Chap 83 + 87

Chap 83: Không phải Thái Hậu đã sớm biết sao?

Sáng sớm hôm sau, Phượng Thiển bị nha hoàn kéo từ ổ chăn ra, hai con mắt thâm quầng.

Lại là dáng vẻ miệt mài quá độ.

Mọi người trầm mặc, Hoàng Thượng ngài biết ngày hôm sau phải xuất phát, buổi tối qua không thể không hung mãnh như vậy sao.

Mi tâm Quân Mặc Ảnh giựt giựt, ánh mắt quá mức nóng bỏng làm cho hắn muốn không nhìn cũng không được, chỉ có thể bóp cổ tay, có phải hắn rất cô phụ ánh mắt của những người này không?

Lần này Quân Hàn Tiêu không về cùng, chuyện bên này chỉ còn lại một ít việc, để Tề vương nhận có thể, nhưng xuống nam lại không được.

Án quan viên phía nam làm rối kỉ cương nói lớn cũng không lớn, phạm vi liên lụy cũng rất rộng, thậm chí có quan hệ với quan lớn trong triều. Lần này Quân Mặc Ảnh hạ quyết tâm muốn bắt toàn bộ bọn họ, lại bị tin tức trong cung quấy rầy kế hoạch, chỉ có thể để Quân Hàn Tiêu ở lại xử lý.

Lại là hơn nửa tháng, rốt cục đoàn người trở lại cung.

Hi phi đi bái kiến Thái Hậu trước.

Ra ngoài một chuyến, đi tàu xe mệt nhọc, trong lòng lại có tích tụ, làm cho cả người nàng gầy đi không ít.

Thái Hậu nhìn dáng vẻ của nàng, thần sắc ngưng trệ một lát, sau đó lại tươi cười như trước.

"Trong khoảng thời gian này chiếu cố Hoàng Thượng, quả thật vất vả ngươi, xem ngươi gầy thành như vậy rồi."

"Bẩm Thái Hậu, nô tì không vất vả, đều là chức trách của nô tì." Hi phi tươi cười dịu dàng, khác hẳn với khi nàng nói chuyện với Phượng Thiển.

"Được, được." Thái Hậu tán thưởng hai tiếng: "Hi phi làm rất tốt."

( vì có nhiều người thấy thái tử việt nam viết trong truyện này hơi lạ nên mình sẽ sửa lại chút nha )

"Lần này Thái tử Nam Việt tiến đến Đông Lan, Hoàng Thượng trở về vội vàng chút. Trong chuyến gì, có nơi nào không vừa ý không?"

"Bẩm Thái Hậu, cũng không có." Hi phi tươi cười có chút miễn cưỡng, sắc mặt tối hơn: "Chỉ cần có Phượng tiệp dư, Hoàng Thượng đều vui vẻ, làm sao có chỗ không như ý."

Thái Hậu đăm chiêu, cầm cái chén uống ngụm trà, mới nói: "Ừ, vừa ý là tốt rồi."

Liên Nhược lập tức tiến lên, một lần nữa rót trà cho bà. Đang muốn đi đến bên cạnh Hi phi, lại nghe Thái Hậu thản nhiên nói một tiếng: "Không cần thêm. Hiện tại cũng không sớm, gần đây Hi phi cũng chưa nghỉ ngơi thật tốt, hôm nay trở về nghỉ ngơi đi."

Hi phi vốn không tính đi, lại không nghĩ tới Thái Hậu sẽ trực tiếp hạ lệnh trục khách, cho nên giờ phút này nghe Thái Hậu nói như vậy, sửng sốt một lát mới phản ứng lại.

Cho dù trong lòng không tình nguyện, nhưng cũng không dám ở lại.

"Vậy nô tì liền cáo lui."

"Đi thôi."

Hi phi đi về, nhu hòa trên mặt Thái Hậu thu vài phần, phân phó Liên Nhược nói: "Sau này nếu Hi phi tới chỗ này, không có gì chuyện quan trọng, không cần cho nàng vào."

Cho nàng cơ hội cũng không biết nắm chắc, kết quả là còn biến bản thân thành dáng vẻ kia, làm cho ai xem.

Bất luận nàng muốn được đồng tình hay là tố tội trạng của Phượng Thiển, cũng không phải việc người thông minh nên làm.

"Thái Hậu buông tha Hi phi như vậy sao?" Cung nữ Liên Tịch hỏi.

Liên Tịch là một cung nữ thiếp thân khác bên ngoài Thái Hậu, cũng chỉ là trên danh nghĩa.

Nàng là chất nữ trong nhà Thái Hậu, ngày xưa quan hệ với Thái Hậu cũng thân thiết, mọi người trong cung coi nàng là chủ tử đối đãi, địa vị cũng tốt hơn Liên Nhược.

Thái Hậu nghe nàng mở miệng, ánh mắt cũng nhu hòa không ít: "Hoàng Thượng không thích nàng, ai gia có biện pháp nào?"

Liên Tịch cười hỏi ngược lại: "Về điểm này, không phải Thái Hậu đã sớm biết sao?"

Chap 84: Chó tức giận còn có thể nhảy tường

"Không sai, ai gia biết." Thái Hậu cười nhẹ.

"Đáng tiếc, ai gia chọn lầm. Hi phi là người ngu ngốc, không biết có câu đêm dài lắm mộng sao, thời gian dài như vậy còn không tìm cơ hội động thủ. Bây giờ, đột nhiên Thái tử Nam Việt đến, hiện tại trở về cung, nàng muốn làm cái gì cũng bất lực."

Nếu không như thế, mượn tay Hi phi trừ bỏ Phượng Thiển, cho dù xảy ra việc gì, cũng chỉ liên lụy tới một nhà Quý Thượng thư.

Nhà kia, thượng bất chính hạ tắc loạn, không một ai có thể vào mắt.

Lần này Hoàng Thượng nam tuần muốn tra án làm rối kỉ cương, sợ là có liên quan đến Quý gia.

Chỉ tiếc, kết quả là thất bại trong gang tấc. Phượng Thiển vẫn tốt như cũ, sau đó vào ở cung Càn Long, phần ân sủng này, thực khiến người lo lắng.

Liên Tịch suy nghĩ, trong mắt hiện lên tia sáng: "Cũng không nhất định, chó nóng nảy còn có thể nhảy tường."

Huống chi Hi phi thiếu kiên nhẫn như vậy.

Dáng vẻ này cũng dám chạy tới cáo trạng với Thái Hậu, còn có cái gì không làm được.

Trong cung Càn Long.

Bạch Lộ Bạch Sương nhìn Phượng Thiển trở về mặt tươi cười, rốt cuộc, ngày lành của các nàng sắp đến rồi.

Tuy nói ở cung Càn Long làm việc, địa vị còn cao hơn cung nữ cùng bậc vài phần, nhưng mỗi ngày lặp lại chuyện giống nhau, đối với tuổi nhỏ như các nàng mà nói, quả thật có chút nhàm chán.

Nhất là trước khi Phượng Thiển xuất hiện, thật ra không có cảm giác gì, hiện tại bị Phượng Thiển làm nổi lên tâm muốn chơi, làm sao còn chịu được ngày không thú vị.

Cũng không phải lúc nào cũng phải chơi, dù sao đối với các nàng mà nói, cho dù là nhìn Phượng chủ tử và Hoàng Thượng ngọt ngào, trong lòng cũng rất vui vẻ.

Cảm giác bị người nhớ thương tất nhiên là rất tốt đẹp, Phượng Thiển vì thế đắc ý một hồi lâu, nhân tiện cũng nhớ Đông Dương và Lưu Nguyệt.

Chỉ là hôm nay sắc trời cũng không sớm, không chạy ra bên ngoài, hơn nữa nghe nói ngày mai còn phải gặp Thái tử Nam Việt gì đó.

Trong khoảng thời gian Quân Mặc Ảnh rời cung, rất nhiều tấu chương chồng chất không phê, một đêm này, hầu như là đốt nến phê tấu chương ngoài điện.

Phượng Thiển thật sự không hiểu, hoàng đế vất vả như vậy, sao có nhiều người tranh nhau vị trí này đến đầu rơi máu chảy.

Chuông gió được nàng mang về treo ở đầu giường, lẳng lặng đứng yên đó.

Trong lúc ngủ mơ màng, Phượng Thiển không khỏi nghĩ tới, nếu người bên ngoài nhìn thấy long sàng treo đồ chơi như vậy, không biết có cảm thấy hoàng đế bệ hạ anh minh thần võ của bọn họ có chút thú vị không?

Ngày hôm sau, Phượng Thiển lại bị Bạch Lộ Bạch Sương đánh thức.

Đối với hai nha đầu này, nàng đã không còn lời nào để nói.

Bà nội nó, không biết quấy nhiễu giấc mộng của người khác là tội ác tày trời sao.

Quân Mặc Ảnh vốn phân phó không cho phép người khác quấy rầy nàng, nhưng vật nhỏ này ngủ thật sự không đúng mực, cứ ngủ như vậy, chắc chắn sẽ bỏ qua bữa ăn.

Cho nên trong Ngự Thư Phòng nghe Lý Đức Thông bẩm nói nàng còn chưa dậy, trực tiếp để cung nữ gọi nàng dậy.

Đương nhiên, khúc chiết trong đó Phượng Thiển không biết.

Nàng dùng xong đồ ăn sáng, bị đùa nghịch mặc bộ váy áo màu trắng thêu hoa, liền đi thẳng đến chính điện.

Chính điện nguy nga lộng lẫy, minh châu rực rỡ, khắp nơi đều là bài trí tinh xảo xa hoa. Mỗi khi có đón tiếp sứ thần hoặc là lễ tết cung đình, đều tổ chức yến hội lớn.

Giờ phút này, đế vương và Hoàng Hậu, Thái Hậu đều chưa tới, dưới long ỷ màu vàng uy nghiêm, vài vị Vương gia và phi tần đã ngồi xuống.

Văn võ bá quan cũng dựa theo phẩm cấp ngồi xong.

Chap 85: Trong mắt Hoàng Thương cũng chủ có mình Phượng Tiệp Dư

Nơi nhiều nữ nhân thì thị phi nhiều, đạo lý này mãi mãi không thay đổi.

Lần này đế vương nam tuần, tuy rằng đi không lâu, nhưng phi tần mang theo cũng có hai người.

Đối với Phượng tiệp dư sau khi mất trí nhớ lại được thánh sủng, người không hiểu còn rất nhiều, nhưng Hi phi lại được xem như nhân vật từng phong vân, giờ này khắc này, tự nhiên trở thành cái đinh trong mắt mọi người, cái gai trong thịt.

"Nha, sao Hi phi tỷ tỷ ngồi một mình ở đàng kia không nói lời nào."

Một giọng nói mềm mại dẫn lực chú ý của mọi người tới trên người Hi phi.

Lập tức có người tiếp lời: "Cái này ngươi không biết đâu, lần này Hi phi tỷ tỷ làm bạn quân theo giá, phong cảnh vô hạn, làm sao còn để ý chúng ta những người ngay cả mặt Hoàng Thượng cũng không thấy được."

Ngữ khí chua cay này, tựa như một đao đâm trực tiếp vào tim Hi phi.

Bạn quân theo giá

Phong cảnh

Sắc mặt Hi phi trắng bệch, miễn cưỡng cười nói: "Dung phi muội muội nói đùa, mọi người đều là tỷ muội tốt trong cung, ngày thường nên quan tâm nhau, nào có cái gì không để ý, vừa rồi bản cung suy nghĩ ít việc, cho nên mới không nghe thấy tỷ muội nói chuyện."

Nếu là trước kia, tất nhiên nàng khinh thường giải thích.

Nhưng nay, thánh sủng không còn, ngay cả Thái Hậu đối với nàng nhìn như thân thiết, kì thực hờ hững, nàng không thể ở phía sau lại đi gây thù hằn.

"Nghĩ ít việc" Dung phi che miệng cười hai tiếng, bén nhọn trào phúng trong mắt không che dấu được: "Lúc nam tuần xảy ra chuyện sao, không bằng tỷ tỷ nói với bọn muội, để cho bọn tỷ muội chưa từng đi đây đó đều mở mang tầm mắt."

Tươi cười trên mặt Hi phi hoàn toàn không giữ được.

Nàng nắm chặt tay lại, hô hấp không thông, ngay cả môi cũng có thể nhận ra run run.

Thật lâu sau, đột nhiên dài thở dài một hơi, nói: "Chẳng lẽ bọn tỷ muội nghĩ bản cung là đi du sơn ngoạn thủy sao?"

Mọi người ngẩn người, lập tức không hiểu được nàng nói cái gì.

"Tỷ tỷ nói vậy là có ý gì?" Vẫn là Thân Phi mở miệng trước, cau mày, trong đầu hiện lên một tia dự cảm không tốt.

"Có thể làm bạn quân theo giá quả thật là vinh hạnh lớn của bản cung, nhưng các tỷ muội chỉ nhìn thấy phong cảnh bên ngoài của bản cung, lại có ai hiểu khổ sở trong lòng bản cung?" Hi phi khó khăn cắn răng, mới cố hết sức nói những lời này ra.

"Lần này nam tuần, Hoàng Thượng vốn chỉ tính mang Phượng tiệp dư theo, nếu không có Thái Hậu lo lắng thân mình Phượng tiệp dư không thể chiếu cố Hoàng Thượng thật tốt, làm sao còn cho bản cung được đi theo."

Nàng hạ mi mắt, chua sót cười: "Mặc dù là như vậy, trong mắt Hoàng Thượng cũng chỉ có Phượng tiệp dư, chưa từng nhìn đến bản cung, thật muốn nói tiếp, bản cung là phi tử, địa vị còn không bằng một Tiệp dư đâu."

Giờ này khắc này, đến mặt mũi nàng cũng bất chấp, một lòng thầm nghĩ khiến hỏa lực toàn bộ hậu cung đều hướng về Phượng Thiển.

Y theo thái độ hiện tại của Hoàng Thượng, bằng sức lực một mình nàng không có khả năng đối phó với Phượng Thiển.

Nhưng nàng không tin, hậu cung nhiều nữ nhân như vậy, không có ai có thể đối phó tiểu tiện nhân kia.

Mọi người kinh ngạc.

Đây là Hi phi không ai bì nổi sao?

Lời nói hối tiếc như vậy thế nhưng là chính nàng nói ra.

Tuy có người nhìn thấu tâm tư "Mượn đao giết người" của Hi phi, nhưng Hoàng Thượng sủng Phượng Thiển không có khả năng là bịa đặt, nếu không y theo tính tình tâm cao khí ngạo của Hi phi, không khoe khoang là không được, sao khả năng hạ thấp mình như vậy.

Cho nên một hai người đang ngồi cũng không bình tĩnh chỉ sợ đây là kế của Hi phi, nhưng vừa nghe xong, ai cũng không thể khống chế ghen tị cuồn cuộn trong lòng.

Đúng vào lúc này, một bóng người màu trắng đánh thẳng vào mắt mọi người.

Nhìn mặt mày hồng hào, dáng vẻ xuân phong đắc ý, nàng lại cười tươi như hoa, ấm như ánh sáng mặt trời.

Đáng giận nhất là, bên cạnh nàng là cung nữ cung Càn Long.

Chap 86: Nàng xứng đáng ngã chết!

Còn chưa vào cửa, Bạch Lộ liền đưa vào Phượng Thiển ghế của nàng.

Dựa theo phân vị mà nói, Phượng Thiển là Tiệp dư, cho nên ghế đặt ở dưới cùng.

Ngay từ đầu Bạch Lộ còn lo lắng nàng sẽ mất hứng, nhưng Phượng Thiển nhìn thoáng qua chỗ kia, chẳng những không có chút bất mãn, ngược lại đắc chí.

Tham gia yến hội thôi, quan trọng nhất là ăn.

Nếu muốn ăn ngon, vậy không người khác chú ý mới được, hiển nhiên nàng đã quên, cho dù ở trước mắt bao người, nàng cũng có thể ăn nhẹ nhàng vui vẻ.

Chú ý tới trong điện tầm mắt đại đa số nữ nhân đều chỉ vào nàng, trong thần sắc còn mang theo một tia ý xấu, Phượng Thiển nhướng mi, khóe miệng nhếch lên, sau đó dựng thẳng sống lưng, nhìn không chớp mắt đi nhanh về phía trước.

Nữ nhân à nữ nhân.

Đều chán ghét như Hi phi kia.

Nhưng đi chưa được vài bước, trên đầu gối đột nhiên đau, Phượng Thiển "A" một tiếng toàn bộ thân mình đều ngã về phía trước.

Mọi người cả kinh, đi đường thẳng cũng có thể ngã sấp xuống.

Chợt lại vui vẻ.

Xứng đáng.

Nhìn nàng đắc ý như vậy, còn chưa vào điện liền biến thành trò cười, nhe răng trợn mắt, nửa điểm quy củ cũng không có, thật không biết Hoàng Thượng coi trọng nàng chỗ nào.

Nàng xứng đáng ngã chết.

Mắt thấy Phượng Thiển sẽ mất hình tượng ngã xuống, Bạch Lộ biến sắc, muốn lại nâng cũng không kịp, nàng đi sau còn chưa vào điện, giờ phút này cách Phượng Thiển không phải một bước hai bước, muốn cản cũng không nổi.

Ngay lúc Phượng Thiển kêu rên "Xong đời", bỗng nhiên một bàn tay ấm áp đầy lực ôm hông nàng, một tay kéo nàng lên.

"Tính tình động chút hô to nhỏ còn chưa tính, sao ngay cả đi đường cũng như chíp bông."

Một tiếng nói chế nhạo vang lên ở bên tai.

Phượng Thiển còn tưởng rằng là Quân Mặc Ảnh, vừa nghe tiếng liền hoảng sợ, ngẩng đầu lên nhìn hắn.

Khóe môi nam nhân khẽ nhếch, sắc mặt trắng bạch thoạt nhìn có vài phần suy nhược, mái tóc đen dài tùy ý rối tung, chỉ dùng một trâm ngọc cài sau đầu, trong đôi mắt đào hoa mê người lóe tia sáng chói lọi.

"Ngươi là ai?" Phượng Thiển hoàn toàn bị giọng điệu quen thuộc của hắn dọa sợ.

Chẳng lẽ là người nàng quen trước khi mất trí nhớ.

Nam nhân cười mà không nói, tầm mắt từ từ dừng ở quả hạch nằm trên đất, lại cười nói: "Chẳng lẽ bình thường chính điện không có người quét tước sao, không duyên cớ có quả hạch nằm ở chỗ này không có người xử lý."

Phượng Thiển vừa nghe lời này sắc mặt liền thay đổi, cau mày nhìn phía trước, một quả hạch còn nguyên nằm ở đó.

Bà nội nó, chỗ nào là không có người quét tước, rõ ràng có người nhìn nàng không vừa mắt, vừa rồi cố ý dùng quả hạch đánh đầu gối nàng.

Khí lực lớn kia, quả thực....

Bây giờ đầu gối của nàng còn đau đây.

"Không có việc gì, ta không cẩn thận dẫm phải quả hạch một chút. Vừa rồi cám ơn ngươi!" Phượng Thiển khoát tay, không sao cả nói.

Nàng cũng không nói ý tưởng trong lòng cho nam nhân này, tuy rằng nói, vừa rồi nếu không có hắn, mình sẽ ngã sấp xuống.

Nam nhân nhíu mày, coi hắn không thấy gì sao?

Nhưng mà hắn cũng không vạch trần.

Nữ nhân này không phải người dễ nén giận, hắn hoàn toàn không cần lo lắng nàng bị khi dễ mà nuốt giận vào trong bụng. Đáp lại: "Không có việc gì là tốt rồi", xoay người bước đến chỗ ngồi của mình.

Một chiêu này của Hi phi không thành, đúng là ghi hận trong lòng, chuẩn bị châm chọc Phượng Thiển hai câu thân là nữ nhân của đế vương, dám ở trước mặt mọi người tiếp xúc thân thể với nam nhân khác.

Nhưng nàng vừa hé miệng, ánh mắt vừa vặn đảo qua chỗ nam nhân ngồi, sắc mặt biến đổi, lời sắp nói ra liền nuốt vào trong bụng.

Chap 87: Hận không thể nấu chín nàng

Ghế kia, chính là ghế tiếp đãi nhân vật chính hôm nay Thái tử Nam Việt.

Vừa rồi nam nhân này nói với Phượng Thiển mấy câu kia, nàng nghe được tất cả, câu đầu tiên chính là "Tính tình động chút hô to gọi nhỏ còn chưa tính", làm sao như người xa lạ lần đầu gặp mặt.

Rõ ràng chính là quen biết đã lâu.

Nhưng sao Phượng Thiển quen biết Thái tử Nam Việt, không phải nàng là mỹ nhân Tây Khuyết đưa tới sao.

Một loạt nghi vấn ở trong lòng Hi phi, Phượng Thiển đi qua người nàng, nàng cũng không nói nửa câu với đối phương, càng miễn bàn là lúc ban đầu còn châm chọc.

Phượng Thiển không trực tiếp đến ghế mình, mà là đi đến trước mặt Thân Phi, nhìn nàng cười tươi: "Thân Phi tỷ tỷ, đã lâu không thấy, ta có chút nhớ nhung tỷ đây."

Tuy không phải lần đầu tiên gọi tỷ tỷ, nhưng thân mật trong lòng Phượng Thiển ít hơn nhiều so với lần trước.

"Thiển Nhi đã trở lại." Thân Phi gật đầu, cũng không dám ở trước mặt mọi người quá mức gần gũi với Phượng Thiển. Lời Hi phi vừa nói, đã khiến Phượng Thiển trở thành địch nhân của toàn bộ hậu cung. Nàng cũng không thể làm ra cái gì khác biệt, để người ta nghĩ nàng và Phượng Thiển cùng phe.

Phượng Thiển cũng không có hứng thú biết suy nghĩ của nàng, cười ha ha nói chuyện tào lao với nàng vài câu, sau đó hỏi mấu chốt: "Gần nhất thân thể ta không tốt lắm, muốn học chút công phu để thân thể tốt hơn, Thân Phi tỷ tỷ có biết trong hậu cung này vị tỷ tỷ nào biết võ không?"

Vừa rồi nữ nhân đánh đầu gối mình, khẳng định có võ công.

Lực đạo như vậy, trình độ chính xác như vậy, nếu không tập luyện võ công đã lâu, khẳng định nữ nhân cổ đại mềm yếu như vậy không có khả năng làm được.

Nhất thời sắc mặt Thân Phi có chút vi diệu, thầm nghĩ trong hậu cung này người duy nhất có võ công chính là Hi phi, nhưng người ta đang hận ngươi thấu xương, sao có thể quan tâm đến chỉ giáo ngươi.

Nhưng mà, càng như vậy, nàng lại càng muốn nhìn.

"Thật đúng là trùng hợp, phi tần có võ công trong hậu cung, Thiển Nhi cũng có quen biết. Bản cung nghĩ quan hệ của các ngươi cũng không tệ lắm đâu." Thân Phi cười chỉ Hi phi: "Ở chung hơn một tháng, chắc Thiển Nhi và Hi phi tỷ tỷ cũng rất quen thuộc rồi."

Đương nhiên quen.

Phượng Thiển cười lạnh, đâu chỉ là quen, nữ nhân kia hận không thể nấu chín nàng.

Không phải sao, ở trước mặt Quân Mặc Ảnh bày ra dáng vẻ ôn nhu như nước, nhưng vừa về cung, bản tính liền lộ rõ.

Bây giờ còn nghĩ tới ở trước mặt nhiều người như vậy làm mình lúng túng.

Tốt lắm.

Nếu không đáp trả ngươi thật tốt, chẳng phải thật xin lỗi một phen lương khổ dụng của ngươi sao.

Phượng Thiển xót xa cười hai tiếng, hạ mi mắt, dấu đi ánh sáng chợt lóe trong mắt: "Đa tạ Thân Phi tỷ tỷ, nhất định muội muội sẽ trao đổi tình cảm thật tốt với Hi phi."

Mấy từ "Trao đổi tình cảm" kia, nàng nghiến răng mà nặn ra.

"Hoàng Thượng giá lâm, Hoàng Hậu giá lâm." chợt vang lên tiếng tiểu thái giám xướng tên.

Tất cả mọi người trong chính điện không tự chủ được sửa sang lại thần sắc dung nhan, cung kính đứng dậy.

Quân Mặc Ảnh mặc bộ long bào màu vàng đi vào đại điện, trên khuôn mặt tuấn mỹ không có một tia biểu tình, lạnh lùng thản nhiên, lại thêm vài phần uy nghiêm khí khái.

Đương nhiên, người bình thường không dám nhìn thẳng thánh nhan, trừ Phượng Thiển.

Mà bên cạnh hắn, là Hoàng Hậu mặc phượng bào, đoan trang nhàn tĩnh, dịu dàng hào phóng

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro