lòng cũng run sợ.
Cẩu nô tài từ đâu tới, đây là tự tìm đường chết đi!
Đông Dương vẫn còn chưa nói hết: "Họ còn nói..... Còn nói nương nương độc chiếm hoàng thượng không chịu buông tay, hiện tại đúng là được sủng ái, chưa chắc tương lai sẽ không bị thất sủng....."
Đúng là rõ ràng rành mạch, tất cả có thể đâm vào lòng người, đoạn mấu chốt cũng bị Đông Dương kể lại.
Sắc mặt Quân Mặc Ảnh càng ngày càng khó coi, cho đến khi Đông Dương nói xong, ngay tiếp theo liếc nàng, ánh mắt cũng mang theo một khí lạnh.
"Nô tài cung nào?"
"Bẩm hoàng thượng, nô tỳ cũng không biết. Mới bắt đầu nương nương cũng đã hỏi họ vấn đề này, nhưng không đợi họ trả lời, đột nhiên nương nương lại nói không muốn biết. Sau khi họ đi rồi, nương nương nói với nô tỳ, nàng cũng không thèm để ý cái này....."
Đông Dương hồi tưởng lại chủ tử lúc ấy... Dáng vẻ cười híp mắt bàng quang đã cảm thấy sợ.
Dĩ nhiên, nhìn bộ dáng bây giờ của đế vương, nàng càng sợ hơn.
Lý Đức Thông nuốt nước miếng một cái, cẩn thận từng li từng tí ngước mắt nhìn về phía đế vương, hắn còn chưa kịp thấy rõ thần sắc trên mặt đế vương thì một giọng nói lạnh lẽo liền vang lên về phía hắn.
"Lý Đức Thông, đi tìm ra hai cẩu nô tài này, đánh chết."
Sắc mặt Đông Dương trắng nhợt: "Hoàng thượng, nương nương nói không thèm để ý, như vậy có thể hay không....."
"Cãi lại thánh chỉ, trẫm không tru di cả nhà đã là khách khí lắm rồi!"
Cho đến giờ phút này, Đông Dương mới biết đế vương tức giận đáng sợ lớn đến bao nhiêu.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro