PHẦN 2: SỰ TĨNH LẶNG CỦA NƯỚC - Chương 10: Dấu ấn hoàng hôn

Khi ánh hoàng hôn đỏ rực như ngọn lửa bùng cháy lan tỏa khắp chân trời, Seventeen bước ra từ sa mạc Đỏ – vùng đất cằn cỗi nơi cát bụi còn vương mùi khét của trận chiến khốc liệt với Victor. Những cơn gió nóng rát thổi qua, cuốn theo từng hạt cát nhỏ bám chặt vào quần áo rách rưới, làm Hoshi vừa lê bước vừa lẩm bẩm: 

"Gió gì mà ác thế này? Tóc đầy cát thế này thì gội thế nào cho sạch được đây!" 

Mingyu đi ngay phía sau Hoshi cười lớn, vỗ vai anh: 

"Thôi đi huyng, nhìn em còn thảm hơn nè! Cát đầy giày luôn, đi cứ lào xào khó chịu nãy giờ!"

Anh cúi xuống phủi đôi giày lấm lem, bụi bay mù mịt, khiến Seungkwan hét lên: 

"Trời ơi Mingyu, anh muốn tụi em hít cát thay cơm hả?" 

Chìa khóa Mặt Trời trong tay Seungcheol lóe sáng như một ngọn lửa bất diệt, phản chiếu niềm kiêu hãnh và ý chí thép của họ qua từng giọt mồ hôi lăn dài trên khuôn mặt phong trần. Ánh sáng từ chìa khóa nhảy múa trên những vết xước còn đỏ trên tay anh, như minh chứng cho những phút giây cận kề cái chết mà họ vừa vượt qua. Tiếng cười vang lên giữa đoàn người, xua tan cái nóng gay gắt và sự mệt mỏi bám riết suốt chặng đường dài.

"Đói thì ráng chịu, còn xa lắm mới tới nơi!"

Jeonghan lên tiếng, giọng điềm tĩnh nhưng thái độ trêu chọc làm Seungkwan ôm bụng rên rỉ:

"Huyng ác quá, em sắp thành ma đói rồi!"

Seokmin chen vào, nụ cười tươi rói: "Thôi, chịu khó đi, tới nơi chắc sẽ có đồ ăn cho chúng ta thôi"

Sự lạc quan của cậu làm cả nhóm bật cười, dù đôi chân ai nấy đều nặng trĩu như đeo chì sau những ngày chiến đấu không ngừng nghỉ. 

Họ vượt qua những cồn cát cuối cùng, để lại sa mạc Đỏ phía sau, tiến vào cánh rừng xanh thẳm bao quanh ngôi đền cổ. Không khí mát lạnh từ tán cây rậm rạp ôm lấy từng thành viên như một cái ôm dịu dàng của thiên nhiên, xoa dịu những vết xước rớm máu trên da và cơn đau âm ỉ trong tim sau trận chiến sinh tử. Những tán lá dày đặc đan xen nhau, tạo thành một mái vòm tự nhiên che chắn ánh sáng cuối ngày, chỉ để lại những tia nắng yếu ớt lọt qua, nhảy nhót trên mặt đất đầy rêu. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng lá xào xạc dưới chân, như một bản nhạc của sự sống, trái ngược hoàn toàn với sự chết chóc mà họ vừa bỏ lại sau lưng. 

Trước cổng đền đá lớn, nàng tiên nhỏ đứng chờ, đôi cánh mỏng manh lấp lánh như sương sớm rung nhẹ trong ánh hoàng hôn. Đôi mắt trong veo của cô ánh lên niềm tin khi nhìn thấy họ, giọng trong trẻo vang vọng:

"Chào mừng các người đã an toàn trở về! Chìa khóa Mặt Trời cuối cùng cũng đã được mang về từ ngọn lửa của sự sống và chết."

Seungcheol bước tới, giơ cao chìa khóa, ánh sáng từ nó bùng lên rực rỡ như một mặt trời nhỏ trong tay anh, soi sáng khuôn mặt anh và các thành viên phía sau.

"Chúng tôi đã hoàn thành sứ mệnh đầu tiên của mình!"

Giọng anh trưởng trầm vang như lời thề trước đất trời, trái tim đập mạnh vì niềm tự hào xen lẫn nỗi đau của những gì họ đã đánh đổi, những khoảnh khắc cận kề cái chết, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi trong bóng tối sa mạc. 

Nàng tiên nhỏ mỉm cười, đôi cánh rung lên đầy phấn khích: 

"Chúc mừng các người đã vượt qua ngọn lửa đầu tiên – ánh sáng của sự đoàn kết đã chiến thắng bóng tối của tham vọng. Nhưng hành trình vẫn chưa dừng lại."

Hoshi chen vào, vừa phủi cát khỏi áo vừa cười hề hề:

"Nhưng trước khi tiếp tục, cô có thể cho chúng tôi nghỉ ngơi và ăn uống bổ sung thể lực được không?"

Mingyu gật gù, thêm vào: "Đúng đó! Chúng tôi đã 2 ngày không ăn uống đàng hoàng rồi, còn mới trải qua trận chiến khốc liệt nữa! Chúng tôi đang đói lắm đó!"

Nàng tiên bật cười nhẹ:

"Kiên nhẫn chút đi các chiến binh. Chìa khóa thứ hai đang chờ là chìa khóa Nước, ẩn dưới dòng thác bí mật trong rừng sâu. Nước không chỉ dịu dàng, mà còn là sức mạnh không gì cản nổi. Còn bây giờ, hãy hồi phục lại sức mạnh ánh sáng nào!" 

"Tiên mà cũng biết dọa người nữa hả?"

Seungkwan lẩm bẩm, nhưng bị Jeonghan liếc một cái làm cậu im bặt.

Theo hướng dẫn của cô, Seungcheol bước vào đại sảnh ngôi đền, nơi bức tượng mặt trời từ lúc nào đã được khôi phục lại nguyên vẹn đứng giữa không gian rộng lớn. Gương mặt uy nghiêm của bức tượng phủ đầy bụi và những vết nứt thời gian, ở trung tâm là một lỗ nhỏ lõm xuống, vừa khít với chìa khóa Mặt Trời.

"Nhìn cái tượng này bụi bặm ghê," Hoshi lẩm bẩm, lấy tay quệt qua một vết nứt, rồi giật mình khi bụi bay vào mặt, ho sặc sụa

Seungcheol hít một hơi sâu, đặt chìa khóa vào lỗ đá. Ngay lập tức, một luồng sáng chói lòa bùng lên, như ngọn lửa sống động lan tỏa từ bức tượng. Những vết nứt khép lại trong tiếng "rắc rắc" khô khốc, bụi đá rơi lả tả xuống sàn, để lộ gương mặt trời tráng lệ như được tái sinh từ tro tàn. Ánh sáng tràn ra, chiếu lên bức tranh khắc hình 13 yếu tố khổng lồ trên tường, trong đó phần ánh sáng rực rỡ bừng lên, nhảy múa như ngọn lửa bất tận giữa những đường nét cổ xưa.

"Woa..." Seokmin thốt lên, đôi mắt mở to long lanh nước, giọng nghẹn ngào: "Đẹp quá... Chúng ta đã tìm được chìa khóa đầu tiên rồi!"

Tất cả thành viên đều gật đầu đồng tình, ánh mắt ánh lên vẻ tự hào khó tả.

Nàng tiên nhỏ bay tới, đôi cánh rung nhẹ trong ánh sáng. "Yếu tố ánh sáng đã trở về," cô nói, giọng dịu dàng nhưng sâu xa. "Nhưng các người cần nghỉ ngơi để lấy lại sức. Ta đã chuẩn bị phòng nghỉ cho các người."

Nói rồi, nàng tiên vẫy tay, một cánh cửa đá ẩn trong bức tường đá khổng lồ bên trái đại sảnh từ từ mở ra, để lộ một căn phòng rộng rãi bên trong. Những tấm thảm mềm mại như mây trải dài trên sàn đá lạnh, những ngọn đèn nhỏ treo trên tường tỏa ánh sáng ấm áp, và mùi hương thảo dược thoảng trong không khí như xoa dịu mọi mệt mỏi.

"Trời ơi, có chỗ nghỉ xịn vậy sao không nói sớm!" Hoshi reo lên, lao thẳng lên một tấm thảm, nằm dài ra như con mèo lười: "Thoải mái quá, cát bụi gì để lại ngoài sa mạc hết đi!"

Chan cười khúc khích, chạy theo nằm cạnh: "Huyng, đừng chiếm hết thảm chứ, để em nằm với!" 

Từ cánh cửa của căn phòng, một đoàn tinh linh bé nhỏ chỉ bằng bàn tay bất ngờ xuất hiện với đôi cánh lấp lánh như ngọc trai khẽ rung trong ánh đèn ấm áp. Chúng líu lo trò chuyện bằng thứ ngôn ngữ tí tẹo không ai hiểu, tay ôm những khay thức ăn nóng hổi tỏa hương nghi ngút. Hương thơm ngào ngạt từ các món ăn. Mùi bánh nướng giòn tan hòa quyện với vị ngọt thanh của súp thảo mộc, chút cay nồng của thịt nướng và thoảng đâu đó hương mật ong ngọt lịm đang lan tỏa khắp căn phòng, đánh thức mọi giác quan của Seventeen. 

Các tinh linh nhẹ nhàng đặt khay xuống chiếc bàn gỗ giữa phòng, xếp thành hàng ngay ngắn như một bữa tiệc nhỏ, rồi cúi chào tinh nghịch trước khi bay vụt trở lại qua cánh cửa, để lại tiếng cười trong veo vang vọng. Hương thơm quyến rũ như một lời mời gọi đầy ma lực, khiến cả nhóm vốn đang mệt mỏi rã rời cũng phải bất giác ngồi bật dậy, mắt sáng rực như vừa tìm thấy kho báu giữa sa mạc cát. 

Hoshi là người đầu tiên lao đến, mũi hít hà như chú cún đánh hơi:

"Woa!!! Nhìn ngon thật đó!" Anh chộp ngay một chiếc bánh nướng, cắn một miếng lớn, mắt nhắm nghiền vì sung sướng: "Ngon quá, ngon hơn cả tưởng tượng!"

Mingyu, không chịu thua, nhảy tới cạnh bàn, tay với lấy một đĩa thịt nướng thơm lừng. Anh xé một miếng thịt, nhai ngấu nghiến, rồi xuýt xoa: "Cay mà ngon, đúng kiểu em thích!"

Seungkwan cũng không đợi được mà chen vào, tay cầm bát súp thảo mộc còn bốc khói: "Ôi trời, thơm quá, súp ngon hơn em tưởng luôn đó!"

Cậu húp một thìa, mắt sáng lên, rồi quay sang nàng tiên nhỏ đang đứng gần đó:

"Cảm ơn cô vì bữa ăn này!"

Nàng tiên bật cười, đôi cánh rung nhẹ: "Ta chỉ muốn các ngươi nghỉ ngơi trước đã, nhưng xem ra cái bụng của các ngươi còn mạnh hơn ý chí nữa!" 

Seungcheol vốn đang ngồi dựa tường với cuộn sách cổ, cũng không cưỡng nổi mùi hương, đặt sách xuống và bước tới. Anh cầm một chiếc bánh ngọt phủ mật ong, cắn một miếng nhỏ, rồi gật gù:

"Ngon thật! Tụi mình xứng đáng được ăn thế này sau trận chiến đó."  Anh quay sang nhóm, giọng trầm ấm: "Ăn rồi nghỉ ngơi sớm nha mấy đứa"

Jeonghan cười khúc khích, tay cầm một miếng thịt nướng nhấm nháp chậm rãi, ánh mắt lấp lánh như đang tận hưởng từng giây phút hiếm hoi thư thái.  Joshua ngồi cạnh bên, tay cầm bát súp, húp từng thìa nhỏ. Chan, nằm cạnh anh trên tấm thảm, với lấy một chiếc bánh nướng, cắn một miếng rồi reo lên:

"Ngon quá, Shua huyng! Em tưởng mình sẽ đói tới sáng luôn chứ!"

Cậu nhai ngấu nghiến, vụn bánh rơi đầy áo, làm Minghao ngồi gần đó bật cười:

"Chan, em ăn từ từ thôi, không ai giành với em đâu mà!"

Nói rồi Minghao cũng nhẹ nhàng cầm một miếng thịt, nhấm nháp chậm rãi. Wonwoo, vốn ít nói, lặng lẽ ngồi một góc với đĩa bánh ngọt trong tay. Anh cắn từng miếng nhỏ điềm đạm từ từ cảm nhận hương vị ngọt ngào từ cái bánh nướng mật ong. 

Seokmin thì hoàn toàn đắm mình trong niềm vui, tay cầm hai chiếc bánh nướng, hát nghêu ngao giữa hai miếng cắn:

"Đồ ăn ngon thế này, tụi mình phải hát một bài để cảm ơn chứ!"

Cậu vừa hát vừa nhảy, làm vụn bánh rơi đầy thảm, khiến Seungkwan hét lên:

"Yah Lee Seokmin! anh làm bẩn thảm của em bây giờ!" 

Nhưng rồi cậu cũng không nhịn được cười, tay vẫn ôm bát súp như báu vật.

Jihoon với niềm yêu thích đặc biệt dành cho thịt đang ngồi dựa vào tường với một miếng thịt nướng trong tay. Anh nhai chậm rãi, mắt lim dim như đang phân tích:

"Món này chắc chắn không phải đồ thường. Có chút năng lượng chữa lành trong đó." Anh đưa tay chạm vào một vết xước nhỏ trên cánh tay từ trận chiến, cảm giác nhói dần tan biến, làm anh khẽ gật đầu:

"Đúng là kỳ diệu thật."

Vernon ngồi cạnh, tay cầm bánh ngọt, gật gù:

"Huyng nói đúng, ăn xong thấy khỏe hơn hẳn. Cô tiên này không đùa được đâu!"

Cuối cùng, cả nhóm quây quần quanh bàn, tiếng cười xen lẫn tiếng nhai rôm rả vang khắp căn phòng. Sau khi ăn hết ba chiếc bánh, Hoshi nằm dài ra thảm, tay ôm bụng: 

"No quá đi!"

Seungcheol đứng dậy, lau tay, giọng vừa nghiêm vừa đùa:

"Thôi, ăn xong thì nghỉ đi mấy đứa, đừng nghịch nữa. Mai tụi mình còn hành trình dài, không được chủ quan."

Nhưng không khí vẫn rộn ràng, Chan với lấy thêm một miếng thịt, cười toe toét:

"Huyng, mai đánh nhau thì để mai tính, giờ cứ để em ăn thêm cái đã!"

Joshua cười nhẹ: "Ăn đi, nhưng đừng để no quá mà ngủ, dễ bị đau bao tử lắm đó!"

Chan nghe thế liền cười phản bác lại:

"Không phải chúng ta có "bác sĩ" Lee Jihoon rồi sao? Nếu em bị đau bao tử, ảnh có thể chữa cho em mà, đúng không Jihoon huyng?"

"Không! Anh mày không biết chữa bệnh bao tử" Jihoon không biểu cảm dư thừa từ chối cậu em út làm cả nhóm phá lên cười.

Tiếng nói chuyện dần nhỏ lại khi từng người ngả lưng xuống thảm, no nê và hài lòng. Hương thơm thức ăn vẫn thoảng trong không khí, hòa cùng ánh sáng dịu dàng từ những ngọn đèn, tạo nên một khoảnh khắc yên bình hiếm hoi giữa hành trình đầy thử thách của Seventeen.

Seungcheol ngồi dựa vào tường cầm cuộn sách cổ mà ngày anh nhận được sức mạnh đã bay tới anh. Cuốn sách rung lên nhè nhẹ khi anh chạm vào, những trang giấy vàng ố lóe sáng khi ánh sáng từ tay anh chiếu tới. 

"Huyng, cái gì mà thần bí vậy?" Chan tò mò hỏi, bò lại gần, đôi mắt sáng rực dù mí mắt đã nặng trĩu vì buồn ngủ.

"Cuộn sách về sức mạnh của anh" Anh giơ tay, ánh sáng từ lòng bàn tay bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, sáng rực như ngọn lửa nhỏ, chiếu sáng những dòng chữ cổ xưa trên trang sách.

"Woa, huyng, ánh sáng của huyng mạnh hơn rồi kìa!" Mingyu tròn mắt, ngồi bật dậy như quên hết mệt mỏi. "Nhìn cool ghê, như trong phim luôn!" 

Seokmin thấy thế liền vỗ tay reo lên: 

"Huyng! Cuộn sách của anh đã được mở khóa hết rồi kìa!"

Seungcheol cười: 

"Cuốn sách này nói về sức mạnh ánh sáng và cách làm nó mạnh hơn nữa. Nhìn này, từ khi chúng ta tìm được chìa khóa Mặt Trời, anh cảm thấy ánh sáng của mình khác hẳn. Nó mạnh hơn, nóng hơn, như có lửa thật trong tay." 

Anh giơ tay lên, luồng sáng bùng lên rực rỡ, làm căn phòng sáng bừng trong giây lát. Tuy nhiên ánh sáng quá mạnh mẽ khiến Seungcheol mất kiểm soát. Anh bắt đầu hoảng hốt muốn thu lại ánh sáng nhưng vô tình lại khiến cho luồng sáng mạnh mẽ hơn, rọi khắp căn phòng khiến các thành viên khác nhức mắt và phải giơ tay che mắt lại. May mắn thay, nàng tiên vẫn chưa đi. Cô quơ nhẹ tay vào không trung và ánh sáng dần dịu lại, thu dần lại vào tay Seungcheol.

"Anh xin lỗi! Mấy đứa không sao chứ? Anh chưa kiểm soát được sức mạnh này!"

Nàng tiên nhỏ, đứng gần đó, gật đầu: 

"Một khi các người tìm được chìa khóa, cuộn sách tương ứng với sức mạnh của chìa khóa sẽ được mở toàn bộ và người sở hữu sức mạnh đó có thể hoàn toàn sử dụng tất cả sức mạnh được ghi trong cuộn sách. Tất nhiên các sức mạnh cũng có hạn chế và cần phải được kiểm soát chặt chẽ cũng như kết hợp hoàn hảo với các sức mạnh khác " Cô chỉ vào các thành viên, rồi dừng lại ở Chan, ánh mắt sâu thẳm: "Khi 12 người thật sự hòa làm một, sức mạnh cuối cùng sẽ thức tỉnh – sức mạnh của cậu bé này. Nó có thể hủy diệt cả vũ trụ, nhưng giờ chưa phải lúc."

Chan giật mình, ôm đầu hét lên:

"Cái gì cơ? Em á? Hủy diệt vũ trụ?" Cậu lắp bắp, giọng run run, tay chân luống cuống như muốn chạy trốn. 

Hoshi bật cười lớn, vỗ vai cậu: "Chan à, em mới là kẻ mạnh thật sự đó nha"

Seungkwan chen vào, nháy mắt: "Vậy có phải chúng ta nên đối xử tốt với em ấy trước khi em ấy hủy diệt tất cả không?"

Cả nhóm cười đùa khiến cho Chan bớt áp lực bởi sức mạnh khổng lồ vẫn chưa xuất hiện của mình cũng như xóa tan sự áy náy của Seungcheol.

Joshua cười nhẹ, vỗ vai cậu:

"Thôi, đừng lo, Chan. Sức mạnh của em lớn vậy thì chúng ta cùng nhau luyện tập kiểm soát nó, đúng không, Cheolie?"

Anh nhìn Seungcheol, ánh mắt ấm áp. Seungcheol mỉm cười gật đầu.

"Nhưng em có thắc mắc!" Wonwoo bỗng lên tiếng hỏi Seungcheol " Em suy nghĩ nãy giờ vẫn chưa hiểu được câu chuyện của Victor. Hắn ta là người tốt hay xấu?"

Cả nhóm im lặng, ánh mắt dồn về anh cả, không khí bỗng nặng nề hơn khi nhớ lại những khoảnh khắc sống còn trong trận chiến đó. Nàng tiên cũng đã chào tạm biệt để cả nhóm có thể trò chuyện và nghỉ ngơi. Seungcheol ngồi thẳng dậy, ánh sáng từ tay anh dịu lại, nhưng giọng nói thì rực cháy như ngọn lửa đối đầu kẻ phản bội:

"Victor không phải anh hùng như những gì chúng ta thấy. Anh đã thấy hắn trong quá khứ khi anh chạm vào bức tranh của hắn. Hắn đâm thanh kiếm vào ngực Albert, một vị vua nhân từ dùng ánh sáng để bảo vệ dân chúng. Albert không phải bạo chúa. Ông ấy là bạn của Victor, nhưng Victor phản bội vì tham vọng thống trị..."

Giọng anh trầm trầm kể lại toàn bộ câu chuyện. Anh nắm chặt tay, ánh mắt đỏ hoe:

"Hắn bóp méo sự thật, biến Albert thành kẻ ác trong mắt hậu thế. Anh giết hắn nhưng anh vẫn thấy đau lòng khi nghĩ về những gì Albert mất đi." 

Các thành viên khi biết được sự thật đã rất buồn thay cho vị vua Albert cũng như tức giận với hành động phản bội lại bạn bè của Victor.

"Vì tham vọng, con người có thể làm bất cứ điều gì. Nhưng tụi mình sẽ không như hắn" Jeonghan khẳng định

Seungcheol gật đầu, giọng chắc nịch: 

"Không bao giờ. Chúng ta chiến đấu vì điều đúng đắn." 

Chan nắm tay anh, thì thầm: 

"Huyng, em sẽ trở nên mạnh mẽ và kiên định, không bị sức mạnh làm cho lạc lối"

Seungcheol xoa đầu cậu, mỉm cười:

"Anh tin em, Chan. Giờ ngủ đi, mai còn tiếp tục hành trình"

Cả nhóm dần chìm vào giấc ngủ, tiếng ngáy của Hoshi hòa cùng tiếng thở đều đều của Mingyu, tạo nên một bản hòa tấu kỳ lạ trong căn phòng ấm áp. Nhưng Chan không ngủ yên. Đôi mắt cậu khép chặt, mồ hôi lăn dài trên trán khi một giấc mơ kỳ lạ kéo cậu vào bóng tối.

Một thác nước hiện ra trước mắt, nước đổ xuống dữ dội, nhuộm đỏ như máu, cuốn cậu vào một cơn xoáy kinh hoàng. Một bóng hình mờ ảo giơ tay về phía cậu, giọng trầm lạnh vang lên:

"Hủy diệt để hồi sinh."

Cậu giật mình tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa, tim đập thình thịch. "Cái gì vậy?" Cậu lẩm bẩm, nhìn quanh thì thấy các anh đã ngủ say, tiếng ngáy của Hoshi giờ như một nhịp điệu đều đặn. Giấc mơ quá mơ hồ, quá khó hiểu, chỉ để lại một cảm giác bất an len lỏi trong lòng. 

"Có gì đó không ổn..." Chan thì thầm, nhưng không dám nói ra, sợ rằng đó chỉ là nỗi lo vô cớ của một cậu bé chưa đủ mạnh mẽ. Cậu ôm đầu, cố nhắm mắt lại, nhưng hình ảnh dòng nước đỏ vẫn ám ảnh, như một lời cảnh báo mà cậu không thể giải mã. 

***

Sáng hôm sau, ánh bình minh len qua khe đá, đánh thức nhóm dậy. Nàng tiên nhỏ xuất hiện, giọng trong trẻo:

"Chìa khóa Nước đang chờ nơi dòng thác phía tây của khu rừng này. Hãy đi, và học sự tĩnh lặng của nước."

"Đi thôi!" Seungcheol hét lên, giọng vang như lời hiệu triệu, khơi dậy ý chí bất khuất trong từng thành viên. 

Họ băng qua rừng sâu, tiếng lá xào xạc dưới chân hòa cùng tiếng chim hót líu lo. Trên đường, nhóm dừng lại bên một con suối nhỏ để nghỉ chân. Joshua ngồi xuống, chạm tay vào nước, đôi mắt sáng lên:

"Mọi người, mình cảm nhận được chìa khóa Nước! Nó đang gọi mình."

Những giọt nước tụ quanh tay anh lấp lánh như ngọc quý.

"Thật hả, Shua huyng?" Chan hỏi, tò mò đưa tay vào dòng suối theo anh, nhưng bất ngờ, một luồng sáng đỏ nhạt lóe lên từ tay cậu, làm nước gợn sóng dữ dội.

"Á!" Cậu giật mình ngã nhào ra sau, làm tất cả mọi người đều giật mình.

"Chan, em sao vậy?" Seungcheol lo lắng hỏi, bước tới đỡ cậu.

"Em... em không biết, huyng," Chan đáp, giọng run run, "Nó tự nhiên lóe lên thôi."

Seungcheol nhìn luồng sáng đỏ tan biến, ánh mắt sáng lên: "Sức mạnh của em đang thức tỉnh đấy, Chan."

"Woa! Sức mạnh của Chan có màu đỏ à! Dữ dội thiệt nha!" Hoshi vui mừng khi chứng kiến sức mạnh của em út của nhóm đã có dấu hiệu xuất hiện. 

Sau nhiều giờ băng qua rừng, họ đứng trước thác nước hùng vĩ, tiếng gầm vang vọng như lời thách thức. Joshua thì thầm: "Nó ở đây... mình nghe thấy."

"Chính là nó! Thác nước xuất hiện trong giấc mơ của mình, nhưng nó không có màu đỏ như máu. Tại sao vậy ta?" Trong đầu Chan liền xuất hiện cảnh tượng của giấc mơ đêm qua khiến cậu bần thần một lúc lâu.

"Em sao vậy Chan? Em mệt sao?" Minghao để ý thấy sắc mặt của cậu em mình không tốt liền không khỏi lo lắng.

"Em không sao huyng! Chỉ là bỗng nhiên có sức mạnh nên có hơi chưa quen thôi. Một lúc nữa em sẽ quen thôi mà" 

Chan mỉm cười nhẹ trấn an Minghao. Cậu vẫn rất phân vân trong lòng không biết nên kể các anh nghe về giấc mơ đêm qua không. Nhưng mọi thứ vẫn chưa rõ ràng và cậu cũng không thể lý giải được giấc mơ đó có nghĩa là gì. Cậu sợ rằng khi kể ra, chuyện này sẽ khiến các anh của cậu thêm lo lắng.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro