Chương 9: Trận chiến ánh sáng

Victor đứng hiên ngang giữa căn phòng, ánh sáng từ tay hắn bùng nổ như ngọn lửa trắng khổng lồ, rực cháy dữ dội, tỏa ra sức nóng thiêu đốt làm không khí run rẩy, những ngọn đuốc trên tường chập chờn như sắp tắt trong tuyệt vọng. Hắn ngửa mặt cười lớn, tiếng cười sắc lạnh vang vọng như tiếng gầm của một con mãnh thú bị dồn vào thế hiểm, đầy kiêu ngạo và đe dọa.

"Các ngươi dám đối đầu với ta sao?"

Hắn gầm lên, giọng trầm đục rung chuyển cả không gian, ánh mắt lạnh lẽo quét qua từng thành viên Seventeen như lưỡi dao sắc bén tìm kiếm con mồi.

"Ánh sáng của ta là bất bại! Các ngươi chỉ là lũ sâu bọ mà dám thách thức mặt trời sao! Thế thì đừng trách ta vô tình!"

Hắn giơ tay, một luồng sáng sắc nhọn phóng ra như mũi kiếm vô hình, lao thẳng về phía Wonwoo với tốc độ kinh hồn, xé toạc không khí thành tiếng rít ghê rợn, mang theo hơi thở của tử thần.

"WONWOO!!!/WONWOO HUYNGG!!!"

Tất cả mọi người gần như nín thở trước tốc độ của những luồn sáng đang bay thẳng tới Wonwoo. Nhưng Wonwoo không hề nao núng. Anh đứng vững như ngọn núi, giơ tay lên, bóng tối từ lòng bàn tay tuôn trào như cơn sóng đen kịt, sâu thẳm và bất khuất, nuốt chửng luồng sáng của Victor chỉ trong một cái chớp mắt.

"Ngươi lầm rồi," Wonwoo đáp, giọng trầm như đá tảng, lạnh lùng nhưng vững chãi, vang lên giữa không gian hỗn loạn. "Bóng tối không phải để bị xóa sổ, nó sinh ra để cân bằng ánh sáng!"

Bóng tối từ tay anh lan tỏa, hóa thành những sợi dây vô hình quấn chặt lấy luồng sáng của Victor, kéo mạnh nó xuống sàn đá với một tiếng "ầm" rung chuyển cả ngôi đền, như tiếng sấm rền báo hiệu cơn bão sắp đến.

Victor nhếch mép cười khinh, đôi mắt lóe lên tia khinh miệt không chút lay chuyển.

"Ngươi nghĩ thứ bóng tối tầm thường đó đủ sức chống lại ta sao?"

Hắn vung tay, hàng chục tia sáng bắn ra như cơn mưa tên từ địa ngục, nhanh như chớp giật, nhắm vào từng thành viên với ý định hủy diệt tất cả. Không khí rít lên dưới sức mạnh kinh hoàng của hắn, nhưng Seventeen không phải là những kẻ chịu khuất phục.

Hoshi lao tới, đôi mắt rực cháy tinh thần chiến đấu, hét lớn:

"Mọi người, cùng nhau nào!"

Ngọn lửa từ tay anh bùng lên dữ dội như ngọn núi lửa phun trào, hóa thành bức tường lửa đỏ rực chặn đứng cơn mưa ánh sáng của Victor. Ngọn lửa gào thét trong không khí, nóng bỏng và bất khuất, như hiện thân của cơn giận dữ và lòng kiên cường của cả nhóm.

Seokmin, dù trái tim vẫn còn rối bời trước sự thật về Victor, không để nỗi sợ giam cầm ý chí. Anh giơ tay, những tia sét xẹt xẹt tóe ra từ đầu ngón tay, sáng lòa như những mũi giáo điện đâm thẳng vào Victor. Mỗi tia sét là một lời thề sắt đá rằng anh sẽ không phản bội gia đình mình.

Victor gầm lên giận dữ, ánh sáng từ tay hắn hóa thành tấm khiên rực rỡ, đẩy lùi tia sét của Seokmin trong tiếng nổ chói tai, nhưng cú va chạm ấy khiến hắn thoáng lùi lại, đôi chân chao đảo trước sức mạnh bất ngờ.

Jeonghan bước tới, ánh mắt lạnh như băng, luồng gió từ tay anh cuốn lên sắc bén như lưỡi dao vô hình, cắt qua không gian để hỗ trợ Hoshi và Seokmin.

"Ngươi nghĩ chúng ta sẽ phản bội Wonwoo sao? Ngươi chẳng hiểu gì về Seventeen!"

Giọng anh nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sát khí, như cơn gió lạnh trước bão tố. Gió của anh quấn lấy ngọn lửa của Hoshi, tạo thành một cơn lốc lửa rực cháy lao thẳng về phía Victor, buộc hắn phải giơ tay chống đỡ trong tiếng gào của ngọn lửa.

Joshua đứng cạnh Minghao, đôi tay anh run rẩy khi triệu hồi nước từ không khí ẩm ướt. Nước từ tay anh hóa thành những mũi tên sắc nhọn lao về phía Victor như cơn mưa tử thần. Minghao phối hợp nhịp nhàng, làm thời gian xung quanh các mũi tên nước nhanh hơn, biến chúng thành những lưỡi dao vô hình di chuyển với tốc độ kinh hoàng, đâm thẳng vào tấm khiên ánh sáng của Victor. Thời gian trong tay anh trở thành vũ khí bí mật khiến Victor không kịp trở tay.

Victor gầm lên, ánh sáng từ cơ thể hắn bùng nổ dữ dội hơn bao giờ hết, như ngọn lửa mặt trời bùng cháy giữa đêm đen, đẩy lùi cơn lốc lửa và mũi tên nước trong một tiếng nổ đinh tai nhức óc.

"Các ngươi thật ngu xuẩn!" Hắn hét lớn, đôi tay giơ cao, một quả cầu ánh sáng khổng lồ hình thành trên đầu, tỏa ra sức nóng khủng khiếp như muốn thiêu rụi cả thế gian. "Ta sẽ biến tất cả thành tro bụi!"

Quả cầu lao xuống, mang theo sức mạnh hủy diệt, nhắm thẳng vào Seventeen như một lời tuyên án tử hình.

Nhưng Mingyu không để điều đó xảy ra. Anh gầm lên, đấm mạnh xuống sàn đá, sức mạnh đất từ tay anh làm mặt đất rung chuyển dữ dội, một bức tường đất khổng lồ mọc lên như ngọn núi bất khuất chặn đứng quả cầu ánh sáng. Mồ hôi chảy dài trên trán Mingyu, nhưng ánh mắt rực cháy ý chí kiên cường. Bức tường đất vỡ tan dưới sức mạnh của Victor, nhưng nó đã mở ra cơ hội cho Jun hành động. Anh giơ tay, những dây leo từ sàn đá trồi lên như đàn rắn sống, quấn chặt lấy chân Victor, khóa hắn trong vòng vây xanh thẫm. Seungkwan nhân cơ hội liền lao tới, tay anh triệu hồi những viên bi sắt sắc nhọn, bắn về phía Victor như cơn mưa kim loại gào thét:

"Mau thả Seungcheol huyng ra!"

Anh hét lên, giọng vỡ òa vì giận dữ và nỗi đau, mỗi viên bi sắt là một nhát đâm vào lớp ánh sáng bảo vệ của Victor, tạo ra những tiếng "keng keng" chói tai khiến hắn phải nghiêng người né tránh. Hansol hóa thành chim ưng, lao xuống từ trên cao, móng vuốt sắc nhọn nhắm thẳng vào mắt Victor như cơn gió tử thần, buộc hắn phải giơ tay che chắn trong tiếng rít kinh hoàng.

Jihoon, với ánh sáng mặt trăng dịu dàng từ tay, không lao vào tấn công mà chạy tới bên cạnh Wonwoo, đặt tay lên vai anh.

"Cậu ổn chứ?" Anh hỏi, ánh sáng chữa lành từ tay anh len lỏi vào vết thương nhỏ trên cánh tay Wonwoo, xoa dịu nỗi đau trong ánh mắt ấm áp.

"Tụi mình cần cậu, Wonwoo à!"

Giọng trầm nhưng chứa đựng niềm tin tuyệt đối, như ánh trăng soi sáng đêm đen. Jihoon là vậy! Dù không hay thể hiện tình yêu với các thành viên một cách trực tiếp, nhưng anh luôn âm thầm thể hiện qua hành động và luôn xuất hiện đúng lúc khi các thành viên cần để động viên, an ủi.

Dù chưa có sức mạnh, Chan cũng không chịu đứng yên. Cậu nhặt một mảnh đá vỡ dưới sàn, ném thẳng vào Victor với tất cả sức lực của mình:

"Ngươi không được làm hại các anh của ta!"

Giọng cậu lạc đi vì xúc động, nhưng hành động nhỏ bé ấy như ngọn lửa nhỏ thắp lên tinh thần cả nhóm. Victor cười khẩy, ánh sáng từ tay hắn đốt cháy mảnh đá thành tro trong chớp mắt, nhưng sự kiên cường của Chan khiến hắn thoáng cau mày, như một vết nứt nhỏ trên lớp kiêu ngạo của hắn.

Seventeen phối hợp như một cỗ máy bất khả chiến bại, mỗi người là một mảnh ghép hoàn hảo trong bức tranh chiến đấu. Victor, dù mạnh mẽ như ngọn lửa mặt trời, bắt đầu cảm nhận được áp lực khủng khiếp từ sự đoàn kết của họ. Hắn gầm lên, ánh sáng từ cơ thể bùng nổ lần nữa, đẩy lùi dây leo của Jun và cơn mưa sắt của Seungkwan trong một tiếng nổ rung chuyển đất trời.

"Các ngươi nghĩ mình đủ sức sao?" Hắn hét lớn, giọng lạc đi vì cơn thịnh nộ không kìm nén được. "Ta là ánh sáng bất diệt, không gì có thể ngăn cản ta!"

Một lần nữa, Wonwoo bước lên, bóng tối từ tay anh trào ra như cơn sóng thần đen kịt, đối đầu trực diện với ánh sáng của Victor.

"Ngươi sai rồi," anh nói, giọng trầm như tiếng gọi từ vực sâu, mạnh mẽ và bất khuất. "Ánh sáng không vô địch nếu thiếu bóng tối. Và chúng ta không chiến đấu một mình!"

Bóng tối của anh lại một lần nữa quấn lấy ánh sáng của Victor, kéo nó xuống sàn đá trong một tiếng nổ kinh thiên động địa, làm cả ngôi đền rung chuyển như sắp sụp đổ.

Từ góc tối, Seungcheol chứng kiến tất cả, trái tim anh như vỡ òa trong lồng ngực, không phải vì nỗi đau của sự giam cầm, mà vì niềm tự hào cháy bỏng và tình yêu vô bờ dành cho các thành viên. Anh gầm lên trong vô vọng:

"Đánh bại hắn đi! Tụi em làm được mà!"

Dù không ai nghe thấy, anh đấm mạnh vào không khí, nước mắt lăn dài trên má khi thấy từng người anh em của mình chiến đấu vì anh, vì nhau, như những ngọn lửa không bao giờ tắt.

Victor lùi lại, lần đầu tiên trong trận chiến, ánh mắt hắn thoáng qua sự hoảng loạn khi ánh sáng từ tay yếu dần, bị bóng tối của Wonwoo áp đảo. Jeonghan hét lên:

"Ngươi mau thả Seungcheol ra, nếu không ngươi đừng trách bọn ta ỷ đông ăn hiếp ngươi"

Gió của anh cuốn lấy Victor, ép hắn vào tường đá như một cơn bão gầm thét. Joshua và Mingyu lao tới, nước và đất hòa quyện thành cơn sóng bùn dữ dội nhắm thẳng vào hắn.

Victor, bị dồn vào chân tường, cười khẩy, ánh mắt vẫn lóe lên tia kiêu ngạo điên cuồng. Hắn giơ tay, ánh sáng bùng lên lần cuối, rực rỡ và mạnh mẽ hơn, đẩy lùi cả nhóm trong một tiếng nổ chói lòa làm rung chuyển cả đất trời. Nhưng Seventeen không gục ngã. Họ vẫn đứng vững, tay nắm chặt tay, ánh mắt rực cháy ý chí bất khuất, như những chiến binh bất tử sẵn sàng đối đầu với định mệnh.

Giữa không gian hỗn loạn của trận chiến, tiếng nổ từ ánh sáng của Victor và sức mạnh của Seventeen va chạm vang vọng như sấm rền, làm những mảnh đá trên tường rơi lả tả xuống sàn. Các thành viên phối hợp nhịp nhàng, từng luồng lửa, sét, gió, nước, và bóng tối dồn ép Victor vào thế phòng thủ.

Nhưng hắn vẫn không chịu khuất phục, ánh sáng từ tay hắn bùng lên ngày càng dữ dội, đẩy lùi từng đòn tấn công bằng sự kiêu ngạo của một kẻ từng tự xưng là vô địch. Trong cơn rối loạn ấy, Chan đứng ở phía sau, đôi tay run rẩy nắm chặt mảnh đá cậu vừa nhặt lên trước đó, ánh mắt dao động giữa lo lắng và quyết tâm.

Đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cậu như tia chớp giữa đêm đen.

"Nếu Victor giam Seungcheol huyng trong một không gian khác... thì phải có đường dẫn tới nơi đó để tìm được huyng ấy!"

Chan lẩm bẩm, giọng nhỏ nhưng đầy kiên định. Cậu không chắc ý tưởng này đúng hay sai. Cậu chưa có sức mạnh như các anh, chưa đóng vai trò quyết định trong bất kỳ trận chiến nào. Nhưng nhìn các anh chiến đấu vì Seungcheol, cậu không thể chỉ đứng yên.

Đúng lúc ấy, giữa tiếng gầm của Victor và tiếng hét của các thành viên, một giọng nói lạ lùng vang lên bên tai cậu, mơ hồ, như ẩn như hiện, giống tiếng thì thầm từ một cõi xa xăm nào đó. Chỉ mình Chan nghe được.

"Các ngươi cần Seungcheol mới có thể đánh bại Victor" giọng nói ấy trầm thấp nhưng rõ ràng, mang theo sự khẩn thiết khiến tim Chan đập thình thịch. "Hãy tìm Albert...Lấy vũ khí của Seungcheol... Mọi chuyện sẽ kết thúc."

Chan giật mình, quay đầu nhìn quanh, nhưng không ai khác phản ứng. Các anh vẫn đang dồn sức đối đầu Victor.

"Ai... ai vậy?" Cậu thì thầm, nhưng không có câu trả lời. Giọng nói biến mất, để lại trong cậu một cảm giác kỳ lạ như thể đó là lời mách bảo từ chính ngôi đền, hay từ một linh hồn nào đó đang dõi theo họ.

Chan không do dự thêm. Nhân lúc cuộc chiến vẫn hỗn loạn, cậu lặng lẽ lao ra khỏi căn phòng, đôi chân nhỏ bé chạy nhanh qua hành lang tối tăm dẫn đến căn phòng đầu tiên nơi bức tượng của Albert đứng sừng sững với thanh kiếm đá đâm xuyên ngực.

Cậu dừng lại trước bức tượng, hơi thở dồn dập phả ra thành những làn khói trắng mờ trong không khí lạnh lẽo của căn phòng. Bức tượng đứng sừng sững, ánh mắt hung tợn của vị vua đá như xuyên thấu qua cậu, khiến trái tim nhỏ bé của Chan đập thình thịch trong lồng ngực. Thanh kiếm đá đâm sâu vào ngực bức tượng, lưỡi kiếm lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt từ những khe hở trên trần, như thể nó đang chờ đợi ai đó giải phóng. Cậu nuốt khan, đôi tay run rẩy đưa lên chạm vào chuôi kiếm, cảm giác lạnh buốt từ đá lan qua đầu ngón tay làm cậu khựng lại.

"Đây có phải là cách không?" Chan thì thầm, giọng lạc đi vì lo lắng, nhưng ánh mắt cậu dần trở nên kiên định khi nghĩ đến Seungcheol đang bị giam cầm đâu đó trong bóng tối.

Cậu hít một hơi thật sâu, hai tay nắm chặt chuôi kiếm, dùng hết sức kéo mạnh. Tiếng đá cọ xát vang lên chói tai, như tiếng rên rỉ của một linh hồn bị giam cầm hàng thế kỷ. Bức tượng rung chuyển, những vết nứt nhỏ lan ra từ ngực Albert, và rồi, với một tiếng "rắc" khô khốc, thanh kiếm đá rời khỏi lồng ngực đá. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, điều kỳ diệu xảy ra. Thanh kiếm trong tay Chan không còn là đá nữa. Nó hóa thành một thanh kiếm thật, lưỡi thép sáng loáng phản chiếu ánh sáng như một ngọn lửa trắng, tỏa ra luồng năng lượng ấm áp mà cậu chưa từng cảm nhận trước đây. Bức tượng Albert, mất đi thanh kiếm, vỡ vụn thành từng mảnh, rơi xuống sàn đá trong một tiếng động vang vọng, để lại một đám bụi mịt mù.

Chan ôm chặt thanh kiếm vào ngực, đôi mắt mở to vì kinh ngạc.

"Đây... đây là vũ khí của Seungcheol huyng sao?" Cậu lẩm bẩm, cảm nhận luồng năng lượng từ thanh kiếm lan tỏa qua tay, như một nhịp đập sống động đang gọi cậu.

Nhưng cậu vẫn không biết làm thế nào để tìm được anh. Trận chiến ở căn phòng kia vẫn đang tiếp diễn – tiếng nổ, tiếng hét của các anh vang vọng qua hành lang, nhắc nhở cậu rằng thời gian không còn nhiều. Victor đang dồn ép họ, và Seungcheol vẫn đang bị giam cầm.

Cậu nắm chặt chuôi kiếm, đôi tay run lên vì áp lực và hy vọng.

"Làm ơn..." Chan thì thầm, nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má, "dẫn tôi đến Seungcheol huyng đi. Anh ấy là chủ nhân của ngươi, đúng không? Làm ơn dẫn tôi đến chỗ anh ấy!"

Giọng cậu vỡ òa, mang theo tất cả nỗi sợ hãi, lòng tin, và tình yêu dành cho người anh cả mà cậu luôn ngưỡng mộ. Thanh kiếm trong tay bỗng rung lên nhè nhẹ, như thể đáp lại lời cầu xin của cậu. Một luồng sáng dịu dàng tỏa ra từ lưỡi kiếm, không chói lòa như của Victor, mà ấm áp, tinh khiết, giống hệt ánh sáng mà Seungcheol từng dùng để bảo vệ họ trong sa mạc Đỏ. Luồng sáng ấy hóa thành một sợi dây vô hình, kéo tay Chan hướng về phía hành lang tối tăm dẫn ra khỏi căn phòng.

"Đi theo nó!" Chan hét lên với chính mình, đôi chân lao nhanh theo ánh sáng dẫn đường, thanh kiếm trong tay như một ngọn hải đăng giữa bóng tối dày đặc. Cậu chạy qua những hành lang ngoằn ngoèo, tiếng chiến đấu của các anh dần xa, nhưng trái tim cậu đập mạnh hơn bao giờ hết khi cảm giác gần gũi với Seungcheol ngày càng rõ ràng.

Thanh kiếm dẫn cậu đến một bức tường đá trơn nhẵn, không có lối vào, nhưng luồng sáng từ lưỡi kiếm không dừng lại. Nó chiếu thẳng vào bức tường, làm hiện lên những ký hiệu cổ xưa phát sáng mờ ảo. Chan không hiểu những ký hiệu ấy nghĩa là gì, nhưng cậu tin vào thanh kiếm. Cậu giơ cao thanh kiếm, hét lên:

"Mở ra đi! Mau trả Seungcheol huyng lại đây!"

Với tất cả sức lực của mình, cậu đâm mạnh lưỡi kiếm vào trung tâm bức tường. Một tiếng "ầm" vang lên, như thể cả ngôi đền rung chuyển, và bức tường nứt ra, để lộ một khoảng không gian tối đen như mực, một chiều không gian mà Victor đã giam giữ Seungcheol.

Trong bóng tối ấy, Seungcheol ngồi co ro, đôi tay bị trói chặt bởi những sợi dây ánh sáng lạnh lẽo của Victor, ánh mắt anh mờ đục vì kiệt sức. Anh đã chứng kiến trận chiến qua đôi mắt mờ sương, đã gào thét trong vô vọng để các thành viên nghe thấy, nhưng giờ đây, khi nghe tiếng hét của Chan, anh ngẩng đầu lên, trái tim như ngừng đập.

"Chan?" Anh thì thầm, giọng khàn đặc, không dám tin vào mắt mình khi thấy cậu em út lao vào từ ánh sáng của thanh kiếm.

"Seungcheol huyng!" Chan hét lên, nước mắt trào ra khi thấy anh cả của mình. Cậu lao tới, dùng thanh kiếm chém đứt những sợi dây ánh sáng trói chặt Seungcheol, mỗi nhát chém là một lời khẳng định rằng cậu sẽ không để anh mình bị giam cầm thêm một giây nào nữa. Khi sợi dây cuối cùng vỡ tan, Seungcheol ngã xuống, nhưng Chan nhanh chóng đỡ lấy anh, đôi tay nhỏ bé run rẩy ôm chặt anh vào lòng.

"Huyng... em tìm được huyng rồi..." Giọng cậu vỡ òa, vừa mừng vừa sợ, nước mắt rơi xuống vai Seungcheol.

Seungcheol, dù đang yếu ớt vẫn cố gắng nắm chặt tay Chan, ánh mắt ánh lên niềm tự hào và biết ơn.

"Chan, cảm ơn em!" anh thì thầm, giọng khàn nhưng tràn đầy cảm xúc. Thanh kiếm trong tay Chan rung lên, luồng sáng từ nó truyền vào cơ thể Seungcheol, làm ánh sáng của anh bùng lên lần nữa với ánh sáng ấm áp và tinh khiết của tình anh em.

"Đưa anh về với mọi người" Seungcheol nói, cố gắng đứng dậy dù đôi chân còn run rẩy. Chan gật đầu mạnh mẽ, đỡ anh đứng vững, thanh kiếm trong tay vẫn tỏa sáng dẫn đường. Họ lao ra khỏi chiều không gian tối tăm, chạy ngược về căn phòng nơi trận chiến vẫn đang diễn ra khốc liệt. Tiếng hét của các thành viên vang lên trong tai Chan, nhưng giờ đây cậu không còn sợ hãi vì cậu đang đi cùng với người anh trưởng của mình, và thanh kiếm của anh trưởng sẽ là chìa khóa để kết thúc tất cả.

Trong căn phòng chiến đấu, Victor đang dần chiếm thế thượng phong, ánh sáng của hắn đẩy lùi từng đòn tấn công của Seventeen. Nhưng khi Chan và Seungcheol xuất hiện ở ngưỡng cửa, ánh sáng từ thanh kiếm trong tay Seungcheol bùng lên rực rỡ, làm Victor giật mình lùi lại.

"Không thể nào!" Hắn gầm lên, ánh mắt lóe lên sự hoảng loạn khi nhận ra thanh kiếm – vũ khí từng của Albert, giờ đây nằm trong tay kẻ mà hắn cho là yếu đuối nhất.

Seungcheol dù kiệt sức nhưng anh vẫn đứng thẳng người, ánh sáng từ cơ thể anh hòa cùng thanh kiếm trong tay :

"Victor," anh gằn giọng "trò chơi của ngươi kết thúc rồi."

Các thành viên quay lại, ánh mắt từ ngạc nhiên chuyển sang mừng rỡ khi thấy Seungcheol.

"Huyng!" Họ đồng thanh hét lên, sự đoàn kết của họ bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, sẵn sàng cho đòn cuối cùng để hạ gục Victor.

Victor lùi lại, ánh mắt hắn lóe lên sự hoảng loạn khi thấy thanh kiếm quen thuộc:

"Không thể nào!" Hắn gầm lên, giọng lạc đi vì giận dữ và sợ hãi, ánh sáng từ tay hắn bùng lên dữ dội như một nỗ lực cuối cùng để bảo vệ bản thân. "Ngươi nghĩ thứ đồ chơi đó có thể đánh bại ta sao? Ta là vô địch!"

Hắn giơ tay, một quả cầu ánh sáng khổng lồ hình thành, tỏa ra sức nóng thiêu đốt, nhắm thẳng vào Seungcheol và các thành viên phía sau anh.

Nhưng Seungcheol không còn là kẻ bị giam cầm bất lực nữa. Anh bước lên phía trước, đôi mắt rực cháy quyết tâm, ánh sáng từ thanh kiếm hòa cùng ánh sáng từ cơ thể anh, tạo thành một luồng năng lượng rực rỡ, mạnh mẽ như ánh bình minh sau đêm dài tăm tối.

"Sức mạnh của ánh sáng không phải để thống trị," anh nói, giọng trầm nhưng vang vọng, át đi tiếng gầm của Victor. "Nó là để bảo vệ và ta sẽ bảo vệ gia đình của mình bằng tất cả những gì ta có."

Anh giơ cao thanh kiếm, ánh sáng từ lưỡi thép bùng lên như một ngọn lửa trắng, đối chọi trực tiếp với quả cầu ánh sáng của Victor. Các thành viên Seventeen đứng sau anh như tiếp thêm sức mạnh cho Seungcheol.

Hoshi hét lên: "Huyng! Kết thúc hắn đi!" Ngọn lửa từ tay anh bùng lên, hòa vào ánh sáng của Seungcheol như tiếp thêm sức mạnh. Wonwoo giơ tay, bóng tối trào ra quấn lấy quả cầu ánh sáng của Victor, làm nó yếu đi. Jeonghan điều khiển gió, cuốn lấy ánh sáng của Seungcheol, biến nó thành một cơn lốc sáng rực lao thẳng về phía Victor.

Victor gầm lên giận dữ, quả cầu ánh sáng của hắn va chạm với cơn lốc sáng của Seungcheol trong một tiếng nổ chói tai, làm cả căn phòng rung chuyển. Ánh sáng của Victor đã không thể chống lại sức mạnh tập thể của Seventeen. Thanh kiếm trong tay Seungcheol rực sáng hơn bao giờ hết, lưỡi thép cắt qua quả cầu ánh sáng của Victor như cắt qua một tấm vải mỏng, xé tan nó thành từng mảnh vụn lấp lánh rơi xuống sàn đá.

"Không! Không thể nào!" Victor hét lên, giọng hắn vỡ òa trong tuyệt vọng khi thấy ánh sáng của mình bị áp đảo. Seungcheol không dừng lại. Anh lao tới, thanh kiếm giơ cao, ánh sáng từ lưỡi thép hóa thành một đường cung hoàn hảo nhắm thẳng vào Victor.

"Đây là vì Albert và vì tất cả những gì ngươi đã phá hủy!"

Anh hét lên, giọng tràn đầy giận dữ. Lưỡi kiếm chém xuống, xuyên qua lớp ánh sáng bảo vệ của Victor, đâm thẳng vào ngực hắn. Một tiếng "xoẹt" vang lên, sắc bén và dứt khoát, kèm theo tiếng gào cuối cùng của Victor khi ánh sáng từ cơ thể hắn vỡ tan, hóa thành những tia sáng nhỏ dần tan biến vào không khí.

Victor ngã xuống, đôi mắt lạnh lẽo mở to trong sự kinh ngạc và bất lực, rồi từ từ nhắm lại khi cơ thể hắn hóa thành bụi ánh sáng, tan rã như một lời nguyền cuối cùng bị phá bỏ.

Thanh kiếm trong tay Seungcheol rung lên nhè nhẹ, ánh sáng từ nó dịu dần, như thể đã hoàn thành sứ mệnh. Anh quỳ xuống sàn đá, hơi thở dồn dập, mồ hôi chảy dài trên trán, nhưng ánh mắt anh sáng lên niềm vui và nhẹ nhõm khi nhìn các thành viên chạy tới.

"Seungcheol huyng!" Chan lao tới đầu tiên, nước mắt lăn dài trên má khi ôm chặt anh cả. "Huyng làm được rồi... tụi em làm được rồi!"

Giọng cậu vỡ òa, vừa mừng vừa sợ, đôi tay nhỏ bé siết chặt vai anh như sợ anh sẽ biến mất lần nữa. Các thành viên khác vây quanh, ánh mắt từ lo lắng chuyển sang hạnh phúc.

Seokmin khóc òa, ôm lấy Joshua: "Seungcheol huyng đã trở lại rồi! Chúng ta đã thắng rồi!"

Hoshi cười lớn, ngọn lửa trên tay tắt dần khi anh vỗ mạnh vào lưng Seungcheol: "Đúng là trưởng nhóm mạnh mẽ của em!"

Wonwoo đứng gần đó, chần chừ một hồi cũng lên tiếng. "Huyng, anh đã trở lại rồi!" anh nói, giọng trầm ấm nhưng có phần rụt rè.

Seungcheol liền tiến tới ôm chặt lấy Wonwoo: "Đừng suy nghĩ nhiều, Seventeen không thể thiếu em, em hiểu điều đó mà phải không, Wonwoo?"

Mắt Wonwoo nhòe đi. Anh xúc động ôm chặt lấy Seungcheol. Cảm giác được bao bọc quen thuộc từ người anh cả đã trở lại trong lòng Wonwoo. Anh không còn cảm giác lo sợ mà thay vào đó là một cảm giác an toàn và vui mừng vì anh đã lựa chọn tin tưởng tuyệt đối vào các thành viên sẽ không vì một lời cám dỗ mà phản bội anh.

Jeonghan tiến tới, đặt tay lên vai Seungcheol, ánh mắt ánh lên sự tự hào: "Tụi mình là một gia đình, không ai có thể phá vỡ điều đó, kể cả Victor." Seungcheol mỉm cười yếu ớt, nắm tay Jeonghan thật chặt, cảm giác ấm áp từ các thành viên xua tan mọi mệt mỏi trong anh.

Bỗng nhiên, sàn đá rung lên nhè nhẹ, và từ nơi Victor tan biến, một luồng sáng nhỏ bùng lên, để lộ một vật lấp lánh giữa đám bụi – chìa khóa Mặt Trời.

Không giống cái chìa khóa giả mà Victor từng dùng để lừa họ, chiếc chìa khóa này nhỏ hơn, được khắc hình mặt trời tinh xảo, tỏa ra ánh sáng dịu dàng nhưng mạnh mẽ, giống hệt ánh sáng từ thanh kiếm của Seungcheol. Mingyu lao tới nhặt nó lên, giơ cao với nụ cười rạng rỡ: "Đây mới là chìa khóa thật! Tụi mình tìm được rồi!"

Seungcheol nhận lấy chìa khóa từ tay Mingyu. Anh cầm nó trong tay, cảm nhận sức nặng của nó, là trách nhiệm và hy vọng mà họ đã chiến đấu để giành lấy.

"Cảm ơn mấy đứa," anh nói, giọng khàn khàn tràn đầy cảm xúc, ánh mắt lướt qua từng gương mặt thân thương. "Không có mọi người, anh không thể làm được."

Joshua vỗ vai anh:

"Được rồi! Điều tụi mình phải làm mà. Giờ thì chúng ta phải quay về ngôi đền trong rừng. Cô tiên nhỏ đang chờ, và còn 12 chìa khóa phải tìm nữa. Đây mới là khởi đầu thôi."

Minghao gật đầu: "Victor chỉ là thử thách đầu tiên. Nhưng sau hôm nay, em đã sẵn sàng cho bất cứ điều gì."

Chan, đứng cạnh Seungcheol, nắm chặt tay anh, giọng nhỏ nhưng kiên định: "Em cũng sẽ mạnh hơn, huyng. Em muốn giúp các anh nhiều hơn nữa."

Seungcheol mỉm cười, đặt tay lên đầu Chan, xoa nhẹ:

"Em đã làm được rất nhiều rồi, Chan. Tụi mình sẽ cùng nhau đi tiếp."

Anh giơ cao chìa khóa Mặt Trời, ánh sáng từ nó chiếu sáng cả nhóm, như một lời hứa rằng họ sẽ không bao giờ khuất phục trước những thử thách sắp tới.

"Đi thôi, mấy đứa!" anh nói "quay về ngôi đền trong rừng. Hành trình của Seventeen đi tìm các chìa khóa vẫn chưa kết thúc đâu."

Cánh cửa đá phía sau họ rung lên, từ từ mở ra, để lộ ánh sáng mờ ảo từ bên ngoài. Lối ra dẫn họ trở lại sa mạc Đỏ, và từ đó, về lại ngôi đền trong rừng nơi tất cả bắt đầu. Seventeen bước ra, tay trong tay, thanh kiếm của Seungcheol được anh đeo bên hông, chìa khóa Mặt Trời nằm an toàn trong tay anh. Họ không còn là những kẻ lạc lối nữa, họ là những người được chọn, mang trong mình sức mạnh và sự đoàn kết để đối mặt với bất kỳ thử thách nào phía trước.

HẾT PHẦN 1

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro