Chap 93 + 97
Chap 93: Mỗi tháng đều có vài ngày như vậy
Phượng Thiển ngạc nhiên trừng lớn hai mắt, miệng mở to đến mức có thể nhét một cái trứng chim vào.
Rốt cuộc là tình huống gì.
Vì sao nam nhân này có thể nói đúng lý hợp tình như thế.
Thừa dịp nàng ngủ ăn đậu hũ của nàng không nói, sau khi nàng tỉnh lại còn dùng giọng điệu vô liêm sỉ "Ta chính là ăn đậu hủ của nàng, nàng có thể làm gì" như vậy để nói chuyện.
A a a, cầm thú.
Phượng Thiển lui vào trong góc giường, muốn trực tiếp lôi móng vuốt trên người mình ra, nhưng không đợi nàng làm xong động tác, đã bị nam nhân chấn trụ: “Đừng lộn xộn."
Đừng lộn xộn.
Chết tiệt, hiện tại người lộn xộn là ai.
"Á" Đột nhiên bên hông Phượng Thiển bị tập kích, kìm lòng không được ưm ra tiếng, thân thể lại bất an xoay người.
Thân thể mềm mại làm cho nam nhân thở gấp hơn, mi tâm nhíu chặt, cắn cổ nàng một cái. Đến khi nàng tê một tiếng hít một ngụm khí, hắn mới buông nàng ra, đầu lưỡi nhẹ nhàng đảo qua nơi vừa cắn.
"Ách Quân Mặc…"
Giữa hai người xuất hiện chỉ bạc ái muội, nam nhân không nhịn được tới gần khuôn mặt nhỏ của nàng, ôn nhu hôn nàng.
Hai người dán vào đối phương, thân thể nóng bỏng còn ấm hơn đệm chăn kia, thừa dịp trước khi một tia tỉnh táo cuối cùng trong đầu còn chưa đứt, Phượng Thiển đẩy hắn ra, thở gấp hô một tiếng: “Không cần!"
Dục hỏa lan khắp người, làm sao có thể chống cự được một tiếng "Không cần" của nàng.
Bàn tay nóng bỏng của Quân Mặc Ảnh đặt trên bụng của nàng, lòng bàn tay thô giáp của người tập võ như có ma thuẩ, lướt qua thân thể mềm mại của nữ tử, làm cho nàng không tự chủ được cong thắt lưng lên.
Bàn tay to lớn từ từ trượt xuống, muốn càng nhiều.
Bỗng dưng sắc mặt Quân Mặc Ảnh đen lại.
Phượng Thiển thở hổn hển không còn lực ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt mang theo vài phần mị hoặc khi động tình, còn có vài phần điềm đạm đáng yêu: “Ta đã nói không cần mà."
Mặt Quân Mặc Ảnh lại đen thêm ba phần.
Vào thời điểm này, giọng điệu này, ai biết nàng không muốn cái gì.
Phượng Thiển nằm ở trên giường nhìn hắn, trong lòng rất muốn cười, lại không thể cười được, nếu không sẽ khiến nam nhân này dựng lông, nàng thật sự chịu không nổi.
Nhưng nàng càng là chịu đựng, biểu tình trên mặt càng vặn vẹo, đôi môi như cánh hoa mím chặt, thật vất vả nhịn xuống sắc mặt lại càng đỏ bừng.
"Nầy." Phượng Thiển chớp hai mắt, tiếp tục giả bộ đáng thương: "Nữ nhân thôi, mỗi tháng đều có vài ngày như vậy, điều này sao có thể trách ta đâu, có phải không?"
Quân Mặc Ảnh khẽ nhếch khóe miệng: "Mỗi tháng đều có vài ngày như vậy."
"Đúng vậy đúng vậy."
Phượng Thiển gật đầu điểm như gà ăn thóc, vẻ mặt thản nhiên: "Trước đó ngươi không hỏi ta, thật sự không thể trách ta, đúng không?"
"Đúng, đúng vậy. Điều này sao có thể trách Thiển Thiển được." Quân Mặc Ảnh nheo hai mắt lại, nói từng một chữ một, giọng điệu thân mật, ôn nhu, nhưng Phượng Thiển lại nghe ra ý tứ nghiến răng nghiến lợi.
"Nhưng mà mỗi tháng cũng chỉ có vài ngày như vậy thôi, những ngày còn lại, Thiển Thiển đều muốn làm một ít chuyện có ích về thể xác và tinh thần với trẫm, đúng không?" Hắn tà tứ cười, trong mắt phượng hiện lên một vài tia sáng yêu dã.
Phượng Thiển dở khóc dở cười, khi nào thì nàng nói như vậy.
Nhưng chống lại ánh mắt đầy lửa giận, dục hỏa của nam nhân, hơn nữa trong một loạt cơn tức còn kèm theo vài phần bất đắc dĩ, vài phần sủng nịch, đầu nàng liền không thể hoạt động nữa.
Chap 94: Phượng Tiệp Dư luôn cúi đầu
Ánh mắt giao nhau thật lâu, vẫn là Phượng Thiển không nhịn được ho khan một tiếng, mân mê cái miệng nhỏ nhắn: “Vậy ngươi tìm ta để làm gì?"
Không phải nam nhân này nhàm chán đến mức chạy vào ăn đậu hủ của nàng chứ.
"Đứng lên dùng bữa." Quân Mặc Ảnh nhếch môi, giọng nói có chút khàn khàn, giọng điệu cũng không lạnh lẽo như vừa rồi, xoay người lấy y phục từ trên bình phong đưa cho nàng.
Phượng Thiển phẫn nộ mặc y phục, thời gian dùng bữa tối cũng không dám tùy tiện xằng bậy.
Ngay cả lúc Quân Mặc Ảnh kêu nàng ăn cà rốt, nàng cũng ngoan ngoãn không có chút khó chịu, gắp từng miếng bỏ vào miệng.
Nhưng mà Lý Đức Thông và Bạch Lộ Bạch Sương đều rất kinh ngạc, vì sao Phượng tiệp dư như vùi cả mặt vào trong bát, vì sao không ngẩng đầu lên.
Thật lâu sau, Bạch Lộ không nhịn được hỏi: “Phượng tiệp dư cảm thấy lạnh sao?"
"Hả" Phượng Thiển mờ mịt ngẩng đầu, đuôi lông mày khóe mắt còn lộ ý cười chưa rút.
"Nô tỳ nhìn thấy Phượng tiệp dư luôn cúi đầu, liền nghĩ Phượng tiệp dư bị lạnh."
Phượng Thiển suýt nữa phun cơm trong miệng ra, lắc đầu cắt đứt lời nàng chưa nói xong: “Không không không, không có hay, ta không lạnh, tuyệt không lạnh."
Bạn nhỏ Bạch Lộ, vì sao ngươi phải vạch trần ta.
Vụng trộm nhìn Quân Mặc Ảnh liế một cái, quả nhiên thấy sắc mặt hắn tối đen.
Rốt cuộc Phượng Thiển không nhịn được bật cười ra, ném chiếc đũa trong tay, ôm bụng cười đến mức chảy cả nước mắt, không hề có hình tượng.
Bạch Lộ không hiểu.
Sáng sớm hôm sau, Phượng Thiển bị Bạch Lộ Bạch Sương gọi rời giường, lại kỳ tích không bất mãn. Tuy rằng mí mắt vẫn díu lại, nhưng vì bữa trưa hôm nay có thể ăn no, nàng chỉ có thể hy sinh giấc ngủ của mình.
Tục ngữ nói đúng, nếu muốn có chỗ tốt, nhất định phải đánh đổi.
Bữa tiệc hôm nay, mọi người bàn chuyện hòa thân, nữ quyến của tất cả quan viên tam phẩm trở lên đều tham dự, ngay cả Thái Hậu cũng sớm ngồi ở phía trên.
Phượng Thiển thưởng thức hồ lô nhỏ màu xanh trong tay, đi đến chỗ hôm qua mình ngồi, cười tươi như hoa, đáy mắt còn lộ ra một tia giảo hoạt.
Tiếng đàn sáo vang lên bên tai không dứt, nhóm mỹ nhân múa trước mắt người người xinh đẹp như hoa, Phượng Thiển ở một bên bóc nho, một bên vuốt cằm suy nghĩ nên làm cái gì.
Không biết qua bao lâu, ca múa trong đại điện kết thúc.
Giọng nói lạnh nhạt của đế vương vang lên ở phía trên: “Hôm nay sở dĩ để thiên kim các phủ tiến cung, nói vậy các ngươi đều biết nguyên nhân. Phàm là người có tài hoa, đều đi lên biểu diễn một phen, đến lúc đó kết thành quan hệ thông gia giữa Đông Lan và Nam Việt, trẫm sẽ lấy lễ của quận chúa đưa gả."
Vừa dứt lời, vui vẻ và khát khao trên mặt các tiểu thư không che dấu được.
Lần này nếu là có thể trở thành Thái tử phi Nam Việt, tương lai có thể trở thành Hoàng Hậu Nam Việt, huống chi Thái tử tuấn mỹ như vậy, khiến người khác liếc mắt một cái liền khó có thể quên.
Kết quả là, chúng tiểu thư đều xoa tay, nóng lòng muốn thử, cuối cùng Hoàng Hậu an bài thứ tự bắt đầu biểu diễn.
Trong điện từ từ vang lên tiếng đàn nhẹ nhàng, từ từ lên cao, giống như nước sông tĩnh lặng, khiến trái tim mọi người đều an tĩnh lại.
Biểu diễn là một nữ nhi của quan viên tam phẩm, tên là Tô Tương, dung mạo thanh tú, sạch sẽ thanh lệ, vừa thấy chính là danh môn khuê tú có tri thức hiểu lễ nghĩa.
Chap 95: Người không thể chỉ nhìn tướng mạo
Nam Cung Triệt không gật đầu, cũng không lắc đầu, từ đầu đến cuối dung nhan tuấn mỹ đều thản nhiên cười, khiến người khác không đoán ra trong lòng hắn suy nghĩ cái gì.
Tô Tương thấy hắn như thế, cũng không có nửa điểm thất vọng, giống như lúc đến, lạnh nhạt như nước trở về ghế mình.
Biểu diễn tiếp theo cái gì cũng có, đàn cầm, tỳ bà, sáo tiêu, còn có các loại thi họa, hoặc là vũ đạo, chúng tiểu thư như dùng hết chiêu thức, chỉ vì có thể được một ánh mắt tán thưởng của Nam Cung Thái tử.
Chỉ tiếc, cũng giống như lúc Tô Tương biểu diễn, trên mặt Nam Cung Triệt vẫn là ý cười kia, không thay đổi.
Phượng Thiển rất vừa lòng với đồ ăn trên bàn hôm nay, chỉ là hình như mỗi khi nàng cúi đầu ăn, đều cảm thấy giống như có người đang nhìn nàng. Nhưng vừa ngẩng đầu lên, lại không thấy gì.
Chẳng lẽ là nàng mẫn cảm, hoặc là lo lắng quá mức.
Lúc này, từ khi bắt đầu yến hội, Thái Hậu vốn không nói chuyện nhiều rốt cục đã mở miệng, ung dung cười nói: “Lại nói tiếp, đây cũng là đại sự trong đời của Thái tử, trong khoảng thời gian ngắn có lẽ khó có thể lựa chọn, không bằng chuyện này cứ để sau, cũng để Thái tử suy nghĩ một chút."
Dừng một chút, lại nói: “Ai gia nghe nói, trước kia Phượng tiệp dư là tài nữ cầm kỳ thư họa mọi thứ tinh thông, nay tuy mất trí nhớ, mấy thứ này hẳn cũng không quên hết. Không bằng thừa dịp này, để mọi người mở mang tầm mắt, như thế nào?"
Không nghĩ tới đột nhiên mình bị điểm tên, Phượng Thiển ngẩn người, còn chưa kịp mở miệng, liền nghe Quân Mặc Ảnh nói: “Mẫu hậu cũng nói Phượng Thiển mất trí nhớ, tài nghệ có quên hay không còn chưa biết, ai có thể nói chính xác nàng sẽ không làm mất hứng thú của mọi người, trẫm cảm thấy, vẫn nên đổi người khác đi."
Nói xong cũng không chờ Thái Hậu phản ứng, tay áo long bào màu vàng giương lên, tùy ý chỉ một người trong số tần phi, chính là Hi phi.
"Cầm nghệ của Hi phi tốt, có đồng ý trợ hứng cho mọi người hôm nay không?"
Vào lúc này bị đế vương nói một câu, Hi phi cũng không biết mình hạnh phúc hay là bất hạnh, thần sắc có chút vi diệu, cuối cùng cũng chỉ cung kính nói: “Vậy nô tì liền bêu xấu."
Phượng Thiển nhíu mày, đột nhiên cười tủm tỉm mở miệng: “Khởi bẩm Hoàng Thượng, tuy nô tì mất trí nhớ, nhưng nếu Thái Hậu muốn nhìn, nô tì cũng không thể phật ý của Thái Hậu. Tuy nói nô tì không thể nhớ hết, nhưng theo như lời Thái Hậu nói, nô tì còn nhớ chút gì đó. Nếu Thái Hậu không ngại tài nghệ nô tì mới lạ, nô tì đồng ý hiến nghệ."
Sắc mặt mọi người đều đổi, nhất là Hi phi, trên mặt hiện lên dấu vết xanh trắng lần lượt, có thể nói phấn khích.
Quân Mặc Ảnh nghĩ Phượng Thiển chán ghét việc này, không nghĩ tới ngược lại nàng chủ động yêu cầu.
Muốn nói vật nhỏ là người thích náo động, hấp dẫn ánh mắt người bên ngoài, khẳng định hắn không tin. Nhưng nếu không phải vì thế, vậy nàng muốn làm gì.
Chẳng lẽ chỉ đơn giản không muốn Hi phi làm náo động
Nhưng Phượng Thiển nói một câu, liền cho hắn biết mình đã đoán sai.
"Chính là nô tì biểu diễn còn cần một chút thời gian chuẩn bị, khẩn cầu Hoàng Thượng và Thái Hậu chấp thuận, đẻ Hi phi nương nương biểu diễn trước, nô tì theo sau."
Quân Mặc Ảnh nhìn Thái Hậu một cái, thấy bà gật đầu cũng không từ chối, liền đồng ý với Phượng Thiển.
Một cây đàn cổ phượng vĩ bằng gỗ lim, điêu khắc hình long phượng, dây đàn làm bằng đuôi ngựa.
Hi phi mặc cung trang màu xanh lam, ngồi xuống chỗ đánh đàn, mi mắt buông xuống, thoạt nhìn có vài phần ôn nhu dịu dàng.
Phượng Thiển lắc đầu, thầm nghĩ một câu: "Người không thể nhìn tướng mạo", liền đi ra ngoài điện.
Chap 96: Ngươi tự đưa đến cửa
Hi phi đàn cầm quả thật tuyệt, khi thì như châu ngọc, khi thì mạnh mẽ như lũ, khi thì như tri âm tri kỷ, dư âm lượn lờ.
Bàn tay dưới tay áo nhanh nhẹn múa trên cầm, ngón tay gảy nhẹ nhàng, tiếng đàn du dương dễ nghe, uyển chuyển liên miên sâu kín.
Ở đây người hoặc cực kỳ hâm mộ nàng nổi bật, hoặc trào phúng tình cảnh của nàng bây giờ, lại không một ai ghen tị nàng. Tuy rằng đế vương nói là "Làm mất hứng thú của mọi người", ai có thể không nhìn ra, đó là đế vương che chở Phượng Thiển.
Phượng Thiển trở lại Chính điện, Hi phi đàn đã gần xong.
Lúc đi qua tịch gian, Phượng Thiển miết hạt châu trong lòng bàn tay, mi tâm nhíu chặt, làm như tự hỏi chuyện gì.
Nhưng không đợi nàng làm cái gì, một đôi giày thêu đột nhiên đập vào mi mắt.
Phượng Thiển thầm nghĩ một tiếng: "Quá đẹp."
Nếu ngươi đã tự đưa lên cửa, cô nãi nãi không lợi dụng một chút, chẳng phải cô phụ một phen ý tốt của ngươi sao.
Nàng thu mắt lại, dấu đi tinh quang chợt lóe trong mắt, cố ý dương cằm, đi nhanh qua.
"Ôi!"
"A!"
Hai tiếng kêu đồng thời vang lên, khiến không ít người nhìn vào, đến cuối cùng, ngay cả đế vương cũng chú ý tới động tĩnh bên này.
Chỉ thấy Phượng Thiển không hề có hình tượng ngã xuống ghế của Hi phi, biểu tình trên mặt cực kỳ vặn vẹo, cũng không biết có phải đau không, toàn bộ thân thể run nhè nhẹ.
Trong lòng Lý Đức Thông thất kinh, lại không khỏi nghi hoặc, bắt đầu từ tối hôm qua tiểu cô nãi nãi làm sao vậy, vì sao ngã hai lần.
Mà giờ phút này Hoa phi gần nàng nhất, mày gắt gao vặn thành số một, sắc mặt không hiểu đỏ bừng, lại giống như lóe một tia phẫn nộ mà xanh tím.
Phượng Thiển nằm úp trên ghế Hi phi trong chốc lát, đột nhiên đứng lên, khoa trương hô: “Thực xin lỗi vị tỷ tỷ này, ta không cố ý đá ngươi, chính là, chính là đột nhiên chân của ngươi xuất hiện ở nơi đó, ta nhất thời không chú ý, thế này mới…"
"Phượng Tiệp dư nói lời này có ý tứ gì?" Sắc mặt Hoa Phi xanh mét đánh gãy lời của nàng: "Ngươi nói bản cung cố ý ngáng chân ngươi."
"Không đúng không đúng, sao tỷ tỷ nghĩ như vậy?" Phượng Thiển mở lớn mắt, liên tục xua tay lắc đầu: "Ta chỉ là muốn nói, ánh mắt ta không tốt không nhìn thấy, tuyệt đối không phải nói tỷ tỷ ngươi cố ý ngáng ta, ta thật không phát hiện, cho nên nếu đạp phải tỷ tỷ, tỷ tỷ đừng để ở trong lòng, không cần giận ta."
Huyệt thái dương của Hoa Phi nhảy lên, lực đạo này, làm sao là không cẩn thận dẫm một chút.
Rõ ràng chính là dùng mười phần sức lực dẫm chân mình.
Nhưng trước mặt Thái tử Nam Việt và văn võ cả triều, tức giận trong lòng Hoa Phi không phát ra được, nữ nhân này dối trá cúi đầu thừa nhận như thế, nếu là mình thế nào cũng phải gây khó dễ cho nàng, không làm sáng tỏ là mình không có khí độ.
Huống chi, Hoàng Thượng cũng đã chú ý tới động tĩnh bên này, nếu thật sự truy cứu lên.
Hoa Phi cố nén đau đớn trên chân, chỉ dám cười: “Phượng tiệp dư khách khí như vậy làm gì đều là tỷ muội tốt, bản cung tự biết ngươi không cố ."
Mấy từ "Không cố ý" này, cơ hồ là cắn rang mà nặn ra.
Phượng Thiển khẽ cười nhỏ một tiếng, sửa soạn lại váy, tiếp tục đi đến giữa đại điện.
Vừa nhấc đầu, lại bỗng dưng bắt gặp ánh mắt thâm sâu.
Mi tâm Quân Mặc Ảnh nhíu lại nhìn nàng, sắc mặt không tốt lắm. Tầm mắt xẹt qua nhân vật chính của bước nhạc đệm nhỏ vừa rồi là Hoa Phi, sâu trong con ngươi lại mơ hồ hiện lên một chút sắc lạnh.
Hoa Phi cả kinh, lại ở trong lòng mắng Phượng Thiển mất trăm lần.
Chap 97: Chiếm được một chút, sẽ càng muốn nhiều hơn
Phượng Thiển đi đến giữa đại điện, Hi phi mời lại, mà tiểu thái giám cũng chuẩn bị thỏa đáng những thứ Phượng Thiển cần.
Không phải nhạc khí, chỉ là một cái bàn dài, ở trên bày mấy cái bát ngọc, vài cái gốm sứ, còn có hai chiếc đũa bạch ngọc. Bát ngọc và gốm sứ được đặt riêng trong hai cái đĩa có chứa lượng nước không giống nhau.
Quân Mặc Ảnh nhíu mày, trong mắt hiện lên một tia bất đắc dĩ, vật nhỏ này, như thế nào ngay cả biểu diễn cũng có thể biến thành chẳng ra cái gì như vậy.
Lý Đức Thông bị mấy thứ nàng chuẩn bị làm cho kinh ngạc, thiếu chút nữa rớt cằm xuống, xem tiểu cô nãi nãi tính biểu diễn “ăn” trước mọi người như thế nào.
Trong đại điện vang lên một tiếng nói nhỏ khe khẽ.
"Ngươi nói nàng đã quên liền quên đi, cần gì phải phô trương tài năng làm gì?"
"Người ta không muốn mất mặt trước mặt hoàng thượng, cho nên muốn "Vịt chết vẫn còn cứng mỏ" đây."
"Nhưng hiện tại không phải rõ ràng càng dọa người sao, nhìn mấy thứ này xem là muốn làm gì?"
Không nhìn ánh mắt mọi người hoặc kinh ngạc, hoặc hèn mọn, thần sắc Phượng Thiển tự nhiên, cười ha ha cầm lấy hai cái đũa ngọc, gõ vài cái trên bát ngọc và gốm sứ, thử âm, một vài âm thanh tươi mát động lòng người vang lên.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro