Tập 34: Khoảng cách

Tại sao vậy? Chỉ vì cô ta mà anh quát nó, kể từ khi tình cảm dần xuất hiện Jimin lúc nào cũng yêu chiều nâng niu nó, chưa bao giờ chỉ thẳng tay vào mặt nó, BoRam suy nghĩ đến đau lòng mà khóc ở trong phòng.

Không biết hai người họ làm gì ở dưới nhà, anh không thèm lên an ủi nó một tiếng. Trời ở ngoài đang đổ tuyết lớn, nó muốn chạy thẳng ra ngoài ngồi uỵ ở đó cho xong.

Thật tội nghiệp. Công lao của nó suốt 3 giờ đồng hồ không ăn uống, suy nghĩ nát óc cũng không bằng một câu nói của người ta.

Park Jimin anh còn coi Lee BoRam ở trong lòng nữa không?

" Cạch "

- Xong chưa? Anh chở em sang nhà ba mẹ!_ Jimin mở cửa

Đôi mắt ướt nhem ngồi ở một góc tường nhìn anh. Nhưng thay vì an ủi xuýt xoa nó thì anh lại chau mày hỏi

- Oan cho em sao?_ Jimin

- Em không có gì để nói nữa cả!_ Boram

- EunHyo con gái người ta không một vết sẹo, nhờ em mà em ấy có nguyên một vết dài luôn đó._ Jimin

- Chị ấy đừng kéo em lại thì đâu có như vậy. Tất cả là do chị ta._ Boram

Nó khịt khịt nói.

- Thôi đi. Trước kia em đâu có như vậy. Sao giờ lại ngang bướng, không nói lý lẽ._ Jimin

- Phải rồi. Ngay cả lời em anh còn không tin thì anh nói em ngang bướng gì mà chả đúng. Con người anh sao thay đổi nhanh vậy Jimin?_ BoRam

- BoRam à chị thấy em hơi quá đáng với Jimin rồi đấy._ EunHyo

EunHyo nghe ồn ào cũng lên phòng.

- Im lặng._ Jimin BoRam đồng thanh nói cùng lúc.

- em nói gì sai sao ạ?_ EunHyo

Cô ấy ngượng ngùng nhìn họ.

- Aishii... tránh ra đi!_ BoRam đẩy vai Jimin ra một bên rồi đi thẳng xuống nhà dưới

- Anh à có phải BoRam hiểu lầm em và anh không?_ EunHyo

- Không sao đâu. Em về nghĩ đi!_ Jimin

- Nae._ chị ấy ngoan ngoãn nghe theo

..................

Tuyết đổ lớn, một mình nó ra ngoài với chiếc áo mỏng tăn, đôi mắt buồn thiu trong lòng nặng trĩu những lời nói của Jimin vừa nãy.

- Boram~

Giọng trầm ấm quen thuộc cất lên, nó ngước nhìn về phía phát ra âm thanh.

- TaeHyung???_ Boram

- Làm gì mà ở đây? Tuyết lớn như vậy mà cậu lại đi ra ngoài?_ TaeHyung lo lắng

- Sao cậu lại ở đây?_ Boram

- À tớ vừa đưa đồng nghiệp về nhà, cũng gần chỗ cậu ở, lên xe đi, ở đây lạnh lắm!_ TaeHyung

Đúng là nơi nào cảm thấy bất an, buồn bã thì nơi đấy lại xuất hiện một thiên thần._ Kim TaeHyung

Anh lấy chiếc chăn bông để sẵn ở xe đưa cho BoRam giữ ấm. Sự ấm ấp này luôn là đặc quyền của TaeHyung dành cho BoRam . Trên xe, nó luôn dùng ánh mắt buồn rười rượi nhìn ra xe, tuyết lớn , xe thì đỗ lại bên đường, tâm sự nó càng ngày càng nhiều hơn.

- Có tâm sự sao? Tớ tưởng cậu và Jimin hạnh phúc rồi chứ?_ TaeHyung

- Hạnh phúc sao?_ Boram cười khổ

- Anh ta không để ý đến cảm giác của tớ, liệu tớ chọn đúng hay sai vậy TaeHyung?_ Nó khóc luôn rồi.

BoRam vốn là đứa dễ nhạy cảm, chỉ một câu nói nặng lời với nó thôi thì nó sẽ rất khó chịu. Huống hồ người nó đó lại là Park Jimin.

- Đừng... cậu khóc thật à?_ TaeHyung

Boram trong vô thức cần một chỗ dựa, nó ôm chầm lấy TaeHyung khóc nức nở.

- Ngoan nào! Có tớ ở cạnh cậu mà! Đừng lo!_ TaeHyung

Jimin tìm khắp nhà không thấy Boram anh lo lắng, lập tức đi bộ ra ngoài để tìm, thấy có lỗi nên EunHyo cũng đi theo. Vừa lúc tìm thấy BoRam cũng là lúc TaeHyung đang an ủi thân mật với nó. Jimin như trống rỗng, anh bỏ quên người con gái luôn bên cạnh anh những lúc khó khăn nhất, giờ người đó đang thân mật với cậu con trai khác.

- Jimin~_ EunHyo níu tay áo Jimin

Anh nóng tới mức có thể làm tan tuyết dưới nền đất, Jimin vội đập cửa xe kéo Boram ra ngoài rất mạnh khiến nó xém ngã.

- Không Jimin từ từ thôi!_ EunHyo

- Thằng chó!_ Jimin túm cổ áo TaeHyung khi anh đã ra khỏi xe.

- Buông cậu ấy ra!_ BoRam ngăn Jimin và cố bảo vệ cho TaeHyung

- Em đang phản bội tôi đó BoRam?_ Jimin giận nổi cả gân tay

- Còn anh thì không à? Đấy là người yêu cũ đó, hai người cũng trong sạch chứ?_ Boram

- Hay là EunHyo chị ta cố ý quyến rũ anh, anh thì không?_ Boram

" Bốp"

Jimin trong lúc tức giận lỡ tay tán nó thật đau, khuôn mặt trắng nõn đó hằn lên vết đỏ ửng.

- Jimin anh điên à! BoRam đang mang thai con anh đó. _ TaeHyung

- Không được xúc phạm cô ấy._ Jimin

- Jimin ... anh đánh tôi? Vì người phụ nữ này mà anh đánh tôi?_ BoRam rơi nước mắt nhìn chằm chằm vào anh

- Anh...

- Không cần giải thích, tôi biết mình ở đâu rồi! Tôi biết vị trí của tôi rồi, chỉ là nhất thời thôi đúng không? Nếu đã không đủ quan trọng thì không được quan tâm, chị ấy là vị trí đầu tiên của anh, đúng không?_ Boram

- BoRam à không như em nghĩ đâu?_ EunHyo

- Chị suốt ngày cứ biết thảo mai trước mặt mọi người, tôi khinh. Vào nhà người ta ở mà muốn trở thành chính thê luôn rồi._ Boram khóc nức nở

TaeHyung thấy vậy không muốn BoRam thêm đau lòng, anh kéo cô về phía sau.

- Nếu đã thấy không thương thì đừng làm đau khổ BoRam nữa, ai quan trọng lúc này trong lòng anh hiểu rõ mà. Mối tình của anh đậm sâu bao nhiêu tôi không biết, nhưng BoRam đã yêu thầm anh từ năm đầu cấp 3 đấy, anh nhiều lần từ chối nó mà, anh nhớ chứ? _ TaeHyung

- Kể ra nó thương anh nhiều hơn anh thương nó rồi! Đáng thương cho cô ấy!_ TaeHyung

Jimin đưa mắt nhìn cô gái sau lưng của TaeHyung, thân hình nhỏ bé ấy run rẩy vì lạnh, tâm tình lại lạnh hơn rất nhiều, anh đã biết mình sai ở đâu chưa?

Cố chấp.

- Tôi biết mình không đúng..._ EunHyo lên tiếng

- Cô không có tư cách xen vào cuộc nói chuyện này, cô càng chẳng có quyền gì xen vào chuyện tình cảm của họ. Cô là nguyên nhân đấy!_ TaeHyung

- Xin phép anh!

TaeHyung dẫn Boram lên xe rời đi, để lại một Park Jimin hoàn toàn mơ hồ, trống rỗng.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro