遇见温柔11

Thời khắc đã đến. Cùng tham gia vào buổi concert ảo của bé Hữu nào⚡✨

==================================

Cùng với khúc nhạc dạo đầu cho ca khúc chủ đề của album mới "The Stars in the Sky", Lưu Quan Hữu xuất hiện từ thang máy giữa sân khấu.

Các cổ động viên trên khán đài ra sức hò hét, có 600 người mà cứ như 6000 người vậy.

"Lưu Quan Hữu, đẹp trai quá!"

"Quan Hữu, mẹ đến rồi đây!!"

"Neil, em yêu anh!"

"Lưu Quan Hữu, em muốn được gả cho anh!!!"

Đoàn Tinh Tinh ngồi cười chế nhạo, không vui.

Phải nói rằng Lưu Quan Hữu trên sân khấu quả thực rất rạng rỡ. Khác với vẻ ngô nghê và ngoan hiền trước đây, cậu tràn đầy khí chất trên sân khấu. Mọi cử chỉ đều duyên dáng và đẹp trai. Cậu có một cảm thụ âm nhạc tuyệt vời, có thể nắm bắt chính xác những đoạn thăng trầm của mỗi nhịp và nhảy theo điệu nhạc.

Những ánh đèn sân khấu lác đác trên đầu, thả xuống bóng người đang nhảy múa. Đẹp trai và tự tin, người như vậy là mệnh thuộc về giai nhân.

Sau khi hát xong, cậu dừng lại và cúi đầu chào mọi người. "Xin chào mọi người! Neil Lưu Quan Hữu của mọi người đã trở lại rồi!"

Ồ! Bên dưới đầu là sự cổ vũ nhiệt tình của fan.

"Từ năm 13 tuổi, tôi đã phát triển ở đất nước H. Cảm ơn các bạn đã ở bên tôi suốt chặng đường dài này. Cũng chính vì sự ủng hộ của các bạn mà tôi mới có thể quay trở lại đây."

Bất kể cậu có nói gì, người hâm mộ vẫn không ngừng hò hét.

Với ba bài hát và vũ đạo mạnh mẽ liên tiếp, quần áo của cậu đã ướt đẫm mồ hôi. Máy quay cận cảnh quét qua khuôn mặt chảy đầy mồ hôi của cậu, lại có thêm một tiếng kêu như ma sói.

"AAAAA! Hữu Hữu! Wo ai niiii!"

"Ca ca nhìn em đây này!"

Đoàn Tinh Tinh có chút tao nhã, không vui ấn vào vành mũ.

"Sữa bưởi này, anh cũng ở đây à?"

Hoá ra là chủ tịch câu lạc bộ cổ động viên, cô cầm súng dài và súng ngắn liên tục bắn hoa về phía sân khấu. Đoàn Tinh Tinh gật đầu với cô và không nói gì.

---

Giữa lúc thay quần áo, MV bài hát mới đang phát trên màn hình lớn. Đây là lần đầu tiên Đoàn Tinh Tinh được xem phiên bản hoàn chỉnh. Lưu Quan Hữu trong khung hình dường như khác với những gì anh thường nhìn thấy. Còn duyên dáng và quyến rũ hơn nữa, nhất là khi cậu bị ướt nửa người ra khỏi bể bơi khiến khán giả la hét suýt nữa thì bay luôn nóc trần nhà.

"Chậc chậc chậc." Đoàn Tinh Tinh cũng không nhịn được kêu lên, lập tức bị những tiếng hét khác trong khán đài lấn át.

Khi Lưu Quan Hữu xuất hiện trở lại trên sân khấu, cậu đã thay một bộ jumpsuit yếm màu trắng để tôn lên vóc dáng mảnh mai của mình. Cổ áo chữ V được khoét xuống cực kì sâu, khi nghiêng người có thể mơ hồ nhìn thấy vòng eo thon và săn chắc.

"AH AH AH AH AH AH AH!"

"Ồ!!!!"

"Đẹp trai quá đi!!!!"

Tôn Đại Long! Cậu ta lại dám chọn một bộ đồ sexy như vậy! Vẻ mặt Đoàn Tinh Tinh liền chuyển sang đen như đáy nồi.

Ba bài hát nữa, lần này với tốc độ không nhanh cũng không chậm. Khi hát đến câu: Tôi đã yêu một người, cậu ngượng ngùng cúi đầu, lộ ra vẻ dịu dàng chỉ có ở một người trẻ tuổi.

Có một tiếng hét khác từ phía dưới, Đoàn Tinh Tinh bị bao vây, cảm giác như màng nhĩ của anh sắp bị thủng đến nơi.

Khi ánh đèn mở trở lại, người dẫn chương trình đã xuất hiện trên sân khấu. Bắt đầu chuyên mục trò chơi tương tác và thông báo những yêu cầu tiếp theo. "Các bạn hãy chuẩn bị phiếu dự thi, chúng tôi sẽ bốc thăm ra những bạn fan may mắn."

Nhân vật chính Lưu Quan Hữu trở lại sân khấu một lần nữa, lần này cậu mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu đỏ với dây thắt mỏng và quần da đen bó sát. Tóc được búi lệch với một chiếc vương miện pha lê nhỏ. Giống như một hoàng tử bé trong truyện cổ tích.

"Ôi mẹ ơi! Trang phục thật đẹp!"

"Con trai mẹ đẹp trai quá!"

"Hữu Hữu, em muốn cưới anh!"

Đoàn Tinh Tinh quá lười biếng để chú ý đến những suy nghĩ mơ mộng như trên. Anh đưa tay khịt mũi! Em ấy là của tôi.

"Mời Neil bốc thăm hai người hâm mộ may mắn."

"Tôi sẽ nói ngẫu nhiên hai con số có ý nghĩa với tôi." Lưu Quan Hữu siết chặt micro. "0110 và 0514."

Cậu càng cố điềm tĩnh bao nhiêu trên sân khấu thì lại càng căng thẳng bấy nhiêu khi nói.

Đoàn Tinh Tinh nghe thấy liền choáng váng, anh vậy mà lại là 1 trong 300 người "được" may mắn.

Cổ động viên mang áo số 0110 lên sân khấu phấn khích đứng ngồi không yên.

"Còn một người nữa, số 0514."

Đoàn Tinh Tinh không muốn giơ tay, nhưng vị chủ tịch câu lạc bộ hỗ trợ bên cạnh đã trực tiếp đưa tay thay mặt anh. "Ở đây, bên này! Chính là vị fan nam này!"

Đến đây để tặng bất ngờ, bây giờ lại biến thành nỗi sợ hãi.

Ngay lúc ánh đèn sân khấu chiếu vào, anh nhìn thấy cận cảnh màn hình lớn của Lưu Quan Hữu trên sân khấu, biểu cảm của cậu lập tức đông cứng lại.

Tại sao cái người nói là đi công tác lại ở đây?

Người dẫn chương trình được đài truyền hình mời nên đương nhiên không biết anh, những tưởng anh chỉ là một người hâm mộ bình thường. "Người may mắn đang đội mũ kia, hãy lên sân khấu nhanh nào."

Đoàn Tinh Tinh không thể trốn chạy, vì vậy chỉ có thể cắn răng bước lên.

Mọi người trong hậu trường đều nhốn nháo. Thường Hoa Sâm và Tôn Oánh Hạo thất thần nhìn nhau, Liên Hoài Vỹ thì nhéo Tôn Diệc Hàng, vẻ mặt đầy vẻ kinh ngạc.

"Nào, đứng ở đây." người mc nhiệt liệt mời bọn họ đứng ở chính giữa sân khấu, ở hai bên Lưu Quan Hữu. "Đầu tiên, xin chúc mừng hai người, bây giờ chúng hãy bắt đầu trò chơi tương tác."

Hai người đứng cạnh nhau, ở dưới có hơn 30 phương tiện truyền thông và 598 khán giả hâm mộ nên đương nhiên họ không thể giao lưu bình thường. Đoàn Tinh Tinh lặng lẽ nhìn cậu cận cảnh, khuôn mặt được trang điểm tinh xảo, khoé mắt còn có vài hạt ngọc trai lấp lánh.

Quá đẹp rồi! Chỉ cần đừng có làm vẻ mặt nghiêm trọng như vậy thôi. Anh vòng tay ra sau, giả vờ gãi lưng rồi lén lút sờ vào áo cậu. Hành động nhanh đến mức sấm sét không kịp bịt tai.

Anh quá táo bạo! Lưu Quan Hữu liếc mắt nhìn anh, thấy anh đang dùng ánh mắt nịnh nọt nhìn mình liền không nhịn được cười. Cảnh này không quá được mắt ai chứ không phải là các máy quay của các chị fan cuồng.

Mãi về sau, chuyện tình cảm của hai người mới bị phanh phui, cảnh này được các fan tinh mắt nhặt ra khiến vô số fan CP phát cuồng.

"Bạn số 0110 lát nữa sẽ chơi trò "Bạn vẽ, tôi đoán" nhé." người dẫn chương trình ra hiệu cho Đoàn Tinh Tinh bắt đầu trò chơi, anh liền đưa mắt ra hiệu cho Lưu Quan Hữu.

Em lên trước đi.

Lưu Quan Hữu ngoan ngoãn nghe lời đưa tay vào trong hộp.

"Hai người nhìn nhau, ai cười trước thì thua." người dẫn chương trình đọc luật chơi thành tiếng.

"Chờ một chút!" Lưu Quan Hữu không khỏi trầm mặc. "Có thể thay đổi trò chơi một chút không?"

"Ahhhhhhhhhhh!" fan bạn gái ở dưới sân khấu được rửa mắt liền biến thành fan mẹ.

Người dẫn chương trình rất giỏi làm náo động bầu không khí. "Bạn có đồng ý không?"

"Không~ đồng~ ý!"

Dù đội mũ và đeo khẩu trang che gần hết khuôn mặt nhưng những fan nam đẹp trai như vậy thực sự rất hiếm. Làm sao có thể bỏ lỡ cơ hội này được!

Vì vậy, Lưu Quan Hữu, người luôn có khát vọng chiến thắng mãnh liệt, đã bị anh từ chối một cách phũ phàng.

"Thời gian bắt đầu!"

Hai người nhìn nhau với ánh mắt xúc động. Lưu Quan Hữu nhìn chằm chằm vào mắt anh, tim như muốn nhảy ra ngoài. Cậu thật muốn cười chỉ sau 3 giây nhìn thẳng vào anh. Nghĩ đến anh nói dối mình đi công tác, cậu cũng hơi tức giận. Nhưng suy đi nghĩ lại, anh gác lại mọi công việc để đi xem buổi biểu diễn của mình, chuyện này có thể tha thứ.

Đoàn Tinh Tinh nhướng mày nhìn cậu, quan sát vẻ mặt thay đổi khó lường của cậu chỉ trong vài giây, có lúc vui vẻ, có lúc tức giận, biết cậu đang suy nghĩ lung tung trong đầu, anh rất muốn ôm cậu, nhưng buộc lòng anh phải kiềm chế.

Lưu Quan Hữu là người đầu tiên cười thành tiếng, Đoàn Tinh Tinh sau đó lập tức vung tay lên. "Là tôi thua rồi!"

Màn tương tác ngọt ngào và mê đắm của cả hai, bức ảnh tình tứ khiến các fan ở khán đài phải ồ lên.

"Ahhhhhhh!"

"Đẹp trai quá đi!"

"Tôi điêu đứng vì fan nam của Hữu Hữu trong một giây!"

"Vô lý, con trai nhà tôi là công!"

"Là con gái mới đúng!"

Đoàn Tinh Tinh cúi đầu bước xuống sâu khấu, trong khi sự chú ý của mọi người vẫn tập trung vào Lưu Quan Hữu và các trò chơi với người hâm mộ, Tôn Oánh Hạo liền đưa anh vào hậu trường.

"Tại sao anh lại ở đây? Còn về việc mua bán sát nhập thì sao?"

"Giao hết cho Uông Giai Thần rồi."

Cái tên tư bản chết tiệt! Tất cả mọi người đều đồng lòng thương cảm cho anh chàng đẹp trai họ Uông trong phút chốc.

Sau khi trò chơi kết thúc, một số bài hát đã được biểu diễn trở lại, và giành được những tràng pháo tay nồng nhiệt, đẩy bầu không khí lên nhiệt độ cao nhất. Sau đó người dẫn chương trình lại lên sân khấu và thông báo về hoạt động ký tặng album trực tiếp.

---

Có rất nhiều người xếp hàng đợi, tất cả nhân viên đã được điều động để duy trì trật tự.

Bộ trang phục cuối cùng của cậu là phong cách hàng xóm, chiếc áo phông trắng vẽ tay màu vàng tia chớp, bên ngoài là áo khoác denim retro chất lừ và đội mũ tai bèo hoạt hình pikachu trên đầu, rất dễ thương và gần gũi với mọi người.

Đoàn Tinh Tinh không tham gia cuộc vui mà đứng từ xa quan sát phía sau. Buổi kí tên và chụp ảnh nhóm của 600 người kéo dài hơn 3 tiếng đồng hồ, cậu phải ngồi kí tên liên tục, nhưng mặt lúc nào cũng tươi cười. Tới nỗi cho đến lúc sau, cậu sờ sờ mặt của mình, cảm thấy như gương mặt tươi cười của mình cũng bị biến dạng luôn rồi.

"Xin chào, bạn tên gì?" đây gần như là một câu hỏi rập khuôn từ đầu buổi đến giờ.

"Chồng của Lưu Quan Hữu." một giọng nói quen thuộc từ trên đầu vọng lại.

"Được rồi, chồng." cậu lặp lại một cách máy móc, ngạc nhiên ngẩng đầu lên. Phát hiện ra rằng buổi kí tên đã kết thúc mà không hề nhận ra, và Đoàn Tinh Tinh là người cuối cùng, anh bỏ khẩu trang và mũ ra đứng trước mặt cậu.

Đôi mắt chạm nhau đắm đuối, như thể không có ai ở quanh đó. Khi Thường Hoa Sâm và những người khác nhìn thấy cảnh này, tất cả đều thích thú rời đi chỗ khác.

"Cuối cùng thì...!" Lưu Quan Hữu yên tâm, đứng dậy di chuyển cơ thể, sau đó duỗi người ngồi xuống.

Anh nắm lấy bàn tay đau nhức của cậu xoa bóp nhẹ. "Vất vả rồi, đại minh tinh Lưu Quan Hữu."

Tận hưởng sự phục vụ chu đáo, Lưu Quan Hữu tinh quái nói. "Đại minh tinh này giờ có tên tuổi rồi! Sẽ không kí tặng cho vị fan hâm mộ này đâu!"

"Nếu như không kí tên thì có thể đổi sang thứ khác được không?" Đoàn Tinh Tinh cúi đầu, bao phủ cậu trong bóng đen, nhưng đôi mắt anh vẫn sáng như những vì sao sáng nhất trên bầu trời đêm.

Bị hấp dẫn bởi vẻ đẹp trai của anh, cậu ngốc nghếch hỏi. "Muốn được gọi là chồng sao?"

Đôi môi anh nhanh chóng chiếm lấy cậu, vừa nóng bỏng vừa lưu luyến. Trước khi cậu kịp phản ứng, hơi thở của cậu đã bị cướp mất. Môi và lưỡi quyện vào nhau, thân và tâm mất đồng bộ. Lưu Quan Hữu rất thích xem các bộ phim thần tượng từ khi còn là một đứa trẻ, cũng thường hay mơ tưởng về những hành động lãng mạn.

Nếu nói trước kia chỉ là một con hổ đang uống cạn nước sạch sẽ, thì nụ hôn lần này chính là một con sói tấn công tới tấp như vũ bão.

Cậu choáng váng vì nụ hôn, bàn tay vốn dĩ đang nắm chặt tay anh đã chủ động quấn lấy cổ anh, nhiệt tình đáp lại.





Tbc.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro