Chương 129: Vị vua bị thần linh lãng quên
Ngày hôm sau, Vương Hâm đợi ở tầng dưới từ sớm, không ăn nổi bữa sáng, chủ yếu là do đầu óc không tập trung... Ăn hết một bát mì mất 20 phút, ông kiểm tra đồng hồ ba lần. Mỗi lần như vậy, hệ điều hành bên trong của ông lại thay đổi từ "khoảng cách lên lầu bắt người chỉ còn nửa tiếng" đến "khoảng cách lên lầu bắt người chỉ còn hai mươi phút" đến "đếm ngược mười phút".
Chín giờ rưỡi, ông bắt đầu tự hỏi, chờ ông lên lầu bắt người mà người không nhà trống thì nên làm sao?
Đang lúc ông đang suy nghĩ nuốt không trôi thì bên kia có động tĩnh, cửa thang máy mở ra, một người đàn ông mặc áo hoodie có mũ trùm đầu màu đen, quần thể thao chậm rãi bước ra khỏi thang máy, theo sau là một cô bé.
Cô bé chỉ cao đến vai anh, đi theo phía sau như một tiểu thái giám, tay cầm hai chiếc mũ bảo hiểm một đen một trắng, bên trong mũ có khăn bảo vệ mặt và găng tay...
Hai người vẫn đang tranh cãi khi bước ra ngoài.
"Khi em lấy đồ vật thì phải lấy cẩn thận, đừng có vung lung tung, đi đường đàng hoàng, gót chân chạm đất được không?"
"Không có làm mất, làm mất em bồi thường cho anh được chưa! Mà không phải, anh không nói chuyện đàng hoàng được à, trong phim truyền hình đều diễn nam chính ở cách xa ngàn dặm thần thần bí bí ở trên trời rớt xuống trước mặt nữ chính.... Nhưng đến thực tế thì làm sao vậy như thế nào lại như này a, nam chính cũng thần thần bí bí trên trời rớt xuống nhưng mà rớt xuống trên đài big air của khu trượt tuyết, nữ chính từ nơi ngàn dặm xa xôi bay đến rơi xuống trước mặt nam chính, nam chính không biết quý trọng, còn bắt bẻ dáng đi đường của nữ chính không đúng--"
"..."
"Em liền thích đi như vậy đó, anh thích xem thì xem không thì thôi."
"Anh chỉ thuận miệng nói một câu, em xả một tràng như vậy, tâm trạng rất tốt?"
"Chà, chà, sao vậy!" Hai chiếc mũ bảo hiểm cô đang cầm trên tay phát ra âm thanh "bốp" nhẹ khi chúng va vào nhau lúc cơ thể cô đong đưa. "Nằm trong lòng anh nên ngủ ngon đó, nếu anh không thích em có tâm trạng tốt như vậy thì đuổi em ra sô pha ngủ đi, đừng có ôm em nữa."
Vương Hâm chậm rãi trợn mắt.
Bây giờ ông cuối cùng cũng hiểu tại sao Thiện Sùng lại mở miệng ra là vợ, bỏ qua chính mẹ ruột đã mang thai mười tháng nuôi dạy lớn khôn, con gái nhà người ta không chỉ lớn lên xinh đẹp--
Kỹ năng nói lời cứng mềm được sử dụng xuất quỷ nhập thần, tư thế chống nạnh nói những lời cứng rắn được gọi là một cuộc cãi vã nghiêm túc, tư thế chống nạnh lại nói những lời dễ nghe có thể dỗ dành người đàn ông, đó gọi là đáng yêu.
Nhìn Thiện Sùng đi, vốn dĩ lông mày nhướng lên...
Lúc này liền buông xuống.
Anh dùng đôi tay to lớn ôm cô bé đang đi bên cạnh mình, dùng một cánh tay khỏe mạnh, ôm cô vào lòng, ôm thật chặt, không quên cúi đầu hôn lên đỉnh đầu cô.
"Bữa sáng đều phải ói ra."
Sắc mặt Vương Hâm vô cảm.
"Lúc này càng nói nhiều, ngài càng cay a."
Thiện Sùng tùy ý gắp một cái bánh bao đậu ăn mấy miếng, vốn là muốn rời đi, nhưng sau đó ngước mắt lên, thấy Vệ Chi vẫn đang cầm đĩa nhìn xung quanh, thu đôi chân dài lại, anh kiên quyết ngồi xuống.
Khi cô bưng đĩa thức ăn và ly nước trái cây quay lại, cô nhìn hai người đang cúi đầu chơi điện thoại trên bàn, im lặng một lúc rồi nói: "Em sẽ ăn nhanh nhé."
"Không sao đâu," Thiện Sùng nói, "Chỉ đến chơi chơi thôi, không phải đến tuyên thệ dưới quốc kỳ, nên không cần phải vội."
Vệ Chi cúi đầu ăn một cách lặng lẽ và nhanh chóng.
Vương Hâm rời khỏi điện thoại ngẩng đầu liếc nhìn anh, Thiện Sùng dựa người về phía sau nói: "Ngài nhìn cái gì? Không thấy em còn không mang theo ván trượt à?"
Vương Hâm phát hiện ra rằng anh thực sự không mang theo ván trượt.
Đội mũ bảo hiểm có lẽ vì không ai được phép vào khu trượt tuyết mà không đội mũ bảo hiểm.
Hành động như một khách du lịch.
............Thiên Trì núi Trường Bạch không mọc trên sân trượt tuyết, mẹ ngươi.
Khóe môi nhếch lên, muốn chửi rủa, nhưng lại tự nhủ mình không thể nóng vội, nếu nóng vội sẽ không có kết quả tốt, dù sao người này hai ba năm qua cũng chưa từng bước chân đến địa phận núi Trường Bạch, lúc này không biết đột nhiên ở đâu ra dũng khí mà muốn đến--
Ah.
Vương Hâm liếc nhìn cô bé đang nhét miếng dưa hấu vào miệng nhai thật nhanh, người nọ cảm nhận được ánh mắt của ông, ngẩng đầu lên, mơ hồ phàn nàn: "Em đã ăn rất nhanh rồi á, hai người không thể không ăn cơm còn không cho người khác ăn chứ."
Vương Hâm: "..."
Được rồi.
Cũng không phải không biết.
......
So với các khu trượt tuyết lớn khác ở Trung Quốc, núi Trường Bạch được coi là nơi xa xôi nhất.
Hàng năm khi mùa tuyết rơi đến, người ở ba Sunac lớn đều tản ra, các đại lão trong giới thường đóng quân tại năm khu trượt tuyết hàng đầu ở Sùng Lễ hoặc hai khu trượt tuyết lớn nhất Cát Lâm, số ít còn lại đóng quân ở Tân Cương...
Chỉ có ở núi Trường Bạch, các đội huấn luyện cấp tỉnh hoặc quốc gia mới thường đóng quân ở đây.
Tuyết thật sẽ đẹp hơn khi có ít người hơn.
Công viên địa hình ở núi Trường Bạch năm nay quả thực đã được cải tạo, tất cả địa hình và đạo cụ đều trông rực rỡ hơn--
Kể cả lớp sơn trên các cột trên mặt đất, vẫn chưa bong hết lớp sơn, nếu đây là một khu tuyết lớn thì sức phá hoại của mọi người đều rất mạnh, ít nhất phần trên cùng có lẽ sẽ bị đánh bóng thành màu kim loại trong một ngày...
Nhưng ở đây vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy một chút sơn màu xanh lam.
Có người đang tập luyện ở bể halfpipe, từ bên trái đi lên làm một cái double cork 720°, lại đổi sang bên phải làm động tác tương tự, hoàn thành tổ hợp động tác Back to Back Double cork 720° được xem là khó nhất ở halfpipe. Khoảng cách đạt đến trình độ quốc tế còn một chút nhưng người này cũng đang tập luyện đều đặn và tiến bộ.
Thiện Sùng đứng sang một bên quan sát một lúc rồi đi về phía đài big air.
Đây là nơi cuối cùng anh đến, cầu nhảy vẫn như cũ, không khác những gì trong trí nhớ của anh--
Một đoạn thời gian rất dài, đây là nơi anh trải qua mỗi mùa đông...
Anh rất quen thuộc.
Đủ nhận thức để biết góc nào có thể có một góc chênh lệch nhỏ mà không cần đo;
Quen thuộc đến nỗi dù nhắm mắt lại cũng có thể nhớ rõ chỗ sơn đã bị mài mòn trên tay vịn của bệ xuất phát;
Quen thuộc đến mức có phản xạ có điều kiện, có thể điều chỉnh lộ trình xuất phát vì có hố nhỏ ở giữa bệ nhảy lấy đà, để có thể tránh nó một cách hoàn hảo khi ra khỏi bệ...
Lúc này, bệ xuất phát bong tróc sơn, bệ xuất phát cũ nát và vùng đệm đều đã được sửa sang lại--
Con đường tuyết rất bằng phẳng, rất mới.
Thiện Sùng không có nhiều cảm giác xa lạ.
Anh dẫn Vệ Chi đi vòng quanh công viên địa hình, đi ngang qua big air, anh nhìn thấy một bóng người từ dưới đài xuất phát, người đó cao gầy, đang đứng trên chiếc Burton màu vàng mới mà Thiện Sùng cũng sở hữu, đứng ở bệ nhảy lấy đà cúi xuống, xuất phát--
Đi cạnh trơn tru và định vị chính xác.
Sau ba lần đi cạnh, cậu ta đặt tấm ván thẳng, có lẽ vì quá quen thuộc với nơi này, cũng như biết địa hình của đài big air có một số sai sót nên khi bước ra khỏi đài, cậu ta có thói quen nghiêng người sang trái, kéo ván trượt và nắm lấy ván.
Nghiêng trục xoay người.
Chuyển động uyển chuyển trong không trung của cậu khiến những người xung quanh phải thốt lên thán phục, sau vài vòng, người nọ tiếp đất vững chắc, hơi lùi lại nhưng không quá rõ ràng, sau một thoáng dừng lại, cậu dựa vào lực hướng tâm dừng lại và dẫm lên ván trượt tuyết, hoàn thành động tác.
FS cork 1800° rất ổn định.
Bốn phía vang lên tiếng vỗ tay, sau khi tiếp đất, người trên ván trượt không lập tức dừng lại cúi xuống tháo ván mà trượt đến bên cạnh Thiện Sùng, hỏi: "Ván trượt của anh đâu?"
Giọng của người đến hơi khàn.
Mang cảm giác tuổi trẻ vừa trải qua thời kỳ vỡ giọng chưa hoàn toàn biến mất.
Thiện Sùng liếc cậu một cái, không nói gì, hiếm thấy phản ứng đầu tiên của Đới Đạc khi nhìn thấy anh là không sủa như chó, cho nên cũng không thực sự muốn chủ động gây chiến--
"Anh không phải đang ở Cát Lâm sao? Ồ, ở hồ Tùng Hoa đúng không? Hình như anh đi lạc rồi đó, đi dạo quanh hồ Bắc Đại không tốt hơn à, nơi đó có nhiều bạn bè của anh á, nhóm cụ ông đeo ván trượt còn phải đỡ eo, anh có thể tham gia teambuilding ngắm hoàng hôn cùng bọn họ."
"..."
Chó thì vẫn phải sủa.
Thiện Sùng lười biếng nhìn cậu ta một cái, không tức giận nói: "Nhường một chút, chó ngoan không cản đường."
"Anh đang cản đường đó, đây là vùng đệm để hạ cánh của big air."
"Vừa rồi chỗ cậu đáp xuống cách tôi ngàn dặm, tôi bảo cậu kéo ván trượt chạy đến đây sủa à?" Thiện Sùng nói: "Tôi còn có thể để cậu đụng vào à?"
Đới Đạc muốn nói, đúng vậy, lão tử không đâm vào anh, nhưng anh tự mình ngã xuống.
Lời vừa đến bên miệng, cậu đột nhiên ý thức được bọn họ đang ở chỗ nào--
Ở một khu trượt tuyết khác, lời ác độc gấp mười lần cậu ta cũng dám sủa ra, nhưng lúc này, cậu chợt nhận ra rằng họ đang ở núi Trường Bạch, cảm giác không khỏe ập đến khiến cậu tự động khóa miệng chó lại.
Đúng rồi.
Núi Trường Bạch.
Người này thực sự đã quay lại.
Theo bản năng, cậu quay đầu nhìn lại bục xuất phát, Vương Hâm đứng chống nạnh, từ trên cao nhìn xuống--
Cảnh tượng này rất quen thuộc, vô số lần cậu đã đứng dưới cầu nhảy cùng Thiện Sùng thảo luận động tác vừa rồi không tốt chỗ nào, hoặc là thảo luận đến mức hận không thể cãi nhau một trận. Khi đó, người đàn ông trung niên còn chưa trọc đầu cũng đứng ở nơi đó chống nạnh, kiên nhẫn chờ bọn họ thảo luận xong...
Sau đó đợi họ trở lại đài và cùng nhau luyện tập.
Thời gian là một điều tuyệt vời, một năm trôi qua trong chớp mắt.
Bàn tay xé cuốn lịch chưa bao giờ dừng lại, cho dù tờ giấy có thể đã cắt vào lòng bàn tay.
Đới Đạc im lặng vài giây, sau đó cúi xuống nhặt tấm ván lên, có vài người quen đang nhìn, cậu nhặt tấm ván lên nhét vào tay người đàn ông trước mặt: "Tới cũng tới rồi. "
Nhảy một cái đi.
Trên ván trượt tuyết, lớp tuyết bám trên thiết bị cố định khi tiếp đất bay phấp phới rơi xuống mặt trên đôi giày trượt tuyết của người đàn ông, anh theo phản xạ đưa tay ra đỡ chiếc ván suýt chút nữa bị trượt rơi xuống.
Trên tay đeo một chiếc găng tay mỏng màu đen, đầu ngón tay của người đàn ông lướt qua lớp băng trên thiết bị cố định bị đóng băng do lực dẫm đạp, băng vỡ thành từng mảnh.
Anh cười khẽ một tiếng.
Một chữ làm ra vẻ cũng lười nói.
......
Những người đứng dưới đài thậm chí còn không biết người tới là ai.
Họ nhìn thấy một người đàn ông đứng dưới đài big air nói vài câu với Đới Đạc rồi cầm lấy ván trượt và bước lên big air--
Họ hơi bối rối và nghĩ, ồ, anh chàng này cũng có thể nhảy big air, họ nghĩ anh chỉ là một khách du lịch.
Khi nhìn bóng người màu đen khiêng ván trượt tuyết màu vàng bước đến bục xuất phát, mọi người dần cảm thấy sự kết hợp màu sắc đột ngột này không hề khó chịu mà trái lại, khi tâm trí đang hỗn loạn, họ càng cảm thấy hài hòa và quen thuộc hơn.
Người này là ai?
Họ vắt óc suy nghĩ.
Người mang ván trượt tuyết đến bục xuất phát, ném ván trượt xuống chân mình, cúi xuống điều chỉnh giày trượt tuyết rồi đeo ván trượt.
Anh đứng thẳng dậy, quay đầu lại, thuận tay tháo chiếc kính trượt tuyết trên mặt Đới Đạc ra, đeo lên mặt mình, giữa tiếng chửi rủa của người nọ, anh lại cúi xuống ấn vào thiết bị cố định.
Xuất phát.
Chuyển động xuất phát nước chảy mây trôi, lộ trình nhảy lấy đà gần như thẳng đứng khiến nhiều người trượt tuyết lần đầu lên big air vô thức đẩy ván trượt tuyết sang một bên ở nửa đầu dốc...
Tuy nhiên, người này dường như không có chút không thích ứng nào.
Áp vai, điều chỉnh trung tâm, đi cạnh và đặt ván.
Bóng người màu đen cưỡi trên ván trượt tuyết vàng rực, âm thanh cạnh ván xuyên qua tuyết trở thành âm thanh duy nhất ngoài gió lạnh--ngay cả gió lạnh cũng không thể che đậy được.
Ván trượt tuyết lướt qua bệ nhảy, bóng người màu đen trên ván trượt giống như một chiếc lá rơi nhẹ, giống như một bộ phim quay chậm đang chiếu lại, anh lao ra khỏi bệ nhảy, trên bầu trời có một cảm giác lơ lửng rõ ràng.
Cúi xuống, nắm lấy ván trượt.
Thân người nghiêng, xoay trục êm ái, mỗi lần quay đầu gần như song song với mặt tuyết như sách giáo khoa.
Khi họ phát hiện ra rằng anh có thể thành thạo xoay 1800°, nơi được mệnh danh là "đường ranh giới của cao thủ", trái tim họ đã bị sốc, giữa nhịp tim đập nhanh và máu sôi sục, một cái tên xuất hiện!
"À, người này, có phải hay không, người đó--"
Trong một câu hỏi nhẹ, gần như không thể nghe được.
Trục của người đàn ông quay thêm vài lần nữa.
Với một tiếng "bốp", anh thực hiện cú chuyển cuối cùng, ván trượt tuyết vừa rơi xuống đất, một cái cắm mũi trước tiêu chuẩn làm anh cong eo và hơi siết chặt cơ thể--
"Là Thiện Sùng?"
Cái tên gần như bị thần linh của ngọn núi quên lãng lại xuất hiện từ miệng người qua đường.
Dưới cái nhìn của mọi người, họ nhìn thấy người đàn ông được cho là có thể đứng vững, sau khi trượt một lúc, trong nháy mắt, anh ngã về phía trước và quỳ trên tuyết.
Không ai biết liệu anh có bị ngã hay anh đã dùng hết tất cả năng lượng trong lần nhảy đó...
Họ chỉ có thể nhìn thấy anh đang khom lưng quỳ giữa một mảng tuyết trắng, bóng dáng màu đen của anh bỗng trở nên nhỏ bé giữa vùng núi phủ tuyết rộng lớn.
Anh đặt một tay lên tuyết, tay kia chậm rãi đưa ra phía chân sau, như muốn tháo thiết bị cố định và đứng dậy, nhưng vừa chạm vào thiết bị cố định, tay anh đã dừng lại.
Họ nhìn thấy anh cúi xuống, mặt vùi trong lớp tuyết dày đặc.
Với tư thế tựa như đang hôn ngọn núi một cách thành kính.
......
Đứng trên cao, nhìn xuống bóng người đen kịt trên nền tuyết phía dưới đài big air, khi tuyết trắng từ trên trời rơi xuống, bóng dáng của anh trở nên có chút mơ hồ...
Toàn bộ khung cảnh như đông lại, yên bình lạ thường.
Vệ Chi đặt một tay lên lan can, không vội chạy xuống tìm anh, cũng không vắt óc nghĩ ra lời hay ý đẹp để một lát nữa khen ngợi hay động viên anh--
Chỉ là đầu óc trống rỗng hơn bao giờ hết, nghĩ về những chuyện râu ria...
Ví dụ như cô nghĩ Thiện Sùng có thể sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Nếu anh không quay lại thì sao?
Có lẽ anh sẽ vẫn gặp được những chuyện vui vẻ.
Ở bên những người mình thích, mùa đông đi Sùng Lễ, núi Trường Bạch, Cát Lâm, cuối mùa tuyết hẹn ba năm người bạn đi Tân Cương tiễn mùa đông.
Mùa hè ở Quảng Châu, Thành Đô, Cáp Nhĩ Tân sẽ có sự hiện diện của anh trong Sunac.
Cuộc sống vẫn tiếp diễn như thế ngày này qua ngày khác.
Trong vài năm.
Anh có thể có một đứa con, rồi phá bỏ lời thề không bao giờ dạy người mới bắt đầu nữa, nắm dây đai tập đi, cùng đứa trẻ mặc bộ đồ khủng long dẫm lên ván trượt tuyết dành cho trẻ em lăn lộn trên đường trượt tuyết sơ cấp...
Không có gì không vui.
Cũng giống như một người bình thường, sống một cuộc sống hạnh phúc, bình yên và êm đềm.
-- chỉ là không có vinh quang nữa.
Tiếng vỗ tay của mọi người chỉ vang lên dành cho người luôn đi đầu trong việc thúc đẩy sự nghiệp băng tuyết chứ không phải thở dài cho anh đứng trên bục nhận thưởng;
Anh sẽ ngồi trên ngai vàng mục nát cho đến khi ánh hào quang của anh tắt dần và một người kế vị mới sẽ thay thế anh.
Anh hiểu tất cả những điều này.
Chỉ là từ đầu đến cuối.
Đôi mắt của nhà vua luôn hướng về biên giới lãnh thổ, nơi anh đã từng chinh chiến.
Ở chân trời bị bóng tối bao phủ, có lẽ anh cũng đang mong chờ ngày ánh mặt trời mà anh từng quay lưng lại sẽ lần nữa ló dạng.
Đã nghe qua rất nhiều đạo lý lớn đi?
Anh chỉ không cam lòng kết thúc cuộc đời mình như thế này.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro