(PN) Chương 142: Bước thứ ba khi hấp bánh bao là gấp bánh lại
Vương Hâm đang đợi ở sảnh khách sạn, chờ bọn họ đến nơi, không cần Vệ Chi đăng ký phòng khách sạn nữa, đưa thẻ phòng cho cô--
Điều tuyệt vời là phòng của cô ở tầng 28, còn phòng Thiện Sùng ở tầng 17, thang máy đi theo thẻ phòng cho nên trừ khi bò thang bộ, nếu không không thể đi lên hay đi xuống được.
Thiện Sùng: "Ngài có ý gì?"
Vương Hâm: "Vì duy trì trật tự vũ trụ, bảo vệ hòa bình thế giới, tôn trọng hòa hợp xã hội, phòng ngừa ngày mai chân yếu... cách ly vật lý."
"Cách cái gì mà cách? Em cũng không làm gì.... Không phải, ngài có bệnh không, còn bắt em phải nói chuyện này?" Thiện Sùng hỏi, "Không thể ngủ chung giường thì vợ em đến đây làm gì?"
"Trượt tuyết, trượt tuyết đi." Vương Hâm quay sang Vệ Chi, "Đúng không?"
Vệ Chi không nói gì, chỉ đứng đó cầm thẻ phòng mỉm cười, không nói có cũng không nói không... Thiện Sùng đương nhiên không nghĩ vợ mình có thể đứng về phía người đàn ông trung niên dầu mỡ, cười lạnh chế nhạo: "Ngài còn nghĩ hay đó, ngăn được cô ấy muốn đi theo em chắc?"
Nói xong, không đợi Vương Hâm trả lời, anh quay đầu hỏi cô bé: "Đi không?"
Vệ Chi lắc đầu.
Vương Hâm cười lớn.
Thiện Sùng vừa kéo khẩu trang ra, sắc mặt tối sầm, kéo túi đựng ván trượt của Vệ Chi vào thang máy. Đứng trong thang máy, anh ngẩng đầu nhìn hai người đang đứng bên ngoài, giơ tay ấn nút thang máy cho nhanh chóng đóng lại.... Đó chính là thái độ "mang ván trượt tuyết đi, đừng hòng dùng free tiền tui mua vé máy bay đến đây trượt tuyết".
Vệ Chi trơ mắt nhìn cửa thang máy đóng lại trước mặt, nụ cười trên mặt trong suốt quá trình không hề thay đổi.
Sau khi số tầng trên thang máy nhảy lên mấy tầng, cô lại bình tĩnh ấn nút lên.
Vương Hâm ở bên cạnh còn đổ dầu vào lửa: "Cậu ta lấy túi ván trượt kìa."
Vệ Chi cũng không chớp mắt: "Đó là túi của Khương Nam Phong, túi của em màu trắng."
Vương Hâm: "Cậu ta không nhận ra?"
Vệ Chi: "Màu này năm nay mới ra, anh ấy tưởng em tiêu tiền bừa bãi."
Vương Hâm: "Ván trượt của em đâu?"
Vệ Chi: "Không mang theo."
Vương Hâm: "Không trượt sao?"
Vệ Chi nói "Ồ", mặt không vô cảm nhìn chằm chằm cửa thang máy: "Trượt cái gì mà trượt, em mang thai."
Vương Hâm gật đầu: "Ồ, nói rồi, em mang--"
m thanh đột ngột dừng lại.
Từ cửa thang máy, cô nhìn thấy toàn bộ khuôn mặt của người đàn ông trung niên cứng đờ, đông lại, cuối cùng miệng ông ấy từ từ mở ra đóng băng với vẻ mặt kinh ngạc... Cô đưa tay lên vỗ nhẹ vào bụng, lộ ra vẻ mặt hài lòng.
Cô không biết chính xác mình đắc ý về điều gì, nhưng tóm lại cô khá hài lòng khi thấy bộ dạng shock tận óc của mọi người, giống như khi còn nhỏ đưa bài thi được 300 điểm chờ ba mẹ mắt to trừng mắt nhỏ, đó là--
Thế nào!
Lợi hại sao!
Hù chết anh!
......
Vương Hâm sống ở tầng 31, hai người cùng nhau đi thang máy lên.
Trên đường đi, Vương Hâm cách xa Vệ Chi như toàn bộ đường chéo thang máy, giống như gặp phải một di vật văn hóa mong manh thời Chiến Quốc trị giá hàng trăm triệu trong viện bảo tàng, vừa chạm vào sẽ vỡ tan thành từng mảnh, một khi nó vỡ bạn sẽ bị kéo ra ngoài bắn chết tại chỗ.
Khi thang máy lên tới tầng 28, Vệ Chi đẩy vali, động tác chậm rãi, Vương Hâm bước tới dùng tay chặn cửa thang máy lại, sợ nó lại đóng lại va vào cô, lẩm bẩm: "Chậm một chút, chậm thôi, đừng vội..."
"Không sao đâu." Vệ Chi nói: "Rất vững vàng."
"Vững cái gì, em a, còn sớm đúng không?" Vương Hâm liếc nhìn bụng cô, run run, không có thói quen vội vàng nhìn đi chỗ khác, "Em không biết là thời gian đầu phải cẩn thận à? Em còn tự mình xách túi ván trượt xuống máy bay, ván trượt nặng như vậy, còn bay vài tiếng đồng hồ, quá xằng bậy, nếu tôi là em thì chắc chắn tôi sẽ không đến, đến làm gì, một cái thi đấu tranh giải có cái gì đẹp hả, vững vàng liền trong top 3, liền tính ngã, ngã cũng không chết.... Thiện Sùng cũng là, cũng đúng vậy--"
Vương Hâm dừng lại một lúc, rồi mới nhận ra một loạt chuyện không tốt ở đâu.
"Cậu ấy không biết à?"
"Nếu anh ấy biết còn xách ván trượt của em đi như một kiểu phản đối à?"
"Sao không nói với cậu ấy?"
"Anh ấy đang ở nước ngoài," Vệ Chi nói, "Muốn gặp mặt nói, nói qua điện thoại cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm, hơn nữa về nước còn phải cách ly, nếu nói cho anh ấy, anh ấy còn chịu cách ly sao?"
"Ồ, vậy thì tôi biết trước cậu ta rồi," Vương Hâm có chút hài lòng, "Bây giờ đừng nói cho cậu ta, tôi muốn nhìn thấy bộ dạng cậu ta giận mà không dám giận."
Vệ Chi bước ra khỏi thang máy, mỉm cười vẫy tay với ông ấy.
Vương Hâm liếc nhìn chiếc vali trong tay cô, sau đó đơn giản đi ra đẩy chiếc vali đến tận cửa phòng cho cô...
Trên thực tế, chiếc vali không hề nặng.
Đến trước cửa phòng, ông ấy lại dặn dò hai câu, xong rồi nghĩ nghĩ hỏi Vệ Chi khi nào Khương Nam Phong đến, để cô ở một mình ông ấy không yên tâm, không được hay vẫn ở chung với Thiện Sùng đi, vẫn là nên ở trong phòng của cậu ta......
Lải nhải rất nhiều.
Thật ra cũng không có gì, người biết chuyện này cũng không nhiều lắm, chỉ có Khương Nam Phong, cha mẹ của Vệ Chi, cha mẹ của Thiện Sùng,... Vương Hâm cũng được tính là cha nuôi cho nên cũng không có vấn đề gì, xem bộ dạng có điểm sợ lại chờ mong của ông ấy thật sự như hòa nhập vào phản ứng của nhóm cha mẹ.
Cũng giống như bà Dương, phản ứng đầu tiên của bà là "Mẹ mới 45 tuổi, mẹ không muốn chăm sóc cháu gái", rất thực tế.
Vệ Chi cuối cùng cũng tiễn Vương Hâm đi, trở về phòng ngồi xuống, điện thoại vang lên.
Người đàn ông trầm giọng, mang theo cảm giác "Tôi không vui nhưng đành phải nhượng bộ" rồi hỏi: "Phòng nào?"
"Thẻ phòng của tầng anh không lên được bằng thang máy."
"Anh biết." Thiện Sùng nói: "Đừng lo lắng."
Vệ Chi nói cho anh số phòng.
Sau đó không có âm thanh nào từ phía bên kia.
Vốn tưởng rằng anh sẽ thông minh một chút xuống quầy lễ tân báo rằng mình là chồng hợp pháp nên muốn lấy thêm một cái thẻ phòng, giấy đăng ký kết hôn không phải dùng vào thời điểm như thế này không phải sao?
Nhưng người này thì không.
Chờ khoảng mười phút, bên ngoài có tiếng gõ cửa, khi cô mở cửa ra, cô nhìn thấy người đàn ông mất bình tĩnh nửa giờ trước đang ôm ba lô khoanh tay đứng ngoài cửa, còn rất thành thật mà mang khẩu trang màu đen...
Ngực anh phập phồng như thể vừa tập thể dục.
Thấy cửa mở, giống như sợ cửa sẽ đóng lại cho nên đầu tiên anh duỗi tay ném ba lô vào trong phòng, sau đó dùng một tay giữ cửa, tay còn lại túm lấy cánh tay cô--
Vừa chen vào, anh vừa ôm người đứng trong phòng vào lòng.
May mắn là cô cũng hợp tác dựa theo sức lực của anh mà ôm cổ anh, nhẹ nhàng ôm lấy anh, cả người mềm mại chen vào lòng anh, không dùng lực nhiều, chỉ tùy tiện áp một cái, dựa vào lực của anh ép anh vào tường.
"Đừng nói với em là anh đã leo lên mười một tầng qua cầu thang thoát hiểm nhé."
"Ừ." Thiện Sùng dựa lưng vào tường, dùng đôi tay to đỡ eo cô, ôm chặt cô, cúi đầu hôn lên khóe môi cô, "Ngày nào cũng tập luyện, leo cầu thang thì tính là gì.... Bây giờ lớn tuổi rồi, nếu là mấy năm trước thì đã đến sớm hơn năm phút rồi."
Những gì anh nói khiến Vệ Chi cảm thấy thích thú.
Đã lâu không gặp, vững chắc nằm trong lòng anh, ngửi hơi thở quen thuộc trên người anh, lúc này mới có cảm giác chân thật rằng anh đang ở trước mặt cô...
Khi không gặp nhau cũng không có vì không gặp vì nhớ nhung quá mà ngủ không được, bây giờ gặp rồi, ở nơi không có người ngoài ôm ấp nhau trong phòng, những nhung nhớ bị chôn sâu bên dưới lục phủ ngũ tạng như gió thổi quét đến--
Tim đập nhanh đến nỗi ngón chân cong lên.
Trái tim và đôi mắt đều là người trước mặt.
Cô giơ tay lên, nhẹ nhàng nhéo vào vành tai của người đàn ông, chủ động hôn lên cằm anh, cô bé cười đến nỗi đôi mắt tròn xoe biến thành vầng trăng lưỡi liềm... Nhìn vào đôi mắt từ dưới hàng mi dày, lấp lánh giống như những ngôi sao ở dải ngân hà.
Khi nhìn thấy cô cười như vậy, nhìn chằm chằm vào những chiếc răng nanh nhọn lộ ra của cô, chút bực bội của anh đều biến mất, cảm thấy việc leo lên mười một tầng thật đáng giá.
Cô bé thì có ý nghĩ xấu gì chứ?
Không phải vì Vương Hâm không cho cô ở cùng mình sao?
Cô ấy chỉ đang nghe lời thôi.
"Tối nay anh sẽ ngủ ở đây."
Anh nói, nghĩa là tới cũng tới rồi, em tốt nhất nên thức thời một chút.
Người ngồi trong lòng anh gật đầu, trở tay ôm eo anh, suy nghĩ một chút rồi nói: "Sau trận đấu ngày mai em sẽ kể cho anh nghe một chuyện."
Thiện Sùng cảm thấy hôm nay người này có chút thần bí, dường như muốn nói với anh điều gì, anh nhéo mặt cô, kéo da thịt mềm mại của cô ra, véo khuôn mặt trắng nõn của cô bị anh nhéo thành bánh bao, anh vô cảm nói: "Có gì thì nói đi, úp úp mở mở cái gì."
"Sau thi đấu a," Vệ Chi nói, "Nếu không trạng thái của anh suy sụp, thì không thi đấu được, Vương Hâm có thể sẽ xách dao dí theo chém em."
"Chúng ta ly hôn à?"
Cô lắc đầu.
"Vậy có thể có cái gì khiến anh suy sụp?" Anh cười lạnh đặt người lên giường, "Em lo lắng nhiều quá."
Vệ Chi cảm thấy trên đời này vẫn còn có chuyện chấn động hơn ly hôn, có thể làm lung lay nền tảng của hôn nhân.
Đáng tiếc người đàn ông này căn bản không hề nghĩ tới chuyện này, vẻ mặt rất thong dong bình tĩnh.
......
Sự bình tĩnh và thong dong này, sẽ ở trong phòng nghỉ nơi thi đấu tuyên bố suy sụp.
Vốn dĩ không có chuyện gì xảy ra, Vệ Chi đi theo Vương Hâm lấy thẻ công tác hậu cần của đội huấn luyện, rồi lẻn vào phòng nghỉ--
Thiện Sùng có chút kinh ngạc, tự hỏi Vương Hâm từ khi nào lại trở nên dễ nói chuyện như vậy.
Đối mặt với ánh mắt do dự của người đàn ông, Vương Hâm giả vờ như không nhìn thấy, đẩy anh sang một bên cũng không thèm để ý đến, đưa cho Vệ Chi một chiếc bình giữ nhiệt màu hồng đựng đầy nước ấm.
Vệ Chi cảm ơn, cầm bình giữ nhiệt uống một ngụm, Vương Hâm chỉ vào chiếc ghế sô pha duy nhất trong phòng khách nói: "Ngồi đi, lát nữa thi đấu sẽ bắt đầu."
Người nọ nói "Ồ", cầm bình giữ nhiệt ngoan ngoãn chạy tới ngồi xuống.
Thiện Sùng: "?"
Thiện Sùng: "Hôm nay ai thi đấu?"
Vương Hâm quay đầu lại, vẻ mặt khó hiểu: "Sao vậy, tôi còn phải chăm sóc cậu à? Lấy nước ấm cho cậu? Mang bình giữ nhiệt cho cậu hả?"
Thiện Sùng: "..."
Giao tiếp gặp khó khăn nên Thiện Sùng đành bỏ cuộc, khi Vương Hâm quát Đới Đạc nhanh chóng khởi động đừng ngồi đó chơi game nữa, anh ném đồ bảo hộ trong tay, xoay cười, ngồi xuống sô pha với vợ mình.
Sau khi ngồi vững vàng, anh cảm thấy người nọ nghiêng đầu ngoan ngoãn nhìn anh.
Thiện Sùng: "Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?"
Vệ Chi chớp chớp mắt, không nói gì.
Thiện Sùng cau mày, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn một chút, không dữ tợn mà càng uy nghiêm--
Đó là bầu không khí một khi xuất hiện, Vệ Chi tối qua mơ thấy gì cũng sẽ thành thật khai ra.
"Có chuyện gì thì hiện tại nói cho anh nghe," người đàn ông mặt không biểu cảm nói, "Giấu giấu diếm diếm thì sao anh có thể an tâm thi đấu? Còn có, hôm nay do sáng sớm nên anh không hỏi em, cái túi ván trượt tuyết hôm qua, sáng nay anh về phòng định lấy ra mang đến cho em nhưng nó lại Burton size 38 chế độ đeo nhanh là thứ gì vậy? Ván trượt bình hoa 154 đừng nói với anh là của em? Nếu em trượt bình hoa được sao lại mua một cái ván trượt bình hoa dài bằng người em?"
"..."
Vệ Chi không ngờ rằng buổi sáng người này lại thức dậy sớm leo xuống 11 tầng, về phòng rửa mặt đánh răng còn rảnh xem ván trượt cho cô.... Anh mới dài bằng ván trượt 154 á, bôi nhọ ai vậy chứ!
Bầu không khí lúc này đột nhiên trở nên căng thẳng.
Nó tạo ra một bầu không khí khiến cô thực sự muốn ly hôn.
...Thành thật mà nói, cũng không cần đi, phải không?
"Ván trượt của Khương Nam Phong," cô nói.
Người đàn ông nhìn cô một cái, không nói gì, ý là "Đang nghe, nói tiếp đi", sau đó anh lắc lắc áo bảo hộ trong tay, bắt đầu đội lên đầu, tiếng "bốp" rất cảm xúc.
Vệ Chi: "..."
Cô dịch mông sang một bên, cách xa anh một chút, đang cố gắng sắp xếp lời nói thì đột nhiên nghe thấy anh lại nói: "Sau đó thì sao? Tiếp tục."
Tới tới.
Cáu kỉnh.
Chỉ còn một bước, Vệ Chi không biết phải nói gì, khuôn mặt trắng nõn đỏ bừng... Đúng lúc này, cửa phòng nghỉ bị người từ bên ngoài đẩy ra, chính là nhân viên của cuộc thi, người đó đè mũ lưỡi trai trên đầu, tròng mắt dạo quanh phòng nghỉ một vòng, cuối cùng dừng lại trên người anh: "Anh Sùng? A, anh Sùng, chuẩn bị đến anh"
Thiện Sùng không nhúc nhích.
Có một bộ dáng nếu hôm nay cô không nói thì anh sẽ ngồi đây luôn.
Lần này Vệ Chi vội vàng.
Kéo bàn tay đang đeo băng bảo vệ cổ tay của người đàn ông lại, đặt tay anh lên bụng dưới ánh mắt bối rối không hiểu gì của anh.
Thiện Sùng: "Em đang làm gì?"
Vệ Chi: "Em có thai."
Thiện Sùng: "..."
Bàn tay đặt trên bụng cô không cử động, anh quay lại nhìn cô, như thể lần đầu tiên anh cảm thấy những gì cô nói không thể hiểu được hoặc cô không nói ngôn ngữ trái đất hay bất cứ ngôn ngữ của quốc gia nào...
Vệ Chi: "Lúc anh 30 tuổi thật sự có người xuống lầu mua thuốc lá cho anh."
Thiện Sùng: "..."
Hơn mười giây sau, người đàn ông rút tay lại--
Anh dùng lực rút nó ra khỏi tay và bụng cô.
Không có tiếng hoan hô, không có kinh ngạc vui mừng, Vệ Chi cảm giác được có một bóng đen bên cạnh vèo đứng lên, người vốn đang ngồi bên cạnh cô chậm rãi mang đồ bảo hộ giờ giống như tượng binh lính trong viện bảo tàng, mặt đen thui, cúi đầu nhìn cô.
Một đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào cô.
Vệ Chi: "?"
Vệ Chi: "Hiện tại em không hiểu anh có ý gì nhưng nếu anh muốn hỏi vấn đề kỳ quái gì đó thì: Là của anh, em xác định."
Đối phương dầu muối đều không ăn.
Không cười chút nào, như thể bị Diêm vương nhập hồn, trên mặt không có biểu cảm gì, Vệ Chi tự hỏi anh có phải choáng váng ngốc luôn rồi không.
Vệ Chi: "Anh không sao chứ?"
"Không sao đâu," anh nói, "Đã biết a."
Nói xong, anh bình tĩnh sờ đầu cô, nói "Anh ra ngoài" rồi xoay người rời đi.
Vệ Chi bị bỏ lại ngồi trên ghế sofa ngơ ngác cầm bình giữ nhiệt.
......
Giải vô địch trượt ván tuyết quốc gia ICCS 2021-2022, tại hiện trường thi đấu hạng mục big air.
Bình luận viên tại chỗ ngồi trên bục cao, nhìn vào màn hình khổng lồ thời gian thực phía sau sân khấu trước mặt, camera quét lối vào của các vận động viên, từ lối vào, một người đàn ông mặc bộ đồ trượt tuyết màu trắng chậm rãi bước ra của bóng tối--
【Bây giờ chúng ta có thể thấy người bước vào từ lối vào dành cho vận động viên là...ồ, đó là tuyển thủ Thiện Sùng.】
Một trong những giọng nói của bình luận viên vang lên.
【Thiện Sùng đã được coi là một lão tướng của hạng mục trượt tuyết ván đơn big air. Anh ấy đã trở thành vận động viên trượt tuyết chính thức từ năm 10 tuổi và được chọn vào đội tuyển quốc gia ở tuổi 16. Anh ấy tiếp tục đại diện cho đất nước tại Thế vận hội PyeongChang hai năm trước đó...sau đó vì chấn thương cho nên đã giải nghệ. Đầu năm nay, anh ấy trở lại tại X GAMES Open với đầy thành tích. Chỉ trong sáu tháng, anh ấy đã giành được một số huy chương tại các cuộc thi trượt tuyết ván đơn big air trong và ngoài nước, bao gồm cả huy chương vàng X-GAMES và huy chương bạc giải Burton US Open. Xếp hạng trong top 50 trong hạng mục trượt tuyết ván đơn big air. 】
Bình luận viên thứ hai tiếp lời: 【Chỉ trong vòng nửa năm đã có thành tích rất đáng nể. 】
【Đúng vậy, trong hoàn cảnh đặc biệt hiện tại, tuyển thủ Thiện Sùng đã cho chúng ta thấy tinh thần thể thao mà một vận động viên chuyên nghiệp cần có, và giờ đây, tiếng hò hét dành cho anh ấy trong và ngoài nước cũng ngày càng lớn... trừ Đới Đạc ra thì anh ấy là vận động viên của đội quốc gia nhận được sự chú ý cao nhất.】
【Sự trở lại của tuyển thủ Thiện Sùng chắc chắn sẽ tạo thêm sức cạnh tranh mạnh mẽ cho các hạng mục thi đấu trên tuyết của Thế vận hội mùa đông Bắc Kinh vào năm tới. 】
Tiếng reo hò tại hiện trường còn lớn hơn lúc các vận động viên trước bước vào sân vận động một chút.
Có lẽ khán giả trong khán phòng đã nhận ra khuôn mặt lạnh lùng dường như luôn thiếu cảm xúc của người đàn ông trên màn ảnh rộng--
Tuyển thủ Thiện Sùng hôm nay cũng có vẻ rất lạnh lùng.
Một trong những bình luận viên: 【Bây giờ chúng ta có thể thấy tuyển thủ Thiện Sùng đang bước về phía sân khấu. Tuyển thủ này luôn được biết đến với sự vững vàng và điềm tĩnh. Và trên màn ảnh rộng, chúng ta cũng thấy rằng anh ấy đã trải qua một số cuộc thi quốc tế trong vài tháng và lần nào cũng đạt được kết quả tốt. Hôm nay anh ấy vẫn như cũ...】
Bình luận viên 2:【À. 】
Hai bình luận viên đột nhiên rơi vào im lặng.
Trên màn hình lớn, trước sự chứng kiến của tất cả mọi người, cánh cửa dành cho vận động viên nơi người đàn ông vừa xuất hiện vừa rồi lại được mở ra.
Một cô bé chỉ cao tới vai anh vội vàng đuổi tới cửa, mặc một chiếc áo khoác dài, đeo một chiếc mũ bảo hiểm màu đen rõ ràng rất to và kính trượt tuyết trên khuỷu tay.
Cô đi theo hai ba bước, lúc này người đàn ông đi phía trước đã nghe thấy tiếng bước chân, quay người lại thì thấy cô đang mang theo mũ bảo hiểm và kính trượt tuyết chạy về phía mình, mấy món đồ nhảy lên nhảy xuống--
Thiện Sùng nghẹt thở trong vài giây.
"Chạy cái gì chạy? Chậm một chút."
Anh còn chưa kịp cử động, cô bé đã lao tới trước mặt anh, cô đưa tay kéo ống tay áo của người đàn ông, anh dừng lại một lát, sau đó cong lưng đến trước mặt cô--
Cô không nói gì, chỉ kiễng chân lên, có chút hung dữ, có chút cáu kỉnh, đập mạnh chiếc mũ bảo hiểm vào đầu anh, chiếc mũ bảo hiểm được ném lên trên đầu vốn đã lộn xộn của anh.
Trượt xuống.
Anh duỗi tay bắt được.
Đồng thời, cô cau mày và đưa tay kéo tai anh.
"Anh gấp cái gì, phía sau có quỷ dí theo à?"
Lỗ tai bị kéo ra, rất đau.
Anh nghiêng đầu theo sức lực của cô, cũng không chê mất mặt.
Giọng nói của cô ấy vừa nhẹ vừa mềm, dù có làm gì cũng không thể tỏ ra hung dữ, nhưng nghe ra vẫn đang cố gắng tỏ ra hung dữ, cô nói với vẻ mặt nghiêm túc: "Mũ bảo hiểm cũng quên mất! Kính trượt tuyết cũng không lấy! Bao cổ tay cũng chỉ đeo một bên!"
Thiện Sùng nhìn chằm chằm vào đống đồ đạc trong tay cô bé mà anh đã bỏ quên.
Họ im lặng vài giây, không quan tâm lắm đến hiện tại có vài máy ảnh chĩa vào họ, người đàn ông có khuôn mặt giống quan tài trong ấn tượng của mọi người thoáng qua vài giây rồi mỉm cười.
Chân như không còn sức, trước mặt mọi người, anh ngồi xổm xuống cạnh chân cô bé, dùng một tay đỡ đầu, khiến mái tóc vốn đã rối bù lại càng thêm rối tung.
"Chết tiệt..."
Nhìn xuống đất, lúng túng như một con sư tử nhổ lông cạo trọc đầu, anh bất lực cười--
"Cuộc thi này thật sự thi không được, chân yếu."
Anh ngồi xổm trên mặt đất, ngước nhìn cô đứng cạnh mình, vẻ mặt vô tội.
"Nào, nói cho anh biết, làm sao bây giờ a?"
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro