Chương 99: Thượng Phương Bảo Kiếm, dùng để tự sát - xứng đáng?

Từ điểm xuất phát của big air, một người đàn ông mặc bộ đồ trượt tuyết màu đen xuất phát--

Đầu tiên anh thả lỏng rồi đi hai cạnh, sau khi lên bệ nhảy lấy đà, anh trực tiếp phóng tấm ván thẳng xuống, cầu nhảy dài khiến anh phóng đi càng lúc càng nhanh, người đứng dưới bệ chỉ có thể nhìn thấy khoảnh khắc anh bay ra khỏi đài hóa thành một đốm đen nhỏ.

Anh nhảy cao đến mức ngay khi bay ra khỏi bục, đã cao hơn Đới Đạc.

Theo quán tính nhảy lấy đà, anh không thực hiện động tác nắm lấy ván trượt mà đi theo quán tính của cú ném, ván trượt lật nghiêng một vòng, cơ thể anh hơi nghiêng về phía trước, theo tiếng "bụp" của ván trượt tuyết, anh đập mạnh vào bề mặt tuyết, mũi trước rơi xuống đất.

Triple cork 1440°!

Sau khi hoàn thành một trong những động tác khó nhất trên big air dù là ván đơn hay ván đôi, người đàn ông tiếp đất không mấy vững chắc, ván trượt trượt thẳng xuống đất quay vài vòng, sau đó là một chuyển động nhẹ trên chân người đàn ông. Với động tác đạp, anh đứng vững trên ván trượt, trượt về phía trước vài mét rồi dừng lại.

Bóng đen mảnh khảnh dừng lại, cúi người xuống và tháo tấm ván ra.

Khi anh nhặt ván trượt lên và quay lại, Vệ Chi nhanh chóng lùi lại phía sau đám đông--

Mẹ nó, ưu điểm của người thấp đã được thể hiện, đại ca viết tiểu thuyết về trượt băng nghệ thuật đứng trước mặt cô như một bức tường, che cô kín mít.

Vệ Chi đứng trong đám đông, lắng nghe cuộc thảo luận giữa các thành viên của rạp xiếc--

"Cái quái gì thế này! Người này là ai! Hình như còn rất đẹp trai, là tôi bị ảo giác sao? Trong phong cảnh tuyết phủ, anh ấy mang khăn che mặt tôi chẳng thấy gì cả!"

"Cái này cũng mạnh, cái này cũng mạnh."

"Ồ, cậu không thấy vừa rồi lúc anh ấy lật nghiêng, quả thực eo của anh ấy, cái vặn đó đã lấy đi linh hồn của tôi!"

"Tôi muốn học trượt tuyết, ôi!"

---Đây là phiên bản dành cho nữ.

Vệ Chi hai tay đút túi ẩn nấp trong đám người, không quên bảo vệ đồ ăn nói: "À, tôi biết anh chàng này. Hình như anh ta có bạn gái."

"Số lượt xoay vòng không nhiều bằng cái trước"

"Vừa rồi vẫn lợi hại hơn."

"Nhưng người vừa nãy dường như đứng không vững... Hạng mục trượt tuyết này được tính như thế nào? Nếu bạn không dừng lại thì cũng giống như vận động viên nhảy cầu ngã nghiêng xuống nước?"

"Cái vừa mới đây mới lợi hại, cái khi nãy chỉ đẹp thôi, xoay nhiều vòng như vậy!"

---Đây là phiên bản dành cho nam.

Núp trong đám đông, hai tay đút túi, Vệ Chi không quên bảo vệ người nhà: "Người đầu tiên làm BS cord 1800°, người vừa mới làm Triple cork 1440°. Không nói người đầu tiên không đứng vững, người sau làm động tác khó nhất của hạng mục big air, có thể xoay 2 vòng là đã tốt lắm rồi. Nếu thi đấu, điểm thưởng chắc chắn không thể thấp hơn người đầu tiên."

Lời của Vệ Chi đã thu hút rất nhiều sự chú ý của mọi người.

Mọi người nhìn quanh xem ai đang nói chuyện, sau khi tìm kiếm xung quanh, họ phát hiện ra một cô gái nhỏ nhắn đứng sau một đại ca trông giống như bức tường, ngồi xổm ở đó, đầu cuộn tròn như một con sóc.

Đồng nghiệp A: "Sao cậu biết nhiều thế?"

Đồng nghiệp B: "Cô ấy đang làm đề tài này, đây là đề tài của cô ấy... aiya, không phải vừa rồi cô ấy còn nói chuyện với người mặc đồ trắng sao?"

Đồng nghiệp C: "Cậu cũng biết trượt à? Cậu có thời gian còn rảnh chơi cái này à, không cần cập nhật chương mới à?"

Đồng nghiệp D: "Bạn cũng biết anh chàng mặc đồ đen này? Làm sao bạn biết anh ấy có bạn gái!"

Đồng nghiệp E: "Anh ấy thật sự có bạn gái sao? Cũng đúng, nếu anh ấy trượt tuyết giỏi lại đẹp trai thì sao có thể không có bạn gái... Tim tôi tan nát rồi."

Mọi người nói rất nhiều, trong miệng họ Đới Đạc và Thiện Sùng đã biến thành hắc bạch vô thường.

Vệ Chi muốn nói cho mọi người biết, người đàn ông mặc đồ đen thật sự có bạn gái, là tôi, là tôi, là tôi, kẻ hèn bất tài tôi đây!

Nhưng cô không có gan chó, khóe mắt nhìn thấy Thiện Sùng ôm tấm ván đi về phía này, chân mềm nhũn, trốn sau lưng anh trai viết trượt băng nghệ thuật, cô thì thầm: "Bọn họ đều khá nổi tiếng, quen biết không phải là chuyện bình thường sao?

Sau đó mọi người mới ngừng túm lấy cô và đặt câu hỏi.

Lúc này, Thiện Sùng đã sắp đi tới trước mặt bọn họ--

Ban đầu anh không có ý định đến đây.

Chỉ là khi vừa tiếp đất rơi xuống, anh cúi xuống cởi ván và vô tình liếc nhìn đám đông, nhìn thấy hai chân trắng nõn giữa rất nhiều quần jean...

Ah.

Không tính đôi chân trắng nõn, giữa chiếc váy ngắn màu đen và đôi bốt dài có một phần thịt, cô bé vốn đã trắng trẻo nhưng váy đen và đôi bốt đen khiến phần ở giữa đặc biệt gây sốc.

Anh liếc mắt một cái liền thấy.

Hai chân đó vốn dĩ đứng ở phía trước đường đua, khi anh kéo một cái thiết bị cố định rút chân ra, cô nhanh chóng lùi lại và lẻn vào giữa đám đông, ở một cái... Đứng vững sau một thanh niên to béo gấp hai lần cô.

Thiện Sùng đứng thẳng, qua kính trượt tuyết nhìn qua nơi đó, từ trên cao có thể nhìn thấy cô bé nhà mình quả nhiên trốn rất kỹ.

...Trốn?

Trốn cái gì?

Nếu buổi sáng ngoan ngoãn nghe lời anh mặc quần có thể lúc này anh đã không thấy cô rồi.

Sau khăn che mặt, anh cười lạnh.

Sau đó, hướng chân của anh thay đổi, kéo tấm ván đi qua.

Đứng trước đám đông, người đàn ông nhấc kính trượt tuyết, vẫn đeo khăn bảo vệ mặt, để lộ đôi mắt đen giống như thanh đao, có khí chất uy nghiêm.

Nốt ruồi trên sống mũi có màu nâu nhạt khiến người ta không nhịn được mà nhìn chằm chằm, nhân tiện họ có thể tưởng tượng ra khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành bên dưới khăn che mặt.

Sau khi vứt ván trượt của mình đi, người đàn ông tựa vào lan can trò chuyện với người phụ trách, không gì khác hơn là "Chiều nay làm phiền ngài rồi" và "Không có việc gì, nên làm", nhóm người đứng sau người phụ trách nhìn vào anh thở dài, nhưng anh không cảm nhận được điều đó.

Nhưng anh cảm thấy một cái nhìn lén lút đảo quanh trên mặt mình từ trong đám đông.

Đầu ngón tay búng ra.

Một ý xấu lại nổi lên.

"Chiều nay đừng hỏi những câu quá khó," giọng người đàn ông dịu dàng hơn bao giờ hết, "Tôi không thể trả lời bất kỳ câu hỏi nào ngoài trượt tuyết ván đơn."

"Tất nhiên không thể nhắc đến." Người phụ trách xua tay, "Tôi chắc chắn sẽ không tùy tiện để người này người nọ nói chuyện với ngài!"

"Được rồi, vậy bạn nên lựa chọn người đại diện đặt câu hỏi."

"Đó là điều chắc chắn, đó là điều chắc chắn."

Thiện Sùng cười lạnh, trong mắt mang theo nụ cười, tùy ý nhìn đám người một cái, sau đó nhẹ nhàng gật đầu nói: "Được rồi."

Cảm nhận được ánh mắt đang nhìn mình trong đám đông, nóng đến mức suýt chảy máu, anh chơi đùa đủ rồi, đứng thẳng, cúi xuống nhặt ván trượt và lười biếng xua tay về phía đám đông--

Nhìn có nghĩa là vẫy tay chào mọi người đang nhìn mình, xoay người rời đi.

Sau khi người đàn ông rời đi, anh quay trở lại bên bệ nhảy.

Đầu óc Vệ Chi đã trống rỗng rồi--

Chỉ có một đống làn đạn (bình luận chạy qua màn hình trong video) chiếm hết tâm trí.

Nội dung làn đạn: Anh ấy có nhìn thấy mình không, chắc chắn là không nhìn thấy được, mình trốn kỹ như vậy mà nên chắc chắn anh ấy không nhìn thấy mình. Nếu anh ấy nhìn thấy mình thì chắc chắn đã đến chào hỏi với mình rồi. Nhưng lỡ anh ấy cố ý gì sao, anh ấy chắc không cố ý đâu. Sự kết thúc của vũ trụ là gì? Đỉnh cao của môn trượt tuyết trông như thế nào? Thói hư tật xấu của đàn ông là gì?

Cô gái trẻ bên cạnh huých cùi chỏ vào cô, cười nói đùa: "Bà A Trạch, nếu cậu biết ai ở trong giới trượt tuyết thì nhờ họ hỏi thăm, đến ngày vị đại lão này chia tay, xin hãy thông báo cho toàn thế giới."

Vệ Chi bị cú huých của cô ấy mà lắc lư.

Dần dần tỉnh dậy khỏi cơn kinh hãi.

Vệ Chi: "Ồ."

Vệ Chi: "Đoán chừng là không cần chờ lâu đâu?"

Vệ Chi: "Ngày mai."

Cô bé im lặng một lúc rồi lặng lẽ bổ sung--

"Nhanh nhất là đêm nay."

......

Trong bữa trưa, Vệ Chi thở dài lần thứ tám với mâm đồ ăn.

Điện thoại rung lên, cô mở ra xem, nhìn những tin nhắn chưa đọc màu đỏ tươi nhấp nháy trên avatar Crayon Shin-chan quen thuộc, lần đầu tiên cô không mong chờ như vậy.

【Sùng: Buổi sáng có một nhóm người đến bệ big air, hình như là sẽ đến hoạt động buổi chiều... Em có trong đó không? 】

Tay Vệ Chi mềm nhũn, điện thoại di động suýt chút nữa rớt vào bát canh.

【Sùng: Anh nhớ em nói cũng đến hoạt động, bọn họ cũng đeo tấm bảng tên giống em. 】

Vệ Chi thở dài.

【Thiếu Nữ Kỷ: Không phải một nhóm người đi, những người đó làm hoạt động giải trí, em làm khoa học xã hội. 】

Cô cầu nguyện rằng sáng nay Đới Đạc có thể giữ vững sự kiêu ngạo của đội trưởng "Đội chán ghét Thiện Sùng", không nói một lời nào với Thiện Sùng--

Một chữ đều không cần.

Nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, nhìn đối phương rất bình tĩnh "ồ" rồi gửi hai chữ--

【Sùng: Được rồi. 】

Nhìn chằm chằm hai chữ này, Vệ Chi lại bắt đầu nghi ngờ nhân sinh, không ngờ rằng hơn mười năm sau khi tốt nghiệp tiểu học, cô vẫn phải ngồi phân tích để đọc hiểu hai chữ.

Những làn đạn lại bắt đầu cuồn cuộn: Cái gì gọi là được rồi, được rồi là thứ gì, cái gì là được, rồi là cái gì, nghe gượng ép làm sao ấy? Sao lại nghe ra hương vị giông bão sắp kéo đến vậy nhỉ? Đây là đang thử mình hay là cho mình cơ hội để bày tỏ thẳng thắn nhận được khoan hồng vậy? Không nên như vậy, anh ấy không nên nhìn thấy mình, mình trốn kỹ như vậy mà, mắt của anh ấy đâu phải tia X......

Ngón tay của Vệ Chi đặt trên bàn phím điện thoại, băn khoăn hồi lâu không biết nên nói gì, lúc này, người phụ trách hoạt động của bọn họ lại đi tới, gõ gõ lên bàn trước mặt cô.

Cô ngơ ngác nhìn lên từ điện thoại.

"Tôi đã xem tư liệu, có vẻ như bạn là người duy nhất viết về trượt tuyết ván đơn trong số tất cả các chủ đề, hơn nữa còn liên quan đến trượt tuyết ván đơn big air," người phụ trách nói, "Vào buổi chiều, sẽ có một buổi tương tác với đại lão, hãy chuẩn bị một số câu hỏi."

Vệ Chi: "?"

Vệ Chi: "Cái gì?"

Người phụ trách nhìn thấy cô bé ngước mắt nhìn mình, không biết có phải là quá kinh ngạc hay không, do dự một lát, không khỏi thở dài: "Là buổi giao lưu! Bạn chuẩn bị một vài câu hỏi!"

Vệ Chi: "...Giao lưu?"

Người phụ trách: "Đúng vậy."

Vệ Chi: "Giao lưu là cái gì vậy? Không phải đại lão ngồi trên đó đọc bản thảo, chúng tôi ngồi bên dưới nghe một chút là xong sao?"

Người phụ trách: "Không... Ngay cả họp báo cũng phải có phần hỏi đáp mà?"

Người phụ trách: "Xin hãy chuẩn bị một vài câu hỏi, chỉ một vài câu thôi, rất nhanh."

Vệ Chi chớp mắt, nhanh? Tôi chuẩn bị quan tài cho mình còn nhanh hơn á.

Vệ Chi: "Nhưng tôi không có câu hỏi nào cả."

Vệ Chi: "Tôi, tôi, tôi, tôi không muốn hỏi."

Vệ Chi: "Quên đi, tôi đau đầu quá, vì an toàn cộng đồng, buổi chiều tôi muốn nghỉ ốm, đến bệnh viện làm xét nghiệm axit nucleic."

Sự run rẩy của cô bé chân thực đến mức người phụ trách không khỏi thở dài, quả thực có chút xấu hổ đối với những người thường ngồi trước máy tính để gõ gõ vẽ vời như thế này, nên người nọ nhìn cô bằng ánh mắt đầy trìu mến......

Và không chịu nhượng bộ.

"Đại lão cũng không ăn thịt người."

"Đúng vậy," Vệ Chi cầm điện thoại, nhìn bốn chữ "Em làm khoa học xã hội" mà cô viết ra, Vệ Chi gần như muốn khóc, nước mắt lưng tròng, "Sẽ ăn thịt người."

......

Vệ Chi đáng thương như thế cũng không có ai chịu khuất phục.

Ăn cơm xong cô nhanh như vịt chạy đến hội trường khách sạn, dọc đường cô chợt nhớ lại trên xe ngày hôm đó, Thiện Sùng có nhắc tới nhà tài trợ mời anh đến Sùng Lễ tham gia hoạt động...

Lúc đó anh đã từ chối.

Cô vui vẻ cho rằng chỉ là trùng hợp mà cô cũng muốn đến gặp Sùng Lễ, nên bảo anh nhanh chóng đồng ý.

.............................. Đây không phải là bệnh tâm thần sao?

Tấm bảng trên ngực cô chỉ có chữ "Vệ Chi", trước khi đến hội trường Vệ Chi vẫn còn ôm lấy tia hy vọng cuối cùng, nhưng khi cô nhìn thấy tấm bảng tên khổng lồ trên bàn có dòng chữ "Kỷ Trí A Trạch", mắt cô tối sầm lại.

"Bang" một cái úp cái bảng kia xuống.

Người phụ trách: "A Trạch, làm gì vậy!"

Vệ Chi: "..."

Vệ Chi lại lật bảng lên với vẻ mặt u ám.

Sau đó, khi mọi người tìm chỗ ngồi và ngồi vào chỗ, họ nghe thấy tiếng ồn ào ở cửa, nhìn lại, họ thấy một số người với khí chất khác nhau từ cửa bước vào theo nhóm hai ba người, có cả nam và nữ. Trong đó có hai người còn mặc áo khoác có hình quốc kỳ.

Thiện Sùng ở cuối, lúc này anh đã cởi áo khoác trượt tuyết, mặc áo hoodie, quay sang nói chuyện với một người khác, người đó cao hơn anh và cũng đang mặc trang phục của đội tuyển quốc gia hạng mục thể thao trên tuyết.

Hai người thoải mái, trông có vẻ như chỉ trò chuyện.

Trong lúc nói chuyện, người đàn ông dường như cảm nhận được điều gì đó, vô tình ngước mắt lên nhìn cô bé đang đứng đơ tại chỗ quay lại nhìn anh.

Hai người chỉ nhìn nhau được hai ba giây.

Vệ Chi cảm thấy thời gian dài như cả thế kỷ.

Đôi mắt đen láy đó không chút cảm xúc, chỉ quét từ trên xuống dưới trên người cô, cuối cùng dừng lại vài giây trên tấm bảng tên trước mặt Vệ Chi.

Anh giơ tay, tháo khẩu trang ra, nhìn chằm chằm vào cô, mấp máy môi, lặng lẽ lẩm bẩm từ "khoa học xã hội".

Khi tóc gáy của Vệ Chi lần lượt dựng đứng lên, anh lại đeo khẩu trang lên, nhẹ nhàng quay mặt đi.

Vệ Chi cảm thấy như đang nhảy điệu samba trên bàn của Diêm Vương--

Tạm thời còn chưa có chết.

Nhưng cũng sắp rồi.

Trơ mắt nhìn bạn trai của cô không nhanh không chậm đi theo một nhóm các đại lão lên sân khấu, nơi mà các đại lão sẽ ngồi, lần này họ ngồi đối diện, ánh mắt của người đàn ông không kiêng nể gì mà hướng về hướng này.

Ánh đèn trên sân khấu sáng đến mức không thể tự lừa dối mình rằng anh không thể nhìn thấy bảng tên trước mặt cô.

Nếu địa ngục có hình dáng cụ thể thì có lẽ nó sẽ trông giống như hội trường của khách sạn Mật Uyển Vân Đỉnh.

Suốt buổi hội nghị đã xảy ra chuyện gì cô nhớ không rõ, có phân đoạn gì, hô khẩu hiệu gì, đại khái là mỗi đại lão đứng dậy nói về đặc điểm của môn thể thao băng tuyết của họ, các hạng mục thi đấu liên quan trong Thế vận hội mùa đông và triển vọng phát triển trong tương lai.

Là môn thể thao phổ biến trong hai năm qua, trượt tuyết ván đơn được coi là quan trọng nhất nên được đặt ở cuối cùng--

Chuyện này sẽ được phát sóng ra ngoài.

Việc đưa môn trượt tuyết ván đơn vào Thế vận hội mùa đông, quả thực là hướng vào lĩnh vực còn trống huy chương, các quan chức đặt kỳ vọng rất cao vào sự phát triển của môn trượt tuyết ván đơn trong tương lai nên họ càng chú trọng hơn khi lựa chọn người.

Dựa theo những người đã phát biểu trước đó, Thiện Sùng là vận động viên duy nhất tại hiện trường đã giải nghệ, tuy nhiên hình tượng của người đàn ông này đẹp đến mức khi anh đứng lên phát biểu, ống kính máy ảnh bốn phía đều hướng về phía trước--

Người đàn ông nói về tương lai tại Thế vận hội mùa đông, tình hình phát triển băng tuyết trong nước hiện nay, giọng điệu tự nhiên và bình tĩnh, không có chút lo lắng hay nhiệt tình quá mức, giới thiệu ngắn gọn các nhánh của môn trượt tuyết ván đơn cũng như sự khác biệt và tương đồng giữa trượt tuyết ván đơn và ván đôi.

Nói xong, phía dưới khán đài, micro liền được nhét vào tay Vệ Chi.

Giống như một thanh Thượng Phương Bảo Kiếm--

Loại mà cô sẽ sử dụng để tự sát.

Cầm micro, MC của toàn bộ phiên tương tác của hội nghị hét lên "cô A Trạch", kêu đến mức làm cô choáng váng, chân mềm nhũn, đối phương lại thấy chưa đủ ép cô vào chỗ chết: "Trùng hợp thay, hôm nay tại đây có cô A Trạch, không hẹn mà trùng hợp lại sáng tác nội dung liên quan đến hạng mục mà Sùng Thần am hiểu nhất..."

Vệ Chi: "..."

Không, thật ra có hẹn một chút.

MC: "Xin hỏi cô A Trạch tại sao đột nhiên nghĩ đến việc tạo ra một tác phẩm liên quan đến trượt tuyết ván đơn hạng mục big air? Theo như tôi được biết, nhân vật chính cũng xuất phát từ một vận động viên big air sắp giải nghệ --"

Vệ Chi cầm micro.

Cảm thấy người đàn ông trên sân khấu đang nhìn mình mỉm cười.

Nụ cười đó...

Tất nhiên là không hiền từ lắm.

Đầu óc cô trống rỗng, gần như muốn tè ra quần dưới cái nhìn của người đàn ông, cô quay sang MC nói: "Không phải đặt câu hỏi cho anh ấy sao, sao lại biến thành hỏi tôi.....à không, a, cái này --đoạn này có thể cắt không?"

Hiện trường vang lên tiếng cười.

Cầm micro, cô bé xấu hổ như tôm nấu chín, đầu bốc khói, MC nhẹ nhàng nói: "Ha ha ha ha xem ra cô A Trạch của chúng ta có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi Sùng Thần, gấp chờ không nổi!"

Gấp, chờ, không, nổi!

Ngón chân của Vệ Chi đã cắm vào giày, muốn đào một cái lỗ từ ngón chân của mình để chui vào đó, nơi mà một cái xẻng Lạc Dương cũng không thể đào ra được.

Lúc này, người đàn ông vẫn ở trên cao, mỉm cười nói: "Đừng căng thẳng."

Thật dịu dàng làm sao.

Trong phòng đều bị anh dịu dàng làm tan chảy rồi, các cô gái trẻ cũng xôn xao, nếu hôm nay bầu đại lão được yêu thích nhất, sợ rằng số phiếu đều thống nhất chọn một người.

Vệ Chi thật sự sẽ bị anh bức chết, tại sao người này không có ngày nào làm chuyện tốt vậy, cô lén lút làm chuyện gì anh cũng bắt được....

​Sau đó sẽ bị xử tử công khai!

Không thể bày tỏ tình yêu của mình với cô một cách đúng đắn sao?

Thực sự tức giận!

Nghĩ tới đây, cô cảm thấy có chút nổi loạn về mặt tinh thần, bóp chặt micro nói: "Tôi có thể trượt tuyết, ván đơn."

Trên đài, người đàn ông lười biếng cong môi: "Đúng không?"

"Tôi nghe nói... lý do môn trượt tuyết ván đơn bắt đầu muộn là vì so với môn trượt tuyết ván đôi, môn trượt tuyết ván đơn không thân thiện với người mới, một huấn luyện viên giỏi có thể đóng vai trò quan trọng trong việc dẫn đường, một ít lời cổ vũ đầy tình cảm sẽ thêm can đảm cho những người mới thử sức với trượt tuyết ván đơn." Cô bé nâng nâng mắt, "Không biết những đại thần xem trượt tuyết như cơm ăn, nước uống, ngài sẽ đối xử thế nào với những người mới chăm chỉ, những người dường như không thể học được dù họ có chăm chỉ đến thế nào?"

Khắc nghiệt

Thở dài.

Video ghi lại các vụ hành quyết công khai.

"Tôi không dạy người mới," người đàn ông rất thành thật nói, "Có lẽ đúng như bạn nói, không có đủ tình yêu."

Những người có mặt đều bị lời nói của anh chọc cười.

Vệ Chi cũng muốn cười--

Mấy người cười cái búa, lời của anh ta chính là thật đó.

Trên sân khấu, Thiện Sùng nhìn cô một cái, cảm thấy cô đang muốn nổi loạn.

Có vẻ như thực sự đang oán giận với người thầy tôn kính là anh đây.

Tuy rằng sư môn này chuyên thu học trò phản nghịch...

Nhưng anh cũng yêu cầu xử trảm không khí không lành mạnh trong sư môn.

"Tôi không biết khen ngợi người khác, dũng cảm thử nhiều cách trượt tuyết khác nhau là điều đáng khen ngợi, nhưng theo tôi, chúng ta cũng nên tri ân những người đã làm việc không mệt mỏi ở tuyến đầu của khu trượt tuyết, sẵn sàng tháo ván trượt của riêng mình để tay cầm tay dạy mỗi người mới nhập môn trượt tuyết."

Người đàn ông dừng lại--

"Làm người không thể không có lương tâm, khi bạn rong ruổi ở Niseko Nhật Bản, hoành hành ở Hakuba Nagano, ngồi xổm trên đại lộ Erwin ở Tân Cương, hay khom lưng chui qua rừng cây nhỏ Vạn Long ở Sùng Lễ ... đừng quên năm ấy ai quỳ trên tuyết để dạy bạn làm thế nào để đứng dậy và làm thế nào để trượt đi, anh ấy--"

Vệ Chi tiếp lời anh.

"Sau khi cáp treo đóng cửa, anh ấy dẫn tôi đến đỉnh đường cao cấp dài 7km và nói: Hoặc là hôm nay cô lao xuống con dốc này, hoặc sáng mai tôi lên nhặt xác cô."

Những gì cô nói là sự thật.

Tình cảm chân thật có chút đẫm máu, đồng nghiệp xung quanh cũng quay sang nhìn cô đầy cảm thông.

"Chắc chắn bạn đã làm gì đó với anh ấy," người đàn ông trên sân khấu với nụ cười hoàn hảo không chê được, nói, "Huấn luyện viên bình thường không thể xấu tính như vậy được."

"Tôi không làm gì cả."

Không tin thì anh đi xem gương đi, anh ta trời sinh đã khắc nghiệt rồi.

"Chỉ là mấy ngày trước đó tôi không cho anh ấy tháo khăn che mặt."

"Tại sao?"

"Nếu vậy thì dù anh ấy nói năng có tệ cỡ nào, tôi cũng có thể ảo tưởng anh ấy thành bộ dạng tôi thích sau đó tha thứ cho anh ấy."

"Ai?"

"Kim Thành Vũ...Takashi Kashiwabara đồ á."

"..."

"..."

Ngồi trên sân khấu.

Người đàn ông cầm micro ngồi thẳng lên, khóe môi cong lên không thay đổi, nhìn cô bé, anh nhẹ nhàng mở đôi môi mỏng, nhấn mạnh ba chữ khiến mọi người có mặt lập tức bối rối--

"Đáng đời."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro