Chap 78 + 82
Vì ý kiến 2 nhiều hơn nên mình đăng gộp chương nha. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ 💋
-----------------------------------------------------------
Chap 78: Lừa gạt người mua
Như thế nào?
A a a, như thế nào?
Phượng Thiển mong chờ nhìn về phía Quân Mặc Ảnh, hai con mắt mở to lấp lánh nhìn hắn: "Ảnh, ngươi cảm thấy như thế nào?"
Quân Mặc Ảnh đầy bất đắc dĩ, hắn thậm chí hoài nghi, nếu hắn nói "Không", vật nhỏ sẽ trực tiếp trừng tròng mắt ra.
Nghiêm mặt không nói gì, trực tiếp túm cánh tay nhỏ bé của nàng, lôi nàng vào phòng.
Phượng Thiển lập tức cười sung sướng.
Sương phòng rộng rãi, bố trí lịch sự tao nhã, nhưng Phượng Thiển lại không nhàn hạ thưởng thức, trực tiếp vọt vào sau bình phong. Nàng muốn nhìn xem, vị công tử quy củ chất đầy, ngay cả thị vệ cũng cuồng bá như vậy rốt cuộc có mấy cái mũi, mấy con mắt!
Nhưng mà, sau khi Phượng Thiển bước vào, tiếp đón của nàng không phải là diện mạo chân thực của người nọ, mà là một bức rèm che.
"..."
Hắn đào hỗ bẫy người à!
Hoàn toàn không nhìn được vào bên trong được không!
Còn nói cái gì mỗi lần chỉ gặp một người, ngươi thật "Gặp"! Này rõ ràng là lừa gạt người mua thôi!
"Nếu cô nương đến đây, nhất định cũng là vì hoa đăng màu hồng nhạt ngoài cửa đúng không?" Người nọ ngồi sau rèm thẳng thắn, trong giọng nói mang theo hàm xúc chế nhạo.
Phượng Thiển vừa nghe liền cảm thấy nam nhân này không phải người tốt, nàng ngoài cười nhưng trong không cười, thầm nghĩ không phải ngươi hỏi vô nghĩa sao, không phải vì hoa đăng, cô nãi nãi đến gặp ngươi làm cái quái gì?
"Đúng vậy, vì hoa đăng!"
"Vậy chưởng quầy hẳn là cũng nói với cô nương, hôm nay tới nơi này không dưới mấy trăm người, nhưng không có một người có thể làm cho tại hạ vừa lòng. Dù là như thế, cô nương vẫn quyết định muốn lãng phí thời gian thử một lần sao?"
"Vậy thì sao, ngươi chỉ biết ta lãng phí thời gian?" Phượng Thiển cắn chặt răng nói với người nọ: "Hay là nói, đây vốn chính là gian kế của ngươi, vì để người ta kể chuyện xưa miễn phí cho ngươi?"
"Làm càn!"
Bên cạnh đột nhiên xuất hiện một tiếng quát chói tai, khiến Phượng Thiển sợ tới mức run lên.
Là thị vệ mặt lạnh ở cửa vừa rồi đi đến.
Phượng Thiển giận dữ: "Quát em gái ngươi! Cô nãi nãi chỉ là ăn ngay nói thật, ngươi hung dữ như vậy để làm gì? Hay là bị ta nói trúng, cho nên ngươi thẹn quá thành giận?"
Quân Mặc Ảnh ở sau bình phong nhíu mày, muốn tiến vào, lại bị chưởng quầy ngăn lại.
"Công tử yên tâm, cô nương sẽ không xảy ra chuyện gì. Tuy tính tình vị công tử bên trong cổ quái chút, nhưng không làm khó xử một người đi vào kể chuyện, người người đều êm đẹp đi ra."
Quân Mặc Ảnh bất động thanh sắc tránh đối phương đụng chạm, mi tâm nhíu chặt.
"Thập Nhất, không thể vô lễ với cô nương. Cô nương chớ trách, tại hạ không cố ý trêu chọc, chính là thật sự chưa từng nghe được câu chuyện có thể làm cho tại hạ vừa lòng." Nửa câu đầu là nói với thị vệ mặt lạnh, nửa câu sau là nói với Phượng Thiển.
Bởi vì tên là Thập Nhất, Phượng Thiển không khỏi nhìn thị vệ kia nhiều hơn, là dùng tên giả, hay là tên vốn là như thế?
Nếu tên vốn thế, vậy cũng quá thảm rồi? Ảnh Nguyệt là ám vệ, nhưng người ta đều có tên bình thường, rốt cuộc người này là thị vệ đáng thương gì, mà ngay cả tên cũng không có?
Phượng Thiển nhớ tới trên TV thường nói lấy danh hiệu làm tên thị vệ, a a a, kia một đám đến chết cũng chưa có bia mộ, thật sự rất thảm...
Thập Nhất bị ánh mắt trần trụi và đống tình ánh mắt của nàng nhìn, sắc mặt lạnh hơn vài phần, liếc nàng một cái, xoay người bước đi.
Phượng Thiển bĩu môi: "Này, bên trong, rốt cuộc ngươi muốn nghe chuyện như thế nào?"
Phía sau bức rèm che truyền đến một tiếng cười khẽ: "Nếu hôm nay là hội hoa đăng, cô nương liền kể chuyện tình yêu đi."
Nam nhân kỳ quái thích nghe chuyện tình yêu?
Lông mi Phượng Thiển run rẩy.
Nàng suy nghĩ thật lâu, trong lòng điểm qua một lần những câu chuyện tình yêu sầu triền miên, Tây Sương ký, Hồng Lâu mộng, một cái hai cái đều...
Trong đầu đột nhiên chợt lóe, có!
Chap 79: Ngươi mới xuân tâm nảy mầm!
"Thật lâu thật lâu trước kia, có một nữ tử tên là Chúc Anh Đài nữ phẫn nam trang, đến thư viện học. Trên đường đụng phải một thư sinh là Lương Sơn Bá cũng cầu học, hai người nhất kiến như cố, liền kết nghĩa kim lan."
Phượng Thiển ho khan hai tiếng, học dáng vẻ tiên sinh kể chuyện hôm nay nhìn thấy, ngữ điệu nghênh ngang.
"Sau đó hai người cùng đi đến thư viện trong thành bái sư nhập học, từ nay về sau gian khổ học tập khổ đọc, ở cạnh nhau gần ba năm. Tình cảm của Anh Đài đối với Sơn Bá đã sâu, nhưng Lương Sơn Bá ngu ngốc kia lại không biết nàng là nữ tử cho đến khi học xong, lần gặp lại tiếp theo là lúc Anh Đài trở về nhà."
"Cái này xong rồi."
"Sao có thể." Phượng Thiển chuyển con mắt: "Bây giờ mới bắt đầu ngươi gấp cái gì."
"Trên đường đưa tiễn, Anh Đài ám chỉ rất nhiều, nhưng Lương Sơn Bá là người ngu ngốc thành thật, thủy chung không hiểu được ý tứ của nàng. Anh Đài bất đắc dĩ, đành phải nói dối trong nhà có muội muội, nói làm mai cho Sơn Bá."
"Vậy chẳng phải lúc Sơn Bá đến nhà Anh Đài cầu hôn sẽ biết sao?"
"Ngươi đừng có nghĩ sẽ tốt đẹp như thế." Phượng Thiển xuy một tiếng: "Trong nhà Sơn Bá có việc, cho nên bị trì hoãn thời gian ước định. Chờ hắn đến Chúc gia, phụ thân của Anh Đài đã hứa gả Anh Đài cho một người tên là Mã Văn Tài."
"...."
Hai người đều trầm mặc một lát, người nọ đột nhiên nói: "Cô nương kể chuyện tình yêu có kết cục như vậy, nhiều lắm cũng chỉ xem như một cô nương chưa lấy chồng nảy sinh xuân tâm mà thôi.''
Hừm! Ngươi mới xuân tâm nảy mầm, cả nhà ngươi xuân tâm nảy mầm.
Phượng Thiển giận dữ nói: "Ai nói với ngươi đây là kết cục?"
".....Vậy phía sau còn có cái gì?"
"Ta không nói cho ngươi!" Phượng Thiển nắm chặt suy nghĩ, lập tức nói thêm một câu: "Trừ phi bây giờ ngươi đưa cho ta hoa đăng kia, bằng không ta không kể nữa, không cần cái hoa đăng rách kia! Ngươi coi là đây là câu chuyện xuân tâm nảy mầm đi.''
Đây là câu chuyện tình yêu sầu triền miên cảm động lòng người, sao đến miệng hắn lại thành như vậy.
Thật sự là miệng chó không phun được ngà voi.
Quả thật chính là vũ nhục văn hóa lịch sử Trung Hoa ta.
Thập Nhất thiếu chút nữa nhịn không được xông vào, sao trên đời này có thể có nữ nhân thô lỗ như vậy? Mới có một lát, nàng đã liên tiếp nói năng lỗ mãng với chủ tử, bây giờ đến cả khóc lóc om sòm cũng dùng tới.
Quân Mặc Ảnh nhìn cười và bất đắc dĩ, bất động thanh sắc đứng chắn trước mặt hắn.
Hai bên giằng co.
Nửa ngày sau, người phía sau rèm mới đột nhiên cười ta sung sướng: "Được, hoa đăng kia đưa cho cô nương. Tuy nhiên chuyện của cô nương cũng không động lòng người, nhưng xem cô nương như vậy....Hừm, tại hạ nhịn đau bỏ vật yêu thích vậy."
Như vậy....?
Là như vậy dạng nào!
Phượng Thiển tức giận đến mức huyệt thái dương nhảy vài cái, cắn rang nói: "Về sau Sơn Bá u buồn thành bệnh chết, Anh Đài cũng tự tử chết vào ngày đại hôn. Nàng đập đầu vào bia mộ Sơn Bá mà chết, về sau, hai người kia biến thành bướm bên nhau trọn đời!"
Trời ạ, tha thứ cho nàng kể một câu chuyện cảm động thành cái dạng quỷ này.
Đều do người quái là này.
"Mau đưa hoa đăng cho ta."
"Hoa đăng có thể cho cô nương, chính là, tại hạ còn có một vấn đề muốn thỉnh giáo cô nương."
"Này, ngươi phải rõ ràng, hoa đăng là ngươi nghe kết cục chuyện xưa cho ta. Nói cách khác, hiện tại ngươi có cái gì vấn đề, ta hoàn toàn có thể lựa chọn không trả lời."
Phượng Thiển hừ một tiếng: "Đương nhiên nếu ngươi trả tiền thỉnh giáo, ta cũng có thể miễn cưỡng chỉ ngươi một chút. Chẳng qua phí của bổn cô nương rất cao, nếu ngươi nếu không trả nổi, vẫn không nên hỏi."
Chap 80: Ta mặc kệ!
"Thập Nhất, lấy năm trăm lượng bạc cho vị cô nương này." Người ở bên trong không có chút do dự liền mở miệng.
Hai mắt Phượng Thiển sáng ngời.
Lúc trước Lý công công mất hai trăm lượng đã khiến lòng người đau thành như vậy, hiện tại quái nhân này không chút do dự cho nàng năm trăm lượng.
Phượng Thiển có chút suy nghĩ, ừ, hoặc là là Lý công công quá keo kiệt, hoặc là người này có nhiều tiền không có chỗ tiêu.
Ừm, còn có một loại khả năng lớn đầu óc người này không được minh mẫn.
"Này, ta vừa mới nói phí của ta rất cao đó." Phượng Thiển nhíu mày, xót xa nở nụ cười một tiếng: "Năm trăm lượng bạc, ngươi cho ăn mày à."
Nếu đụng phải người ngốc, sao không lừa dối một chút.
"Nữ nhân này được một tấc lại muốn tiến một thước sao?" Thập Nhất không cam lòng bỏ bạc ra, nghe vậy, lập tức giận dữ.
Phượng Thiển đột nhiên cảm thấy đứa nhỏ này không phải mặt lạnh sát thần, mà là người dễ cáu kỉnh.
"Thập Nhất, đưa nàng một ngàn lượng."
"...."
Tim Phượng Thiển run lên, lúc nhận hai tấm ngân phiếu, suýt nữa lệ rơi đầy mặt.
Đầu năm nay tiền cũng dễ kiếm quá.
"Hỏi đi hỏi đi." Nàng giống như không kiên nhẫn khoát tay áo: "Ngươi hỏi cho nhanh, ta còn muốn đi ra ngoài thả hoa đăng."
"Hôm nay là hội hoa đăng, nếu cô nương là người Đông Lan, hẳn là cũng biết nguyên nhân của ngày hội. Mà khi tại hạ bảo cô nương kể một chuyện xưa hợp với tình hình, sao cô nương không kể chuyện Cao tổ hoàng đế cùng với Hoàng Hậu."
Phượng Thiển kỳ quái liếc mắt một cái: "Vì cái gì muốn nói bọn họ."
"Nghe đồn Cao tổ hoàng đế đối với Hoàng Hậu tình thâm ý thiết, câu chuyện của bọn họ cũng cảm động lòng người. Giống ngày hội hôm nay như vậy, phù hợp với tình hình nhất chẳng lẽ không phải bọn họ sao?"
"Ta không cho rằng chuyện giữa bọn họ thú vị." Phượng Thiển không biết nghĩ sao, mâu quang chợt tắt: "Tuy cảm động lòng người, nhưng Hoàng Hậu cũng là người đáng thương mà thôi, có cái gì đâu."
Có lẽ thế nhân đều cảm thấy vị Hoàng Hậu kia hạnh phúc, nhưng cùng nhiều nữ nhân chia xẻ nam nhân mình yêu như vậy, làm sao hạnh phúc được.
Cho dù là cổ nhân, chẳng phải sẽ tranh giành tình nhân sao. Bằng không sao có câu "Hậu cung nhiều thị phi".
Cho nên nói, không phải là nữ nhân cổ đại nào có thể dễ dàng tha thứ nam nhân ba vợ bốn nàng hầu.
Đại đa số các nàng, hoặc là không thương, cho nên không sao cả; hoặc là yêu, cho nên hao tổn tâm cơ đi tranh thủ tình cảm.
Nói đến nói đi, nếu không phải bởi vì lễ pháp giáo điều phong kiến, ai sẽ hy vọng có người đến cướp trượng phu của mình.
"Cao tổ hoàng đế đối với Hoàng Hậu tốt như vậy, vì sao cô nương nói Hoàng Hậu đáng thương."
Phượng Thiển há miệng thở dốc, vốn đang nghĩ tới nói cái gì, nhưng ý thức được Quân Mặc Ảnh đứng ở bên ngoài, lời đến miệng lại nuốt trở vào: "Sao ngươi nhiều vấn đề như vậy, không phải nói một câu một ngàn lượng bạc sao, ngươi còn trông cậy vào cô nãi nãi làm bách khoa toàn thư của ngươi à."
"Thập Nhất."
Phượng Thiển nhìn dáng vẻ bọn họ như muốn đưa nàng thêm, lập tức cảnh giác lui về phía sau hai bước: "Ta mặc kệ thêm tiền ta cũng sẽ không trả lời vấn đề của ngươi."
Buồn cười, sao nàng có thể ở trước mặt Quân Mặc Ảnh trước mặt nói chuyện tổ tông hắn.
Đấy là tội chém đầu đó
"Đã trễ thế này, nếu không đi, ta liền bỏ qua thời gian thả hoa đăng mất."
Nói xong, nàng xoay người bỏ chạy, kéo tay Quân Mặc Ảnh, không quay đầu lại nói: "Cái hoa đăng hồng nhạt kia thuộc về ta, hiện tại ta phải đi bảo chưởng quầy lấy xuống cho ta, cám ơn hoa đăng và ngân phiếu của ngươi, cứ như vậy, xin chào."
"Này, nữ nhân kia." Ở phía sau, Thập Nhất muốn chặn lại, lại bị nam tử ra tiếng ngăn lại: "Thập Nhất, để nàng đi."
Nữ nhân này.
Có ý tứ.
Chap 81: Ta là Phượng Thiển...
Ánh trăng trên nước, hương thơm trong gió đông.
Trong đêm tối, cảnh sắc vốn nên yên tĩnh bình thản, tối nay lại náo nhiệt hơn mọi người. Chẳng sợ gió lạnh thổi mất bầu không khí vui thích, ấm áp hoà thuận vui vẻ, khắp nơi đều là tiếng cười hoan hô.
Hoa đăng đủ màu sắc chiếu lấp lánh xuống nước, ánh đèn nhấp nháy, tạo thành chùm tia sáng nhiều màu, lấp lánh như ánh sáng ngọc, giống như muốn tranh cùng sao trời.
"Oa" Phượng Thiển đột nhiên đứng lại, chỉ vào thuyền hoa trên mặt nước sợ hãi than không thôi: "Ngươi xem cái thuyền kia, thật đẹp."
"Đừng chỉ lung tung." Quân Mặc Ảnh cầm tay nàng kéo xuống dưới, cau mày trách mắng: "Kia đều là thuyền hoa ca kỹ, có cái gì đẹp."
"...." Phượng Thiển mờ mịt, nó đẹp thì có quan hệ gì với chủ nhân của nó.
Ngắm nhìn chung quanh trong chốc lát, nói: "Ngươi mau chọn vị trí đi, chúng ta thả hoa đăng, ta còn muốn tìm chỗ có thể làm cho nó trôi đi rất xa, như vậy nguyện vọng mới có thể thực hiện."
"Muốn cho nó trôi xa còn không đơn giản sao?"
Phượng Thiển vui vẻ: "Ngươi có biện pháp à?"
Dừng một chút, tươi cười có chút cứng ngắc, giựt khóe miệng nói: "Ngươi sẽ không tính dùng nội lực bắt nó trôi ra trăm mét ngoài kia chứ."
Quân Mặc Ảnh gật đầu, biểu tình "Quả thật như thế".
Phượng Thiển không nói gì nhìn trời.
Hai người thả hoa đăng xong, đêm đã khuya, liền không dùng bữa ở bên ngoài, trực tiếp về phủ.
Nhanh đến chỗ góc đường rẽ vào Tề vương phủ, lại ngoài ý muốn đụng phải Quân Hàn Tiêu và Ảnh Nguyệt cũng đi về.
Chính là làm cho người ta không hiểu là, bên người bọn họ còn có thêm một nam nhân diện mạo thanh tú.
Đứng cách đó cũng không quá xa, giống như đang có mâu thuẫn với Quân Hàn Tiêu, không biết là xảy ra chuyện gì.
Ảnh Nguyệt không liên quan đến việc kia đứng ở một bên, trên khuôn mặt xưa nay lạnh lùng lại xuất hiện một tia nhăn nhó, làm như không kiên nhẫn, càng giống như bất đắc dĩ.
"Ai vậy?" Phượng Thiển hớn hở đứng ở trước mặt Quân Hàn Tiêu, vẻ mặt tò mò hỏi.
"Ngươi là ai?" Nam nhân thanh tú lập tức nhìn qua nàng, khẩu khí không tốt hỏi lại.
Phượng Thiển nghe xong giọng của nàng, này mới phát hiện giống như nàng, cũng là nữ phẫn nam trang.
Nhưng các nàng chưa từng gặp mặt.
Câu nói đầu tiên liền nổi giận đùng đùng nhằm vào nàng là sao đây.
Còn chưa kịp mở miệng, Quân Hàn Tiêu liền trách cứ nữ tử một câu: "Có hiểu lễ phép hay không? Ai cho ngươi dùng loại khẩu khí này nói chuyện với người khác."
"Này, ngươi rõ ràng được không ta mới là nữ nhân của ngươi, ngươi vì nàng mắng ta." Nữ tử cất cao giọng, vừa ủy khuất vừa tức giận, đột nhiên lại trừng mắt nhìn Phượng Thiển: "Rốt cuộc ngươi là ai."
Phượng Thiển mờ mịt nói: "Ta là Phượng Thiển."
A a a, vừa rồi nàng ta nói gì.
Nữ nhân của Quân Hàn Tiêu.
Nàng không ở cùng họ một lúc, rốt cuộc bỏ qua kịch vui gì sao.
Quân Mặc Ảnh cau mày, ôm chầm lấy Phượng Thiển, mặt nghiêm túc nhìn Quân Hàn Tiêu một cái, ánh mắt lạnh lẽo thuận tiện đảo qua nữ tử bên cạnh hắn, cũng không quay đầu lại đi về phía Tề vương phủ.
Trong lòng Quân Hàn Tiêu lộp bộp một chút, sau đó khổ đại cừu thâm nhìn về phía người nào đó, khó khăn cắn răng: "Bị ngươi hại chết rồi."
Hình như nữ tử cũng biết mình hiểu lầm người ta, hình như nữ tử tên là Phượng Thiển kia là người có phu quân.
Trong lòng có chút phẫn nộ, trên mặt vẫn mạnh miệng nói: "Ai cho ngươi không nói rõ ràng, làm sao ta biết."
Chap 82: Hồi cung
Trở về Tề vương phủ, sảnh ngoài vẫn sáng đèn.
Quân Mặc Ảnh nhìn thấy Tề vương còn chờ hắn, để Phượng Thiển về phòng trước, mình đi thư phòng cùng Tề vương.
Phượng Thiển chân trước vừa trở về, sau lưng liền đón một người khách.
Chỉ thấy trước cửa viện, nữ nhân vừa rồi đi theo Quân Hàn Tiêu đang rụt ra rụt vào, như là muốn tiến vào, lại có chút do dự.
"Ta có thể tiến vào không?" Ý thức được Phượng Thiển đã phát hiện nàng, không né nữa, thoải mái bước ra, trực tiếp hỏi.
"Đương nhiên có thể." Phượng Thiển tươi cười.
Nàng đang lo đi chỗ nào hỏi thăm bát quái đây, hiện tại người ta chủ động đưa lên cửa, sao nàng lại không chào đón.
"Ngươi tìm ta có chuyện gì."
Không phải mới vừa còn đầy bụng cừu hận với nàng sao.
"Ta đến giải thích với ngươi" Nữ tử nhìn thẳng ánh mắt nàng, không có chút trốn tránh: "Vừa rồi ta nghĩ ngươi là nữ nhân của Quân Hàn Tiêu, cho nên khẩu khí nói chuyện với ngươi không tốt lắm. Nhưng hiện tại ta đã biết, ngươi là hoàng tẩu hắn."
Phượng Thiển kinh ngạc, nữ nhân này nhảy ra từ chỗ nào.
"Kỳ thật ngươi không cần chạy tới giải thích, cũng không phải việc lớn gì."
Vừa định nói là khẩu khí hơi khó chịu chút thôi, còn chưa kịp mở miệng, nàng kia liền liều mạng gật đầu: "Ta cũng hiểu không cần, nhưng Quân Hàn Tiêu bắt ta phải tới, hắn nói nếu ngươi mất hứng, Hoàng Thượng tuyệt đối sẽ không bỏ qua ta và hắn cho nên ta không biện pháp."
"..." Khóe mắt Phượng Thiển run rẩy hai cái.
Cho dù thật là như vậy, ngươi cũng đừng nói ra.
Giải thích này, cũng không có thành ý rồi.
Đối phương lại hoàn toàn không ý thức được, tiếp tục nói: "Bổn cô nương nhìn ngươi cũng dễ nói chuyện, hơn nữa khẳng định về sau chúng ta thường xuyên gặp mặt, không bằng coi như bằng hữu đi."
Đây là tự quyết định sao.
"Cha ta là tiêu đầu tiêu cục Long uy, cho nên ta tên là Long Vi, Vi trong hoa Tử Vi về sau ngươi có thể gọi ta là Vi Vi."
Phượng Thiển không nói gì, thầm nghĩ sao ngươi không gọi là "Long uy", thích hợp với ngươi.
Lúc Quân Mặc Ảnh trở về, liền nhìn thấy hai cô nương đang nói chuyện rôm rả, Phượng Thiển hoàn toàn đã quên ước nguyện ban đầu của mình là "Cố mà làm", từ lúc biết Long Vi là tiểu phu nhân mà Quân Hàn Tiêu luận võ kén rể thắng về, hơn nữa quá trình vòng vo mười tám khúc trong đó, liền thích cô nương này.
Lúc này Long Vi cũng chú ý tới bóng người ở cửa, khụ một chút đứng lên: "Tham kiến Hoàng Thượng."
Phượng Thiển kỳ quái nhìn nàng một cái, sao đột nhiên lễ phép như vậy.
Chẳng lẽ là bởi vì nàng biết, muốn lấy lòng Quân Hàn Tiêu, đầu tiên phải lấy lòng hoàng huynh hắn.
Ừ, nhất định là như vậy.
Mặt Quân Mặc Ảnh không chút thay đổi đi qua người nàng, thản nhiên khoát tay áo, kéo Phượng Thiển về phòng trong. Phượng Thiển quay đầu nói một câu: "Về sau Vi Vi lại đến chơi đó."
Vào phòng, Quân Mặc Ảnh lên giường: "Không tới được, ngày mai chúng ta trở về cung."
"Hả, sao nhanh như vậy?" Phượng Thiển kinh ngạc, rít gào nói: "Không phải ở Tề vương phủ vài ngày sau còn muốn đi xuống nam sao?"
A a a, thanh lâu sòng bạc, phong vị mỹ thực của nàng, hiện tại từng cái từng cái chạy khỏi tay nàng.
"Ừ, trong cung có chút chuyện, ngày mai liền trở về."
Quân Mặc Ảnh không nói tỉ mỉ, Phượng Thiển cũng không hỏi lại, chính là trong lòng nghĩ, vừa rồi Tề vương vẫn chờ ở tiền thính đại khái vì chuyện này đi.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro